Gần 3 năm trước, vợ đơn phương nộp đơn ra tòa xin ly hôn dù tôi không đồng ý. Tôi biết, mình sai vì đã phản bội, phụ niềm tin và tình yêu của cô ấy. Chuyện xảy ra trong một đợt tôi đi công tác xa nhà, cùng một nữ nhân viên mới vào công ty.
Cô gái xinh tươi, trẻ trung, thông minh nhất thời khiến tôi “say nắng”. Nhưng mọi chuyện chỉ mới dừng lại ở những tin nhắn ngọt ngào, chừa hề tiến xa vượt giới hạn. Khi biết chuyện, vợ tôi nói: “Trong anh đã sẵn mầm mống ngoại tình. Chưa vượt giới hạn, chẳng qua là vì chưa đến lúc mà thôi”.
Tôi chỉ cần một cơ hội để sửa sai và bù đắp. Dù sao tôi và vợ cũng là mối tình đầu của nhau, tính cả thời gian yêu và cưới đã 7 năm tròn. Thời gian ấy lẽ nào không đáng để có một cơ hội sửa chữa. Chúng tôi còn lên kế hoạch sinh con trong năm nay cơ mà.
Nhưng vợ tôi không đồng ý. Cô ấy cho rằng, nếu tình yêu tôi dành cho cô ấy đủ nhiều, hẳn đã không ngã lòng trước người đàn bà khác. Và quan trọng hơn, cô ấy không còn có thể tin tưởng tôi được nữa. Thà đau ngắn còn hơn đau dài, dừng lại là tốt nhất.
Cô ấy viết đơn, đề nghị tôi ký. Tôi nhất quyết nói không. Thậm chí, tôi còn tìm tới nhà bố mẹ vợ, không ngại van xin ông bà hãy khuyên cô ấy giúp tôi. Đời người, ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tôi tha thiết mong có một cơ hội để bù đắp lỗi lầm cho vợ.
Dù giận con rể, bố mẹ vợ vẫn lên tiếng giúp tôi. Bố vợ nói ông tin tôi mới chỉ xao lòng, chưa làm gì quá đáng. Nhưng trong hôn nhân, đừng coi thường những phút xao lòng như thế. Bởi chỉ một lỗ thủng nhỏ cũng có thể làm đắm một con tàu.
Chỉ tiếc là, lòng vợ tôi đã quyết, khó lòng lay chuyển.
Hôm ra tòa, bố vợ chờ tôi ở một quán cà phê. Hai người đàn ông, một già, một trẻ nhìn nhau, nghĩ gì dường như chỉ có ly cà phê đắng trước mặt là hiểu rõ nhất.
Bố vợ nói, vợ tôi chỉ tỏ vẻ mạnh mẽ bề ngoài, trong lòng thực ra rất yếu đuối. Kể từ sau xảy ra chuyện, cô ấy dọn về nhà bố mẹ ở, đêm nào cũng ra ban công ngồi khóc. Cô ấy nói yêu tôi, và tình yêu ấy nhiều đến nỗi không còn chỗ cho sự bao dung nữa.
Bố an ủi tôi, khuyên cho cô ấy thời gian. Bây giờ, nỗi đau quá lớn khiến vợ tôi không nhìn thấu lòng mình. Chờ thời gian qua đi, khi tổn thương trong lòng cô ấy nguôi ngoai, nếu tôi hối lỗi chân thành, chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ lại.
Nghe lời bố vợ, sau ly hôn, tôi vẫn thường xuyên qua lại thăm hỏi cô ấy. Tôi vẫn gọi bố mẹ vợ là bố mẹ. Ông bà vẫn đối xử với tôi như con cái trong nhà. Cô ấy lúc đầu còn khó chịu tránh mặt, sau rồi cũng thản nhiên mặc kệ tôi.
Có lần, cô ấy nói: “Không còn là vợ chồng thì vẫn có thể làm bạn”. Tôi nghĩ, chỉ cần cô ấy không hận tôi thì vẫn còn cơ hội. Thấm thoắt, 3 năm đã trôi qua, tôi vẫn chưa từng từ bỏ hy vọng.
