Nếu bạn nhìn vào trang Facebook cá nhân của tôi cách đây 2 năm, bạn sẽ thấy một bức tranh hoàn mỹ. Một người phụ nữ thành đạt ở tuổi 40, một người chồng có địa vị và đặc biệt là một cậu con trai 12 tuổi được ngợi ca là thần đồng. Nhưng đằng sau những tấm huy chương vàng và những lời tung hô ấy, tôi suýt nữa đã tự tay đẩy con mình xuống vực thẳm.
Khi ngồi viết những dòng này, tôi đã vứt bỏ danh xưng bà mẹ hoàn hảo. Tôi chỉ là một người mẹ mang đầy tội lỗi, đang cố gắng để vá víu lại tâm hồn bầm dập của con trai mình, và hy vọng câu chuyện này sẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh cho những bậc phụ huynh đang đi vào vết xe đổ của tôi.
Tôi vốn là một người hiếu thắng. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tôi dùng sự học để vươn lên vị trí giám đốc marketing của một tập đoàn lớn. Tôi mang tư duy kẻ mạnh mới sống sót áp đặt vào cuộc hôn nhân và đặc biệt là vào việc nuôi dạy đứa con trai duy nhất là bé Bin.
Từ lúc Bin 4 tuổi, tuổi thơ của con đã bị tôi lập trình bằng một thời gian biểu kín đặc. Ngoài giờ học ở trường quốc tế, con phải học tiếng Anh, toán tư duy, piano, bơi lội và cờ vua. Tôi luôn tin rằng, sự nghiêm khắc của mình là tấm khiên bảo vệ con khỏi một tương lai tụt hậu.
“Mẹ làm tất cả chỉ vì muốn tốt cho con”, đó là câu cửa miệng của tôi mỗi khi Bin khóc lóc xin được nghỉ một buổi học đàn vì quá mệt.
Thành quả đến rất nhanh. Năm 8 tuổi, Bin đạt giải Nhất cờ vua cấp thành phố. Năm 10 tuổi, con lấy chứng chỉ tiếng Anh với điểm số gần tuyệt đối và luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập của trường. Tôi hãnh diện khoe con khắp các hội nhóm, nhận về hàng nghìn lượt thích và sự ngưỡng mộ từ bạn bè. Mỗi lời khen ngợi của người đời như một liều doping, khiến tôi càng tăng tốc độ ép con chạy trên đường đua thành tích.
Tôi mù quáng đến mức không nhận ra ánh mắt con ngày càng vô hồn. Tôi phớt lờ việc con không còn thích ăn món sườn xào chua ngọt, không còn đòi mẹ ôm mỗi tối. Tôi cho rằng sự lầm lì, ít nói của con là biểu hiện của sự trưởng thành sớm.
Bước ngoặt ập đến vào một đêm mùa đông cách đây 2 năm. Hôm đó, Bin có một bài kiểm tra toán quan trọng nhưng con làm bài không tốt, chỉ được điểm 7. Với tiêu chuẩn của tôi, đó là một sự sỉ nhục. Tôi đã mắng con xối xả suốt bữa tối, ném bài kiểm tra vào thùng rác và bắt con thức đến 1h sáng để giải lại 50 bài toán nâng cao.
Sáng hôm sau, khi dọn giường cho con, tôi vô tình làm rơi chiếc gối. Một cuốn sổ tay nhỏ bìa màu xanh rơi ra. Đó là cuốn sổ tôi mua cho con để ghi chép công thức, nhưng những dòng chữ nguệch ngoạc bên trong lại khiến tôi như bị ai bóp nghẹt tim:
“Nếu con biến mất, mẹ có vui hơn không? Mẹ chỉ yêu những tấm huy chương, mẹ không yêu con. Con mệt lắm rồi. Gửi bố mẹ, nếu con chết đi, xin đừng bắt con mang theo sách vở. Con muốn mang theo bộ xếp hình Lego, đó là thứ duy nhất con thích mà chưa từng được chơi. Mẹ đừng khóc nhé, vì mẹ sẽ có thời gian để đi làm và không phải tức giận vì con nữa…”.
