Ban đầu chỉ là kể chuyện công việc, sau đó tới chuyện vợ chồng cãi nhau, chuyện cô ấy cảm thấy cô đơn ra sao. Tôi đọc mà thấy rất khó chịu vì có những điều ngay cả chồng cũng chưa từng được nghe. Vợ bảo người kia chỉ là bạn thân. Nhưng tôi thấy gần như chuyện gì cô ấy cũng kể cho người đó trước tiên.
Có hôm hai vợ chồng vừa cãi nhau xong, vợ đã nhắn tin than thở với anh ta cả tiếng đồng hồ. Tôi không biết phụ nữ khi đã bắt đầu chia sẻ cảm xúc nhiều với một người đàn ông khác liệu có còn đơn thuần là bạn bè không. Hay đây chính là kiểu ngoại tình tư tưởng mà nhiều người vẫn nói?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi được đánh giá vui vẻ, dễ hòa đồng, công việc ổn định, lấy chồng ở tuổi 32. Tôi cưới khi không có tình yêu, quen chồng qua mai mối, thấy anh có vẻ ổn, tốt tính, nghĩ tuổi mình cũng cần lấy chồng rồi, kiểu sợ ế. Tôi cho rằng ở với nhau lâu rồi sẽ nảy sinh tình cảm. Với suy nghĩ như thế, giờ tôi phải trả giá. Mọi suy nghĩ của tôi đều ảo tưởng, cuộc sống không đơn giản như mình nghĩ, vội vàng bước để rồi đau khổ. Tôi đang đứng trước sự tan vỡ trong hôn nhân khi mới cưới chưa được một năm.
Chồng hơn tôi 4 tuổi, tìm hiểu hai tháng đã cưới, thời gian quá ngắn để đôi bên hiểu nhau. Những tật xấu của hai bên chưa kịp rõ nét để thông cảm với nhau mà cả hai đã quyết định chung nhà, để rồi sống với nhau quá hụt hẫng. Vợ chồng tôi không tìm được tiếng nói chung trong hôn nhân. Cách sống của mỗi người có sự khác biệt, ví dụ tôi gọn gàng, còn anh luộm thuộm. Tôi nói khéo bao nhiêu, anh ăn nói cộc cằn bấy nhiêu, không có thưa gửi, trống không.
Tôi biết cách lo lắng, quan tâm đến chồng, còn anh vô tâm, không bao giờ hỏi han và để ý đến tôi. Sau gần một năm cố gắng, tôi mệt mỏi, chỉ muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Mong được cái bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng. Mẹ chồng không khó tính nhưng rất hay can thiệp chuyện nuôi con. Con tôi mới hơn một tuổi mà ngày nào bà cũng ép ăn, ép uống đủ thứ. Tôi nói con ăn vậy đủ rồi thì bà bảo "mẹ không biết chăm nên con mới còi". Có hôm con sốt, tôi bế ru cả đêm, sáng ra bà vẫn trách tôi mặc ít đồ cho con nên mới bệnh. Chồng tôi luôn nói "mẹ già rồi, bà nói gì kệ đi".
Nhưng sống ngày nào cũng bị góp ý kiểu đó tôi rất áp lực. Tôi bắt đầu sợ cả giờ ăn của con vì kiểu gì cũng có chuyện. Tôi nói với chồng muốn ra riêng nhưng anh không chịu, bảo nhà bố mẹ rộng rãi, anh lại là con một, ra thuê trọ chật chội vất vả rồi tội nghiệp con. Nhưng nếu tình hình không cải thiện, tôi sợ mình stress đến phát điên mất.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, cưới chồng được 4 năm, có con gái 2 tuổi. Chồng hơn tôi 3 tuổi, là kỹ sư xây dựng, còn tôi là nhân viên văn phòng. Chúng tôi quen nhau từ thời đại học. Quen nhau được 2 năm, chúng tôi chia tay vì thực sự hai người không đồng điệu trong suy nghĩ, hành động, thường xuyên cãi nhau, tôi thực sự chán. Nhưng trong thời gian chia tay, cảm giác tôi cứ muốn quay lại, nhớ nhung. Thế rồi sau một năm chia tay, chúng tôi quay lại, quen nhau cỡ một năm nữa thì cưới. Trong thời gian quay lại có đi quá giới hạn. Lúc đó tôi chưa hề muốn nhưng anh cố ý, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Sau thời gian đó, tôi lại chán nản vì quá nhiều mâu thuẫn, luôn cãi nhau.
Trong lúc quen anh, tôi có làm bạn với một anh bạn cùng quê. Tôi rất thích người cùng quê. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhưng không nhiều vì công việc anh cũng khá bận rộn, ít gặp nhau nhưng tôi lại thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của mình ở đó. Nhưng vì đã đi quá giới hạn với bạn trai nên tôi mặc cảm, tự ti và cảm thấy mình không xứng đáng, vì lúc đó tôi luôn cho rằng việc đó rất quan trọng, sẽ không ai chấp nhận một người con gái không còn trong trắng. Dù có nói bâng quơ với anh nhưng anh vẫn nói là theo anh thì vấn đề đó không quan trọng, quan trọng là họ sống như thế nào thôi. Nhưng tôi vẫn rất lo sợ. Thực sự lúc đó tôi thấy chán, muốn chia tay nhưng không mạnh mẽ, không quyết đoán.