Vài tháng trước, bố vợ nhắn tin cho tôi: “Hôm nay cái Thu dẫn bạn trai về chơi. Hai đứa thực sự không có cơ hội nữa à?”. Tôi đọc tin xong, tim như hẫng đi mấy nhịp. Tôi nhắn tin cho Thu, cô ấy xem nhưng không trả lời.
Nếu là ở nhà, tôi có lẽ sẽ không kìm được mà đến tìm gặp cô ấy. Nhưng lúc đó tôi lại đang công tác xa, công việc bận rộn và gấp gáp, không thể thu xếp về ngay được.
Sau khi trở về, tôi tranh thủ tới thăm bố mẹ vợ. Ông đón tôi ở cửa, thái độ khác hẳn mọi khi.
Tôi vừa ngồi xuống phòng khách, đập vào mắt chính là bức ảnh treo trên tường nhà. Một bức ảnh cưới, cô dâu là vợ cũ của tôi, bên cạnh là một người đàn ông lạ hoắc. Chỗ ấy, trước đây vốn treo ảnh cưới của tôi và cô ấy.
Bố vợ nhìn tôi, chậm rãi rót trà rồi nói: “Cũng không ngờ con bé quyết định nhanh như vậy. Bố thấy cậu ấy cũng là một chàng trai tốt. Hy vọng, lần này con bé chọn đúng người. Bố định thông báo với con, nhưng con bé nói để nó tự thông báo. Dù sau này bố không thể gọi con là con rể, nhưng trong lòng bố vẫn coi con là người nhà”.
Từng lời của bố vợ không có chữ nào là trách móc nhưng lại như thể trách móc rất nhiều. Còn tôi, mắt cứ dán vào bức ảnh không rời. Bởi chính khoảnh khắc ấy, tôi lại nhớ về ngày tôi và cô ấy đi chụp ảnh cưới. Sau khi lấy ảnh về, hai đứa loay hoay cả buổi tối mới chọn được chỗ treo ảnh ưng ý.
Mỗi lần nhìn ảnh cưới, cô ấy lại nói: “Sau này, kỷ niệm 10 năm ngày cưới, 20 năm ngày cưới mình sẽ đều chụp ảnh để xem chúng ta cùng nhau già đi như thế nào. Sau này, ảnh kỷ niệm sẽ có hai đứa trẻ đứng hai bên, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc rồi”. Cái ước mơ tưởng rằng đơn giản ấy, cuối cũng lại bị chính tôi đập nát không cách gì cứu vãn được.
Mấy năm qua, tôi không ngừng tự trách bản thân. Đôi khi tôi cũng trách cô ấy đã không thể bao dung cho tôi một lần. Lòng tôi mới chỉ rung động, chống chếnh, nào đã làm gì qua giới hạn đến mức không thể thứ tha.
Chúng tôi từng yêu nhau như thế, lẽ nào không thể tha thứ cho nhau. Nhưng chuyện “gương vỡ lại lành” có lẽ chỉ là một giấc mơ do tôi tự vẽ. Niềm tin một khi đã vỡ, tình yêu cũng theo đó mà tan tành như khói mây.
Những dòng ký ức khiến tôi không kìm nổi xúc động. Bố vợ nhìn tôi, vỗ vỗ vào vai: “Nếu không thể làm lại thì ta xây cái mới. Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc theo cách của mình. Cố lên nhé”.
Tôi cúi chào bố vợ. Ông gật đầu nói nhỏ: “Hôm Thu cưới, nếu không vui, con có thể không đến”. Tôi im lặng, không biết nên đáp lời ra sao. Ngôi nhà thân thương này tôi đã qua lại suốt nhiều năm. Sau này, có lẽ tôi cũng không nên đến nữa để đỡ gây khó xử cho tất cả.
Trên đường về, bức ảnh cưới vẫn như hiện ra trước mắt tôi. Muốn gửi cho em một tin nhắn chúc mừng mà không viết nổi. Giá như có thể vặn ngược đồng hồ cho thời gian quay trở lại, tôi nhất định sẽ không ngu ngốc để mất hạnh phúc mình đã nắm chặt trong tay. Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “giá như”. Một lần đánh mất, cả đời đánh mất.