Đó là một bản di chúc. Bản di chúc của một đứa trẻ 12 tuổi.
Đầu óc tôi quay cuồng, tai ù đi, chân tay lạnh toát. Tôi gục xuống sàn nhà, ôm cuốn sổ vào lòng và gào khóc như một kẻ điên. Hình ảnh con trai bé bỏng hằng đêm ngồi cắn bút, thức đến đỏ ngầu 2 mắt, lầm lụi thu dọn sách vở sau những tràng mắng mỏ của mẹ hiện lên rõ mồn một. Tôi đã làm gì con mình thế này? Tôi đã nhân danh tình yêu thương để xây một nhà tù và tự tay đẩy con mình có suy nghĩ như vậy.
Sáng hôm đó, tôi xin nghỉ việc một thời gian. Lần đầu tiên sau 8 năm, tôi bước vào phòng hiệu trưởng không phải để hỏi về thành tích học sinh giỏi, mà để xin cho Bin bảo lưu kết quả học tập một học kỳ.
Tôi hủy toàn bộ các lớp học thêm. Tôi gói ghém toàn bộ cúp, huy chương, bằng khen cất vào một thùng carton và giấu kín trên gác xép. Khi Bin đi học về, thấy thời gian biểu dán trên tủ lạnh bị xé bỏ, con lùi lại, ánh mắt đầy phòng thủ và sợ hãi nhìn tôi. Con tưởng mình sắp bị phạt nặng vì điểm 7.
Tôi bước tới, quỳ gối ngang tầm mắt con, ôm chặt lấy thân hình gầy gò đang run lên bần bật.
“Mẹ xin lỗi… Từ nay, chúng ta không học thêm gì nữa. Chúng ta sẽ đi chơi, mẹ sẽ mua thêm Lego cho con. Mẹ sai rồi Bin ơi…”.
Con không khóc, sự chai lỳ cảm xúc của con càng khiến tim tôi rỉ máu. Phải mất đến nửa năm trị liệu tâm lý, cùng những chuỗi ngày hai mẹ con cùng nhau đi dạo công viên, cùng nhau trồng cây, cùng nhau làm những việc trước giờ tôi coi là vô bổ, lớp băng trong lòng con mới dần tan chảy.
Lần đầu tiên nhìn thấy Bin bật cười khanh khách khi lắp thành công một mô hình robot bằng Lego, tôi đã trốn vào nhà vệ sinh khóc nghẹn. Nụ cười ấy, tôi đã đánh cắp của con suốt gần một thập kỷ.
Hiện tại, Bin đã 14 tuổi. Con đã quay lại trường học nhưng không còn nằm trong top đầu của lớp. Con học toán khá chật vật, thỉnh thoảng vẫn bị điểm kém môn Văn. Bù lại, con tham gia câu lạc bộ bóng rổ của trường, da dẻ đen nhẻm nhưng cơ thể khỏe mạnh và ánh mắt luôn rạng rỡ.
Nhiều đồng nghiệp, bạn bè cũ nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, thầm tiếc nuối cho một thần đồng ngày nào giờ bỗng chốc trở thành một đứa trẻ bình thường, lọt thỏm giữa đám đông. Họ thắc mắc tại sao tôi lại buông xuôi, tại sao tôi không đầu tư cho con như trước.
Tôi chỉ mỉm cười. Họ không biết rằng, để có được sự bình thường ấy, tôi đã phải trả giá bằng bao nhiêu nước mắt và sự hoảng loạn.
Trở thành một đứa trẻ xuất chúng hay một vĩ nhân là điều tuyệt vời. Nhưng nếu điều đó phải đánh đổi bằng nụ cười, bằng sức khỏe tinh thần và bằng cả khát vọng sống của một đứa trẻ, thì đó là điều không nên.
