Gần 3 năm trước, vợ đơn phương nộp đơn ra tòa xin ly hôn dù tôi không đồng ý. Tôi biết, mình sai vì đã phản bội, phụ niềm tin và tình yêu của cô ấy. Chuyện xảy ra trong một đợt tôi đi công tác xa nhà, cùng một nữ nhân viên mới vào công ty.
Cô gái xinh tươi, trẻ trung, thông minh nhất thời khiến tôi “say nắng”. Nhưng mọi chuyện chỉ mới dừng lại ở những tin nhắn ngọt ngào, chừa hề tiến xa vượt giới hạn. Khi biết chuyện, vợ tôi nói: “Trong anh đã sẵn mầm mống ngoại tình. Chưa vượt giới hạn, chẳng qua là vì chưa đến lúc mà thôi”.
Tôi chỉ cần một cơ hội để sửa sai và bù đắp. Dù sao tôi và vợ cũng là mối tình đầu của nhau, tính cả thời gian yêu và cưới đã 7 năm tròn. Thời gian ấy lẽ nào không đáng để có một cơ hội sửa chữa. Chúng tôi còn lên kế hoạch sinh con trong năm nay cơ mà.
Nhưng vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, nếu tình yêu tôi dành cho cô ấy đủ nhiều, hẳn đã không ngã lòng trước người đàn bà khác. Và quan trọng hơn, cô ấy không còn có thể tin tưởng tôi được nữa. Thà đau ngắn còn hơn đau dài, dừng lại là tốt nhất.
Cô ấy viết đơn, đề nghị tôi ký. Tôi nhất quyết nói không. Thậm chí, tôi còn tìm tới nhà bố mẹ vợ, không ngại van xin ông bà hãy khuyên cô ấy giúp tôi. Đời người, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tôi tha thiết mong có một cơ hội để bù đắp lỗi lầm cho vợ.
Dù giận con rể, bố mẹ vợ vẫn lên tiếng giúp tôi. Bố vợ nói ông tin tôi mới chỉ xao lòng, chưa làm gì quá đáng. Nhưng trong hôn nhân, đừng coi thường những phút xao lòng như thế. Bởi chỉ một lỗ thủng nhỏ cũng có thể làm đắm một con tàu.
Chỉ tiếc là, lòng vợ tôi đã quyết, khó lòng lay chuyển.
Hôm ra tòa, bố vợ chờ tôi ở một quán cà phê. Hai người đàn ông, một già, một trẻ nhìn nhau, nghĩ gì dường như chỉ có ly cà phê đắng trước mặt là hiểu rõ nhất.
Bố vợ nói, vợ tôi chỉ tỏ vẻ mạnh mẽ bề ngoài, trong lòng thực ra rất yếu đuối. Kể từ sau xảy ra chuyện, cô ấy dọn về nhà bố mẹ ở, đêm nào cũng ra ban công ngồi khóc. Cô ấy nói yêu tôi, và tình yêu ấy nhiều đến nỗi không còn chỗ cho sự bao dung nữa.
Bố an ủi tôi, khuyên cho cô ấy thời gian. Bây giờ, nỗi đau quá lớn khiến vợ tôi không nhìn thấu lòng mình. Chờ thời gian qua đi, khi tổn thương trong lòng cô ấy nguôi ngoai, nếu tôi hối lỗi chân thành, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.
Nghe lời bố vợ, sau ly hôn, tôi vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi cô ấy. Tôi vẫn gọi bố mẹ vợ là bố mẹ. Ông bà vẫn đối xử với tôi như con cái trong nhà. Cô ấy lúc đầu còn khó chịu tránh mặt, sau rồi cũng thản nhiên mặc kệ tôi.
Có lần, cô ấy nói: “Không còn là vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy không hận tôi thì vẫn còn cơ hội. Thấm thoắt, 3 năm đã trôi qua, tôi vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng.
Vài tháng trước, bố vợ nhắn tin cho tôi: “Hôm nay cái Thu dẫn bạn trai về chơi. Hai đứa thực sự không có cơ hội nữa à?”. Tôi đọc tin xong, tim như hẫng đi mấy nhịp. Tôi nhắn tin cho Thu, cô ấy xem nhưng không trả lời.
Nếu là ở nhà, tôi có lẽ sẽ không kìm được mà đến tìm gặp cô ấy. Nhưng lúc đó tôi lại đang công tác xa, công việc bận rộn và gấp gáp, không thể thu xếp về ngay được.
Sau khi trở về, tôi tranh thủ tới thăm bố mẹ vợ. Ông đón tôi ở cửa, thái độ khác hẳn mọi khi.
