Hôm nay tôi tự đi mua một bó hoa hồng trắng, loài hoa bản thân yêu thích, thêm một cuốn sách về tặng cho bản thân. Có chút gì đó cô đơn nhưng tôi từng nghe câu: “Đàn bà xấu không có quà”, hơi chua xót. Tôi tự nhủ cần phải tự mang niềm vui đến cho mình, vậy mà vẫn rơi nước mắt…
Tôi tuổi Hợi, ai cũng nói tuổi này sướng, vậy mà số phận tôi lại vô cùng buồn thảm. Những năm tháng tuổi thơ, nhà tôi rất nghèo, bản thân vất vả. Ba mẹ tôi mong con cái học hành để sau này khỏi khổ nên lao vào làm ăn. Rồi mấy chị em tôi cũng ra trường đi làm thì ba mẹ lại bị bệnh nặng. Gia đình lại thêm một phen lao đao, may sao sau mấy năm bệnh tình của cha mẹ có tiến triển tốt.
Cuộc sống bây giờ của tôi khá tốt nhưng lại cô đơn. Trong khi bạn bè ai cũng có gia đình, tôi lại không chồng không con. Tôi ở một mình nên nhiều lúc buồn kinh khủng, muốn đi chơi cũng chẳng biết rủ ai vì bạn bè đều bận việc gia đình. Tính tôi trầm, không thích ồn ào, vì thế chỉ ở nhà sau giờ đi làm.
Đôi khi tôi nghĩ giá như mình xinh đẹp hơn, giỏi hơn, có lẽ sẽ thay đổi được gì chăng? Hay phải chăng hạnh phúc không dành cho mình? Đã có lúc tôi muốn làm mẹ đơn thân nhưng tiền bạc lại không cho phép, còn tìm người để kết hôn thì khó quá. Tôi cảm thấy bế tắc, cuộc đời cứ luẩn quẩn, mọi người cho tôi thêm niềm tin và sự chia sẻ. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

Sau khi đọc bài "Tôi không muốn sống cùng bố mẹ chồng", xin chia sẻ với tác giả về câu chuyện của tôi. Tôi lấy chồng được 13 năm, ở riêng cách hai nhà nội ngoại 90 km, chỉ ngày lễ tết mới về thăm chơi nhưng vẫn bị ghét. Lúc đầu tôi còn hay quà cáp, con nhỏ nhưng cũng cố gắng tranh thủ cho cháu về chơi với ông bà, giờ thì cắt hẳn. Lý do bị ghét vì bà thuộc típ người thích kiểm soát, hay suy diễn rồi nghĩ người khác như vậy, không muốn cho tôi về nhà đẻ (bố mẹ đẻ cách 300 met). Nếu tôi xin đi, ngay lập tức bà xầm xì mặt, đổi ngay cách xưng hô thành tôi với chị, bảo tùy chị thích đi đâu thì đi. Đến lúc về thì bà chửi bới kiểu nhà này không phải thích đi đâu thì đi.
Tôi đẻ 3 đứa, đứa đầu bà bắt về nhà bà ở cữ mặc dù vợ chồng tôi và cả mẹ đẻ xuống xin bà cho tôi về nhà ngoại, bà không cho, còn bảo chồng tôi nếu cho vợ con về nhà ngoại thì con mày coi như không có bà nội. Sau hai tháng ở không chịu nổi, tôi nhất quyết lên nhà ngoại, bà lên nhà tôi trách móc rằng phải hầu hạ mẹ con tôi mà sụt 4 kg. Trong khi tôi sinh mổ, chưa hề nhờ bà dán hộ băng keo hay sát trùng vết mổ. Tôi ăn bữa nào cũng nấu cả nhà ăn. Bà mua cho tôi được đôi găng tay, bảo tôi đang ở cữ thì đeo vào mà rửa bát. Con khóc đêm, bà chạy vào phòng bảo sao để nó khóc, rồi bảo phải bế cho nó ngủ. Bà bế được một lúc rồi ngủ trong khi tôi bế đến gần sáng mới ngủ nên không dậy sớm được, bà lại kêu chưa bao giờ cắm được nồi cơm sáng, rồi đi nói xấu khắp xóm.
Giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình và uất ức. Hai đứa sau tôi không nhờ bà trông hộ ngày nào, cũng không về quê ở cữ, đi viện sinh cũng không cho bà đi cùng, bảo vợ chồng tự lo. Lúc đầu vợ chồng tôi khó khăn, ở trọ trên Hà Nội, bà nghĩ chúng tôi sẽ phải nhờ vả bà trông con hay lúc mua nhà phải nhờ bà, rồi 12 năm qua chúng tôi không nhờ. Bà cho tiền mua nhà nhưng chúng tôi trả lại. Tôi chỉ nói chúng con trẻ, còn sức lo được, ông bà cứ giữ phòng có việc. Lúc tôi đẻ mổ đứa thứ ba được 10 ngày, bà ở quê lên rồi chì chiết. Bà chửi tôi vì bà có một mảnh đất ở quê cho riêng chồng tôi từ hồi 18 tuổi, chồng tôi cũng không biết (đất vườn, giá trị nhỏ), rồi bố chồng lại thêm tên tôi vào (tôi không hề biết).
Lúc đó uất ức, tôi gọi điện cả chồng và bố chồng vào hỏi lý do, chồng cũng bảo không biết gì, còn bố chồng bảo lúc đo lại đất làm lại sổ thì sổ cũ đứng tên mình chồng tôi, theo luật mới phải để cả tên hai vợ chồng. Mảnh đó vẫn là của ông bà, chúng tôi chỉ đứng tên hộ. Tôi bắt ông bà đi bỏ tên tôi ngay khỏi sổ đó, nói với bà là bà luôn coi thường con nhưng từ khi về làm dâu, con chưa từng lấy một nghìn của bà, chưa bao giờ có ý định xin một hào nào nên bà đừng suy diễn nữa. Bà thích thì cứ lên chơi với cháu, con không nhờ bà làm gì hết.
Hiện tại vợ chồng tôi đã có nhà Hà Nội, có thêm đất, có khoản tiết kiệm, mỗi người một xe, 3 đứa con ngoan ngoãn. Đổi lại những thứ đó là những ngày vợ chồng cày cuốc vất vả, con cái nheo nhóc ốm đau, stress vợ chồng ôm nhau khóc. Họ tuyệt nhiên chưa bao giờ có một câu hỏi thăm con hay cháu ốm, công việc như nào, chỉ nghĩ chúng tôi được như vậy như trên trời rơi xuống.
Giờ tôi không muốn quan tâm nữa, chẳng muốn về nhà chồng, cũng không gọi điện hỏi thăm. Chồng tôi cũng muốn hạn chế gặp mặt vì tết nào vợ chồng về là ông bà cũng kiếm cớ để chì chiết, mà không về cũng khóc tự ái. Bố mẹ đẻ tôi luôn bảo vợ chồng tôi phải nhẫn nhịn vì tính bà như thế. Chúng tôi đã nhịn suốt 12 năm, mỗi lần nhịn bà lại được đà lấn tới. Giờ tôi chỉ bảo con nhịn đủ rồi, không bao giờ có thể buông bỏ hay quên được những lời nói cay nghiệt đó. Tôi chỉ còn nghĩa vụ một năm chạm mặt vài lần, cố gắng nhanh chóng rời đi chứ đừng nói đến sống chung. Thật sự chẳng có con dâu nào mới về nhà chồng mà đã đối đầu mẹ chồng cả. Chỉ có những mẹ chồng thấy con dâu về thì ngay lập tức bật chế độ nhà trai phải trên nhà gái, kiểm soát con dâu như muốn đập đi xây lại theo đúng ý.
Thế mới thấy người xưa nói 10 năm đầu nhìn mẹ chồng, 10 năm sau nhìn con dâu. Những năm đầu người con dâu cần mẹ chồng nhất, họ đối xử sao thì sau sẽ nhận lại như vậy thôi. Tôi không lấy gì và cũng không có ý định xin gì của nhà chồng nên mong mọi người đừng nghĩ đến lúc chia của lại chạy về, không phải con dâu nào cũng cần tài sản nhà chồng.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là người phóng khoáng, đẹp, đa sầu đa cảm, tử vi nói tôi có số đào hoa nhưng cũng lắm truân chuyên. Còn nhiều điều khác nhưng tôi để ý đến sự truân chuyên khiến ở tuổi 33 tôi vẫn chưa lấy được chồng. Chỉ còn hai tháng nữa là đến ngày cưới, ở tuổi 32 tôi vẫn không thể khiến mình cho rằng hôn nhân là lẽ sống. Năm 25 tuổi, tôi đã nhận lời cầu hôn rồi cũng không có cái kết đẹp. Năm 28 tuổi tôi chuẩn bị đính hôn rồi cũng không đi đến đâu.