Đừng để đến khi nhìn thấy những dòng chữ tuyệt vọng dưới gối của con, mới nhận ra rằng: Tài sản lớn nhất của cha mẹ không phải là những tờ giấy khen dán đầy tường, mà là một đứa trẻ lớn lên với một tâm hồn lành lặn và hạnh phúc.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 3-4, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp cho biết đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính tài xế xe khách và tài xế xe tải với số tiền 38 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe vì hành vi "đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều".
Trước đó, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn video ghi lại cảnh xe khách giường nằm và xe tải chạy ngược chiều trên quốc lộ 60 đoạn qua địa bàn tỉnh Đồng Tháp.
Theo đoạn camera vào thời điểm trên một chiếc xe tải gặp sự cố nằm chắn ngang đường giao nhau giữa quốc lộ 60 và đường Trần Văn Hiển.
Lúc này tài xế xe khách và xe tải lái xe chạy ngược chiều theo dải phân cách cứng đến ngã 4 quốc lộ 60 và đường Ấp Bắc thuộc phường Trung An, tỉnh Đồng Tháp buộc cả hai xe phải dừng lại. Một số người dân phát hiện vụ việc yêu cầu tài xế xe khách quay đầu lại nhưng không được.
Khi đèn xanh tài xế xe khách và xe tải tiếp tục chạy ra đường Ấp Bắc và đi ra theo hướng quốc lộ 1.
Sau đó, Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã mời làm việc cả hai tài xế trên. Bước đầu tài xế xe khách được xác định là Diệp An Lạc (39 tuổi, ngụ phường Bến Tre, tỉnh Vĩnh Long), còn tài xế xe tải là Phạm Tuấn Trung (43 tuổi, ngụ phường Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long), cả hai tài xế đã thừa nhận hành vi lái xe chạy ngược chiều.
Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đồng Tháp đã lập biên bản và ra quyết định xử phạt hành chính mỗi tài xế với số tiền 19 triệu đồng, và trừ 4 điểm giấy phép lái xe về hành vi "đi ngược chiều trên đường có biển cấm đi ngược chiều".
Tôi quen bạn gái khi cô ấy đã có gia đình. Lúc đầu, biết cô ấy đã có chồng, có con, tôi vốn dĩ chỉ định trêu đùa tán tỉnh cho vui. Không ngờ, từ chỗ trêu đùa nhau, tình cảm thật lại nảy sinh và vượt quá giới hạn.
Dù đã cố giấu, chuyện đáng xấu hổ này cũng bị chồng cô ấy phát hiện vì cô ấy nhắn tin cho tôi nhưng quên xóa, để chồng đọc được.
Sau khi biết vợ ngoại tình, anh ta không đánh, không chửi, chỉ lạnh lùng dứt khoát viết đơn ly hôn và giành phần nuôi con gái 4 tuổi. Anh ta nói, vì vợ ngoại tình nên không đủ tư cách làm mẹ, cũng không đáng tin cậy để anh ta giao con gái.
Nhà hai vợ chồng họ đang ở, vốn là nhà của bố mẹ chồng cô ấy để lại đứng tên con trai trước khi lấy vợ. Vậy nên, sau khi ly hôn, cô ấy tay trắng rời khỏi nhà một cách đúng nghĩa.
Dù lúc đầu, cả hai chỉ có ý định “vụng trộm”, không nghĩ sẽ cùng nhau đi đường dài. Nhưng giờ hôn nhân cô ấy tan vỡ, tôi biết mình nên chịu trách nhiệm. Vả lại chúng tôi cũng có tình cảm thật, không chỉ là vui chơi qua đường.
Tôi đón cô ấy về nhà mình, nói rằng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Chuyện cô ấy ly hôn là điều ngoài ý muốn. Nếu cô ấy đồng ý, tôi sẽ đưa cô ấy về nhà giới thiệu với gia đình để tính chuyện trăm năm. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bật khóc.
