Bí mật đó là món quà người cha đã mất của anh gửi lại trước lúc qua đời. Món quà được ông Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi), bác ruột của anh Đạt, lặng lẽ cất giữ suốt hơn 2 thập kỷ.
Ở những giai đoạn các cháu khó khăn nhất, ông Miêng vẫn nhất quyết tìm cách xoay xở, không dùng tới số tài sản mà em trai để lại.
Anh em góp gạo, góp tiền nuôi các cháu
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Nguyễn Quang Đạt (xã Nam Trực, Ninh Bình) cho hay, cha của anh không may qua đời năm 2000, khi anh mới 6 tuổi, em gái chưa đầy 4 tuổi.
Mất đi trụ cột gia đình, cả nhà rơi vào tình cảnh khó khăn, lo ăn từng bữa. Mẹ anh hiền lành, tốt tính nhưng khi ấy còn trẻ nên không khéo quán xuyến việc nhà. Những ngày đầu, ông Miêng cùng 2 người anh em trong nhà họp lại, quyết định góp gạo cho gia đình người em. Mỗi nhà góp 10kg gạo mỗi tháng.
Tuy nhiên, mẹ anh không để ý khiến gạo thường xuyên bị mốc. Sau đó, các bác và chú của anh chuyển sang góp tiền, mỗi tháng 200.000 đồng/người, tổng cộng 600.000 đồng/tháng để mẹ con anh trang trải cuộc sống. Hơn 20 năm trước, đó là số tiền không nhỏ ở làng quê.
Suốt hơn chục năm, đều đặn mỗi tháng, ba mẹ con anh Đạt nhận được số tiền trợ giúp nói trên để phụ lo học phí, mua thức ăn.
“Ông tôi sinh được 4 người con trai, 4 người con gái. Bố tôi mất sớm nhưng anh em tôi được các bác, chú và các cô thương lắm. Không phải gia đình nào cũng làm được như vậy”, anh Đạt xúc động chia sẻ.
Tuổi thơ thiếu vắng cha nên có giai đoạn anh Đạt bướng bỉnh, mê điện tử, ham chơi. Những năm đầu xuất hiện trò chơi điện tử ở quê, anh thường sang nhà bạn chơi đến quên học hành.
Lo cháu trai sa ngã, ông Miêng quyết định đón Đạt về nuôi để tiện dạy bảo. Người bác kể lại, thời điểm ấy ông rất sợ cháu bị lôi kéo vào tệ nạn xã hội nên dù còn phải lo toan nhiều việc, ông vẫn đưa cháu về nhà ở cùng. Vợ ông cũng đồng tình và chia sẻ với ông điều đó.
Suốt hơn 4 năm, sống trong nhà bác, Đạt được bố trí ở trên tầng 2. Buổi tối, ông Miêng khóa cổng cẩn thận vì sợ cháu bỏ đi chơi.
“Tôi thương cháu nhưng cũng phải nghiêm khắc. Tôi mong cháu đi học rồi thi đại học nhưng con đường học hành dang dở, tôi động viên cháu đi học nghề để kiếm tiền lo cho tương lai”, ông kể.
Gia đình ông Miêng nhiều đời làm cơ khí nên ông định hướng cho cháu theo nghề của gia đình. Tuy nhiên, thay vì giữ anh Đạt làm ở xưởng nhà mình, ông gửi sang xưởng của người quen để tránh điều tiếng.
Lo cháu còn trẻ, chưa thể quản lý tài chính tốt, ông quyết định thay Đạt giữ số tiền lương, chỉ đưa cho cháu một khoản nhỏ chi tiêu. Mỗi lần dành dụm đủ tiền mua một chỉ vàng, ông lại âm thầm đi mua rồi ghi chép cẩn thận vào sổ.
Nhờ vậy, sau vài năm đi làm, Đạt đã tích cóp được 8 chỉ vàng mà không hề biết mình có một khoản tài sản như thế.
