Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài “mất tích”. Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi “sống lại” đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Nguồn: https://tuoitre.vn/bong-da-quang-ngai-danh-dau-su-tro-lai-bang-chien-thang-20260403213239726.htm

5 năm kết hôn, trong mắt bạn bè, đồng nghiệp và cả hai bên gia đình, tôi là người phụ nữ trúng số độc đắc. Chồng tôi không nhậu nhẹt thâu đêm, không la cà quán xá, lương tháng chuyển đủ không thiếu một đồng. Đặc biệt, anh chăm sóc vợ từng ly từng tí trong những sinh hoạt đời thường.
Chồng nhớ rõ tôi dị ứng với hành tây, nhớ ngày tôi "đến tháng" để chủ động pha nước gừng ấm. Quần áo của tôi, anh không nề hà giặt giũ và là phẳng phiu.
Chúng tôi vẫn trêu đùa nhau, vẫn nắm tay khi đi dạo, vẫn gọi nhau bằng những danh xưng ngọt ngào nhất. Sự quan tâm của anh là thật. Ánh mắt hiền hòa anh nhìn tôi là thật nhưng có một điều khiến tôi rất buồn là cuộc sống chăn gối của vợ chồng tôi.
Đã từ rất lâu rồi, sự gần gũi về mặt thể xác giữa chúng tôi ngày càng thưa thớt, rồi dần rơi vào một "kỷ băng hà" đáng sợ. Ban đầu là 1 tháng một lần, với lý do anh áp lực công việc. Rồi 3 tháng và giờ là hơn nửa năm trôi qua, anh chưa một lần chủ động chạm vào tôi với khao khát của một người đàn ông dành cho một người đàn bà.
Mỗi đêm, nằm chung trên một chiếc giường rộng rãi, nệm êm chăn ấm, nhưng giữa chúng tôi là một vực thẳm vô hình. Anh luôn có thói quen quay lưng lại phía tôi, kéo chăn cuộn tròn. Nếu trong cơn mơ hồ tôi vô tình gác chân hay vòng tay ôm, cơ thể anh sẽ phản xạ cứng đơ lại, lén lút và nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi xích ra sát mép giường.
Sự trốn tránh ấy khiến một người vợ như tôi rơi vào trạng thái hoang mang và tổn thương sâu sắc. Tôi bắt đầu tự dằn vặt mình. Có phải tôi đã già đi? Có phải vết rạn da trên bụng khiến anh chán ngán? Có phải cơ thể tôi không còn sức hấp dẫn? Những đêm dài thao thức, tôi cắn chặt răng vào vạt chăn để tiếng nấc nghẹn không bật ra ngoài.
Nếu anh ngoại tình, tôi đã có một lý do để hận thù, để cãi vã và chấm dứt. Nhưng anh vẫn quá tốt, quá ân cần. Sự đối lập giữa một người chồng chăm sóc vợ từng miếng ăn giấc ngủ và một gã đàn ông lạnh nhạt, quay lưng lại với cơ thể vợ trên giường khiến tâm trí tôi bị giằng xé. Tôi thèm khát một nụ hôn sâu, thèm một vòng tay siết chặt, thèm sự gắn kết nguyên thủy nhất của tình yêu, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến ngạt thở.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Trầm cảm bắt đầu len lỏi gặm nhấm tinh thần tôi. Tôi quyết định phải tìm ra câu trả lời vào đúng đêm kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Hôm đó, tôi cất công chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến. Tôi xịt loại nước hoa anh từng khen ngợi trong đêm tân hôn, mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng manh và quyến rũ nhất mà tôi vừa đặt mua. Khi anh về đến nhà với bó hoa hồng lớn trên tay, nụ cười của anh vẫn ấm áp như thế. Chúng tôi đã có một bữa tối vui vẻ.
Nhưng kịch bản cũ lặp lại. Vừa bước vào phòng ngủ, anh đã vội quay lưng bật đèn ngủ và nói câu quen thuộc: "Hôm nay anh hơi mệt, mình ngủ sớm đi em".
Cơn uất nghẹn dâng trào lên tận cổ họng. Tôi không cho phép anh trốn tránh nữa. Tôi chồm lên, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau, chủ động hôn anh.
Thay vì quay lại ôm lấy tôi, cả người anh bỗng giật nảy lên như chạm phải dòng điện. Anh hốt hoảng vùng vẫy, dùng một lực rất mạnh hất tung tay tôi ra. Lực đẩy quá mạnh khiến tôi mất đà, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh ngắt, khuỷu tay va vào góc tủ đau điếng.
Anh đứng phắt dậy, lùi lại sát tường, ánh mắt nhìn tôi không phải là sự ái ân mà là sự hoảng loạn xen lẫn tức giận tột độ. Anh gầm lên, giọng vỡ vụn: "Em đừng ép anh nữa được không? Để cho anh yên đi!"
