Vy Anh, con gái chị Ngọc Quyên, ở quận 12, phát bệnh từ những tháng đầu đời. Khi mới sinh năm 2020, bé thường thè lưỡi do phì đại cơ lưỡi, kèm thông liên thất và vàng da. Đến tháng thứ ba, bác sĩ phát hiện tim bé to gấp đôi bình thường.
“Lúc đó tôi chỉ nghĩ mình sắp mất con”, chị Quyên, mẹ bé, nhớ lại.
Một tia hy vọng xuất hiện khi bác sĩ nghi Vy Anh mắc Pompe – căn bệnh có thể duy trì sự sống bằng truyền enzyme thay thế định kỳ suốt đời. Mẫu máu của bé được gửi ra nước ngoài xét nghiệm. Đến 4 tháng tuổi, Vy Anh được xác nhận mắc bệnh.
Đây là bệnh di truyền hiếm gặp do đột biến gene GAA, khiến glycogen tích tụ trong cơ thể, làm tổn thương tim và cơ. Từ năm 2014 đến 2021, cả nước phát hiện hơn 50 trẻ mắc bệnh này, trong đó khoảng 30 bé được sử dụng enzyme thay thế. Vy Anh được vào thuốc từ khi xác định được bệnh.
Song, biến chứng liên tiếp ập đến. Vào tháng 4/2022, bé nhập viện do suy tim và suy hô hấp nặng. Trong 5 ngày đầu đặt ống thở, đêm nào Vy Anh cũng phải cấp cứu. Có lúc tim đập hơn 300 nhịp mỗi phút, bác sĩ phải sốc điện vì khó lấy ven tiêm thuốc.
“Cả 5 bác sĩ trực đều nói con rất khó qua khỏi”, chị Quyên kể. “Tôi đau đớn gọi về gia đình dặn dò dùng hết tiền tiết kiệm còn lại lo hậu sự cho con tươm tất nhất”.
Bất ngờ sang ngày thứ 5, phổi Vy Anh hồi phục và đúng vào sinh nhật mẹ 12/5, bé cai được máy thở.
Tuy nhiên niềm vui ấy không kéo dài. Do cơ hô hấp quá yếu, cô bé liên tục trải qua bốn lần thập tử nhất sinh nữa và phải nằm phòng cấp cứu suốt 8 tháng, 21 ngày.
Tại viện, chị Quyên ngồi ghế đẩu hoặc gục đầu xuống mép giường để chợp mắt, có đêm ra hành lang trải chiếu nằm tạm. Một lần hiếm hoi chị về nhà nghỉ vì sốt, sáng hôm sau nhận tin con ngưng tim khi tập vật lý trị liệu.
“Tôi lao đến bệnh viện không biết trời đất gì nữa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ con đang chờ mình đến để từ biệt”, chị nói.
Cô bé kiên cường qua được cửa tử, còn người mẹ tự nhủ sẽ không đêm nào rời xa con nữa.
Đến tháng 1/2023, do cơ hô hấp không thể phục hồi, chị Quyên gom góp vay mượn hơn 100 triệu đồng mua máy thở cũ và các loại máy móc khác để dùng cho con tại nhà. Từ đó, Vy Anh duy trì mỗi tuần hai lần vào viện truyền enzyme.
Chuỗi ngày chăm con cũng là lúc hôn nhân của chị rạn nứt. Sau một cuộc cãi vã giữa năm 2022, chồng chị rời đi không lời từ biệt, chặn liên lạc. Về sau, anh thỉnh thoảng gửi tiền viện phí và gọi điện nhìn con qua màn hình.
Chị Quyên cho biết giai đoạn đầu mang nhiều oán trách, nhưng chính sự kiên cường của con giúp chị bình tâm trở lại. “Một phần lỗi do tôi vì từ lúc con phát bệnh, tôi chỉ biết đến con mà vô tình đẩy anh ấy ra xa”, chị chia sẻ.