Cách đây mấy năm, khi anh Đạt quyết định lập nghiệp mở xưởng cơ khí riêng, ông Miêng trao lại 8 chỉ vàng cùng 5 chỉ vàng ông nội để lại cho “cháu đích tôn” để anh Đạt làm vốn mở xưởng riêng. Có số vốn này, anh Đạt vay thêm gần 100 triệu đồng của người cô ruột để mua máy móc.
Những ngày đầu khởi nghiệp, chàng trai sinh năm 1994 gặp nhiều khó khăn, chi phí bỏ ra nhiều nhưng hàng hóa bán chậm, làm mãi không dư đồng nào khiến anh có phần nhụt chí.
Thấy cháu vất vả, ông Miêng tiếp tục hỗ trợ bằng cách chuyển cho Đạt một chiếc máy dập trị giá gần 100 triệu đồng để mở rộng sản xuất.
Từ một xưởng nhỏ, nay Đạt đã có cơ sở cơ khí với hàng chục loại máy móc, tạo việc làm cho nhiều người. Anh cũng mua được ô tô, nhà cửa khang trang hơn.
Món quà người anh cất giữ giúp em suốt 26 năm
Nhắc về món quà bí mật cất giữ giúp em trai suốt nhiều năm, giọng ông Miêng bồi hồi.
Ông chia sẻ, em trai mình vốn đi tàu thủy nhưng không may mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời ở tuổi 44. Trước lúc mất, người em gửi lại cho ông 4 chỉ vàng để dành cho vợ con.
Thời điểm đó, ông Miêng nghĩ, nếu đem bán cũng chỉ được một số tiền nhỏ, tiêu vài ba bữa là hết. Hoàn cảnh lúc ấy của em dâu và các cháu khó khăn nhưng anh em ông vẫn xoay xở được.
Ông quyết định giữ kín chuyện về 4 chỉ vàng, chỉ nói với cô em gái coi như có người làm chứng. Suốt nhiều năm, người bác nghĩ sẽ chỉ công bố số vàng này khi gia đình các cháu không may gặp khó khăn, ở trong tình cảnh không thể chống đỡ nổi.
Song may mắn, theo năm tháng, ông nhìn thấy các cháu dần chín chắn, anh Đạt ngày một chuyên tâm làm việc, lo cho gia đình.
Ngày vui trọng đại, chứng kiến khoảnh khắc cháu trai thực sự trưởng thành, ông Miêng quyết định công bố bí mật giữ kín nhiều năm. Màn trao quà bất ngờ của người bác khiến nhiều người ngỡ ngàng, xúc động.
Trong lễ cưới, trước đông đủ họ hàng, ông gọi cô em gái lên làm chứng rồi chậm rãi kể lại câu chuyện 26 năm cất giữ vàng cho cháu.
Ông chia số vàng thành 4 phần trao cho mẹ anh Đạt 1 chỉ, anh Đạt 1 chỉ, Vân Anh – em gái Đạt 1 chỉ và 1 chỉ dành cho cháu dâu.
“Số vàng bây giờ với các cháu không còn quá lớn nữa vì cháu đã tự làm ra tiền, song quan trọng đó là tình cảm của bố cháu để lại”, ông nói.
Nhận món quà bất ngờ của người cha để lại, anh Đạt bật khóc nức nở. Chú rể vừa xúc động về tình cảm của người cha đã khuất, vừa cảm thấy biết ơn sự giúp đỡ, chỉ dạy của các bác, các chú, các cô trong gia đình.
Chị Vân Anh (30 tuổi), em gái anh Đạt cũng nghẹn ngào cho biết, khoảnh khắc ấy, gia đình chị và khách mời ai cũng rưng rưng.
“Trong ngày vui của anh tôi, chúng tôi vẫn cảm nhận thấy sự hiện diện của cha theo một cách đặc biệt”, chị nói.
