Tôi năm nay 34 tuổi, hiện là giám đốc kinh doanh khu vực của một tập đoàn nước ngoài. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm việc tại một viện nghiên cứu. 7 năm kết hôn, trong mắt bạn bè và họ hàng, tôi là người phụ nữ viên mãn.
Nếu xét về thu nhập, lương của tôi gấp khoảng 6-7 lần lương của anh. Mỗi tháng, tôi mang về không dưới 100 triệu đồng. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ lấy sự chênh lệch đó làm cớ để tự cao hay thiếu tôn trọng chồng.
Ngược lại, tôi luôn biết ơn anh vì nghĩ rằng anh là hậu phương vững chắc, điềm đạm, không rượu chè cờ bạc, giúp tôi yên tâm dốc sức cho sự nghiệp. Thế nhưng, mâu thuẫn âm ỉ nhất giữa chúng tôi lại luôn xoay quanh một chữ… tiền.
Dù tôi kiếm được nhiều tiền, cuộc sống của tôi lại vô cùng ngột ngạt bởi tính cách chi li, tằn tiện đến mức cực đoan của chồng. Anh luôn tự nhận mình là người biết nhìn xa trông rộng, lo nghĩ cho tương lai của các con, trong khi gán cho tôi cái mác đàn bà nông nổi, tiêu hoang.
Bất cứ món đồ nào tôi mua về nhà, từ chiếc váy mới, thỏi son, cho đến hộp thực phẩm chức năng biếu bố mẹ hai bên, anh đều nhăn mặt: “Em lại ném tiền qua cửa sổ đấy à? Kiếm được bao nhiêu xào hết bấy nhiêu thì sau này ốm đau lấy gì mà lo?”.
Để xoa dịu chồng và giữ hòa khí gia đình, tôi đồng ý với quy tắc do anh đề ra: Mỗi tháng, tôi giữ lại 30 triệu đồng để lo sinh hoạt phí toàn bộ gia đình và chi tiêu cá nhân, phần còn lại (khoảng 70-80 triệu đồng) sẽ chuyển khoản sang cho anh để gửi tiết kiệm vào một quỹ tương lai. Anh cẩn thận mua một chiếc két sắt lớn đặt trong phòng ngủ để cất giữ sổ tiết kiệm, vàng miếng và các giấy tờ quan trọng. Mật khẩu két sắt chỉ mình anh giữ vì lý do “để anh quản lý cho chặt”.
Suốt 5 năm ròng rã, tôi tin tưởng tuyệt đối. Tôi cắm mặt vào làm việc, đi sớm về khuya, dạ dày thường xuyên đau thắt vì những bữa ăn vội vàng trên xe để chạy kịp doanh số. Mỗi lần kiệt sức, tôi lại tự an ủi mình với ý nghĩ hai vợ chồng đang có một khoản tích lũy lớn. Tương lai của các con đã được bảo đảm.
Mọi chuyện có lẽ sẽ mãi chìm trong lớp vỏ bọc hoàn hảo ấy nếu như tháng trước, bố ruột tôi không đột ngột phát hiện mắc bạo bệnh. Bác sĩ yêu cầu phải phẫu thuật gấp và sử dụng phác đồ điều trị tiên tiến nhất với chi phí dự kiến lên tới gần 1 tỷ đồng.
Gia đình bên ngoại neo người, tôi là chị cả nên dĩ nhiên phải đứng ra lo liệu. Tối hôm đó, tôi nói với chồng muốn rút 1 tỷ đồng để cứu bố. Đáp lại sự cuống quýt, lo âu của tôi, anh bỗng nhiên tái mặt, ấp úng lảng tránh: “Tiền… anh vừa gửi kỳ hạn dài rồi, giờ rút ra mất hết lãi. Em xem có vay mượn bạn bè được tạm không, vài tháng nữa đáo hạn rồi anh tính”.
Sự lạnh lùng của anh khiến tôi sững sờ. Bố tôi đang nằm giữa lằn ranh sinh tử, vậy mà anh lại xót vài chục triệu đồng tiền lãi? Lần đầu tiên trong mấy năm lấy chồng, tôi nổi điên, gào lên yêu cầu anh mở két sắt để tôi tự cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng thế chấp. Anh kiên quyết từ chối, thậm chí lấy cớ tôi đang mất bình tĩnh rồi bỏ đi uống bia với bạn đến tận khuya.
