Jack Tanbini, 30 tuổi, ở thành phố Dundee vừa nhận thêm án phạt 15 tháng tù do đột nhập và đe dọa cư dân tại một căn hộ vào tháng 11/2024.
Theo hồ sơ từ tòa án, camera an ninh ghi lại cảnh Tanbini cùng đồng phạm tên Hards phá cửa, lấy đi nhiều đồ đạc. Cả hai yêu cầu nạn nhân ném tiền ra ngoài cửa sổ, nếu không sẽ ném bom xăng.
Với phán quyết mới này cộng với các bản án trước đó, Tanbini phải ngồi tù ít nhất đến cuối năm 2029.
Cuộc sống của Tanbini thay đổi từ năm 2014. Khi đó, thanh niên 18 tuổi dùng một bảng tiền boa khi làm giao hàng để mua vé số cào và trúng 100.000 bảng (gần 135.000 USD). Sau khi nhận thưởng, Tanbini dự định tặng tiền cho mẹ, đi du lịch và tiết kiệm.
Tuy nhiên, thanh niên này không làm việc trong 5 năm tiếp theo và tiêu gần hết số tiền thưởng vào các hoạt động cá nhân.
Năm 2019, cảnh sát bắt giữ Tanbini khi phát hiện anh tàng trữ lượng cần sa trị giá 100.000 bảng. Kiểm tra tài khoản ngân hàng của anh, số tiền trúng số chỉ còn lại khoảng 2.000 bảng. Đồng thời, Tanbini bị cáo buộc lái xe đi sai làn đường, lao lên vỉa hè và vượt xe buýt.
Tòa án Dundee sau đó tuyên phạt Tanbini tội tàng trữ chất cấm và lái xe nguy hiểm, cấm lái xe trong 21 tháng.
Năm 2022, cảnh sát tiếp tục bắt giữ Tanbini với các tội danh tương tự. Đến năm 2025, tòa án tuyên phạt thanh niên này 5 năm 5 tháng tù do buôn bán và tàng trữ lượng cocaine trị giá 150.000 bảng.
Tin Gốc: Vnexpress

Tử Cấm Thành ở thủ đô Bắc Kinh là quần thể kiến trúc cổ lớn nhất và được bảo tồn tốt nhất ở Trung Quốc. Lãnh cung rộng lớn bậc nhất này được xây dựng từ năm 1406 đến năm 1420.
Ngày nay, Tử Cấm Thành bao gồm Bảo tàng Cố cung, từng là hoàng cung và nơi cư trú mùa đông của các Hoàng đế Trung Hoa từ thời nhà Minh (bắt đầu từ Vĩnh Lạc Đế) tới cuối thời nhà Thanh, từ năm 1420 đến năm 1924.
Tử Cấm Thành là nhà của các hoàng đế cùng gia đình, vừa là trung tâm nghi lễ và chính trị của Trung Quốc trong suốt 500 năm.
Từ năm 1925, Tử Cấm Thành thuộc quyền quản lý của Bảo tàng Cố Cung, nơi có một bộ sưu tập phong phú các tác phẩm nghệ thuật, hiện vật, được tập hợp dựa trên các bộ sưu tập thời Minh, Thanh.
Với các cung điện, bộ sưu tập tranh và thư pháp có giá trị, cũng như các đồ gốm cổ ghi lại những khoảnh khắc lịch sử, Tử Cấm Thành khơi dậy sự tò mò của mọi người và tạo ra "cơn sốt Bảo tàng Cố cung".
Đến Tử Cấm Thành nhiều người choáng váng bởi độ hoành tráng nơi đây. Với diện tích 720.000 mét vuông, Tử Cấm Thành có 9.999 gian phòng. Bởi vua chúa Trung Hoa xưa quan niệm rằng Ngọc hoàng Thượng đế là người có quyền lực tối cao, cai quản cả thiên đình. Vậy nên chỉ có Ngọc hoàng mới được sử dụng 10.000 gian phòng. Hoàng đế Trung Quốc được ví là "Thiên tử" tức "con trời", địa vị thấp hơn Ngọc hoàng nên không thể sử dụng 10.000 gian phòng.
Tử Cấm Thành là nơi mà nhiều triều đại vua chúa Trung Quốc sinh sống. Bí mật hậu cung của nơi này luôn là đề tài thu hút sự tò mò. Trong số những cung điện Tử Cấm Thành cho phép du khách tham quan, có một nơi không ai được phép tới, chính là lãnh cung.
Lãnh cung là nơi mà các hoàng đế trừng phạt những phi tần mắc sai lầm hoặc không còn được sủng ái. Trải qua nhiều triều đại, không chỉ có phi tần hay cung nữ phạm tội mà những thê thiếp của hoàng đế băng hà cũng phải sống trong những nơi này.
Sự vắng vẻ và u ám của lãnh cung khiến tất cả phi tần đều cảm thấy sợ hãi. Một khi bị đày vào lãnh cung, họ bị cô lập, khó có thể nhìn thấy thế giới bên ngoài một lần nữa. Cả lãnh cung chỉ có một lối ra vào duy nhất để mang đồ ăn, thức uống vào hàng ngày. Lâu dần, người bị nhốt trong lãnh cung có thể trầm cảm, thậm chí phát điên. Một số người ví lãnh cung giống như một nơi bị ma ám, không ai muốn đến.