Clip quay khoảnh khắc trao quà trong ngày cưới của anh Đạt nhận về hàng triệu lượt thả tim. Món quà bất ngờ của người cha đã khuất khiến nhiều người nhận ra rằng, giữa cuộc sống nhiều đổi thay, tình thân vẫn luôn là điều thiêng liêng và bền bỉ nhất.
Trong chiến tranh, khu vực đèo Hải Vân bị bom đạn phá hủy nặng nề. Khi những vụ sạt lở diễn ra liên tiếp ở các tỉnh thành miền Trung trong năm 2020 thì cánh rừng Bắc Hải Vân, Huế vẫn đứng vững và xanh tươi.
Bắc Hải Vân là khu rừng ở phía Nam thành phố Huế, một nơi đặc biệt có giá trị về đa dạng sinh học và cảnh quan môi trường. Rừng nằm trong vùng giao thoa sinh học giữa các luồng thực vật từ phía Bắc xuống và từ phía Nam lên. Nơi đây đã hình thành nên một hệ sinh thái đa dạng, phong phú, có nhiều loài động thực vật thuộc danh mục nguy cấp, quý, hiếm cần được ưu tiên bảo vệ.
Lịch sử của Bắc Hải Vân là những trảng cỏ tranh, lau lách và cây đót. Đến mùa đót, cư dân sống ven rừng vào khai thác đem về bán rồi lại đốt rừng triền miên để lấy tranh. Đất rừng ngày càng thoái hóa. Đến mùa khô, khu rừng đứng trước nguy cơ cháy, ảnh hưởng đến môi trường sinh thái.
Những năm 1987 và 1988, chính quyền Bình Trị Thiên cũ đầu tư trồng rừng trên diện tích cỏ tranh bằng keo lá tràm. Ba năm sau, rừng keo lá tràm khép tán, phủ xanh.
Năm 1994, với sự giúp đỡ của Ban quản lý dự án PAM 4304, Ban quản lý (BQL) rừng Bắc Hải Vân đã tiến hành trồng 21,3ha thử nghiệm các loài cây bản địa bằng nguồn vốn hỗ trợ của dự án. Một năm sau, cây bản địa sinh trưởng và phát triển tốt. Họ cũng rút ra được một số kinh nghiệm về kỹ thuật.
Để giải quyết khó khăn về vốn và đáp ứng yêu cầu mở rộng không gian dinh dưỡng, ánh sáng cho cây bản địa, BQL dự án đề xuất tỉa thưa kết hợp lợi dụng sản phẩm trung gian keo lá tràm làm nguyên liệu. Từ năm 1995 trở đi, nguồn vốn đầu tư trồng rừng cây bản địa chủ yếu là nguồn thu từ tỉa thưa rừng keo và có một phần vốn hỗ trợ của chương trình các dự án.
Với phương thức "lấy sản phẩm rừng trồng lại rừng", đến nay có 406,7ha cây bản địa dưới tán rừng keo lá tràm được trồng và chăm sóc từ nguồn thu tỉa thưa rừng trồng tại tiểu khu 250. Việc trồng cây bản địa dưới tán rừng keo lá tràm là một mô hình điển hình ở Bắc Hải Vân.
Trong ký ức của anh Trần Quốc Hùng, Phó giám đốc BQL rừng phòng hộ Bắc Hải Vân, đó là những ngày họ trực tiếp vào các khu vực rừng tự nhiên lựa chọn cây giống như chò chỉ, trâm, dầu rái, gõ, lim xanh... để theo dõi thu hái hạt hoặc bứng cây tái sinh đưa về gieo ươm.
Những hạt giống, cây con được đem về gieo ươm. Đến thời điểm thích hợp, họ lại gánh gồng, mang vác vượt núi đi trồng rừng. Thành quả đến giờ toàn khu rừng có hơn 40 loài cây bản địa sinh trưởng và phát triển tốt. Một số loài cây thích nghi với điều kiện lập địa sau khi được mở tán keo, chăm sóc, tạo ra khu rừng trồng nhiều tầng tán, góp phần đẩy nhanh phục hồi rừng Bắc Hải Vân.