Giờ tôi lại đính hôn, anh là người tốt, làm giám đốc công ty riêng, gia đình có doanh nghiệp riêng. Dự kiến cưới xong, bố mẹ anh muốn tôi nghỉ việc để về làm doanh nghiệp gia đình. Thật lòng tôi thích đi làm ở ngoài hơn nhưng có những lý do tế nhị phải theo nhà anh, thực ra đây không hẳn là vấn đề lớn. Công việc của tôi lúc đó khá nhiều, nặng trách nhiệm nên cách đây 6 tháng, một ý nghĩ chợt đến với tôi là trước sau gì tôi cũng rời bỏ công việc hiện tại sau khi cưới. Vì vậy sao không tìm một công việc gì đó nhẹ nhàng để đầu óc thanh thản trước khi bước vào cuộc sống hôn nhân.
Tôi xin vào làm lễ tân ở một khách sạn, thấy cũng thật nhẹ nhàng khi tạm thời đầu óc thảnh thơi vì công việc đơn giản, không phải cạnh tranh hay lên kế hoạch gì cả. Một hôm, tôi chuẩn bị giao ca thì nghe cãi cọ lớn tiếng từ phía quầy rượu. Tôi đẩy cửa vào, thấy hai khách hàng đang căng thẳng với bạn pha chế. Bất thình lình người kia chụp ly rượu ném về phía bạn đó. Tôi đứng sau quan sát nên thấy sớm hơn, vội đẩy người đó ngã vào quầy, ly rượu qua vai tôi nhưng không sao, mọi người cũng chạy đến can thiệp. Sáng hôm sau, tôi nhận được lẵng hoa kèm tấm thiệp với lời cảm ơn và ly cocktail rất đẹp.
Trước đó tôi và anh thường gặp nhau nhưng chỉ dừng ở những lời chào hỏi giống những đồng nghiệp khác. Không phủ nhận tôi cảm mến anh, thấy ở anh sự đàng hoàng, tự tin. Cách cảm ơn của anh cũng khiến tôi ấn tượng. Những ngày sau đó, anh thường pha nước trái cây cho tôi, mỗi lần một loại trái cây khác nhau. Mấy tháng sau, qua nhiều lần nói chuyện, đi chơi, anh không biết tôi sắp cưới nên đã tỏ tình. Có thể tôi cũng yêu hoặc chưa yêu anh thật sự nhưng tôi chắc chắn mình rất bận tâm đến anh. Tôi vẫn biết nếu nói chuyện dừng cuộc hôn nhân sắp tới thì phải đối mặt với thực tế đầy tai tiếng, còn nếu kết hôn, liệu tôi có toàn tâm cho cuộc hôn nhân này? Tôi phải làm sao?
Tin Gốc: Vnexpress

Hơn 20 năm trước, tôi gặp em khi chúng tôi chỉ tầm 20. Chúng tôi đến với nhau trong sự trong sáng, đầy yêu thương. Tôi yêu em bằng cả trái tim mình. Em xinh đẹp, ngoan hiền, là con gái trong gia đình thành thị khá giả. Còn tôi là sinh viên nghèo mới ra trường, bươn chải với những công việc chưa ổn định. Một ngày, em khóc rất nhiều, nói rằng ba mẹ muốn em đến với một người xứng tầm, không muốn tương lai của em gắn liền với nghèo khó. Tôi suy sụp, đau khổ. Khi đó, vì còn quá non nớt, tôi không hiểu rằng những lời em nói thực ra là một cách nhắc nhở, nếu yêu em đủ nhiều, hãy cố gắng để em có thể yên tâm mà một lần cãi lời cha mẹ rồi đến với tôi.
Vì quá yêu em, tôi lại chọn cách rút lui. Với hoàn cảnh lúc đó, khi mọi thứ với tôi đều là con số không, tôi sợ mình không đủ khả năng mang lại cho em cuộc sống em xứng đáng có. Tôi tìm một lý do để rời xa, để em ra đi mà không phải nặng lòng. Tôi đã đánh mất em từ đó. Một thời gian sau, qua bạn bè, tôi biết em định cư nước ngoài cùng chồng con. Dù không liên lạc, tôi vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em qua những câu chuyện kể lại. Cũng từ đó, tôi mang trong mình nỗi hận, hận tình, hận cái nghèo. Tôi trở nên bất cần, sống khép kín hơn. Tôi lao vào công việc, trau dồi kiến thức với quyết tâm xây dựng một sự nghiệp vững vàng, thoát khỏi cái bóng của sự nghèo hèn năm xưa.
