Một đám cưới ở Ninh Bình ngày 11.5 vừa qua trở thành câu chuyện được chia sẻ rộng rãi, vì một khoảnh khắc khiến cả hội trường xúc động. Người bác 80 tuổi bước lên sân khấu, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Đoạn clip dài gần 10 phút được chị Nguyễn Thị Vân Anh (30 tuổi, ở Ninh Bình) đăng tải lên mạng xã hội vào ngày cưới của anh trai mình – anh Nguyễn Quang Đạt. Chỉ sau một thời gian ngắn, video nhanh chóng thu hút nhiều lượt xem và sự quan tâm của cộng đồng mạng.
Chia sẻ với PV Thanh Niên, chị Vân Anh kể, ban đầu chị không có ý định đăng lên mạng xã hội: “Video dài quá, không gửi qua tin nhắn được nên tôi mới đăng lên TikTok để lưu giữ lại kỷ niệm, không ngờ lại nhận được nhiều sự quan tâm lớn như vậy”.
Nhân vật chính trong đoạn clip là anh Nguyễn Quang Đạt (32 tuổi, ở Ninh Bình). Trong ngày cưới, đông đủ họ hàng hai bên, anh bất ngờ khi người bác ruột bước lên, run run lấy ra 4 chiếc nhẫn vàng và nói: “Đây là kỷ vật bố cháu gửi lại từ 26 năm trước, trước khi trút hơi thở cuối cùng”.
Anh Đạt không phải người dễ khóc. Mười năm đi làm thuê, vào Nam ra Bắc, gặp đủ gian khó, chưa một lần anh để nước mắt rơi. Nhưng ngay trong ngày cưới của mình, đứng trước kỉ vật của bố được bác giữ suốt 26 năm, anh không kìm được nước mắt.
Người bác trai tên Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi, anh ruột của bố anh Đạt) kể: “26 năm trước, khi em trai tôi biết mình không qua khỏi, nó đã nắm tay tôi và gửi lại những chiếc nhẫn này nhờ tôi giữ hộ”. Kỉ vật này trong gia đình không ai biết. Suốt 26 năm thầm lặng giữ gìn, ông Miêng chỉ tâm niệm một điều, chỉ khi nào em dâu và hai cháu gặp biến cố, mấy anh em trong nhà không cưu mang được nữa thì mới lấy vàng ra dùng.
Đến ngày anh Đạt bước vào ngày trọng đại nhất đời, ông Miêng quyết định đây là lúc hoàn thành tâm nguyện của người em trai đã khuất. Trước mặt đông đủ họ hàng hai bên, ông lần lượt trao lại 4 chiếc nhẫn vàng, mỗi chiếc một chỉ cho 4 người thân nhất của em trai mình. Một chiếc cho bà Đoàn Thị Tâm (mẹ anh Đạt), một chiếc cho anh Đạt, một chiếc cho chị Vân Anh, chiếc cuối cùng, ông trao cho người cháu dâu (vợ anh Đạt).
Trước khoảnh khắc bất ngờ đó, anh Đạt không giấu được sự xúc động: “Lúc bác lên phát biểu, tôi hoàn toàn bất ngờ. Sau đó thì xúc động, tôi nhớ về bố. Đứng trên sân khấu mà tự dưng nước mắt cứ chực trào ra, nhưng không dám khóc nhiều vì đó là ngày vui của mình, tôi phải cố kìm lại”.
Có những câu chuyện phải đi qua rất nhiều năm tháng, người ta mới đủ bình tâm để nhắc lại. Anh Đạt kể, bố của anh là ông Nguyễn Quang Công, làm thuyền trưởng tàu viễn dương. Những tháng ngày lênh đênh trên sông nước buồn tẻ, xa vợ xa con, ông bắt đầu uống rượu rồi lâm bệnh. Ông mất khi mới 44 tuổi, để lại người vợ còn quá trẻ và 2 đứa con thơ. Lúc ấy, bà Đoàn Thị Tâm chỉ mới 25 tuổi, anh Đạt 6 tuổi chưa kịp vào lớp 1, còn chị Vân Anh mới hơn 3 tuổi.
Sau biến cố, bà Tâm một mình gồng gánh nuôi 2 con nhỏ. Không nghề nghiệp ổn định, bà đi làm thuê khắp làng, ai thuê gì làm nấy. Kể từ khi chồng mất, bà quyết định không đi thêm bước nữa, lặng lẽ ở vậy, dành trọn cuộc đời để nuôi 2 con khôn lớn.