Tôi vừa ngồi xuống phòng khách, đập vào mắt chính là bức ảnh treo trên tường nhà. Một bức ảnh cưới, cô dâu là vợ cũ của tôi, bên cạnh là một người đàn ông lạ hoắc. Chỗ ấy, trước đây vốn treo ảnh cưới của tôi và cô ấy.
Bố vợ nhìn tôi, chậm rãi rót trà rồi nói: “Cũng không ngờ con bé quyết định nhanh như vậy. Bố thấy cậu ấy cũng là một chàng trai tốt. Hy vọng, lần này con bé chọn đúng người. Bố định thông báo với con, nhưng con bé nói để nó tự thông báo. Dù sau này bố không thể gọi con là con rể, nhưng trong lòng bố vẫn coi con là người nhà”.
Từng lời của bố vợ không có chữ nào là trách móc nhưng lại như thể trách móc rất nhiều. Còn tôi, mắt cứ dán vào bức ảnh không rời. Bởi chính khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày tôi và cô ấy đi chụp ảnh cưới. Sau khi lấy ảnh về, hai đứa loay hoay cả buổi tối mới chọn được chỗ treo ảnh ưng ý.
Mỗi lần nhìn ảnh cưới, cô ấy lại nói: “Sau này, kỷ niệm 10 năm ngày cưới, 20 năm ngày cưới mình sẽ đều chụp ảnh để xem chúng ta cùng nhau già đi như thế nào. Sau này, ảnh kỷ niệm sẽ có hai đứa trẻ đứng hai bên, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi”. Cái ước mơ tưởng rằng đơn giản ấy, cuối cũng lại bị chính tôi đập nát không cách gì cứu vãn được.
Mấy năm qua, tôi không ngừng tự trách bản thân. Đôi khi tôi cũng trách cô ấy đã không thể bao dung cho tôi một lần. Lòng tôi mới chỉ rung động, chống chếnh, nào đã làm gì qua giới hạn đến mức không thể thứ tha.
Chúng tôi từng yêu nhau như thế, lẽ nào không thể tha thứ cho nhau. Nhưng chuyện “gương vỡ lại lành” có lẽ chỉ là một giấc mơ do tôi tự vẽ. Niềm tin một khi đã vỡ, tình yêu cũng theo đó mà tan tành như khói mây.
Những dòng ký ức khiến tôi không kìm nổi xúc động. Bố vợ nhìn tôi, vỗ vỗ vào vai: “Nếu không thể làm lại thì ta xây cái mới. Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc theo cách của mình. Cố lên nhé”.
Tôi cúi chào bố vợ. Ông gật đầu nói nhỏ: “Hôm Thu cưới, nếu không vui, con có thể không đến”. Tôi im lặng, không biết nên đáp lời ra sao. Ngôi nhà thân thương này tôi đã qua lại suốt nhiều năm. Sau này, có lẽ tôi cũng không nên đến nữa để đỡ gây khó xử cho tất cả.
Trên đường về, bức ảnh cưới vẫn như hiện ra trước mắt tôi. Muốn gửi cho em một tin nhắn chúc mừng mà không viết nổi. Giá như có thể vặn ngược đồng hồ cho thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không ngu ngốc để mất hạnh phúc mình đã nắm chặt trong tay. Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”. Một lần đánh mất, cả đời đánh mất.
H. Nam (Hà Nội)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi lấy chồng sau 5 năm hẹn hò. Anh là kỹ sư xây dựng, công việc ổn định, lương khá. Còn tôi là một giáo viên hợp đồng tại một trung tâm tiếng Anh nhỏ. Chúng tôi yêu rồi cưới nhau, như hầu hết các cặp vợ chồng khác.
Cưới nhau đầu năm, cuối năm tôi có tin vui. Khi biết vợ mang thai, anh háo hức gọi điện báo cho cả họ hàng. Tối hôm ấy, anh mua rất nhiều đồ ăn tôi thích. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh, tôi thấy những tháng ngày mang thai trở nên nhẹ nhõm hơn.
Suốt thời gian tôi có bầu, anh chăm sóc rất kỹ. Anh đọc sách nuôi con, xem video chăm trẻ sơ sinh. Có hôm đêm khuya tôi thèm ăn thứ gì, anh vẫn chạy xe đi tìm khắp con phố. Tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Ngày con trai chào đời, anh khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh bế con rất vụng về nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Người thân nhìn vào đều bảo anh sẽ là một người cha tốt.
Nhưng nuôi con mọn quả thực vất vả. Không biết con tôi kiểu gì, cứ ngày ngủ, nửa đêm bắt đầu dậy khóc tới sáng. Tình trạng ấy diễn ra mấy tháng liền khiến tôi mệt mỏi và lo lắng tới mức muốn trầm cảm. Cũng may, bà ngoại ở xa nhưng có bà nội ở gần chia sẻ với tôi đôi chút
Chồng tôi vẫn ăn đúng giờ, ngủ đủ giấc vì “mai anh còn phải đi làm”. Công trình xa nhà nên sáng sớm đã đi, tối muộn mới về. Tôi hiểu anh mệt. Vì thế tôi cố gắng tự xoay xở. Nhiều việc trong nhà tôi cũng không muốn phiền đến anh.