Mười năm trôi qua, tôi đạt được điều mình muốn: sự nghiệp thành công, cuộc sống đủ đầy. Tôi tự hào về điều đó. Suốt những năm tháng ấy, tôi chưa từng quên em. Ngược lại, chính em là động lực để tôi cố gắng mỗi ngày. Sau đó, tôi cũng lập gia đình. Vợ tôi còn rất trẻ, quen qua sự giới thiệu của người thân. Không hiểu vì sao, tôi quyết định cưới chỉ sau một tuần tìm hiểu. Vợ tôi không đi làm, chỉ ở nhà chăm sóc gia đình. Chúng tôi cưới nhau đã 5 năm vẫn chưa có con. Công việc của tôi bận rộn, thường xuyên đi sớm về khuya. Nhà có người giúp việc, lại không con cái nên vợ tôi hay về nhà ngoại chơi.
Ban đầu, vì thương vợ buồn chán, tôi còn khuyến khích cô ấy đi cho khuây khỏa. Dần dần, vợ ở bên nhà ngoại nhiều hơn, mỗi lần đều có lý do để ở lại. Cô ấy cũng không còn quan tâm tôi như trước, tôi đi đâu, làm gì cũng không còn là điều cô ấy để ý. Tôi dần cảm thấy cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình. Tôi nhiều lần cố gắng sắp xếp lại công việc, dành thời gian cho vợ để hâm nóng lại tình cảm, nhưng dường như cô ấy không mấy quan tâm, dù vẫn cư xử nhẹ nhàng. Một phần vì công việc quá nhiều, tôi cũng không thể thay đổi mọi thứ đến nơi đến chốn. Cuộc sống cứ thế trôi qua, lặng lẽ và nhạt nhòa.
Cho đến một ngày, tôi tình cờ gặp lại em khi em về thăm gia đình. Ngay từ cái nhìn đầu tiên sau hơn 10 năm xa cách, tôi đã không thể giữ bình tĩnh. Tim tôi đập mạnh, tay chân luống cuống, bao nhiêu cảm xúc tưởng đã ngủ yên bỗng trỗi dậy. Tôi hiểu rằng mình vẫn còn yêu em rất nhiều. Tôi cũng cảm nhận được điều tương tự từ em. Sau những phút ban đầu bối rối, chúng tôi trò chuyện với nhau rất lâu. Tôi biết thêm về cuộc sống của em, những khó khăn em đang chịu đựng. Gia đình em không hạnh phúc từ lâu. Chồng em có người khác, gia đình chồng khắc nghiệt. Vì nghĩa, vì con, em vẫn cố gắng chịu đựng.
Ngược lại, khi nghe về cuộc sống của tôi, em lại khuyên tôi nên vun đắp gia đình mình. Tôi muốn gặp em nhiều hơn, em luôn khéo léo từ chối, hoặc nói tôi nên rủ vợ đi cùng. Sau đó, em rời đi nhưng chúng tôi giữ liên lạc qua mạng xã hội. Từ đó, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. có thể nói chuyện hàng giờ mà không thấy chán. Bên em, tôi thấy mình vui vẻ, trẻ lại. Tôi cười nhiều hơn, nhẹ lòng hơn. Cũng chính những câu chuyện của em khiến tôi đau. Nghe em kể về những vất vả, tổn thương, tôi vừa thương vừa giận, chỉ muốn kéo em ra khỏi cuộc sống đó. Tôi dằn vặt, cảm thấy mình có trách nhiệm với những gì em đang chịu đựng.
Em vẫn chọn cách chịu đựng, nói dù còn yêu tôi nhưng không thể vì hạnh phúc cá nhân mà làm khổ con, làm tổn thương vợ tôi. Với em, chỉ cần tôi lắng nghe là đủ. Tôi không thể chấp nhận điều đó. Tôi từng đánh mất em vì nghèo khó. Còn bây giờ, tôi tin mình đủ khả năng để bù đắp, chỉ cần em đồng ý. Tôi sống trong mâu thuẫn và dằn vặt, cảm giác bất lực khi không thể làm gì cho em, thấy tội lỗi khi đứng giữa ranh giới đúng sai.
Nhìn lại cuộc hôn nhân của mình, tôi và vợ vẫn êm đềm, nhưng rõ ràng không có tình yêu ngay từ đầu nên mọi thứ trở nên nhạt nhòa. Chúng tôi chỉ đang tồn tại cùng nhau. Tôi đã nghĩ đến việc nói lời chia tay vì không muốn kéo dài cuộc sống này, cũng không muốn lãng phí thanh xuân của vợ. Tôi không biết nên làm gì. Tiếp tục cuộc sống hiện tại và cố quên người yêu cũ, hay một lần sống thật với cảm xúc của mình? Tôi thực sự cần một lời khuyên. Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Tin Gốc: Vnexpress