Thương cảnh mẹ góa con côi, các bác trong gia đình bàn nhau hằng tháng mỗi người góp 10 cân gạo cho bà Tâm và 2 cháu. Ông Miêng nhớ lại: “Ba anh em chúng tôi thống nhất với nhau, mỗi tháng góp 10 cân gạo nuôi các cháu. Tất cả đều là con cháu ruột thịt nhà mình, để cho 3 mẹ con nó đói khát sao đành”. Sự sẻ chia ấy không phải ngày một ngày hai, mà kéo dài ròng rã suốt 10 năm trời.
Năm anh Đạt 15 tuổi, ông Miêng lo lắng khi thấy cháu đang ở độ tuổi dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Sợ anh Đạt thiếu người định hướng mà lạc lối, ông quyết định đưa anh Đạt về nhà mình nuôi dạy. Chính quãng thời gian ấy đã trở thành bước ngoặt, giúp anh Đạt dần trưởng thành và vững vàng hơn trong cuộc sống.
Sau nhiều năm bươn chải, từ người đi làm thuê không có một đồng vốn trong tay, anh Đạt đã gây dựng được xưởng sản xuất cơ khí riêng. Mẹ anh không còn phải đi làm thuê nữa, em gái đã yên bề gia thất. Cái nghèo, cái khổ của những năm tháng cũ đã lùi xa. Cuối cùng, anh Đạt cũng quyết định lập gia đình.
Khi được hỏi anh muốn nói điều gì với bố của mình, anh Đạt lặng đi một lúc rồi trả lời: “Con đã thay mặt bố để gánh vác gia đình mình, cố gắng để phần nào đó bù đắp lại khoảng trống mà bố để lại. Bố cứ yên tâm ở con”.
Đám cưới đã qua, nhưng với anh Đạt, khoảnh khắc trên sân khấu hôm đó vẫn chưa thật sự khép lại. “Mấy ngày sau, tôi vẫn mở clip ra xem và khóc như một đứa trẻ”, anh Đạt bồi hồi kể.
Năm 23 tuổi, tôi bắt đầu làm quen với những bữa ăn chay. Không quy tắc, không ép buộc, tôi đến với thế giới chay đơn giản vì nhận ra rằng sau mỗi bữa ăn thanh đạm từ rau củ, nấm tươi, cơ thể trở nên nhẹ nhàng hơn, tâm trí cũng bình yên hơn giữa những bộn bề cuộc sống.
Từ trải nghiệm rất thật ấy, một mong ước dần hình thành: Tạo nên một không gian ấm cúng, nơi mọi người có thể thưởng thức những món ăn ngon, sạch và tìm thấy sự thư thái sau những ngày tất bật.
Năm 2023, một cơ duyên đặc biệt đưa tôi đến mặt bằng đối diện chùa Quan Âm. Và Phương Chay Quán chính thức ra đời. Tại đây, chúng tôi mong muốn mang đến một góc nhìn mới về ẩm thực chay. Không đơn điệu hay gò bó, thực đơn được sáng tạo để phù hợp với nhiều đối tượng thực khách, đặc biệt là các bạn trẻ.
Bạn sẽ bất ngờ khi khám phá vị lẩu Tomyum chay chua cay đậm đà, các món mì cay, mì trộn chay hấp dẫn hay những phần salad thanh mát giàu dinh dưỡng. Tất cả đều được chế biến từ những nguyên liệu tuyển chọn kỹ lưỡng, giữ trọn hương vị tự nhiên và sự thanh lành trong từng món ăn.
Điều làm chúng tôi hạnh phúc nhất chính là những nụ cười của thực khách. Đó là sự bất ngờ của người lần đầu thưởng thức món chay, là những cuộc gặp gỡ thân tình của bạn bè, hay những phút giây thư thái của các cô chú sau giờ lễ chùa. Phương Chay Quán không chỉ là nơi dùng bữa, mà còn là không gian để nghỉ ngơi, kết nối và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống.
Nếu bạn đang tìm kiếm một góc nhỏ để vỗ về vị giác và tìm lại sự an yên sau những ngày dài tất bật, hãy ghé thăm Phương Chay Quán và cảm nhận dòng chảy an nhiên trong từng bữa ăn.
Địa chỉ: Hẻm 108/10, đường 30.4, phường Ninh Kiều, TP.Cần Thơ
Dưới ánh đèn vàng hắt xuống bàn cắt chật hẹp, anh Nguyễn Anh Quốc (34 tuổi, trú P.Hội An) cúi sát trên nền vải xám tro, đôi tay thoăn thoắt rê kéo như một phản xạ đã ăn sâu sau gần 20 năm gắn bó với nghề may vest phố Hội. Bắt đầu học may từ năm 16 tuổi, anh chứng kiến nhiều lớp thợ trẻ bước vào rồi rời đi khỏi các xưởng may phố cổ. "Không có sự kiên nhẫn thì rất khó theo nghề này. Áp lực lớn nhất là thời gian, bởi thương hiệu "sáng đo, chiều lấy" khiến mọi công đoạn đều phải chạy đua", anh Quốc nói.