Sau 4 tháng ở cữ, tôi muốn đi làm trở lại. Nghĩ đến đi làm, tôi cảm thấy phấn chấn. Ít nhất, tôi không phải suốt ngày quanh quẩn từ bếp lên phòng ngủ và nhà vệ sinh nữa. Tôi muốn đi làm, dù biết sẽ vất vả hơn, nhưng tôi còn có quãng nghỉ.
Tôi bàn chồng nhờ bà nội sang giúp chăm cháu, đợi con cứng cáp sẽ cho đi nhà trẻ. Dù chồng nói tôi nên nghỉ thêm, nhưng tôi không muốn. Khó khăn lắm tôi mới có công việc ổn định tại trung tâm. Nếu nghỉ quá lâu, trung tâm sẽ tìm giáo viên mới thay thế. Hơn nữa, gia đình cũng cần thêm nguồn thu nhập để trang trải cuộc sống và chuẩn bị cho tương lai của con.
May mắn là mẹ chồng tôi đã nghỉ hưu nên nhận giúp việc chăm cháu. Tôi rất biết ơn bà vì điều đó. Thế nhưng công việc của tôi lại có đặc thù khác với nhiều nghề khác.
Học viên thường học vào buổi chiều và buổi tối nên giờ giấc làm việc của tôi không cố định. Tôi thường ở nhà buổi sáng và ra khỏi nhà vào giữa buổi chiều đến tối muộn. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng dần dần, việc tôi thường xuyên vắng nhà vào buổi tối khiến những lời phàn nàn xuất hiện nhiều hơn.
Mẹ chồng than rằng cháu khó chăm, lười ăn, hay quấy khóc vì nhớ hơi mẹ. Chồng tôi cũng bắt đầu cho rằng tôi đang lơ là con cái, phó thác việc chăm con cho mẹ chồng. Từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình ngày một nhiều hơn.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn xảy ra vào một buổi tối. Hôm đó, sau giờ dạy, trung tâm diễn ra một cuộc họp ngắn bàn về công tác đào tạo. Tôi đã gọi điện cho mẹ chồng, nói sẽ về muộn hơn thường lệ một chút.
Vừa bước vào cửa, tôi đã cảm nhận bầu không khí nặng nề trong nhà. Con trai vẫn đang khóc ngằn ngặt trong vòng tay bà nội.
Chồng tôi đứng giữa phòng khách với vẻ mặt đầy tức giận. Anh nói rằng con đã quấy khóc cả buổi tối và không ai dỗ được. Rốt cuộc, tôi có thương con không? Tôi vội vàng ôm lấy con và bảo với chồng: “Em đi làm chứ đâu phải đi chơi mà anh phải gay gắt thế. Chẳng lẽ nhà có bố và bà nội chăm còn chưa đủ yêu thương à?”. Tôi vừa dứt lời, anh liền vung tay tát mạnh vào má tôi, ngay trước mặt mẹ chồng.
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng. Điều khiến tôi đau không chỉ là cái tát, mà là việc người đàn ông từng nâng niu, chăm sóc tôi trong những ngày mang thai lại có thể đối xử với tôi như vậy.
Tôi nhìn con đang khóc, nhìn mẹ chồng bối rối đứng bên cạnh, rồi nhìn người chồng của mình. Lần đầu tiên trong cuộc hôn nhân này, tôi cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi xa đến thế.
Vài ngày sau chuyện đó, khi con đã ngủ, anh ngồi đối diện tôi trong phòng khách. Giọng anh không còn gay gắt như trước nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Anh nói: "Từ tháng sau em nghỉ ở nhà đi. Tiền bạc để anh lo. Phụ nữ nên đặt gia đình lên hàng đầu. Anh không cần em kiếm tiền. Điều anh cần là con có mẹ ở bên".
Nếu không có cái tát trước đó, có lẽ tôi đã cảm động vì câu nói ấy. Nhưng lúc đó, tôi chỉ thấy nghẹn ngào. Tôi hỏi, anh có bao giờ nghĩ công việc ấy không chỉ là tiền bạc hay không?
Tôi đã dành nhiều năm học tập, tích lũy kinh nghiệm để có được công việc mình yêu thích. Tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, còn là vì muốn sống một cuộc sống tự chủ, độc lập. Tại sao sau khi trở thành mẹ, tôi phải từ bỏ tất cả?
