Tôi và chồng quen rồi yêu nhau hai năm trước khi kết hôn. Từ tháng 11 năm 2022, khi bắt đầu mối quan hệ, chúng tôi khá hợp nhau về suy nghĩ, cách sống. Anh luôn chiều chuộng, quan tâm và khiến tôi tin tưởng gần như tuyệt đối. Ngay từ đầu, anh đã về ra mắt gia đình tôi để xin phép qua lại, tôi càng tin đây là một mối quan hệ nghiêm túc. Tháng 9 năm 2023, gia đình anh đến dạm ngõ, vậy mà chỉ một tháng sau, tôi phát hiện anh phản bội, qua lại với người khác. Tôi sốc và quyết định chia tay. Anh níu kéo, ngày nào cũng đứng đợi trước phòng trọ, viết thư xin lỗi, cầu xin cơ hội. Vì còn yêu và nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết, tôi đồng ý quay lại. Từ đó, tôi sống trong nghi ngờ. Khi đứng trước quyết định kết hôn, tôi từng rất lưỡng lự, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng. Có lẽ đó là sai lầm kéo dài đến tận bây giờ.
Tháng 8 năm ngoái, ngay trước ngày sinh, tôi phát hiện anh và người kia vẫn nhắn tin tình cảm. Tôi bàng hoàng, đau đớn, khóc lóc và trách móc. Anh giải thích không còn qua lại, chỉ giữ liên lạc vì sợ cô ấy làm điều dại dột. Khi đó, tôi tự trấn an bản thân: anh vẫn đi làm, lo cho gia đình, không tiêu xài cho bản thân, quan tâm và chăm sóc tôi, tặng tôi những món quà. Tôi nhắn cho anh rằng lúc này rất cần anh, cần một tinh thần tích cực để sinh con, yêu cầu anh dứt khoát với những chuyện kia. Anh đồng ý. Sau đó, tôi về quê ở cữ rồi ăn tết cùng nhà ngoại trong không khí ấm áp, tưởng như mọi thứ đã ổn.
Đến tháng 3 vừa rồi, tôi thấy họ vẫn tiếp tục qua lại. Tôi nhớ lại chuyện đêm giao thừa, anh liên tục giục tôi chuyển khoản. Lúc đó tôi bận nên hôm sau mới chuyển. Sau này tôi mới biết, người đầu tiên anh chuyển tiền lì xì lại là cô gái kia, rồi mới đến tôi với số tiền tương tự. Tôi chết lặng. Ngày 7 tháng 3, tôi không gọi được cho anh. Khi anh bắt máy và về nhà, linh cảm khiến tôi kiểm tra điện thoại. Tôi phát hiện một đoạn tin nhắn ẩn, thật sự như có gì đó dẫn dắt nên tôi thử nhập vài con số và mở được. Những tin nhắn tôi thấy chỉ là lời yêu thương từ phía cô gái, còn toàn bộ lịch sử trước đó đã bị xóa. Kiểm tra thêm, tôi biết hai người thường xuyên chuyển tiền qua lại. Khoảnh khắc đó, tôi gần như sụp đổ hoàn toàn, tim đập loạn, tay chân rụng rời, không thở nổi.
Đêm hôm đó, tôi nhắn cho em gái và bạn thân, hẹn gặp để tâm sự. Tôi nghĩ sẽ âm thầm kết thúc với người đàn ông này. Rồi tôi lại còn hy vọng. Tôi gặp anh ở quán cà phê trước buổi hẹn. Anh nói vẫn luôn yêu thương gia đình, tất cả những gì anh làm đều là để bảo vệ gia đình. Tôi bảo sẽ đưa con về quê, tách khỏi anh. Anh khóc, cầu xin tôi ở lại, xin một cơ hội sửa sai. Lúc đó tôi không khóc, thế nhưng những ngày sau tôi như rơi xuống vực, khóc lóc, dằn vặt, đau đớn, yêu cầu anh phải chấm dứt hoàn toàn. Tôi còn vô tình đọc được tin nhắn của cô gái kia, biết anh đã có vợ con nhưng vẫn xin tiếp tục thêm một thời gian. Chồng tôi vẫn luôn khẳng định chỉ yêu vợ con, mọi việc làm đều vì gia đình.