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của anh và tiếng khóc nức nở vỡ òa của tôi. Tôi ngồi bệt dưới đất, ôm lấy cánh tay rướm máu, gào lên trong tuyệt vọng: "Anh nói đi! Rốt cuộc là vì sao? Nếu anh kinh tởm tôi, nếu anh đã có người khác thì ly hôn đi! Tại sao lại đày đọa tôi trong cái vỏ bọc hạnh phúc giả dối này?".
Nghe đến từ ly hôn, chồng tôi sụp xuống trước mặt tôi, ôm lấy mặt và bật khóc. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, tôi thấy chồng mình khóc một cách thảm hại và bi đát đến vậy.
Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh lột trần sự thật cay đắng mà anh đã dùng cả sinh mệnh để giấu giếm suốt một năm qua. Không có người đàn bà nào khác, không có sự phản bội. Chỉ có một khoản nợ khổng lồ và căn bệnh đang giết chết sự tự tôn của một gã đàn ông.
Hóa ra, dự án đầu tư chung với bạn của anh đã phá sản từ đầu năm ngoái. Anh gánh trên vai khoản nợ lên đến vài tỷ đồng. Vì không muốn phá vỡ cuộc sống bình yên của tôi và con, không muốn tôi phải lo lắng, anh đã một mình gánh vác, vay mượn khắp nơi để lấp liếm, nhận làm thêm đủ mọi dự án ngoài giờ để trả lãi.
Căng thẳng tột độ, chứng mất ngủ kinh niên và áp lực của một kẻ thất bại đã khiến anh rơi vào trầm cảm nặng. Khủng khiếp hơn, tác dụng phụ của những liều thuốc an thần và áp lực tâm lý đã cướp đi hoàn toàn khả năng sinh lý của anh.
Anh nói trong nước mắt giàn giụa: "Mỗi lần em đến gần, anh thấy mình như một thằng bỏ đi. Anh không thể làm em hạnh phúc như một người đàn ông bình thường. Anh chỉ biết bù đắp bằng cách chăm sóc em, nấu ăn cho em, làm việc nhà... Anh sợ nếu nói ra, em sẽ bỏ đi. Anh sợ nhìn thấy sự thất vọng trong mắt em”.
Tôi ngồi đờ đẫn, cảm giác như có ai đó vừa giáng một nhát búa vào màng nhĩ. Cả thế giới xung quanh sụp đổ. Hóa ra tôi không hề bị ruồng bỏ, mà là bị loại ra khỏi những sóng gió trong cuộc đời của người đàn ông tôi gọi là chồng. Anh chọn cách gánh chịu một mình, nhưng lại vô tình đẩy tôi vào một địa ngục tâm lý khác.
Đêm đó, chúng tôi ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo ôm lấy nhau mà khóc cho đến khi trời sáng. Cuộc hôn nhân của chúng tôi từ nay sẽ đi về đâu, khi tình yêu vẫn còn đó, nhưng sự kết nối thể xác và niềm tin để sẻ chia những giông bão cuộc đời đã bị tổn thương sâu sắc?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Với độ tuổi này, ước tính tuổi trung bình của người mắc đột quỵ ở Việt Nam trẻ hơn thế giới 10 năm. Mỗi năm nước ta ghi nhận đến hơn 200.000 trường hợp đột quỵ, tỉ lệ tử vong khoảng 20-30%.
Đặc biệt tình trạng đột quỵ ở người trẻ ngày càng gia tăng, ảnh hưởng trực tiếp tới nhóm người trong độ tuổi lao động. Vì vậy, người trẻ tuổi nên làm gì để phòng đột quỵ?
Đột quỵ là gì?
Đột quỵ là một biến chứng sức khỏe nguy hiểm, có thể xảy ra ở bất cứ ai kể cả người còn trẻ, và dễ dàng cướp đi tính mạng người bệnh nếu không can thiệp kịp thời.
Người trung niên, cao tuổi, người mắc bệnh lý nền mạn tính, đặc biệt trong số đó người mắc bệnh tim mạch là những đối tượng nguy cơ cao bị đột quỵ.
Mặc dù vậy những năm gần đây, đột quỵ ở người trẻ đang có xu hướng gia tăng đáng kể trên toàn cầu, trong đó có Việt Nam.
Tại sao bị đột quỵ?
Đột quỵ (hay tai biến mạch máu não) là tình trạng não bộ bị tổn thương nghiêm trọng do mạch máu nuôi não bị tắc nghẽn (nhồi máu não) hoặc vỡ (xuất huyết não), khiến não thiếu oxy trầm trọng và tế bào não sẽ bị chết đi trong vài phút.
Đây là những trường hợp cần cấp cứu y tế khẩn cấp nếu không sẽ gây tàn phế vĩnh viễn hoặc tử vong.
Nói đến đột quỵ tức là đột quỵ não và đột quỵ tim. Đột quỵ não, còn gọi là tai biến mạch máu não, xảy ra khi dòng máu cung cấp nuôi não từ tim lên bị ngừng do tắc mạch máu não (thường là cục máu đông) hoặc vỡ mạch máu não (do xơ vữa động mạch não).
