Tôi và chồng quen rồi yêu nhau hai năm trước khi kết hôn. Từ tháng 11 năm 2022, khi bắt đầu mối quan hệ, chúng tôi khá hợp nhau về suy nghĩ, cách sống. Anh luôn chiều chuộng, quan tâm và khiến tôi tin tưởng gần như tuyệt đối. Ngay từ đầu, anh đã về ra mắt gia đình tôi để xin phép qua lại, tôi càng tin đây là một mối quan hệ nghiêm túc. Tháng 9 năm 2023, gia đình anh đến dạm ngõ, vậy mà chỉ một tháng sau, tôi phát hiện anh phản bội, qua lại với người khác. Tôi sốc và quyết định chia tay. Anh níu kéo, ngày nào cũng đứng đợi trước phòng trọ, viết thư xin lỗi, cầu xin cơ hội. Vì còn yêu và nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết, tôi đồng ý quay lại. Từ đó, tôi sống trong nghi ngờ. Khi đứng trước quyết định kết hôn, tôi từng rất lưỡng lự, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng. Có lẽ đó là sai lầm kéo dài đến tận bây giờ.
Tháng 8 năm ngoái, ngay trước ngày sinh, tôi phát hiện anh và người kia vẫn nhắn tin tình cảm. Tôi bàng hoàng, đau đớn, khóc lóc và trách móc. Anh giải thích không còn qua lại, chỉ giữ liên lạc vì sợ cô ấy làm điều dại dột. Khi đó, tôi tự trấn an bản thân: anh vẫn đi làm, lo cho gia đình, không tiêu xài cho bản thân, quan tâm và chăm sóc tôi, tặng tôi những món quà. Tôi nhắn cho anh rằng lúc này rất cần anh, cần một tinh thần tích cực để sinh con, yêu cầu anh dứt khoát với những chuyện kia. Anh đồng ý. Sau đó, tôi về quê ở cữ rồi ăn tết cùng nhà ngoại trong không khí ấm áp, tưởng như mọi thứ đã ổn.
Đến tháng 3 vừa rồi, tôi thấy họ vẫn tiếp tục qua lại. Tôi nhớ lại chuyện đêm giao thừa, anh liên tục giục tôi chuyển khoản. Lúc đó tôi bận nên hôm sau mới chuyển. Sau này tôi mới biết, người đầu tiên anh chuyển tiền lì xì lại là cô gái kia, rồi mới đến tôi với số tiền tương tự. Tôi chết lặng. Ngày 7 tháng 3, tôi không gọi được cho anh. Khi anh bắt máy và về nhà, linh cảm khiến tôi kiểm tra điện thoại. Tôi phát hiện một đoạn tin nhắn ẩn, thật sự như có gì đó dẫn dắt nên tôi thử nhập vài con số và mở được. Những tin nhắn tôi thấy chỉ là lời yêu thương từ phía cô gái, còn toàn bộ lịch sử trước đó đã bị xóa. Kiểm tra thêm, tôi biết hai người thường xuyên chuyển tiền qua lại. Khoảnh khắc đó, tôi gần như sụp đổ hoàn toàn, tim đập loạn, tay chân rụng rời, không thở nổi.
Đêm hôm đó, tôi nhắn cho em gái và bạn thân, hẹn gặp để tâm sự. Tôi nghĩ sẽ âm thầm kết thúc với người đàn ông này. Rồi tôi lại còn hy vọng. Tôi gặp anh ở quán cà phê trước buổi hẹn. Anh nói vẫn luôn yêu thương gia đình, tất cả những gì anh làm đều là để bảo vệ gia đình. Tôi bảo sẽ đưa con về quê, tách khỏi anh. Anh khóc, cầu xin tôi ở lại, xin một cơ hội sửa sai. Lúc đó tôi không khóc, thế nhưng những ngày sau tôi như rơi xuống vực, khóc lóc, dằn vặt, đau đớn, yêu cầu anh phải chấm dứt hoàn toàn. Tôi còn vô tình đọc được tin nhắn của cô gái kia, biết anh đã có vợ con nhưng vẫn xin tiếp tục thêm một thời gian. Chồng tôi vẫn luôn khẳng định chỉ yêu vợ con, mọi việc làm đều vì gia đình.
Thời gian trôi qua, tôi dần nguôi ngoai, cuộc sống tạm yên ổn dù trong lòng chưa bao giờ thật sự yên tâm. Cho đến một ngày gần cuối tháng 3, tôi thấy anh đặt mua một món quà. Tôi rất vui, nghĩ rằng quà dành cho mình, hóa ra là quà sinh nhật anh tặng cô gái kia. Trái tim tôi như chết lặng thêm một lần nữa. Anh nói đó là “món quà kết thúc, vì tình người, không có ý gì khác”. Trớ trêu thay, nó lại được mua ở chính nơi anh từng mua quà sinh nhật cho tôi. Tôi đau, vợ chồng lại cãi nhau, lần này tôi bất lực. Tôi cảm thấy con đường phía trước thật mịt mờ. Tôi buồn, hận, tất cả là do đã tin tưởng quá nhiều. Gia đình hai bên đối xử với nhau rất tốt, anh cũng nói tất cả những gì anh làm đều vì gia đình. Tôi thật sự không biết phải làm gì nữa. Mọi người, đặc biệt là các anh, có thể cho tôi xin một góc nhìn được không?