"Nhờ những sự nỗ lực của các thành viên qua nhiều thời kỳ, sự cần mẫn chăm sóc và bảo vệ đã phục hồi, tạo nên một khu rừng xanh tốt. Mô hình này đã được các đơn vị lâm nghiệp trong nước và các tổ chức quốc tế tham quan học tập và đánh giá cao", ông Hùng tự hào nói.
Để Bắc Hải Vân phát triển tốt, bền vững không chỉ thành quả của hành trình trồng, mà đó còn là những bước chân của các thành viên luôn luồn lách bảo vệ rừng.
Rừng ở đây xanh tốt, muôn thú bình an là có cả máu và nước mắt của đội tuần tra bảo vệ. Khu vực đèo Hải Vân có địa hình phức tạp, chia cắt mạnh, độ dốc cao nên người dân giáp ranh lợi dụng địa hình để khai thác trái phép lâm sản, săn bắt trái phép động vật hoang dã. Điều này dẫn đến nguy cơ tuyệt chủng nhiều loài động vật rừng hoang dã quý hiếm, gây suy giảm nghiêm trọng về đa dạng sinh học, ảnh hưởng đến hệ sinh thái rừng.
Lợi nhuận lớn từ việc săn bắt động vật hoang dã mang lại nên các đối tượng hoạt động vô cùng tinh vi, manh động, sẵn sàng chống người thi hành công vụ để tẩu thoát. Khi bị truy đuổi ban ngày, các đối tượng chuyển sang hoạt động cài đặt bẫy vào ban đêm.
Hai mươi năm trước, khi đang còn ngồi trong quán nước, anh Hùng từng bị một thanh niên dùng ly đánh một cú mạnh vào cổ. Anh phải nằm viện nửa tháng, với vết thương may 15 mũi. Anh nghĩ chắc do mấy đợt phục kịch bắt tang vật các đối tượng khai thác gỗ trái phép nên giờ bị trả thù.
Các thế hệ giữ rừng Bắc Hải Vân luôn trải qua sự phá hoại của đối tượng phá rừng, đặt bẫy thú. 5 năm trước, anh Nguyễn Văn Lương (36 tuổi), đội trưởng đội chuyên trách bảo vệ rừng, cũng đã bị một kẻ ném đá làm gãy sống mũi, thương tích lên đến 24%. Kẻ thủ ác sau đó bị kết tội 2 năm tù.
Lần khác, trong một chuyến cùng anh em chạy xe máy lên dựng ở bìa rừng, rồi đi sâu vào trong đẩy đuổi các đối tượng đặt bẫy thú, đến lúc quay trở về, chiếc xe máy của anh Lương và hai chiếc của đồng đội bị đốt cháy chỉ còn trơ khung sắt. Đồng lương họ ba cọc ba đồng, những anh em khác bèn gom góp ủng hộ để đồng đội mình mua xe mới.
Chuyện bị đánh, chém, đốt, phá xe diễn ra như cơm bữa ở cánh rừng Bắc Hải Vân. Trong câu chuyện của những người giữ rừng, xe máy của họ còn bị kẻ ác mở bình nhớt đổ cát vào. Chỉ cần không để ý, khởi động xe chạy là phải thay mới động cơ. Rất nhiều anh em ở đây đã lâm vào chuyện đó.
Còn việc chặt phá bánh xe, đập bể kính chiếu hậu là tổn hại nhỏ nhất mà những người giữ rừng ở đây phải gánh chịu. Nhưng vì khu rừng, họ không thể chùn bước.