Đột quỵ ở người trẻ tuổi đang gia tăng do nhiều nguyên nhân khác nhau gây ra. Một tỉ lệ đáng kể liên quan tới lối sống không lành mạnh như hút thuốc (thuốc lá, xì gà, thuốc lào), nghiện rượu bia, lười vận động, và lạm dụng chất kích thích làm tăng nguy cơ hoặc tắc mạch máu não.
Đối với stress và áp lực công việc là do áp lực cao gây căng thẳng mạn tính, mất ngủ, khiến huyết áp tăng cao đột ngột. Bên cạnh đó người mắc bệnh nền tim mạch và chuyển hóa cũng làm gia tăng số người mắc cao huyết áp (huyết áp cao chiếm khoảng 10% các trường hợp); đái tháo đường (khoảng 30% các trường hợp), và rối loạn mỡ máu (mỡ máu tăng cao), đây là những nguyên nhân trực tiếp gây xơ vữa hoặc đột quỵ não.
Cần kể đến những trường hợp bị dị dạng mạch máu não như các bệnh lý bẩm sinh phình mạch, dị dạng động tĩnh mạch dễ vỡ gây xuất huyết não. Đối với các trường hợp thừa cân, béo phì có chỉ số khối cơ thể (BMI > 30) và vòng eo lớn (trên 80cm) sẽ làm tăng nguy cơ đột quỵ.
Bên cạnh đó chế độ ăn không hợp lý như thường xuyên ăn đồ ăn nhanh, nhiều dầu mỡ (đặc biệt mỡ động vật), nhiều muối (ăn mặn) làm tăng cholesterol và áp lực lên mạch máu cũng là những nguyên nhân góp phần gây đột quỵ, ngoài ra đột quỵ còn có thể do di truyền.
Cần thực hành lối sống lành mạnh như hạn chế rượu bia, không hút thuốc lá, thuốc lào, hạn chế ăn thức ăn nhanh cũng như mỡ động vật, cần giảm áp lực công việc (giảm stress), không nên thức khuya hoặc dậy quá sớm.
Ngoài ra cần tăng cường vận động thể chất như tập thể dục buổi sáng và trước khi đi ngủ buổi tối hoặc đi bộ mỗi ngày khoảng 30 phút hoặc bơi, chơi các môn thể thao như cầu lông, bóng bàn, pickleball, tennies...
Nên khám bệnh định kỳ để phát hiện bệnh tiểu đường, mỡ máu cao, và bệnh lý mạch máu như huyết áp cao (tăng huyết áp) để được chữa trị kịp thời.
Nguồn: https://tuoitre.vn/tai-sao-nguoi-tre-tuoi-van-co-the-bi-dot-quy-20260405080057367.htm
Tình Yêu Giới Tính
Triển lãm giúp sinh viên nhận diện nội dung AI rác trên mạng xã hội

Đây là hoạt động thuộc dự án truyền thông Mind Back (tạm dịch "Lấy lại sự tỉnh táo cho tâm trí") của sinh viên, được triển khai từ tháng 1 đến tháng 4-2026.
Dự án hướng tới nhóm công chúng trẻ Việt Nam từ 18-24 tuổi với thông điệp "Clean Feed - Clear Mind", nghĩa là khi người dùng chủ động lọc bớt nội dung AI chất lượng thấp, thông tin sẽ "sạch" hơn, từ đó đầu óc bớt quá tải, bớt nhiễu và lấy lại sự tập trung.
Trương Thanh Yến Quỳnh - sinh viên chuyên ngành truyền thông đa phương tiện, Trưởng dự án - cho biết thuật ngữ "AI slop" chỉ các nội dung số chất lượng thấp, thiếu logic, được tạo ra hàng loạt bằng công nghệ AI và có thể khiến người dùng cuốn vào thói quen xem nội dung một cách vô thức.
Triển lãm Nhiễu số tạo ra không gian nghệ thuật đương đại, sử dụng ngôn ngữ thị giác và các hình thức ẩn dụ để tái hiện tình trạng nhiễu nội dung trong môi trường số. Một số tác phẩm tranh vẽ được tích hợp công nghệ thực tế tăng cường (AR), trong đó có các bức tranh do chính sinh viên thực hiện.
Triển lãm hướng người xem nhìn lại chính thói quen tiêu thụ nội dung trên mạng xã hội; đồng thời khuyến khích những hành động cụ thể như dừng lại vài giây trước khi xem tiếp, bấm "không quan tâm", bỏ theo dõi các nguồn nội dung kém chất lượng và ưu tiên lựa chọn những kênh thông tin có giá trị.
Triển lãm mở cửa miễn phí cho tất cả những ai quan tâm đến môi trường truyền thông số, đặc biệt là người trẻ.