Rồi gia đình hối cưới, chúng tôi cũng cưới nhưng phải nói là tôi cưới mà trong lòng chẳng thấy hân hoan hay sung sướng gì cả. Tôi cũng nhận thấy điều đó ở anh, không nồng cháy hay nồng nhiệt như những cặp uyên ương tôi thường thấy. Tôi luôn thích một chút lãng mạn nhưng chồng hoàn toàn không có điều đó. Ngày cưới tôi rất buồn, thường thấy chú rể hay ôm cô dâu đi chúc rượu, chụp hình nhưng chồng tôi thì không. Tôi cũng chẳng thấy chồng mình đỡ váy cưới giùm mình. Tôi tủi thân vô cùng nhưng rồi tất cả nén lại trong lòng.
Chúng tôi về sống riêng. Lúc đó công việc tôi khá nhiều và thường về trễ. Chồng đi chợ nấu ăn, tôi chỉ về ăn, rửa chén, dọn dẹp. Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được sự nồng nàn của tình yêu nên thực sự chưa muốn có con. Rồi tôi bị dày nội mạc tử cung, bác sĩ khuyên có con sớm nên chúng tôi có con. Trong suốt thời gian mang thai, chồng tôi chưa bao giờ chủ động mua cho tôi thứ gì ngon để tẩm bổ hay hỏi han. Tôi tủi thân vô cùng.
Rồi lúc sinh con, tôi lên nhà chị gái ở để đi vào viện cho gần. Lúc đi sinh là 12 giờ đêm, có chị và mẹ ruột tôi đi cùng. Lúc đó tôi điện thoại cho chồng, cứ nghĩ anh sẽ lên nhưng khi sinh xong, ra phòng sinh, bệnh viện nhắn thì hỏi ra mới biết anh đang trên đường lên. Tối đó anh vẫn ở nhà ngủ, nhà tôi cách đó 40 km đường thành phố. Tôi thực sự thất vọng kinh khủng, trong lúc sinh huyết áp tôi tăng, được chẩn đoán tiền sản giật mức độ thấp.
Rồi trong thời gian chăm con, chồng cũng chưa bao giờ mua gì cho tôi tẩm bổ lấy lại sức hay chăm sóc tôi. Anh chỉ làm việc nhà, đi chợ nấu ăn. Chúng tôi không có ông bà nên tự chăm con. Tôi chán nản kinh khủng, thấy cuộc sống gia đình sao nhạt nhẽo thế kia. Chúng tôi cưới 4 năm nhưng nhiều lúc tôi cứ nghĩ như 40 năm. Có lúc tôi nghĩ hay là mình chia tay để giải thoát cho cả hai nhưng rồi nghĩ đến con, tôi không can đảm làm điều đó.
Anh chị trong gia đình luôn cho rằng tôi sướng, chồng làm việc nhà, không gia trưởng. Kinh tế chúng tôi không giàu có nhưng cũng không phải tất bật chạy ăn từng bữa, cũng có chút tiết kiệm. Rồi chuyện vợ chồng, trong ngần ấy thời gian chăn gối, tôi chưa bao giờ có được cảm giác thỏa mãn nên nhiều lúc chỉ làm cho xong nhiệm vụ.
Gần đây tôi gặp lại anh bạn cùng quê ngày xưa, chỉ là gặp trên zalo nói chuyện thôi. Thời gian tôi có gia đình, anh đi Nhật làm việc một thời gian. Sau khi nói chuyện, anh mới hỏi tại sao tôi lại đi lấy chồng vội vàng thế. Tôi nói thật lúc đó cũng thích anh nhưng không biết anh thích mình, thấy anh cứ tất bật với công việc. Anh trách tôi tại sao không nói cho anh biết: "Em để anh đoán thì làm sao anh biết được". Giờ anh vẫn chưa có vợ, 34 tuổi.
Suy nghĩ của chúng tôi rất giống nhau, những người con xa quê, trải qua tuổi thơ khổ cực, cùng cố gắng ở đất thành phố này. Rồi chúng tôi cứ nói chuyện như thế, cứ chia sẻ những kỷ niệm lúc nhỏ như thế, rồi những vấn đề về cuộc sống, những lời khuyên. Anh nói còn nợ tôi. Nhiều lúc chia sẻ, anh hay khuyên chia tay đi. Trong cách nói của anh, tôi nhận ra có sự tán tỉnh trong đó, mong muốn được trở lại.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, liệu cứ sống vậy vì con thì tôi có hạnh phúc không? Liệu chia tay thì con tôi sẽ ra sao? Con tôi rất yêu ba. Tôi chỉ thấy chồng thương con, còn tôi thì kiểu như không có chút tình yêu nào trong đó. Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Thực sự tôi rất đắn đo mới viết ra những dòng này mà thực sự không biết nói cùng ai.
Tin Gốc: Vnexpress