Đi sâu vào rừng, những gốc cây cổ thụ hiện ra, vững chãi và lừng lững. Gốc cây, rễ cây bám chặt vào đất, vào đá giữ cho khu rừng tránh xói mòn. Những đàn voọc ngũ sắc chạy nhảy từ cây này sang cây khác, hú hét vang cả một góc rừng.
Những đội tuần tra vẫn hằng ngày băng đèo, lội suối đi canh gác. Những thế hệ cây mới tiếp tục được gieo mầm, trồng xuống tạo thành khu rừng với nhiều tầng tán, đem lại cảnh sắc, màu xanh tươi mát cho núi đồi.
Những ngày qua, đoạn video ghi lại khoảnh khắc xúc động khi người chồng tháo mặt nạ oxy để ôm hôn vợ lần cuối đã truyền năng lượng tích cực, chạm tới trái tim của nhiều người.
Ngay trong bài viết của Dân trí, nhiều độc giả cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ trước câu chuyện tình xúc động của cặp đôi, đồng thời gửi lời nhắn nhủ động viên, mong ba bố con anh Tiền sớm vượt qua khó khăn.
Chia sẻ với phóng viên, anh Phạm Văn Tiền (34 tuổi) cho biết, bản thân rất bất ngờ vì không nghĩ câu chuyện của gia đình lại nhận được sự quan tâm, đón nhận từ cộng đồng.
Anh Tiền cho biết, anh và người vợ quá cố - chị Mai Nguyễn Thị Mai (32 tuổi) ở phường Bắc An Phụ, thành phố Hải Phòng - là mối tình đầu của nhau. Tình cảm của họ nảy nở từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi đó, chị Mai đang học lớp 10, còn anh Tiền là học sinh năm cuối cấp THPT.
Từ những rung động tuổi học trò, hai người dần trở thành chỗ dựa tinh thần của nhau trong suốt quãng thời gian trưởng thành.
Sau khi hoàn thành việc học tại Việt Nam, cả hai quyết định cùng sang Nga làm việc trong ngành tóc.
Những năm tháng nơi xứ người không chỉ là hành trình mưu sinh mà còn là khoảng thời gian giúp tình yêu của họ thêm bền chặt.
Trong khoảng 5-6 năm sống và làm việc tại Nga, cả hai cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn của cuộc sống xa quê, tích góp từng đồng vốn với mong muốn một ngày trở về xây dựng tổ ấm riêng.
Sau nhiều năm bôn ba ở nước ngoài, họ quyết định cùng về quê nhà lập nghiệp. Năm 2015, cặp đôi chính thức về chung một nhà. Cũng trong năm đó, tổ ấm chào đón thành viên mới là một bé trai kháu khỉnh.
Những ngày đầu xây dựng cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi. Kinh tế còn nhiều khó khăn, công việc chưa ổn định nhưng hai vợ chồng luôn đồng lòng vượt qua thử thách.
"Vợ chồng tôi luôn cố gắng cùng nhau gánh vác mọi việc. Khó khăn đến đâu, chúng tôi cũng bảo ban nhau để đi tiếp", anh nói.
Nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ, đến năm 2020, công việc kinh doanh của gia đình dần ổn định. Hai vợ chồng mở một tiệm tóc. Từ số vốn ban đầu, họ chăm chỉ tích lũy rồi xây nhà, mua xe và đón thêm cô con gái thứ hai.
Cuộc sống hạnh phúc tưởng chừng cứ trôi qua bình yên như vậy. Đó là những bữa cơm gia đình cùng nhau quây quần xem ti vi, hát karaoke hay dịp sinh nhật đơn giản nhưng ấm áp. Nhưng biến cố bất ngờ xảy ra, khiến cuộc đời của họ rẽ sang hướng khác.
"Tôi tìm được người nắm tay đi qua giông bão, nhưng bị cuộc đời lấy đi"
Đó là những ngày tháng 5/2024.