Hiện hai mẹ con nương tựa vào hai người bác ruột không lập gia đình tại quận 12. Nhịp sống xoay quanh cô bé 6 tuổi. 5h30, chị Quyên nấu cháo, bơm qua ống xông cho con rồi đi làm nửa ngày. 14h, chị về thay ca để bác đi ngủ.
Chị Tường Vy, bác Vy Anh cho biết thương cháu nên chấp nhận nghỉ việc để phụ chăm sóc. “Vy Anh không có giấc ngủ cố định, thường xuyên trở mình nên người lớn phải túc trực 24/24”, chị Vy, 50 tuổi, chia sẻ.
Dù gắn liền với máy thở, không đi lại được và chỉ bập bẹ vài tiếng, Vy Anh nhận biết được mặt chữ, con số, màu sắc và được y bác sĩ ở viện khen lanh lợi. Hiện mỗi lần truyền thuốc của em hơn 200 triệu đồng, cả năm tốn cả bốn tỷ đồng và đang được bảo hiểm y tế trả 100%. Khó khăn sắp tới của hai mẹ con là khi bé tròn 6 tuổi, mức chi trả bảo hiểm sẽ giảm xuống còn 30%.
“Sau tất cả, mặc dù Vy Anh phải gắn với máy thở, tôi thật sự biết ơn vì con đã ở lại”, người mẹ nói.
Đó là hành trình vượt khó của cậu học trò nghèo Phan Học đúng 30 năm về trước - người đã dùng nghị lực phi thường để dệt nên ước mơ từ những gian khó của cuộc đời.
Năm 1996, chàng trai nghèo Phan Học gây xúc động khi thi đỗ cùng lúc 3 trường đại học với số điểm cao nhất nhì tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng.
Thời điểm ấy, thành tích của anh được xem là một kỳ tích đối với vùng quê nghèo, được Báo Tuổi Trẻ viết bài biểu dương, gieo vào lòng bao thế hệ học trò nghèo niềm tin vào sức mạnh của con chữ.
Ba mươi năm trôi qua, cậu học trò lấm lem ngày ấy giờ đã là Tiến sĩ ngành Hệ thống viễn thông, một giảng viên đại học tại TP.HCM.
Trong ký ức của người em gái thứ năm - chị Phan Thị Kiều Trinh, ngôi nhà của gia đình anh ngày ấy chỉ là mái tranh xiêu vẹo, nơi những bữa cơm ấm lòng nhất cũng chỉ toàn khoai, sắn độn cơm.
Cha mẹ anh quanh năm suốt tháng đào gốc cây bán củi, gánh bộ gần 10 cây số xuống chợ Hà Lam để đổi lấy từng lon gạo nuôi đàn con thơ. Nghèo khó ghì chặt vai áo, nhưng người cha vẫn luôn dịu dàng căn dặn: "Ráng học đi các con, có con chữ sau này đời mới bớt khổ".
Hiểu được nỗi lòng của cha mẹ, Phan Học lao vào học như để tìm chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai. Mỗi ngày, ngoài giờ lên lớp, anh lại cùng em trai lên rừng đào gốc cây, hái sim, chăn bò phụ giúp gia đình.
Lên cấp ba, chiếc xe đạp chở củi nặng trĩu cùng anh thức dậy từ 3h sáng, vượt gần 30 cây số ra thị trấn Vĩnh Điện bán củi rồi mới vội vã đạp ngược về trường cho kịp buổi học.
Có những buổi sáng mệt nhoài vì đường xa, anh đến muộn, chỉ dám lặng lẽ đứng ngoài cửa lớp, kê cuốn vở lên tường gạch loang lổ để chép bài.
Năm 1996, cánh cửa đại học mở ra, Phan Học trở thành ngọn hải đăng dẫn lối cho cả gia đình. Nhìn vào tấm gương của người anh cả, bảy người em lần lượt tiếp bước.