Linh tính của một người phụ nữ mách bảo tôi có điều gì đó không ổn. Bằng mọi giá, tôi phải biết trong chiếc két sắt đó đang chứa thứ gì.
Sáng hôm sau, nhân lúc anh đi làm, tôi thuê thợ khóa chuyên nghiệp đến nhà. Lấy lý do làm mất mật khẩu, tôi yêu cầu thợ dò mã mở két. Giây phút cánh cửa sắt nặng nề hé mở, tim tôi đập thình thịch.
Bên trong không có bất kỳ cuốn sổ tiết kiệm nào mang tên hai vợ chồng như tôi vẫn đinh ninh, cũng không có vàng miếng. Chỉ có vài cuốn sổ đỏ, hợp đồng vay vốn và một xấp giấy tờ chuyển tiền.
Tay tôi run lẩy bẩy khi lật từng trang giấy. Tất cả số tiền mồ hôi nước mắt tôi gửi anh 5 năm qua, tổng cộng hơn 4 tỷ đồng, đã được anh dùng để mua 2 mảnh đất ở ngoại thành. Cay đắng là, cả 2 cuốn sổ đỏ đều đứng tên mẹ ruột anh và em trai anh. Tuyệt nhiên không có một chữ nào dính dáng đến tên tôi.
Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi đã nai lưng ra làm việc, chi li từng đồng mua sắm cho bản thân, nhẫn nhịn để anh chê bai là tiêu hoang, chỉ để anh mang tiền của tôi đi xây đắp cơ ngơi cho nhà nội.
Tối đó, khi anh về nhà và thấy chiếc két sắt mở toang, anh khựng lại. Không một lời xin lỗi, anh lập tức thay đổi thái độ, chuyển sang trách ngược tôi: “Cô tự tiện phá đồ của tôi? Tiền đó là do tôi quản lý, tôi mang đi đầu tư sinh lời cho nhà này chứ cho ai! Đất đứng tên mẹ tôi thì trước sau gì chả là của vợ chồng mình, cô tính toán ích kỷ thế à?”.
Ngay đêm hôm đó, tôi thu dọn hành lý, bế 2 đứa con rời khỏi ngôi nhà mà tôi đã từng dốc lòng vun vén. Đơn ly hôn đã được tôi ký sẵn để lại trên bàn, cùng với một tờ giấy ghi chú: “Tôi có thể tiêu hoang, nhưng tôi không bao giờ tiêu phí cuộc đời mình cho một kẻ ích kỷ và dối trá thêm một giây phút nào nữa”.
Giờ đây, khi ngồi trong bệnh viện chăm sóc bố đang hồi phục sau ca phẫu thuật (tôi đã vay mượn bạn bè và thế chấp căn hộ riêng của mình trước khi cưới để lo chi phí), tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Cuộc chiến pháp lý đòi lại tài sản chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan, nhưng tôi không sợ hãi. Tôi kiếm được tiền, tôi sẽ làm lại được. Quan trọng nhất là tôi đã mua được một bài học vô giá về sự tỉnh táo trong hôn nhân.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Công ty CP Tập đoàn Sunshine vừa có thông báo gửi Ủy ban Chứng khoán về việc hủy ngày đăng ký cuối cùng thực hiện quyền chốt danh sách cổ đông tham dự họp Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026.
Đồng thời tập đoàn này cũng hủy thời gian tổ chức Đại hội đồng cổ đông thường niên năm 2026 diễn ra vào ngày 11-4 như dự kiến.
Lý do hủy theo doanh nghiệp, đó là cần thêm thời gian để đảm bảo chuẩn bị tốt hơn cho công tác tổ chức đại hội năm nay.
Chưa ấn định cụ thể sẽ họp ngày nào sau khi hoãn, Sunshine chỉ cho biết thời gian gia hạn đại hội sẽ không muộn hơn 30-6-2026. Ngày đăng ký cuối cùng chốt danh sách cổ đông tham dự cuộc họp này sẽ vào 16-4 tới.
Trong thông báo gửi cơ quan quản lý và cổ đông, Sunshine không nêu rõ cần "chuẩn bị tốt hơn" cho đại hội với nội dung gì.