Khi đó, chị Mai xuất hiện những cơn đau âm ỉ ở vùng bẹn. Ban đầu, người phụ nữ trẻ nghĩ mình chỉ bị đau cơ hoặc viêm khớp thông thường nên chủ quan theo dõi tại nhà.
Tuy nhiên, các cơn đau ngày càng nghiêm trọng, lan xuống chân khiến chị không thể tự đi lại và phải sử dụng xe lăn.
Sau khi lên Hà Nội thăm khám, bác sĩ phát hiện khối u và chỉ định thực hiện nhiều xét nghiệm chuyên sâu. Kết quả sinh thiết xác định chị mắc ung thư hạch.
"Tin dữ khiến cả nhà suy sụp. Dù vậy, tôi luôn động viên vợ và tin rằng chỉ cần kiên trì điều trị thì bệnh tình sẽ dần thuyên giảm", anh Tiền nhớ lại.
Suốt hơn một năm sau đó, chị Mai liên tục trải qua các đợt điều trị kéo dài. Tuy nhiên, bệnh không đáp ứng thuốc như kỳ vọng.
Đến năm 2025, ung thư tái phát và chị được phát hiện mắc ung thư máu. Từ đó, cuộc sống của gia đình gần như gắn liền với bệnh viện. Tiệm tóc của hai vợ chồng mở cách đó được vài năm, cũng phải đóng cửa.
Ngay cả khi biết bệnh tình mỗi ngày một xấu đi, chị Mai không than thân trách phận. Người phụ nữ trẻ luôn giữ tinh thần lạc quan, động viên chồng con.
Những ngày nằm viện liên tục cả tháng, dù có chồng ở bên nhưng đôi lúc chị Mai vẫn tủi thân vì nhớ các con. Những lúc như vậy, mỗi khi nhận được cuộc điện thoại của con, mọi đau đớn như tạm gác lại.
"Mẹ đi lâu quá nên con nhớ lắm. Mẹ cố gắng chữa khỏi bệnh để sớm về với con". Tiếng cô con gái ríu rít trong điện thoại khiến chị Mai rơm rớm nước mắt nhưng vẫn gắng gượng mỉm cười.
Trước khi biến cố xảy ra, vợ chồng anh Tiền không có thói quen ghi lại các khoảnh khắc đời thường. Nhưng những ngày tháng nằm viện khiến họ thay đổi. Anh Tiền chọn cách ghi chép mọi kỷ niệm của gia đình bằng những đoạn video, hình ảnh như một cách lưu giữ thời gian được ở cạnh nhau.
Dịp Trung thu năm 2025 là kỷ niệm đáng nhớ của gia đình. Hôm đó, con trai được nhà trường tặng bánh, còn chị Mai sau nhiều ngày nằm viện, đã xin bác sỹ về nhà vì muốn chung vui cùng con.
Người phụ nữ gắng gượng vào bếp. Chị nấu những món các con thích như gà rán để cả nhà có dịp quây quần sau nhiều ngày xa cách. Nghe thấy tiếng cười nói của vợ con, với anh Tiền, đây là hạnh phúc trọn vẹn.
"Chúng tôi đã đi cùng nhau gần 20 năm thanh xuân đủ mọi vui buồn khó nhọc. Tất cả cũng vì chữ thương mà cả hai đều học cách nhẫn nhịn, thấu hiểu và không bỏ cuộc. Tôi đã tìm được người nắm tay mình đi qua giông bão, nhưng lại bị cuộc đời lấy đi", anh xót xa nói.
Nụ hôn đau đớn nhất trong cuộc đời
Đầu tháng 5 năm nay, chị Mai lại được bác sỹ cho về nhà nghỉ lễ. Tuy nhiên, khi quay lại bệnh viện, chị cảm nhận rõ sức khỏe không được như trước. Chị buồn bã nói với chồng rằng "khó lòng qua được hết năm nay".