Tôi là nữ, sinh năm 1989, ở TP HCM, người gốc ở đây luôn, làm công việc văn phòng, thu nhập ổn định, gia đình nề nếp, gia giáo. Từ nhỏ, tôi chỉ đi học rồi về nhà, sau này lớn cũng vậy: đi làm, về nhà, thỉnh thoảng lại đi chơi, đi du lịch với hội bạn thân hoặc đồng nghiệp. Trước 30 tuổi, tôi thấy cuộc sống như vậy là đủ, sống vui vẻ, hạnh phúc, chẳng thiếu thứ gì. Nhưng khi bước qua cột mốc 30 tuổi, thấy bạn bè lần lượt lập gia đình, ổn định cuộc sống, tôi bắt đầu hoang mang, cô đơn và buồn thật sự. Lúc này tôi mới bắt đầu tìm hiểu và yêu đương.
Tôi có mối tình đầu vào năm 32 tuổi, từng nghĩ đây là bạn đời của mình nhưng tiếc là mọi dự định đổ vỡ sau hai năm vì tôi bị phản bội. Sau đó bạn bè giới thiệu cho tôi vài người nhưng tôi không quen được ai nữa hết vì cái bóng của mối tình đầu quá lớn và tôi không còn niềm tin vào đàn ông nữa. Nhiều lúc tôi nhận thấy ở tuổi này, điều gì mình cũng dám làm nhưng việc tin tưởng một người đàn ông đối với tôi sao khó quá. Liệu có còn người đàn ông nào chân thành, tử tế không?
Từng có một thời gian, tôi ngây ngô tin rằng trong mối quan hệ ngoài luồng cũng tồn tại thứ tình cảm mang tên "yêu". Tôi lao vào như con thiêu thân mà không hề biết rằng cả tinh thần lẫn cảm xúc của mình sẽ phải chịu quá nhiều tổn thương. Những lời nói ngọt ngào như rót mật vào tai khiến tôi quên đi tất cả những lần mình đau lòng, để rồi cứ tiếp tục ở lại, kéo dài mối quan hệ ấy suốt gần 4 năm.
Anh ta tìm đến tôi bằng mô típ rất quen thuộc: gia đình không hạnh phúc, vợ không thấu hiểu, áp lực công việc, cuộc sống ngột ngạt... Tôi đã tin tất cả. Rồi thanh xuân cứ thế trôi qua, đến khi tôi cũng mong muốn có một mái ấm của riêng mình, hỏi anh về tương lai của cả hai nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng. Sau đó là tin nhắn nói rằng anh muốn quay về hàn gắn với gia đình. Đọc tin nhắn ấy, trái tim tôi như vỡ vụn nhưng tôi biết ngay từ đầu mình đã bước vào một mối quan hệ sai. Tôi không muốn làm tổn thương thêm bất kỳ ai nên chọn lặng lẽ rời đi, không níu kéo, không trách móc, cũng không làm phiền cuộc sống của anh.
Suốt những năm bên nhau, tôi chưa từng phụ thuộc vào anh về tài chính. Tôi vẫn có công việc, tự lo được cho cuộc sống của mình. Điều khiến tôi ở lại không phải là vật chất, mà là vì tôi đã tin đó là tình yêu. Để cả hai có thể chấm dứt hoàn toàn và không còn vương vấn, tôi nói với anh rằng mình đã có mối quan hệ khác. Tôi muốn anh yên tâm trở về với lựa chọn của mình, còn tôi cũng buộc bản thân phải bước tiếp. Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để không ai còn níu kéo ai nữa.
Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn không thể mở lòng với người khác. Mối quan hệ ấy trở thành nỗi ám ảnh. Tôi sống cùng sự day dứt, không một lần liên lạc lại, không oán trách, không hận thù. Mọi nỗi đau tôi đều tự chịu đựng và cố gắng vượt qua. Sau này tôi mới phát hiện rằng sau khi rời bỏ tôi, anh không hề quay về vun đắp gia đình như đã nói mà tiếp tục tìm đến những cô gái trẻ khác, vẫn bằng cách cũ: tiếp cận, giúp đỡ, tạo lòng tin, rồi bắt đầu một mối quan hệ mới.