H. Nam (Hà Nội)
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi và vợ yêu nhau 5 năm mới làm đám cưới. Cô ấy tính tình hiền lành, nhút nhát, con nhà nền nếp. Cả bố và mẹ cô ấy đều rất khắt khe trong việc nuôi dạy con gái. Đó cũng là lý do, dù yêu nhau tận 5 năm, nhưng tới đêm tân hôn mới là “lần đầu tiên” của vợ chồng tôi.
Nhưng rồi, 3 năm sau khi kết hôn, dù không hề dùng biện pháp tránh thai, vợ tôi vẫn không mang bầu. Người trong nhà tôi bắt đầu trách móc tôi dại dột. Thời đại này, có bầu trước khi cưới không còn là chuyện đáng xấu hổ như trước kia mà còn là chuyện may. Đáng lẽ tôi phải “thử” trước xem thế nào, giờ lấy về không sinh được con lại tốn kém tiền chạy chữa.
Thực ra, tôi không hề trách móc gì vợ tôi. Bởi chuyện này, cô ấy cũng không thể nào biết trước được. Thôi thì, chuyện con cái tuy khó, nhưng nếu còn có thể dùng tiền giải quyết được thì cũng chưa phải là khó mấy. Quan trọng là vợ chồng tôi yêu thương nhau.
Vả lại, trong suốt 3 năm qua, vợ tôi cũng cố gắng rất nhiều. Cô ấy đi khám mấy lần, bổ sung hết vi chất nọ đến vi chất kia, chăm chút từng bữa ăn bữa uống để tăng khả năng có con.
Những câu hỏi han, bóng gió từ nhà chồng, từ người ngoài cũng trở thành áp lực không nhỏ đối với vợ.
Cho tới lần gần đây, vợ tôi thủ thỉ: “Em đi khám mấy lần, bác sĩ đều nói em chỉ thiếu máu thôi, không có vấn đề gì về sinh sản. Bác sĩ nói, muốn chữa vô sinh thì nên khám cả vợ lẫn chồng. Hay là anh đi kiểm tra xem.
Tôi nhìn cô ấy rồi cười: “Em xem, anh to cao vạm vỡ thế này, sao lại không có con được chứ. Chỉ cần em có thể, anh sẽ cho em sinh cả một đội bóng”. Vợ tôi nghe xong thì dỗi: “Ai bảo to cao vạm vỡ thì chắc chắn là có con?”
Thật ra, chuyện này, tôi cũng không rõ. Nhưng nhìn thể hình vợ tôi nhỏ nhắn, yếu ớt thế kia. Nếu khó sinh con thì vấn đề chỉ có thể là ở cô ấy. Nhưng để vợ yên tâm, hôm ấy, tôi cũng xin tranh thủ nghỉ làm giữa gờ đến bệnh viện cùng vợ.
Sau khi làm xét nghiệm, tôi quay trở lại cơ quan, vợ ở lại chờ kết quả. Tối đó, tôi hỏi vợ kết quả hôm nay thế nào, vợ tôi nói không sao. Giọng cô ấy buồn buồn, chắc vì cảm thấy vấn đề ở mình nên có lỗi.
Tôi động viên vợ: “Nếu khó quá thì mình xin con nuôi”. Vợ nghe xong, mặt tươi tỉnh hẳn lên: “Thật không, anh đồng ý xin con nuôi nhé”.
Khi nghe chuyện này, bố mẹ tôi kịch liệt phản đối. Bố tôi nói, tôi là con trai duy nhất trong nhà, lấy vợ này không có con thì lấy vợ khác, sao phải xin con nuôi? Mẹ tôi thì bảo cho bà chút thời gian để bà nói chuyện với con dâu. Vợ tôi là người hiền lành, tốt tính, hiểu chuyện. Mẹ muốn cô ấy tự dừng lại để nhà tôi không mang tiếng bạc bẽo, phũ phàng.
Thú thật, tôi vẫn rất yêu vợ. Tính cả yêu và cưới, chúng tôi đã có 8 năm bên nhau. 8 năm cô ấy làm vợ hiền, dâu thảo chưa từng để tôi phải phiền trách điều gì. Nhưng tôi là đàn ông con trai, còn phải có trách nhiệm báo hiếu mẹ cha, duy trì dòng giống. Vả lại, nếu vợ yêu thương tôi thật, chắc cũng không muốn tôi cùng chịu thiệt thòi với cô ấy.