Hội An từ lâu nổi tiếng với dịch vụ may đo siêu tốc. Chỉ trong vài giờ, du khách có thể sở hữu một bộ vest may theo số đo cá nhân với chi phí dễ tiếp cận hơn nhiều nơi trên thế giới. Từ cuối những năm 1990, nghề may vest dần trở thành một phần trong nhịp điệu du lịch của phố cổ. Giữa thời đại thời trang công nghiệp và quần áo may sẵn phủ kín thị trường, vẫn có nhiều người trẻ ở Hội An chọn ngồi bên bàn máy, gắn bó với từng đường kim mũi chỉ.
Anh Quốc kể, vào mùa cao điểm, cả xưởng làm việc từ sáng sớm đến quá nửa đêm. Khách quốc tế đến rồi đi rất nhanh, nên mọi công đoạn gần như không có chỗ cho sai sót. "Có hôm khách sáng lấy số đo, tối đã quay lại thử đồ. Chỉ cần lệch một chút ở vai áo hay eo quần là phải chỉnh sửa ngay để kịp chuyến bay của khách", anh nói.
Một bộ vest hoàn chỉnh phải trải qua nhiều công đoạn như lấy số đo, chọn chất liệu, lên rập, cắt vải, ráp thành phẩm rồi chỉnh sửa sau khi mặc thử. Điều khó nhất không nằm ở đường kéo hay mũi kim, mà là làm sao để bộ vest "vừa như in" với cơ thể người mặc. "Vest đẹp là khi khách mặc vào thấy thoải mái như thể bộ đồ vốn thuộc về họ từ trước", anh Quốc chia sẻ.
Ở góc xưởng, anh Võ Đăng Hùng Anh (25 tuổi, trú P.Hội An) đang cặm cụi hoàn thiện những đường ráp cuối cùng trên thân áo vest màu xanh navy. Hùng Anh bỏ dở việc học từ năm 16 tuổi để theo nghề may. "Ngày nào cũng lặp đi lặp lại từng ấy công đoạn nhưng tôi chưa bao giờ thấy chán. Chắc là cái duyên với nghề", Hùng Anh cười. Với anh, mỗi bộ vest là kết quả của nhiều giờ lao động cẩn trọng. "Nghề này giúp tôi có thu nhập ổn định để phụ giúp gia đình. Nhưng điều khiến tôi gắn bó hơn cả là niềm tự hào khi chính đôi tay mình làm ra một sản phẩm đẹp và vừa vặn với khách", Hùng Anh nói.
Ở Hội An, nghề may vest không chỉ là công việc kiếm sống. Với nhiều người trẻ, đó còn là cách họ giữ lại một phần ký ức của phố cổ. Giữa những dịch vụ hiện đại mọc lên từng ngày, nghề may đo thủ công vẫn là nét riêng khiến nhiều du khách quốc tế nhớ đến Hội An.
Trong căn phòng thử đồ nhỏ, Erwan Savina (36 tuổi, du khách đến từ Paris, Pháp) đứng trước gương chỉnh lại ve áo vest vừa hoàn thiện sau chưa đầy một ngày. "Tôi rất bất ngờ vì tốc độ hoàn thành nhanh như vậy. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn là chất lượng và sự chuyên nghiệp của người thợ", Erwan nói.
Erwan kể mình tìm đến một tiệm may ở phố cổ theo lời giới thiệu của bạn bè. Ban đầu chỉ nghĩ đó là một trải nghiệm thú vị, nhưng sau khi nhận bộ vest vừa vặn gần như hoàn hảo, anh hiểu vì sao nghề may ở phố Hội nổi tiếng suốt nhiều năm qua. "Mọi người ở đây thực sự có chuyên môn rất cao", Erwan nhận xét.
Helmut (55 tuổi, du khách Áo) chậm rãi vuốt nhẹ phần tay áo mới may rồi kể ông đến Hội An chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. May vest không phải lý do chính khiến ông chọn điểm đến này, nhưng sau trải nghiệm đầu tiên, ông cho rằng đây là điều "rất đáng để thử". "Ở Áo, gần như không thể có dịch vụ may nhanh như vậy. Các bạn ở Hội An đang làm một công việc thật sự tuyệt vời", Helmut nói.