Anh nói rằng một đứa trẻ chỉ có một tuổi thơ. Nếu bỏ lỡ những năm tháng đầu đời của con, tôi sẽ không bao giờ bù đắp lại được. Tôi đáp rằng, một người phụ nữ cũng chỉ có một cuộc đời. Nếu tôi chỉ sống vì người khác, liệu tôi có còn là chính mình nữa không?
Cuộc trò chuyện dần biến thành tranh cãi. Anh cho rằng tôi đang đặt mong muốn của mình lên trên con cái. Tôi cho rằng anh đang bắt tôi lựa chọn giữa việc làm mẹ và việc được sống với nghề nghiệp của mình.
Đến cuối cùng, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: "Nếu phải chọn giữa nghề dạy học và con trai, em sẽ chọn thế nào?".
Tôi bật khóc. Bởi tôi biết đó là một câu hỏi không công bằng. Chưa bao giờ tôi đặt con và nghề nghiệp lên bàn cân. Chưa bao giờ tôi yêu con ít đi chỉ vì tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Nhưng dường như trong mắt anh, chỉ cần tôi không từ bỏ công việc, điều đó đã là bằng chứng cho sự ích kỷ.
Tôi kể câu chuyện này không phải để trách chồng. Có thể anh cũng có những suy nghĩ riêng mà tôi chưa hiểu hết.
Nhưng tôi biết, rất nhiều người mẹ đã đi làm trở lại sau khi sinh con và không mấy ai cho rằng đó là một lựa chọn ích kỷ. Tại sao chồng tôi không thấu hiểu, thông cảm và sẻ chia thay vì yêu cầu vợ phải hi sinh cho con cái, cho gia đình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn quốc gia cho biết tuần này, nắng nóng tại Bắc Bộ khả năng mở rộng ra toàn khu vực.
Thanh Hóa đến Gia Lai ngày nắng nóng, có nơi nắng nóng gay gắt.
Nam Bộ nắng nóng diện rộng, riêng từ ngày 9 đến 10-4 nắng nóng khả năng giảm dần.
Các khu vực khác ngày nắng, có nơi nắng nóng.
Cảnh báo nguy cơ cháy nổ, hỏa hoạn do nhu cầu sử dụng điện tăng cao và độ ẩm giảm thấp. Ngoài ra nắng nóng có thể gây mất nước, kiệt sức và đột quỵ do sốc nhiệt khi tiếp xúc lâu với nhiệt độ cao.
Nhiệt độ dự báo có thể chênh lệch 2-4 độ C so với nhiệt độ thực tế ngoài trời, thậm chí cao hơn nếu có các bề mặt hấp thụ nhiệt như bê tông, đường nhựa.
Trong một mùa giải được cho là đầy biến động và tồi tệ bậc nhất lịch sử câu lạc bộ, Tottenham Hotspur vừa chính thức bổ nhiệm chiến lược gia người Ý Roberto De Zerbi vào chiếc ghế nóng. Đây là huấn luyện viên thứ ba của Spurs (biệt danh Tottenham) chỉ trong vòng một mùa bóng, sau sự ra đi của Thomas Frank và chuỗi ngày thất vọng dưới thời HLV tạm quyền Igor Tudor.
Giờ đây, cựu thuyền trưởng của Brighton và Marseille đã đặt bút ký vào bản hợp đồng có thời hạn 5 năm với đội bóng Bắc London. Đáng chú ý, nguồn tin nội bộ cho biết hợp đồng này không bao gồm điều khoản xuống hạng, cho thấy niềm tin tuyệt đối của ban lãnh đạo Spurs vào khả năng của nhà cầm quân 46 tuổi.
Phát biểu trong ngày ra mắt, HLV người Ý không giấu nổi sự hào hứng: "Tottenham là một trong những câu lạc bộ lớn nhất thế giới. Mục tiêu của tôi là xây dựng một đội bóng tấn công rực lửa, truyền cảm hứng cho người hâm mộ. Nhưng trước mắt, ưu tiên duy nhất là chiến đấu để leo lên vị trí an toàn trên bảng xếp hạng".
Tình cảnh của Tottenham hiện tại đang ở mức báo động đỏ. "Gà trống" đứng thứ 17 trên bảng xếp hạng Premier League, chỉ hơn nhóm cầm đèn đỏ đúng 1 điểm khi mùa giải chỉ còn lại 7 vòng đấu.
Giám đốc thể thao Johan Lange khẳng định HLV De Zerbi luôn là mục tiêu hàng đầu: "Roberto De Zerbi là một trong những huấn luyện viên sáng tạo và có tầm nhìn nhất thế giới hiện nay. Kinh nghiệm tại Premier League của ông ấy là vô giá đối với chúng tôi trong thời điểm ngặt nghèo này".