Dù là nghĩ vậy, tôi vẫn nói với bố mẹ, mọi chuyện cứ để tôi từ từ tự giải quyết. Nếu phải dừng lại, tôi vẫn muốn dừng lại trong êm đẹp, ít gây tổn thương cho vợ nhất.
Chính trong thời điểm tôi còn suy tính ngổn ngang ấy thì tôi quen Lam, một cô nhân viên phục vụ trong quán cà phê tôi hay ngồi mỗi sáng.
Lam không xinh đẹp nhưng có duyên. Mỗi lần tôi ghé quán, chưa kịp gọi em đã mang ra một ly cà phê nhiều sữa. Em hay đùa tôi: “Đàn ông thích ngọt thì thường cũng rất ngọt ngào". Từ những câu đùa vui, tôi với em trở nên thân thiết.
Lam hay khen tôi đẹp trai, khen tôi ăn nói đàng hoàng nghiêm túc. Em còn nói, tôi là mẫu đàn ông mà em muốn lấy làm chồng.
Ai nói chỉ phụ nữ mới thích nghe những lời mật ngọt? Thật ra, đàn ông cũng thế. Những năm qua, tôi mệt mỏi trong vòng xoáy “tìm con” của vợ, mệt mỏi vì mỗi ngày về nhà lại nghe mùi thuốc bắc, thuốc nam bốc lên ngai ngái, mệt mỏi vì bị vợ ép ăn những thứ bổ dưỡng mà tôi không thích.
Vậy nên, mỗi giây phút được gặp Lam, nghe em trò chuyện rồi cười khúc khích, tôi thấy đời nhẹ nhàng biết bao. Mọi chuyện cứ thế như mưa dầm thấm lâu, lòng tôi đã nghiêng về Lam lúc nào không rõ, cho tới khi cô ấy thông báo đã mang thai.
Dù là đàn ông đang có vợ, khi nghe tin ấy, tôi vẫn vui mừng nhiều hơn là lo lắng. Đêm đó, tôi thú thật mọi chuyện với vợ. Tôi nói thẳng, không muốn vòng vo, quanh co. Cô ấy không xứng đáng phải nghe những lời dối trá.
Vợ tôi ngồi im lặng, nước mắt chảy nhưng không khóc thành tiếng. Mãi sau, cô ấy nói: “Anh viết đơn đi, em ký”.
Vì cả hai thuận tình ly hôn nên mọi việc diễn ra nhanh chóng thuận lợi. Hôm ở tòa, vợ tôi mặc một chiếc váy mới rất đẹp, dung nhan tươi tỉnh, nhẹ nhàng, không buồn như tôi tưởng. Chính điều ấy khiến tôi bớt nặng nề vì cảm giác có lỗi.
Ra khỏi cổng tòa án, tôi đề nghị đưa cô ấy về nhưng cô ấy từ chối, nói rằng đã đặt xe rồi. Trước khi lên xe, cô ấy bỗng bước lại gần, nói rất nhỏ: “Em định không nói, nhưng im lặng thì áy náy. Chuyện cái thai của cô người tình, anh nên xem lại. Lần trước anh cùng em đi khám, kết quả xét nghiệm tinh dịch đồ kết luận anh bị vô sinh vì không có tình trùng. Em sợ anh buồn nên đã do dự không dám nói. Em định là chờ thời gian nữa mình xin con nuôi. Nhưng…”
Những lời cô ấy nói sau cùng, tôi mơ hồ nghe không rõ. Cho đến khi chiếc xe chở cô ấy đi xa dần, tôi vẫn đứng đó, tái mặt vì bất ngờ. Tôi vô sinh, nhưng Lam lại có thai?
Tôi đã phản bội người vợ hết lòng vì mình chỉ để đi “đổ vỏ” cho kẻ khác. Không thể như thế. Tôi không thể vừa bỏ vợ lại mất luôn cả con. Nếu đời này “quả báo” là có thật thì cũng không đến nhanh như vậy chứ. Hay vốn dĩ, nó đã đến lâu rồi mà tôi không biết.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bài viết "'Rực rỡ' nhất đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả. Hãy yêu cuộc sống này!" đã chạm đến trái tim của nhiều bạn đọc.