Vài hôm trước, cô ấy nói hôm đó sinh nhật con gái nên mang ít quà về cho con. Đến khuya, không thấy cô ấy về, tôi gọi điện. Cô ấy nói, hôm nay chồng cũ cô làm ca đêm, con gái đòi cô ngủ lại nên có lẽ cô ấy không về được.
Tôi không thoải mái khi thấy bạn gái ngủ lại nhà chồng cũ, nhưng với lý do cô ấy đưa ra, tôi không thể hẹp hòi phản đối. Dù sao mẹ ngủ lại một đêm với con gái cũng là chuyện thường tình.
Vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, hôm sau về, cô ấy đưa ra một đề nghị với tôi. Chồng cô ấy làm việc luân phiên theo ca, một tuần ca ngày, một tuần ca đêm. Hồi mới ly hôn, có bà nội lên trông giữ cháu. Nhưng mới đây, ông ở quê ốm nặng nên bà phải về. Việc trông con ban đêm, chồng cũ cô ấy phải thuê hàng xóm.
Cô ấy nói, dù cô ấy không được quyền nuôi con nhưng vẫn muốn có một phần trách nhiệm. Mẹ ở gần, nhưng mỗi khi bố làm đêm, con lại phải ngủ với hàng xóm, đúng là chẳng ra làm sao. Sau này, cô ấy đã bàn bạc với chồng cũ, sau này những tuần anh ta làm đêm, cô ấy sẽ đến ngủ với con.
Tôi nghe xong, lập tức phản đối. Cô ấy bàn bạc với chồng cũ, nhưng tôi mới là bạn trai hiện tại, là chồng tương lai của cô ấy. Một chuyện như thế, đúng ra cô ấy nên hỏi tôi có đồng ý hay không?
Và nói thẳng ra, tôi không bao giờ đồng ý. Mỗi tháng 2 tuần về nhà ngủ với con. Nhưng có đơn giản chỉ là về nhà ngủ với con hay không, có trời mới biết. Dù sao họ cũng từng là vợ chồng, dù đã ly hôn thì vẫn có một chặng đường trong quá khứ cùng nhau hạnh phúc. Huống hồ, lửa gần rơm, ai biết sẽ cháy lúc nào. Dù tôi có muốn tin tưởng cũng không thể nào tránh khỏi nghi ngại.
Tôi nói, tôi không đồng ý cho cô ấy về nhà chồng cũ ngủ. Nhưng cô ấy hoàn toàn có thể đón con gái về nhà tôi để trông. Dù sao, sau này tôi và cô ấy lấy nhau, đứa bé vẫn gọi tôi là cha dượng. Nhưng cô ấy nói chồng cũ không đồng ý cho cô mang con đi, muốn gặp con, muốn ngủ với con thì về nhà. Cô ấy xin tôi hãy hiểu cho hoàn cảnh của mình.
Tôi hiểu cho cô ấy, nhưng cô ấy có hiểu cho tôi không? Cô ấy đã từng phản bội chồng để lén lút với tôi. Bây giờ, cô ấy hoàn toàn có thể lừa dối tôi mà dây dưa với chồng cũ. Nói tôi hẹp hòi cũng được, ích kỷ cũng được, nhưng mỗi tháng để bạn gái đến nhà chồng cũ ngủ tới nửa tháng thì không thể được.
Cô ấy dĩ nhiên phản ứng mạnh trước quan điểm của tôi và nói rằng yêu một phụ nữ đã có con riêng thì phải chấp nhận những dây dưa ràng buộc như thế. Nếu tôi thấy khó quá thì chia tay.
Tôi xin hỏi mọi người, nếu ở vị trí của tôi, mọi người có thể chấp nhận việc người yêu của mình thường xuyên qua đêm ở nhà chồng cũ hay không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vợ chồng tôi kết hôn đã 5 năm, có một cô con gái vừa tròn 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ gia đình tôi rất hạnh phúc: Chồng chăm làm, vợ chồng ít cãi vã, con cái ngoan ngoãn. Chính tôi cũng từng tin mình có một mái ấm trọn vẹn, cho đến khi...