Điều khiến chị day dứt không phải là sự nuối tiếc cho bản thân hay nỗi sợ hãi. Người phụ nữ trẻ mãn nguyện vì nhận được tình yêu trọn vẹn từ người chồng, các con và gia đình.
Buồn vì không thể được cùng anh đi tiếp, nuôi dạy các con tới ngày trưởng thành nhưng chị vẫn mạnh mẽ dặn dò người thân: "Đừng ai khóc ở lễ tang để em được ra đi thanh thản".
Khi được đưa về nhà, lúc này sức khỏe của chị đã suy giảm nghiêm trọng và phải thở bình oxy liên tục. Lúc vợ còn tỉnh táo, anh Tiền nhẹ nhàng kéo mặt nạ oxy, ôm hôn và thủ thỉ với vợ như cách anh vẫn làm trong suốt những năm qua.
Với anh Tiền, đây là nụ hôn đau đớn nhất vì đây là lần cuối cùng họ được gần nhau, được cảm nhận hơi ấm của đối phương.
Trong 3 ngày về nhà, người phụ nữ chỉ tỉnh táo được hơn một ngày. Sang ngày 14/6, chị rơi vào trạng thái hôn mê sâu rồi qua đời ở tuổi 32, khép lại hành trình gần 2 năm chống chọi với bệnh tật.
Anh Tiền chia sẻ, từ ngày vợ mất, chiều nào 3 bố con cũng rủ nhau ra thăm mộ mẹ. Cô con gái 6 tuổi chưa hiểu rõ thế nào là cái chết. Bé chỉ biết mẹ đã đi xa nên liên tục hỏi bố và anh bằng những câu nói ngây thơ, nhưng khiến người lớn thấy đau thắt ruột.
"Lúc cô ấy còn sống, tôi đã dành trọn vẹn tình yêu thương bằng những gì mình có. Giờ đây khi cô ấy đã đi xa, tôi sẽ khắc ghi trong lòng những lời hứa, thay vợ yêu thương các con và tiếp tục sống tốt để người đã khuất có thể an lòng nơi chín suối", anh bộc bạch.
Vòng chung kết quốc gia cuộc thi L'Oréal Brandstorm 2026 đã chính thức khép lại, đánh dấu một năm kỷ lục với sự tham gia của 10.755 sinh viên từ 80 trường đại học trên toàn quốc.
Với chủ đề "Kiến tạo tương lai của nước hoa cao cấp", cuộc thi thách thức giới trẻ vượt qua những ranh giới của nghệ thuật chế tác nước hoa truyền thống.
Tại vòng chung kết quốc gia, Top 5 đội thi xuất sắc nhất bao gồm: ĐH Ngoại thương (2 đội), ĐH Western Sydney Việt Nam, ĐH Quốc tế RMIT Việt Nam và ĐH Kinh tế quốc dân đã mang đến những ý tưởng vô cùng đột phá.
Bà Nguyễn Hà Trang - Giám đốc nhân sự L'Oréal Việt Nam - phát biểu: "Suốt hơn 30 năm qua, Brandstorm không chỉ là một cuộc thi, mà còn là nền tảng hội tụ các ý tưởng, một sân chơi đổi mới sáng tạo và là bệ phóng sự nghiệp vững chắc cho giới trẻ.
Việc Việt Nam đạt kỷ lục 10.755 lượt đăng ký và lọt vào Top 4 khu vực SAPMENA năm nay là minh chứng rõ nét nhất cho tài năng của sinh viên Việt Nam. Chúng tôi đặt kỳ vọng rất lớn vào đại diện của chúng ta tại đấu trường quốc tế ở Paris vào tháng 6 sắp tới".
Đội quán quân tại Việt Nam sẽ nhận được cơ hội nghề nghiệp chính thức tại L'Oréal và phần thưởng là chuyến đi tài trợ toàn phần đến Paris tham dự vòng chung kết quốc tế tại siêu sự kiện công nghệ Vivatech vào tháng 6-2026.