Tốt nghiệp kỹ sư năm 2001, anh đi làm ngay để phụ cha mẹ nuôi các em, đồng thời tiếp tục vừa làm vừa học cao học. Sau đó, anh nhận học bổng và bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ vào năm 2013.
Với niềm mong mỏi lan truyền chia sẽ những tri thức anh học hỏi tích luỹ được cho thế hệ trẻ, sau khi thành danh, anh chọn con đường tiếp tục sự nghiệp gieo hạt mầm tri thức đến nay.
Dù đã đứng trên bục giảng của một trường đại học lớn, Tiến sĩ Phan Học vẫn giữ nguyên vẹn sự khiêm nhường và ấm áp của cậu học trò nghèo năm xưa.
Khi được hỏi về thành công của mình, anh chỉ cười hiền: "Tôi cũng chỉ nỗ lực như bao người thôi, có giỏi giang gì đâu. Đất nước mình còn nhiều người tài lắm".
Với anh, tài sản vô giá nhất cuộc đời không phải là học vị tiến sĩ, mà là tình yêu thương vô bờ bến của gia đình.
Chính ngọn lửa yêu thương ấy đã giúp cả 8 anh chị em anh đều tốt nghiệp đại học trở lên, trong đó người em kế đã là Phó Giáo sư - Tiến sĩ, 2 người là thạc sĩ, những người còn lại đều đỗ đạt thành tài.
Trên bục giảng hôm nay, thầy Phan Học luôn dành một sự đồng cảm sâu sắc cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. "Tôi đi dạy, học trò khó khăn điều gì tôi sẵn sàng hỗ trợ. Biết điều gì thì chia sẻ điều đó, ai cần tư vấn tôi luôn sẵn lòng", anh chia sẻ với ánh mắt ấm áp.
Ba mươi năm trôi qua, tờ báo cũ viết về cậu học trò nghèo Phan Học năm 1996 vẫn được anh nâng niu như một kỷ vật vô giá. Nó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là lời nhắc nhở anh về những ngày gian khó đã qua để sống tốt hơn mỗi ngày.
Nhìn các sĩ tử hôm nay bước vào đời trong kỷ nguyên số và trí tuệ nhân tạo (AI), anh nhắn gửi: "Hãy xây dựng cho mình tư duy kiến thức nền tảng, khả năng học hỏi liên tục, và thích nghi. Hãy không ngừng học hỏi và sẵn sàng sẻ chia để cùng nhau tiến bộ".
Người đàn ông 67 tuổi họ Đặng ở Thành Đô (Tứ Xuyên, Trung Quốc) đã đến bệnh viện thăm khám vì đau bụng.
Bác sĩ phát hiện một vật thể hình chữ nhật bị ăn mòn, đen thui trong dạ dày của ông. Dị vật được xác nhận là chiếc bật lửa mà ông đã nuốt chửng trong vụ thách đố do say rượu hồi còn trẻ.
Theo Red Star News, ông Đặng đến bệnh viện và than phiền với bác sĩ là bị đầy hơi và đau bụng cả tháng trời. Ban đầu, ông nghĩ mình bị viêm dạ dày - ruột, nhưng thuốc không có tác dụng, và ông luôn cảm thấy đau dù nằm thẳng hay nằm nghiêng.
Qua thăm khám, làm các xét nghiệm chẩn đoán và trong quá trình nội soi dạ dày, các bác sĩ phát hiện một vật lạ có bề mặt nhẵn, phủ đầy chất đen, nằm sâu trong dạ dày người bệnh. Những nỗ lực lấy nó ra bằng kẹp đều thất bại vì bác sĩ không tìm được điểm tựa.
Khi ông Đặng tỉnh lại sau cuộc gây mê, bác sĩ hỏi ông có nuốt phải vật lạ nào không.
Sau một hồi suy nghĩ, ông nhớ lại sự việc xảy ra hơn 30 năm trước, khoảng mùa hè năm 1991 hoặc 1992. Sau khi uống rượu say, ông Đặng và một người bạn thách nhau xem ai dám nuốt một trong những chiếc bật lửa tinh xảo trên bàn.