Chuyện động trời ấy chỉ mới xảy ra cách đây 2 tháng, sau chuyến du lịch 3 ngày 2 đêm của công ty chồng. Tối đầu tiên ở khu nghỉ dưỡng, anh còn gọi video về cho mẹ con tôi, cười nói rất bình thường. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bắt đầu có những biểu hiện lạ.
Chồng tôi mang điện thoại theo cả lúc đi tắm - điều mà trước đây anh hiếm khi làm. Những cuộc gọi trước đây nghe thoải mái trước mặt vợ giờ lại ra ban công nói nhỏ. Có hôm đang ăn cơm, điện thoại sáng lên thông báo tin nhắn, anh nhìn rất nhanh rồi úp màn hình xuống. Tôi hỏi ai nhắn vậy, anh tỏ vẻ bực bội: “Về nhà rồi mà còn nhắn công việc công việc”.
Một buổi tối, anh ngủ quên trên sofa sau khi chơi với con. Điện thoại rung liên tục. Tôi vốn không có thói quen kiểm tra điện thoại chồng, nhưng những biểu hiện khác lạ gần đây của anh khiến tôi quyết định cầm lên. Cũng may anh vẫn giữ mật khẩu cũ. Dòng tin nhắn hiện ra khiến tay tôi run lên: Ước gì được quay lại hôm đó”.
Sau khi đọc hết những gì họ trao đổi, tôi có thể hình dung ra người nhắn tin này làm cùng công ty với chồng. Họ nhắc về chuyến du lịch của công ty, về đêm uống rượu cùng nhau...
Tôi không giữ được bình tĩnh nữa, khóc ầm lên. Chồng tỉnh dậy thấy tôi cầm điện thoại, anh lập tức hiểu vấn đề, rồi bắt đầu giải thích, van nài.
Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, không tỉnh táo sau bữa tiệc công ty. Anh thề thốt, hứa hẹn, xóa số điện thoại, không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Anh xin tôi cho anh thêm một cơ hội.
Tôi không còn đủ sức để kêu gào, chỉ lặng lẽ vào phòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Từ hôm đó, anh về sớm hơn, chủ động bắt chuyện với tôi. Anh còn cố ý để điện thoại trước mặt tôi, tỏ ra quan tâm và bù đắp cho tôi. Còn tôi thì gần như rệu rã, không còn đủ sức làm gì.
Và rồi, tôi cũng gật đầu tha thứ. Không phải vì tôi cao thượng, cũng không phải vì tôi dễ dàng bỏ qua. Mà vì tôi nghĩ đến con, nghĩ đến gia đình này, nghĩ đến những gì chúng tôi đã có với nhau. Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong mình không hề ổn.
Tôi bắt đầu để ý mọi thứ. Anh cầm điện thoại lâu hơn bình thường, tôi cũng thấy khó chịu. Có hôm đang ăn cơm, tôi nhìn anh và bất chợt nhớ đến những tin nhắn kia. Cảm giác đang bình thường bỗng chùng xuống. Có lẽ anh cũng nhận ra, nhưng không dám nhắc lại chuyện cũ.
Tôi bắt đầu mệt. Mệt vì phải giả vờ ổn. Có lúc tôi nghĩ hay là buông cho nhẹ lòng. Nhưng rồi nhìn con, tôi lại không đủ dứt khoát.
Có những đêm, khi anh khẽ chạm vào vai, tôi lại vô thức né đi như đang nằm cạnh một người xa lạ. Tôi đã chọn ở lại, chọn giữ gia đình này lại, nhưng lòng thì chẳng thể trở về như trước. Mỗi ngày trôi qua, tôi vẫn sống trong cảm giác hoài nghi và bất an đến nghẹt thở. Tôi thật sự rất mệt. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.