Trước đó, tập đoàn này đã công bố một số tài liệu liên quan đến hoạt động quản trị, trong đó có báo cáo về thù lao và chi phí hoạt động của hội đồng quản trị (HĐQT) trong năm 2025.
Theo tài liệu công bố, tổng thù lao chi trả cho ban lãnh đạo trong năm qua đạt gần 17 tỉ đồng. Đáng chú ý, ông Đỗ Anh Tuấn - Chủ tịch HĐQT - nhận mức thù lao 7,2 tỉ đồng trong cả năm.
Dù thị trường bất động sản được dự báo tiếp tục đối mặt với nhiều thách thức, Sunshine cho biết đã đánh giá toàn diện tình hình hoạt động, nguồn lực nội tại cũng như tiềm năng thị trường để xây dựng kế hoạch kinh doanh cho năm 2026.
Theo đó, doanh nghiệp đặt kế hoạch tổng doanh thu đạt 40.000 tỉ đồng và lợi nhuận trước thuế 15.000 tỉ đồng cho năm 2026.
Trước đó, Sunshine kết thúc 2025 với lợi nhuận trước thuế hợp nhất vượt 11.200 tỉ đồng, tăng gấp 11 lần so với năm 2024. Tổng tài sản đạt gần 120.000 tỉ đồng, vốn chủ sở hữu 19.799 tỉ đồng, tăng tương ứng gần 6 lần và gần 3 lần so với đầu năm.
Theo tờ trình dự kiến trình đại hội đồng cổ đông, tổng mức thù lao dành cho hội đồng quản trị của công ty trong năm 2026 (từ tháng 1 đến tháng 12-2026) là 18,6 tỉ đồng.
Công ty dự kiến giao chủ tịch HĐQT quyết định mức thù lao cụ thể cho từng thành viên, trên nguyên tắc tổng chi không vượt quá mức đã được đại hội thông qua.
Tôi từng ly hôn vì vợ ngoại tình. Đau đớn hơn, người cô ấy qua lại chính là cậu bạn thân thiết nhất của tôi.
Một người đàn ông đang sống hạnh phúc (hoặc có thể chỉ là tôi tưởng vậy), bỗng một ngày phát hiện người phụ nữ mình yêu thương và người bạn thân thiết cùng phản bội mình, dùng hai từ “đau đớn” có lẽ cũng không lột tả hết cảm giác mà tôi phải chịu.
Khi bị phát hiện, một người quỳ xuống khóc lóc xin tôi tha thứ vì con, người còn lại tự đánh vào mặt mình, tự sỉ vả mình là “thằng bạn khốn nạn”. Tôi ngồi im lặng như đang xem người ta diễn tuồng, lòng tê dại vì đau đớn.
Tôi chẳng mất quá nhiều thời gian để do dự mà quyết định ly hôn ngay sau đó. Không có đánh ghen, không chửi rủa, nhiếc móc. Tôi chỉ cần một tờ giấy để kết thúc cuộc hôn nhân từng bắt đầu từ một tình yêu đẹp.
Gia đình, người thân, bạn bè đều tức giận thay tôi. Họ nói, tôi phải làm gì đi chứ, phải phơi bày sự xấu xa của hai người kia cho thiên hạ thấy. Những kẻ làm tổn thương tôi phải trả giá, đáng bị mọi người phỉ nhổ, khinh miệt.
Nhưng trong đau đớn, tôi vẫn đủ tỉnh táo. Mẹ vợ bị bệnh tim, bố vợ bị cao huyết áp. Nếu họ biết con gái mình như thế không biết có chịu nổi không? Tôi càng không muốn để con gái mình chịu tổn thương vì sai lầm của người lớn.
Tôi và vợ cưới nhau vì yêu nhau, giờ không còn yêu nữa thì kết thúc. Đau thì cũng đau rồi, vỡ tan là chuyện không cần bàn cãi nữa. Vậy thì có tìm cách trút giận, chắc gì nỗi đau trong lòng mình sẽ vơi đi.