Trong tình trạng say xỉn, cả hai người đàn ông lần lượt nuốt bật lửa. Ngày hôm sau, khi tỉnh lại, ông Đặng cho rằng chiếc bật lửa sẽ tự đào thải ra ngoài nên không mấy bận tâm. Trong nhiều thập kỷ, ông chỉ thỉnh thoảng bị đau bụng và không hề nghi ngờ là do chiếc bật lửa.
Để loại bỏ chiếc bật lửa, bác sĩ Tiêu – Phó trưởng khoa - đề xuất phương pháp lấy dị vật có mức xâm lấn tối thiểu với sự "chỉ đường" của thiết bị nội soi.
Do bề mặt nhẵn của dị vật gây khó khăn cho việc cầm nắm, ông quyết định sử dụng vật "giống bao cao su" để bao bọc hoàn toàn chiếc bật lửa trước khi kéo nó ra. Họ lấy ra vật thể dài khoảng 7cm, bề ngoài phủ một lớp vật chất đen đang phân hủy nhưng cấu trúc vẫn còn nguyên vẹn, và một ít chất lỏng (gas) vẫn còn bên trong nên bật lửa này vẫn có thể sử dụng.
Theo các bác sĩ, vỏ bật lửa thông thường được làm bằng nhựa polypropylene hoặc nhựa ABS, có khả năng chống axit cao và chịu được sự ăn mòn của axit dạ dày. Kích thước bật lửa tương đối lớn, không thể đi qua môn vị (điểm thoát ra khỏi dạ dày) nên nó bị kẹt ở đó trong nhiều năm.
Họ đặc biệt cảnh báo rằng việc nuốt phải dị vật như đồng xu, hạt nam châm và pin không phải là hiếm gặp trong thực hành lâm sàng. Nếu vô tình nuốt phải dị vật, bệnh nhân cần được chăm sóc y tế ngay lập tức.
Dấu hiệu khi mắc dị vật đường tiêu hóa:
Các dấu hiệu liên quan đến thời gian, tính chất mắc dị vật và vị trí.
Nếu dị vật ở thực quản bệnh nhân thường có các triệu chứng như nuốt vướng, nuốt nghẹn, đau khi nuốt, đau sau xương ức, nôn và buồn nôn.
Ở dạ dày, đại tràng bệnh nhân thường đau bụng, đầy bụng, khó tiêu, buồn nôn, nôn. Nếu mắc dị vật ở những vị trí nguy hiểm như đoạn ngang mức cung động mạch chủ, gây chảy máu, dị vật để lâu gây áp –xe, thủng hay rò sang khí quản. Dị vật có thể đâm thủng ống tiêu hóa, áp-xe hay viêm phúc mạc. Một số trường hợp gây ngộ độc như nuốt pin, nhiệt kế, ma túy…
Lời khuyên của bác sỹ: Nên chú ý khi ăn những đồ ăn khó tiêu, gỡ bỏ hết xương, khi ăn tập thói quen ăn tập trung, ăn chậm, nhai kỹ… Khi nghi hóc dị vật không nên tự lấy dị vật, cần đến ngay trung tâm y tế để được thăm khám và lựa chọn phương pháp lấy dị vật an toàn.
Theo đoạn video lan truyền trên mạng xã hội, một người đàn ông đi xe máy tình cờ phát hiện vợ mình đang ngồi trong ô tô cùng một người đàn ông khác bên ngoài khách sạn.
Phát hiện sự việc, người chồng không giữ được bình tĩnh liền lao tới mở cửa xe, kéo người đàn ông ra ngoài rồi liên tiếp dùng mũ bảo hiểm tấn công. Những cú đánh dồn dập khiến kính chắn gió vỡ tung, nhiều người đi đường hoảng hốt và gọi cảnh sát.