Với nhiều du khách quốc tế, một bộ vest may ở Hội An không chỉ là quần áo. Nó giống như món quà mang theo ký ức về chuyến đi, về những con phố vàng ánh đèn và về những người thợ trẻ lặng lẽ phía sau bàn máy.
Phụ trách quản lý cửa hàng gia đình Kim Thủy Cloth tại phố cổ Hội An, anh Trương Bá Đạt (25 tuổi, trú P.Hội An) tâm sự: "May vest ở Hội An không chỉ là dịch vụ mà còn là cầu nối cảm xúc giữa du khách và con người địa phương. Theo nghề, giữ nghề là giữ hồn phố Hội".
Điều đặc biệt nhất của nghề may phố Hội nằm ở mối liên kết giữa người thợ và khách hàng. Khách đến đây không đơn thuần để mua quần áo mà còn cùng người thợ chọn từng loại vải, màu chỉ hay kiểu ve áo. Trong nhiều năm làm nghề, anh Đạt nhớ nhất câu chuyện một cặp đôi người Úc gốc Việt quay về Hội An để may vest và áo dài cho hôn lễ. "Giữa rất nhiều lựa chọn, họ vẫn chọn phố cổ như một cách đưa nét thủ công Việt Nam vào ngày trọng đại nhất đời mình", anh nói.
Nhưng nghề may vest Hội An cũng đang đối diện không ít thử thách. Thời trang nhanh phát triển, lượng khách du lịch biến động theo mùa, thị hiếu thay đổi liên tục khiến nhiều cửa hàng nhỏ phải thu hẹp hoạt động. Nhiều người trẻ bước vào nghề rồi rời đi chỉ sau vài năm vì áp lực công việc và nhịp sống thất thường. Người thợ không chỉ cần tay nghề tốt mà còn phải biết cập nhật xu hướng, giao tiếp với khách quốc tế và thích nghi với nhiều phong cách khác nhau.
Có những người trẻ chọn rời bàn máy để tìm công việc nhẹ nhàng hơn. Nhưng cũng có những người vẫn ở lại như anh Quốc, anh Hùng Anh hay anh Bá Đạt. "Tôi luôn mong muốn giữ nghề may vest vì đây vừa là kế sinh nhai vừa là một phần hồn cốt văn hóa của Hội An. Nếu không có người trẻ tiếp nối, chúng ta sẽ mất đi một nét đẹp rất riêng mà du khách vẫn luôn tìm đến", anh Quốc bộc bạch.
Gần nửa đêm, phố cổ đã thưa bước chân. Dưới ánh đèn vàng hắt ra con phố vắng, anh Quốc cẩn thận chỉnh lại phần vai áo trên mannequin. Bên cạnh, Hùng Anh cúi sát bên bàn máy, hoàn thiện những đường chỉ cuối cùng cho bộ đồ còn dang dở. Tiếng máy may vẫn đều đều vang lên trong đêm phố Hội…
Đại lý vé số Kim Ngân ở TP.HCM thông báo bán trúng và đã đổi thưởng cho khách mua 160 tờ vé số trúng giải nhất xổ số miền Nam, tổng trị giá 4.8 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Cụ thể, những tờ vé may mắn có dãy số cuối 16656, trúng giải nhất xổ số Tây Ninh ngày 7 tháng 5, mỗi vé trị giá 30 triệu đồng. Đại lý tiết lộ chủ nhân những tờ vé này là 1 người.
"Ngay sau khi có kết quả xổ số, khách đã được chúng tôi hỗ trợ đổi thưởng, nhận tiền bằng tiền mặt. Chúc mừng vị khách may mắn! Tuy nhiên chúng tôi không hỏi thêm mục đích dùng số tiền vì tính bảo mật", đại lý vé số Kim Ngân tiết lộ.
Hình ảnh nguyên cây vé 160 tờ trúng giải nhất xổ số miền Nam đang được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, nhiều người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Mai Anh ở Đồng Nai cho biết đã đổi thưởng cho khách có tờ vé số trúng độc đắc. Cụ thể, tờ vé có dãy số 934311 thuộc đài Đồng Nai mở thưởng xổ số miền Nam ngày 6 tháng 5 trúng độc đắc trị giá 2 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của tờ vé số này là người phụ nữ cũng ở Đồng Nai, mua vé số qua bạn hàng của đại lý. Người này mua nhiều tờ với các dãy số khác nhau, may mắn có 1 tờ trúng độc đắc. Trong đêm sau khi có kết quả xổ số ngày 6 tháng 5, cả nhà chị cùng đến đại lý để đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt. Tôi kinh doanh vé số hơn 10 năm nay, thỉnh thoảng bán trúng độc đắc cho khách, đại lý vé số Mai Anh cho biết.