Tất nhiên, để làm được như vậy, tôi cũng phải đấu tranh tâm lý với chính bản thân rất nhiều. Điều đau đớn nhất với tôi lúc đó không phải là bị vợ phản bội mà chính là, lúc khổ đau nhất lại luôn nhớ về những tháng ngày hạnh phúc. Tôi muốn kết thúc mọi chuyện nhanh nhất có thể, bởi càng kéo dài chỉ càng khiến bản thân đau đớn thêm.
Thời gian kỳ diệu đã làm lành mọi vết thương. Bây giờ, tôi đã có hạnh phúc mới. Còn vợ cũ mỗi lần gặp tôi vẫn đều hổ thẹn, tự trách mình. Cô ấy nói sẽ ở vậy chăm sóc con vì cảm thấy bản thân không xứng đáng được yêu nữa. Tôi bảo cô ấy, nếu có cơ hội thì hãy cứ mở lòng.
Nỗi đau từ cuộc hôn nhân cũ giờ chỉ như một vết sẹo trên người. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ về nó, nhưng không còn thấy đau.
Sở dĩ hôm nay tôi kể lại câu chuyện của mình vì đọc được bài tâm sự Bị vợ sắp cưới lừa “đổ vỏ”, tôi uất hận muốn trừng phạt cô ấy đăng trong mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí, từ một chàng trai đang đứng trước ngưỡng cửa hạnh phúc lại phát hiện mình bị lừa dối.
Chuyện của tác giả không biết đã giải quyết thế nào nhưng tôi rất muốn nói vài lời.
Tôi biết, trong tình yêu, ai yêu nhiều là người đó thua. Và bạn đã thua ngay từ đầu khi quyết định đi đường tắt, bỏ qua giai đoạn tìm hiểu yêu đương để đến luôn đám cưới. Bạn nghĩ, chỉ mình yêu thôi là đủ rồi. Nhưng hôn nhân bắt đầu từ tình yêu cả hai phía chưa chắc đã hạnh phúc, huống hồ là bắt đầu từ một cuộc tình đơn phương.
Bạn gái lừa dối bạn là sai hoàn toàn. Cô ấy lợi dụng tình yêu của bạn để che đậy những sai lầm của bản thân là điều khó tha thứ. Tôi ủng hộ bạn hủy hôn nhưng việc phơi bày sự thật này ngay tại đám cưới của mình để hạ bệ cô ấy thì không nên.
Không phải vì cô ấy không đáng bị như thế, mà là vì bạn làm thế chẳng qua cũng chính là phơi vết thương của mình ra cho thiên hạ xát muối vào.
Tung hê sự dối trá của vợ sắp cưới ngay tại đám cưới rồi hủy hôn, có thể bạn sẽ hả hê trong lúc ấy, nhưng hệ lụy có thể còn kéo dài. Bởi chuyện tình cảm là của hai người, nhưng hôn nhân là chuyện của hai gia đình, hai dòng họ. Cô ấy sai thì phải trả giá, nhưng còn bố mẹ cô ấy, bố mẹ bạn và gia đình hai bên, họ sẽ đối diện chuyện này như thế nào?
Có một câu rất hay tôi từng đọc đâu đó: “Khi bạn ném bùn vào người khác thì tay bạn cũng bị lấm bùn”. Làm người khác xấu hổ, mình cũng chẳng tự hào. Làm người khác đau, bản thân mình cũng chịu sự tổn thương không nhỏ.
Nhiều người cứ nghĩ bí mật có thể che giấu. Thật ra, người đang làm, trời đang nhìn. Và ông trời đã giúp bạn khi để bạn biết được sự thật ngay trước thềm đám cưới. Không phải vì bạn không tốt mà là vì bạn xứng đáng có một người phụ nữ tốt hơn.
Mình là đàn ông, yêu được thì bỏ được, cầm lên được thì buông xuống được. Huống hồ, cô ấy hoàn toàn không xứng đáng để bạn phải lao tâm khổ tứ tìm cách trả thù.
Có thể người ngoài cuộc nói gì cũng dễ nhưng xin bạn hãy tin tôi, làm cô ấy khổ sở, bạn cũng sẽ không hạnh phúc gì. Dừng lại đúng lúc, bao dung cho cô ấy một lần để cô ấy tự ăn năn và hối tiếc. Tha thứ chính là sự trả thù vinh quang nhất, bạn ạ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.