Thời gian trôi qua, tôi dần nguôi ngoai, cuộc sống tạm yên ổn dù trong lòng chưa bao giờ thật sự yên tâm. Cho đến một ngày gần cuối tháng 3, tôi thấy anh đặt mua một món quà. Tôi rất vui, nghĩ rằng quà dành cho mình, hóa ra là quà sinh nhật anh tặng cô gái kia. Trái tim tôi như chết lặng thêm một lần nữa. Anh nói đó là “món quà kết thúc, vì tình người, không có ý gì khác”. Trớ trêu thay, nó lại được mua ở chính nơi anh từng mua quà sinh nhật cho tôi. Tôi đau, vợ chồng lại cãi nhau, lần này tôi bất lực. Tôi cảm thấy con đường phía trước thật mịt mờ. Tôi buồn, hận, tất cả là do đã tin tưởng quá nhiều. Gia đình hai bên đối xử với nhau rất tốt, anh cũng nói tất cả những gì anh làm đều vì gia đình. Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Mọi người, đặc biệt là các anh, có thể cho tôi xin một góc nhìn được không?
Tôi kết hôn được 4 năm rồi. Trước khi cưới chúng tôi có khoảng thời gian yêu nhau 4 năm. Có thể nói khi yêu anh tôi chẳng có được gì gọi là lãng mạn của tình yêu. Thấy bạn bè được người yêu quan tâm chăm sóc, tôi cũng chạnh lòng lắm. Nhiều đêm tôi năm khóc thầm một mình rồi lại tự động viên mình, nghĩ rằng khô khan như anh thì đổi lại là sự chân thành. Một phần nữa là khi chúng tôi yêu nhau đều là sinh viên, vì vậy tôi cũng luôn nghĩ anh làm gì có tiền, không thể đưa tôi đi chơi hay mua tặng cái gì đó. Chúng tôi quen nhau được vài tháng thì cả hai đi quá giới hạn.
Sau một thời gian yêu nhau, tôi cũng cảm thấy chán nản vì người yêu không quan tâm hay dành cho mình một sự lãng mạn nào. Nhiều khi muốn chia tay nhưng nghĩ đã đi quá giới hạn với anh rồi, nên thôi không dám. Trong tôi luôn khao khát được yêu. Tôi không có được tình yêu đẹp như bao đôi khác. Kể từ khi chúng tôi có quan hệ với nhau, mỗi lần gặp nhau anh đều đưa tôi đi nhà nghỉ. Thời gian cứ thế trôi đi, rồi chúng tôi kết hôn và có bé gái. Cuộc sống thiếu thốn kinh tế nên vợ chồng nảy sinh nhiều mâu thuẫn.
Kể từ khi sinh, tôi nghỉ làm, ở nhà trông con. Tôi cứ ở nhà nội rồi sang nhà ngoại ăn bám. Hàng xóm ai cũng nghĩ chồng tôi kiếm tiền tốt nên không cho vợ đi làm, chỉ ở nhà trông con cho cứng cáp. Nhiều lúc nghĩ mà buồn nhưng tôi chẳng dám nói. Chồng tôi làm ở Hà Nội, tôi và con ở quên, thi thoảng chồng về thăm lại cáu kỉnh, bảo tôi này nọ, không chăm sóc con cẩn thận. Tôi buồn lắm các bạn à. Bé nhà tôi ngày nhỏ quấy khiến tôi strees nặng, đã vậy chồng không bao giờ biết thông cảm, quan tâm đến vợ, khiến tôi thấy buồn chán vô cùng.