Vậy lãnh cung thực sự nằm ở đâu? Câu hỏi này đã được chính Phổ Nghi - Hoàng đế cuối cùng của lịch sử Trung Quốc giải đáp trong cuốn hồi ký được viết những năm cuối đời của ông có tiêu đề "Nửa đời trước của tôi". Hồi ký cho biết, thực tế trong Tử Cấm Thành, không tồn tại khu vực cố định nào là lãnh cung. Nó có thể là bất cứ căn phòng nào ở trong các cung điện, chỉ cần là nơi thê thiếp bị giam giữ thì nơi đó được gọi là lãnh cung.
Ngày nay, Tử Cấm Thành đã mở cửa để đón du khách tham quan từ khắp nơi trên thế giới, nhưng một số khu vực vẫn được coi là "vùng cấm", trong đó có lãnh cung. Điều này được cho là bởi hai lý do.
Thứ nhất, lãnh cung bị xem là nơi không đáng ghé thăm. Các lãnh cung đa số đã bị hư hại, tiềm ẩn quá nhiều rủi ro khi tham quan. Chi phí để tu sửa cao nhưng số tiền thu lại không đáng kể. Do đó, những nơi này thường không được sửa chữa.
Thứ hai, nơi này mang quá nhiều ký ức đau thương. Nhiều phụ nữ bất hạnh đã phát điên, bỏ mạng trong cung điện lạnh lẽo này. Vì vậy, nó không thực sự đáng để du khách tham quan. Thậm chí, nhiều người có thể thấy khó chịu khi bước vào.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Người phụ nữ 53 tuổi này cáo buộc bác sĩ phẫu thuật đã để lại dụng cụ sắc nhọn trong bụng khi cô trải qua ca phẫu thuật tại một phòng khám tư nhân vào tháng 10 năm ngoái.
Người phụ nữ hiện đã trình báo cảnh sát về bác sĩ phẫu thuật sau khi bị đau dữ dội do chiếc kéo bị bỏ quên.
Sau khi trải qua phẫu thuật tạo hình bụng, thường được gọi là phẫu thuật thu gọn bụng, tại một phòng khám ở Naples, Ý, bệnh nhân giấu tên cho biết cô trở về nhà trong tình trạng khó chịu nghiêm trọng.
Theo tờ báo L'Unione Sarda của Ý, người phụ nữ đã quằn quại trong đau đớn hàng giờ và thậm chí bất tỉnh sau ca phẫu thuật.
Cha mẹ cô nhanh chóng gọi số điện thoại cấp cứu trong khi các nhân viên y tế khuyên người phụ nữ quay lại bệnh viện để làm xét nghiệm.
Bác sĩ phẫu thuật nghi ngờ bệnh nhân chỉ đơn thuần đang trải qua các triệu chứng hậu phẫu, điều khá phổ biến sau các thủ thuật tạo hình bụng. Sau đó, ông tiến hành các xét nghiệm và kết quả cho thấy người phụ nữ bị nhiễm trùng. Người phụ nữ được kê đơn một đợt kháng sinh nhưng sức khỏe vẫn tiếp tục xấu đi.
7 tháng đầy đau đớn sau ca phẫu thuật ban đầu, người phụ nữ đến một phòng khám khác ở Naples để làm xét nghiệm chẩn đoán dạ dày. Các nhân viên y tế nhanh chóng tìm ra nguyên nhân gốc rễ của vấn đề - một chiếc kéo y tế bị hỏng.
Mặc dù đã tìm ra nguyên nhân gây đau đớn, người phụ nữ cho biết cô không được thông báo rằng mình có thể phải phẫu thuật khẩn cấp để lấy chiếc kéo ra.
Theo báo cáo của cảnh sát, bác sĩ mới của cô đã liên lạc với bác sĩ phẫu thuật ban đầu thực hiện ca mổ và thông báo cho ông ta về sai sót đã xảy ra.
Bệnh nhân kể với cảnh sát rằng sau đó bác sĩ phẫu thuật tạo hình bụng yêu cầu cô quay lại phòng khám để họ lấy chiếc kéo ra.
Theo truyền thông địa phương, người phụ nữ vô cùng lo lắng đã từ chối quay lại phòng khám.
Theo báo cáo của cảnh sát, người phụ nữ cho biết: "Vợ của bác sĩ phẫu thuật cũng gọi điện xin lỗi và khuyên tôi nên nhập viện lại tại cùng phòng khám tư nhân đó nhưng tôi đã từ chối. Tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào đó nữa".
Hiện tại, cô đã tìm được người đại diện pháp lý và đang nhận được sự hỗ trợ từ Quỹ Domenico Caliendo.
Cảnh sát hiện đang điều tra vụ việc. Người phụ nữ dự định sẽ phẫu thuật vào thứ Hai để lấy chiếc kéo ra khỏi người.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội: Thầy cô bớt giao bài qua Zalo, K12 được không?