Đáng chú ý, trong suốt vụ việc, người phụ nữ vẫn ngồi trong xe, không bước xuống can ngăn hay giải thích. Hình ảnh cô im lặng phía sau lớp kính trong khi hai người đàn ông giằng co bên ngoài nhanh chóng trở thành tâm điểm tranh luận trên mạng xã hội.
Nhiều cư dân mạng cho rằng chính sự thờ ơ ấy đã khiến cơn giận của người chồng càng bùng phát. "Hai người đàn ông đang vì cô ấy mà đánh nhau, nhưng cô ấy thậm chí không hạ cửa kính xe xuống", một người bình luận.
Theo các video được ghi lại tại hiện trường, người đàn ông bị đánh gần như không chống trả. Đáng nói, trong lúc mất kiểm soát, người chồng liên tục thốt lên câu nói đầy đau đớn: "Tôi đã tha thứ cho cô một lần rồi".
Cư dân mạng suy đoán, người chồng có thể từng phát hiện chuyện tương tự nhưng đã lựa chọn tha thứ để giữ gìn hạnh phúc. Tuy nhiên, khi mọi chuyện lặp lại, sự chịu đựng cuối cùng đã biến thành cơn giận dữ công khai giữa phố.
Sau khi đoạn clip lan truyền, mạng xã hội chia thành nhiều luồng ý kiến trái chiều. Một bộ phận cho rằng phản ứng của người chồng là dễ hiểu khi bị phản bội. Tuy nhiên, nhiều người khác lại cảnh báo rằng việc hành hung giữa nơi công cộng có thể khiến anh từ "nạn nhân" trở thành người vi phạm pháp luật.
Cũng đau đớn khi phát hiện vợ ngoại tình nhưng trái ngược với người chồng trên, người đàn ông ở Hồ Bắc lại tìm đến cảnh sát và khóc nức nở.
Câu chuyện xảy ra vào năm 2021. Khi đang làm nhiệm vụ đêm, cảnh sát giao thông thành phố Tương Dương, Hồ Bắc, Trung Quốc thấy một người đàn ông chủ động dừng xe cạnh trạm kiểm soát.
Khi cảnh sát lại gần để hỏi tình tình, người đàn ông vừa khóc vừa nói: "Anh đội mũ đen, còn tôi đội mũ xanh" (hàm ý bị cắm sừng).
Câu trả lời khiến cảnh sát giao thông bối rối. Ngay sau đó, người đàn ông lấy điện thoại di động của mình ra và đưa cho cảnh sát giao thông: "Tôi giao điện thoại của tôi cho anh. Tôi tự nguyện đến đây".
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông, phía cảnh sát kiểm tra nồng độ cồn thì phát hiện anh ta đã uống nhiều rượu.
Khi cảnh sát thông báo điều này, người đàn ông tỏ vẻ sửng sốt nhưng sau đó lại cúi đầu nói: "Được giữ lại một lúc cũng tốt, tôi có thể yên tĩnh".
Sau khi lên xe của cảnh sát, người đàn ông bất ngờ gục xuống và bật khóc nức nở. Người này chia sẻ, hàng ngày anh ta phải bươn chải làm lụng để nuôi 6 người, bao gồm vợ, con và bố mẹ vợ. Vậy mà, anh vẫn bị vợ phản bội.
Anh còn kể, bản thân đã cố gắng tha thứ cho vợ nhưng vợ anh vẫn tiếp tục ngoại tình. Ngay cả bố mẹ vợ cũng không khuyên nhủ được con gái nên họ để mặc cho hai người tự quyết định.
"Giờ tôi chỉ muốn yên tĩnh một lúc. Những người tôi quen đều cười nhạo tôi. Anh nghĩ tôi có thể làm gì?", người đàn ông hỏi cảnh sát.
Nhìn người đàn ông đẫm nước mắt, cảnh sát giao thông nhất thời không nghĩ ra lời an ủi nên chỉ biết vỗ vai anh ta. Sự việc được đăng tải đã khiến nhiều người quan tâm.