Giờ tôi bế tắc vô cùng khi cuộc sống vợ chồng suốt ngày xảy ra cãi vã. Có lần con hư, tôi mắng con, chồng quát: "Im mồm, muốn cho cái giầy vào mặt à". Tôi ức chế vô cùng nên đã nói: "Thách đấy". Chồng liền hành động ngay, lấy giầy đánh tôi chưa đủ, anh còn lấy tay tát tôi ngay trước mặt con gái. Tôi cảm thấy chua xót vô cùng. Giờ tôi chỉ muốn ly hôn nhưng lại nghĩ đến con. Hơn nữa, là phụ nữ, khi ly hôn chắc chắn tôi sẽ thiệt thòi. Tôi thấy như vậy bất công quá. Từ khi yêu, tôi đã phải hy sinh mà giờ lại phải chịu cảnh ly hôn. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.
Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Tôi là tác giả của bài viết "Ở tuổi 37, tôi chọn đàn ông chưa từng có vợ hay người đã đổ vỡ". Rất cảm ơn những lời động viên và góp ý chân thành từ mọi người. Hôm nay, tôi xin phép được trải lòng rõ ràng hơn về những trăn trở của mình. Sự muộn chồng của tôi đến từ hai lý do: một là cá tính yêu thích tự do, độc lập; hai là tôi đã dành quãng thời gian dài để chăm sóc cháu. Việc quấn quýt bên con trẻ khiến tôi dần quên đi hạnh phúc riêng. Cho đến vài năm nay, khi mẹ cháu đã ở bên cạnh, tôi mới bắt đầu tách riêng để sống cuộc đời của mình.
Có ý kiến cho rằng ở bên tôi đàn ông sẽ "rất mệt". Tôi chưa từng chung sống với người đàn ông nào ngoài gia đình nên không dám khẳng định. Nhưng tôi tin vào cảm nhận của những người thân thuộc nhất: Mẹ và các chị đều muốn ở cùng tôi khi về già; cháu tôi nói dì rất tâm lý; năm 17 tuổi bố tôi từng bảo: "Ai lấy được con là có phúc". Và đặc biệt, tôi có người em tri kỷ chia sẻ rằng thời gian ở bên tôi là vui vẻ nhất trong đời em ấy...
Tôi sống giản dị, đôi khi bị mẹ trêu là "như bà già 70" vì một bộ quần áo có thể mặc hơn chục năm. Tôi không chạy theo trào lưu mà tin vào những giá trị nội tại. Tôi thừa nhận mình bướng tính, khó bị khuất phục nhưng ở bất kỳ môi trường nào, tôi cũng chọn cách sống lặng lẽ, hòa thuận. Tôi không còn nét tươi mới hay sự nồng nhiệt điệu đà của cô gái trẻ và tôi cũng không muốn gồng mình để trở thành một hình mẫu nào khác.
Về chuyện tình cảm, tôi vẫn giữ tư tưởng của phụ nữ xưa: coi trọng sự "xứng lứa vừa đôi". Tôi không kết nối với người kém tuổi vì cảm thấy rủi ro cao và bản thân cũng không có cảm xúc. Với tôi, đàn ông từng đổ vỡ hôn nhân thường có sự vững chãi và thấu hiểu. Nếu gặp người đang nuôi con, tôi sẵn sàng cùng họ chăm sóc đứa trẻ, vì tôi vốn dĩ rất yêu trẻ con. Có con ruột là phúc, không có thì con nuôi cũng là duyên, miễn chúng ta có sự đồng điệu.
Mong ước của tôi bây giờ chỉ đơn giản là tìm được một người "hợp chuyện". Không nhất thiết phải có tình cảm nam nữ quá dạt dào ngay từ đầu, chỉ cần nói chuyện hợp, nhìn nhau thấy mến, để rồi từ từ thương nhau, biết nấu cho nhau chén cháo khi đau bệnh. Đã có người ngỏ lời nhưng dường như họ chỉ tìm một người để tròn vai làm vợ, làm mẹ theo bản năng mà thiếu đi sự đồng điệu về tâm hồn. Dù 5 năm hay 10 năm nữa, tôi vẫn chọn cách kiên nhẫn chờ đợi. Chờ từ khi tóc còn xanh đến lúc tóc bạc cũng được, miễn là khi ở bên người ấy, tôi được là chính mình, bình an và cùng nhau già đi. Chân thành cảm ơn độc giả đã lắng nghe.