Tôi rất đồng tình với bài viết "Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội: Khi học online vô tình kéo trẻ vào mạng" trên Tuổi Trẻ Online. Tôi muốn chia sẻ thêm về các khía cạnh khác về vấn đề học online qua trải nghiệm thực tế của con tôi.
Tôi có con đang học lớp 6 tại một trường công lập ở phường Thông Tây Hội, TP.HCM. Đầu năm học, nhà trường thông báo phụ huynh đóng phí sử dụng phần mềm học online K12. Theo giáo viên chủ nhiệm, nền tảng này nhằm giúp giáo viên gửi bài giảng, tài liệu để học sinh xem thêm, nâng cao kiến thức.
Tuy nhiên trong quá trình học, hằng ngày giáo viên các môn đều đăng bài tập lên hệ thống và học sinh phải hoàn thành để được điểm danh, tính điểm quá trình.
Có những video môn mỹ thuật, âm nhạc, thể dục dài từ 15 phút đến hơn 30 phút. Học sinh buộc phải xem hết mới được ghi nhận hoàn thành và phải xác nhận bằng nội dung "Em đã xem". Nếu tua nhanh để lướt qua thì hệ thống không chấp nhận.
Điều khiến phụ huynh áp lực hơn là giáo viên các môn đăng bài không theo thời khóa biểu cố định. Có ngày gần như tất cả các môn cùng đăng bài một lúc, thường vào khung giờ từ 18h đến 21h.
Ngoài K12, giáo viên chủ nhiệm còn lập nhóm Zalo để trao đổi với phụ huynh, gửi lịch ôn tập hoặc tài liệu để phụ huynh tải về in cho con. Đồng thời, một nhóm Zalo khác được lập riêng để trao đổi trực tiếp với học sinh.
Nhiều môn như ngữ văn, kỹ năng sống còn giao bài tập nhóm, yêu cầu học sinh tự lập nhóm, trao đổi qua Gmail hoặc Zalo rồi nộp bài qua tài khoản Zalo riêng của giáo viên.
Trong khi đó, lịch học của học sinh lớp 6 hiện nay gần như kín cả ngày, từ 7h sáng đến 16h30 chiều. Về đến nhà, ăn cơm và nghỉ ngơi xong thì các em lại phải tiếp tục vào K12 để kiểm tra xem giáo viên có đăng bài hay không nhằm làm bài và điểm danh.
Có hôm đến 21h vẫn chưa thấy bài đăng, nhưng sáng hôm sau giáo viên chủ nhiệm thông báo trong nhóm Zalo rằng phụ huynh cần nhắc con vào K12 vì giáo viên bộ môn đăng bài sau 21h hôm trước.
Gia đình tôi hiện cố gắng kiểm soát việc sử dụng Internet của con. Con chỉ được xem phim 30 phút, chơi game 30 phút và học tiếng Anh hoặc cờ online khoảng 30 phút mỗi ngày. Con không sử dụng Facebook, TikTok, Zalo và cũng không có điện thoại thông minh riêng.
Các thiết bị như laptop, điện thoại thông minh hay tài khoản mạng xã hội đều là của cha mẹ, con chỉ được mượn để học hoặc giải trí trong thời gian giới hạn. Con tôi hiện chỉ dùng điện thoại "cục gạch" để liên lạc hằng ngày.
Tuy nhiên, với cách triển khai học online hiện nay, việc học sinh phải lên Internet trong thời gian dài gần như trở thành bắt buộc. Chưa kể các em còn phải dùng Zalo để học nhóm, trao đổi và nộp bài tập.
Nếu phụ huynh quản lý sát sao thì còn có thể kiểm soát phần nào. Nhưng với nhiều gia đình ít thời gian quan tâm con cái, lý do "lên K12 để học bài" rất dễ trở thành cánh cửa để trẻ tiếp xúc với đủ loại nội dung trên mạng.
Thực tế đã có không ít vụ việc học sinh nói xấu nhau trong nhóm Zalo, Facebook; dùng AI ghép ảnh phản cảm để phát tán; bị kẻ xấu dụ dỗ gửi hình ảnh nhạy cảm rồi đe dọa. Chưa kể vô số trào lưu độc hại trên TikTok, Facebook hay các nội dung bạo lực, kích động mà trẻ chưa đủ nhận thức để phân biệt đúng sai.
Trong bối cảnh nhiều quốc gia đang siết chặt việc trẻ dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội, tôi cho rằng môi trường giáo dục cũng cần có quy định và giới hạn rõ ràng hơn.
Bởi việc triển khai học online qua K12 hoặc yêu cầu học sinh sử dụng Zalo đã vô tình khiến các em tiếp xúc với mạng xã hội nhiều hơn bao giờ hết.
Tôi mong những chia sẻ này có thể góp thêm một góc nhìn để các cơ quan quản lý sớm có giải pháp phù hợp nhằm bảo vệ trẻ em trước những rủi ro trên không gian mạng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