Tôi đã khóc vì nhận ra bài học quá muộn. Khóc vì nhận ra 4 năm đó và cho đến tận bây giờ, điều tôi tin là tình yêu có lẽ chỉ tồn tại trong suy nghĩ của mình. Tôi chỉ là một nơi để anh tìm đến khi cô đơn, cần được lắng nghe, được quan tâm hoặc đơn giản là để thỏa mãn những nhu cầu của bản thân. Khóc vì tiếc gần 4 năm thanh xuân đã dành cho một người không xứng đáng, vì nhận ra bộ mặt của một người mà mình từng thôi miên bản thân tin rằng là người tử tế. Khóc vì cuối cùng cũng hiểu rằng mình chưa bao giờ là ngoại lệ, mà chỉ là một người trong rất nhiều người. Có lẽ đây chính là cái giá tôi phải trả cho lựa chọn sai của mình. Tôi đã nhận bài học đủ lớn và đủ đau, giờ không còn mong trách ai, cũng không mong người ấy phải trả giá. Tôi chỉ mong cuộc sống của mình được bình yên.
Tôi viết những dòng này không phải tìm sự thương hại hay kể khổ, chỉ muốn nhắn nhủ tới những cô gái đang tin rằng mình là ngoại lệ trong một mối quan hệ ngoài luồng: Xin hãy tỉnh táo. Đừng đánh đổi những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ chỉ vì những lời hứa mà người ấy chưa từng có ý định thực hiện. Có những bài học phải trả bằng cả thanh xuân mới hiểu được. Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ giúp ai đó dừng lại trước khi quá muộn. Tôi không thể thay đổi quá khứ, cũng không biết mình có xứng đáng có được hạnh phúc không nhưng vẫn hy vọng ngày nào đó sẽ đủ can đảm đón nhận một hạnh phúc đúng nghĩa.
Tôi là quản lý chi nhánh của công ty nước ngoài tại Việt Nam, chịu trách nhiệm toàn bộ các quyết sách liên quan đến hoạt động sản xuất, nhân sự và vận hành của công ty tại Việt Nam. Dù là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, nhưng 100% nhân sự tại chi nhánh đều là người Việt Nam. Trong công tác quản lý, tôi luôn đề cao nguyên tắc tôn trọng nhân viên, trao đổi thẳng thắn, rõ ràng và minh bạch. Đặc biệt, do toàn bộ nhân viên dưới quyền đều là nữ nên để tránh những tình huống nhạy cảm hoặc dễ gây hiểu lầm, tôi gần như không liên hệ hay làm phiền nhân viên sau giờ làm. Thay vào đó, tôi luôn cố gắng giao việc rõ ràng và yêu cầu hoàn thành trong giờ hành chính để sau khi tan làm, mọi người có thể dành trọn thời gian cho gia đình và cuộc sống cá nhân.
Tôi đang gặp một tình huống khá khó xử. Có một nhân viên nữ thuộc thế hệ Gen Z, làm việc tại công ty được khoảng 3 năm. Khi mới vào công ty, bạn chưa có nhiều kinh nghiệm và tôi trực tiếp đào tạo, hướng dẫn công việc từ đầu. Cách đây vài ngày, tôi giao cho bạn một nhiệm vụ cụ thể và hôm nay là thời hạn cuối cùng tôi phải phản hồi kết quả cho khách hàng. Tuy nhiên, khi tôi yêu cầu báo cáo tiến độ và kết quả thực hiện, những gì nhận được khiến tôi thực sự thất vọng. Trong quá trình triển khai, tôi đã nhiều lần hướng dẫn cách thực hiện cũng như cách trình bày báo cáo sao cho cấp trên và khách hàng có thể dễ dàng theo dõi, nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu.
Đến cuối giờ làm việc, khi tôi hỏi lại tình hình công việc, bạn ấy trả lời rằng: "Em chưa xong, ngày mai em làm tiếp", rồi thu dọn đồ đạc ra về. Tôi đã nói rõ rằng: "Anh không đồng ý vì công việc đã quá thời hạn cam kết". Tuy nhiên, bạn ấy không phản hồi thêm và vẫn rời công ty, trong khi tôi phải ở lại để xử lý hậu quả và tìm phương án trả lời khách hàng. Tôi không chỉ băn khoăn về chuyện công việc bị trễ hạn, mà còn thái độ đối với trách nhiệm công việc và sự tôn trọng với cấp quản lý khi vấn đề phát sinh.
Tôi muốn xin ý kiến từ những anh chị có kinh nghiệm quản lý: Trong trường hợp này, tôi có nên tiếp tục cho nhân viên cơ hội để sửa đổi và cải thiện hay nên cân nhắc chấm dứt hợp đồng lao động? Việc tôi luôn tôn trọng, tạo điều kiện và hạn chế làm phiền nhân viên ngoài giờ có phải đang khiến nhân viên xem đó là sự dễ dãi và dần thiếu tôn trọng cấp trên? Với tư cách là người quản lý, tôi nên xử lý tình huống này thế nào để vừa đảm bảo tính nhân văn nhưng vẫn giữ được kỷ luật và trách nhiệm trong tổ chức? Rất mong nhận được những góc nhìn khách quan và kinh nghiệm thực tế từ mọi người.