Tác giả bài viết cho rằng "rực rỡ" không phải là thành công lớn lao, là đứng trên đỉnh vinh quang, trên danh vọng và tiền bạc, mà chính là lúc cuộc sống của mình có cơ hội được giữ lại, được kéo dài.
Bạn đọc có tên Dã Quỳ chia sẻ: "Với tôi, rực rỡ nhất là khi cầm giấy xuất viện, dọn dẹp đồ đạc, đẩy xe lăn và gọi chiếc taxi để đưa má tôi về nhà nghỉ dưỡng sau mấy tháng nằm viện. Lúc đó như có vầng hào quang trên đầu của hai má con".
Người đọc tên Dung và Nam đồng tình: "Khoảnh khắc nghe bác sĩ bảo mọi chuyện ổn rồi đúng là rực rỡ nhất đời người". "Đời người đôi khi là lúc bác sĩ mỉm cười thông báo kết quả "về nhà thèm gì cứ ăn không cần kiêng cử nữa", bạn đọc Tấn Trần chia sẻ.
Niềm vui ấy càng trở nên sâu sắc với những người từng đối diện ranh giới sinh tử.
Bạn đọc có địa chỉ khue****@gmail.com viết: "Niềm hạnh phúc nhất là lúc bác sĩ mỉm cười chúc mừng cho mình đã thoát khỏi căn bệnh ung thư. Mọi cảnh vật như rực rỡ hơn, mọi người chung quanh như đáng yêu hơn, và hơn hết niềm tin cuộc sống trở nên sâu sắc hơn!".
Qua một cơn bạo bệnh, nhiều người chợt nhận ra hạnh phúc thật ra rất giản đơn: chỉ cần mình có sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Bạn đọc tên Phú viết: "Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là một tờ kết quả bình an".
Còn theo độc giả Nguyễn Văn Cường thì rực rỡ là khi không cần đến bình oxy trong bệnh viện, dùng mạng xã hội giúp đỡ được nhiều người. "Không cần so cuộc sống thật của mình với phiên bản được chọn lọc của người khác".
"Từng có người thân mất đi vì bị ung thư nên tôi hiểu tâm trạng của nhiều người. Cày cục làm việc không dám ăn uống nghỉ ngơi rồi chính đồng tiền đó không đủ để chữa bệnh", bạn đọc tên Hung bày tỏ cảm xúc.
Và khi nhìn lại, nhiều người nhận ra điều quan trọng nhất: "Càng lớn tuổi mới thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất", bạn đọc Vũ Tuấn Anh nhận định.
"Nếu rực rỡ là tờ giấy báo sức khỏe đã trở lại bình thường, sự sống đang được tiếp nối thì hóa ra phần lớn chúng ta đang có một cuộc đời rực rỡ mà ta không nhận ra sao?", một bạn đọc đúc kết.
Không chỉ dừng lại ở sức khỏe, nhiều bạn đọc mở rộng khái niệm "rực rỡ" sang cách con người sống, suy nghĩ và đối diện với cuộc đời.
Bạn đọc Khai Phong cho rằng rực rỡ không phải là đích đến, mà chính là hành trình.
Theo KTS Lê Công Sỹ, khi có sức khỏe, con người mơ ước nhiều thứ như vật chất, tiền bạc, danh vọng, địa vị. Khi không còn sức khỏe, người ta chỉ ước mỗi một thứ là có sức khỏe".
Mọi mơ ước luôn là chính đáng và mọi người hãy tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc trên con đường đi tới ước mơ đó.
"Nên sống chậm lại, lùi lại một chút, cảm nhận sự trọn vẹn hạnh phúc trong từng sát na (giây phút) theo cách nói nhà Phật.
Và hãy cứ lạc quan, đón nhận, và chấp nhận mọi kịch bản đời người. Hạnh phúc không nằm ở vấn đề, câu chuyện mà hạnh phúc ở chính cách đón nhận, chấp nhận, nói đúng hơn hạnh phúc là trạng thái đối diện với vấn đề, câu chuyện…", bạn đọc này đưa ra lời khuyên.
Một số ý kiến khác cũng đồng tình rằng trong khó khăn vẫn luôn tồn tại một tia sáng, hãy cứ sống yêu đời và giữ thái độ lạc quan.
Bạn đọc tên Sang cảm nhận: "Tiền bạc không phải lúc nào cũng mua được sức khỏe hay sự sống. Ganh đua, chen lấn, hơn thua rồi khi nhắm mắt có đem theo được gì. Hãy vui sống bình an và vui vẻ".
Còn đọc giả tên Sao Xẹt mang đến góc nhìn rất đời về hai chữ rực rỡ là khi còn trẻ chỉ mong một cuộc sống giản dị: không bệnh tật, có mái nhà ổn định, con cái trưởng thành tử tế. Sau một đời lao động, ở tuổi ngoài 70, khi tự nhìn lại không giàu sang, không xe hơi, nhưng có sức khỏe, không phải bán nhà chữa bệnh, con cái yên bề. Cuộc sống như vậy không ai gọi là rực rỡ nhưng cảm thấy hài lòng nhất.
Bạn đọc tên Quan nhìn nhận vấn đề ở góc độ khác, khi cho rằng không phải ai cũng dễ dừng lại ở sự "đủ". "Nghèo ước khá, khá muốn giàu, rồi muốn giàu hơn nữa…". Theo bạn đọc nầy, chính vòng xoáy này có thể kéo theo những hệ lụy như gia đình rạn nứt, con cái thiếu sự quan tâm. Từ đó, câu hỏi "có tiền nhiều để làm gì" trở nên day dứt hơn bao giờ hết.
Tôi từng là một người đàn ông thành đạt, có công việc tốt, thu nhập ổn định, một người vợ hiền và một mái ấm khiến nhiều người ngưỡng mộ.
Thế nhưng chỉ vì một phút say mê cảm giác mới lạ, tôi đã tự tay phá nát cuộc hôn nhân kéo dài suốt 7 năm của mình.
Ngày ký vào đơn ly hôn, tôi còn ngạo mạn nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống thú vị hơn. Người phụ nữ tôi say đắm khi ấy khiến tôi có cảm giác được ngưỡng mộ, được chiều chuộng, được sống lại thời trai trẻ.
Tôi từng nghĩ rằng vợ mình khi ấy quá nhạt nhẽo, suốt ngày chỉ biết tính toán chi tiêu, suốt ngày nói đến chuyện tiết kiệm đòi ra ở riêng khiến tôi vô cùng áp lực.
Khi biết tôi phản bội, vợ chỉ lặng lẽ ký đơn rồi dọn đồ ra ngoài.
Tôi khi ấy có phần thấy bị xúc phạm bởi nghĩ rằng, hóa ra, từ lâu cô ấy cũng không còn tôn trọng cuộc hôn nhân này nên mới ký đơn dễ dàng, không mảy may đắn đo. Bởi vậy, khi ra tòa, tôi không quá dằn vặt dù bản thân là người phản bội trước.
Sau ly hôn không lâu, tôi thuê một căn chung cư rồi chuyển tới sống cùng nhân tình. Tôi nghĩ rằng, sau khi kết hôn, chúng tôi sẽ chuyển về ở cùng bố mẹ tôi như cuộc hôn nhân trước.
Thời gian đầu mọi thứ đúng là rất ngọt ngào. Cô ấy trẻ trung, thích ăn diện, luôn nói những lời khiến đàn ông thấy tự tin.
Thế nhưng cảm xúc mới mẻ chẳng kéo dài được bao lâu. Công việc của tôi bắt đầu gặp biến cố. Công ty cắt giảm nhân sự, trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh khiến tôi không theo kịp những người trẻ, dự án tôi phụ trách không thuận lợi khiến thu nhập của tôi giảm mạnh. Từ một người kiếm tiền dễ dàng, tôi bắt đầu phải tính toán từng khoản chi.
Và cũng từ lúc ấy, tôi nhìn thấy bản chất của người phụ nữ mình từng bất chấp tất cả để lựa chọn. Cô ấy không còn dịu dàng như trước. Cô ấy liên tục than phiền vì tôi không còn đưa đi du lịch, mua quà đắt tiền hay chiều chuộng như trước kia. Có hôm tôi đi làm về muộn, mệt mỏi nằm xuống ghế thì cô ấy lạnh lùng nói: “Em không muốn sống kiểu chật vật thế này mãi đâu”.
Rồi một ngày, cô ấy rời đi thật với câu nói gọn lỏn: “Em còn trẻ, em không muốn khổ”.
Tôi ngồi im lặng hồi lâu, bất giác nhớ đến vợ cũ và cuộc hôn nhân trước đây. Suốt 7 năm chưa bao giờ vợ cũ kêu khổ, cũng chưa bao giờ than phiền dù tôi chểnh mảng, không quan tâm đến cô ấy.
Những khi công việc của tôi gặp khó khăn, cô ấy luôn ở bên động viên. Có tháng tôi thất bại, nợ tiền xoay dự án, cô ấy âm thầm bán cả vàng cưới để giúp chồng xoay xở nhưng chưa từng kể công.
Đúng giai đoạn tôi lao đao vì công việc thì mẹ tôi đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Thêm chuyện này, tôi mới nhận ra, mình ngu dại tới mức nào.
Nghe tin mẹ tôi nhập viện, vợ tôi đã đến thăm và biết được tình cảnh của tôi. Cô ấy hỏi han bác sĩ, chạy đi đóng viện phí, còn mua đồ ăn cho mẹ tôi.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh cứ nắm tay con dâu cũ mà khóc, còn tôi thì chỉ biết đứng im, mắt nhoè đi vì sự hối hận ngập tràn.
Sau hôm đó, tôi mới biết suốt mấy tháng mình thất nghiệp, cô ấy vẫn đều đặn chuyển tiền để mẹ tôi mua thuốc. Thi thoảng cô ấy còn ghé nhà hỏi thăm, mua đồ bồi bổ cho bà.
Cô ấy chưa từng kể với tôi chuyện đó, còn mẹ tôi sau khi ra viện đã với nói với tôi rằng: “Con bỏ nó nhưng nó chưa từng bỏ nhà mình”.
Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi bắt đầu nhớ lại quãng thời gian hôn nhân trước đây, nhớ những bữa cơm tối giản dị, nhớ lúc cả hai chở nhau dưới mưa trên chiếc xe máy cũ, nhớ cảnh cô ấy ngồi chờ tôi tăng ca đến khuya rồi ngủ gục trên sofa.
Thời gian gần đây, tôi bắt đầu le lói hy vọng quay lại với vợ cũ. Tôi nghĩ biết đâu cô ấy vẫn còn tình cảm với mình nên mới quan tâm tới mẹ tôi như vậy.
Thế nhưng cuộc đời đâu cho tôi cơ hội sửa sai dễ dàng như thế. Tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy cô ấy đi ăn cùng một người đàn ông trẻ hơn tôi khá nhiều. Cậu ta mở cửa xe cho cô ấy, kéo ghế, gắp thức ăn rồi nhìn cô ấy bằng ánh mắt trìu mến.
Nghe mẹ kể, tôi mới biết, đó là một thanh niên kém vợ tôi 3 tuổi, công việc ổn định, chưa từng kết hôn và đang theo đuổi vợ tôi. Mẹ tôi rất yêu quý vợ cũ của tôi, cũng mong chúng tôi có thể hàn gắn nhưng bà cảm nhận, vợ tôi dường như đã không còn chút tình cảm nào với tôi nữa.
Tôi nghe xong thấy trong lòng nhói lên một cảm giác khó tả. Tôi nhận ra mình đang ghen nhưng giờ đây tôi còn tư cách gì để ghen nữa?.
Người đàn ông từng phản bội vợ, chạy theo cảm xúc nhất thời như tôi lấy quyền gì để mong cô ấy chờ đợi?.
Giờ đây mỗi lần nghĩ lại, tôi chỉ ước giá như ngày ấy mình biết dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng tiếc là cuộc đời không có chữ “giá như”.
Trung Minh
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.