Tôi viết những dòng này không phải để trách ai hay đòi hỏi điều gì. Chỉ là có những chuyện trong đời, dù đã qua rất lâu, nhưng càng lớn tôi lại càng thấy day dứt vì chưa từng được nghe một lời giải thích rõ ràng. Ngày trước, gia đình bên ngoại tôi gồm 7 cô dì chú bác cùng ông bà ngoại tôi sang Mỹ trước, mẹ bị kẹt lại vì đã có chồng và sinh con nên không thể đi cùng.
Sau này, ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Ba mẹ chơi số đề, nợ nần chồng chất, cuối cùng phải bán căn nhà đó để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại quay về Việt Nam để làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, còn bỏ tiền chuộc lại căn nhà. Sau đó căn nhà lại được bán đi để lấy lại số tiền ông bà đã đứng ra trả nợ cho ba mẹ tôi trước đó. Điều làm tôi suy nghĩ suốt nhiều năm là lúc đầu ai cũng nói căn nhà được bán cho người quen. Hai năm sau, gia đình tôi mới phát hiện người mua thật sự lại là em của bà ngoại.
Không ai giải thích thêm điều gì, cũng chẳng nói rõ vì sao lại như vậy. Có thể đó chỉ là chuyện người lớn tự sắp xếp với nhau, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng càng không có câu trả lời, tôi càng thấy mình bị mắc lại ở đó. Sau khi sang Mỹ, ba mẹ tôi ly dị, mỗi người một cuộc sống riêng. Ba tôi vài tháng lại về Việt Nam, còn chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Nhiều năm nay, tôi hay nhắc lại chuyện căn nhà đó, không phải vì muốn tranh giành hay tiếc của, chỉ là tôi luôn có cảm giác mình chưa hiểu hết câu chuyện. Mỗi lần nhắc tới tôi lại trở nên rất nặng nề và u uất. Có những đêm chỉ nghĩ tới thôi tôi cũng thấy trong lòng khó chịu, như có cái gì đó không buông xuống được.
Vợ là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Cô ấy nói: “Anh biết sự thật rồi thì sao? Căn nhà còn không? Người trong cuộc giờ ai cũng già rồi, có đổi lại được điều gì đâu”. Có lúc cô ấy còn nói: “Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, mà là đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình”. Nghe xong tôi im lặng rất lâu. Vợ luôn khuyên tôi nên bỏ qua. Cô ấy nói đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải thích chỉ làm mình mệt thêm. Người sống hạnh phúc là người biết dừng lại đúng lúc, không phải người biết hết mọi chuyện.
Vợ còn nói một câu mà tôi nhớ mãi: “Có những chuyện nếu đào sâu ra, chưa chắc người đau là người khác, có khi người đau nhất lại là chính mình”. Tôi hiểu điều đó. Thật lòng, tôi đang cố học cách buông xuống. Tôi muốn hỏi các bạn một điều: “Nếu là mọi người, liệu có thật sự bỏ qua được một câu chuyện mà cả đời mình luôn cảm thấy chưa rõ ràng không”?
Tôi 45 tuổi, chồng 46 tuổi, có một con gái 19 tuổi và một con trai 16 tuổi. Cuộc sống gia đình trước đây tạm gọi là hạnh phúc. Sở dĩ tôi nói vậy vì cách đây 20 năm, ngay sau khi cưới và cũng là lúc ba tôi mất, chồng đã ngoại tình. Khi đó, vì gia đình và các con sau này, tôi đã lựa chọn tha thứ. Tưởng rằng sau biến cố ấy, chồng sẽ thay đổi, chuyên tâm làm ăn, cùng vợ chăm sóc gia đình và nuôi dạy hai con đang tuổi trưởng thành. Nhưng cách đây 7 tháng, anh lại theo một người phụ nữ hơn 4 tuổi, đã ly hôn (hoặc bị chồng bỏ), không có công việc ổn định và đang nuôi con gái học lớp năm.
Từ khi theo người đàn bà đó, chồng tôi không còn đưa tiền về nuôi con nữa, thường xuyên đánh chửi vợ con. Tệ hại hơn cả là có lần anh đuổi đánh mẹ con tôi ra khỏi nhà khi con gái tôi đang bệnh nặng vì hen suyễn. Mỗi lần đi đâu thì thôi, cứ về đến nhà là anh tìm cách đuổi đánh mẹ con tôi. Mục đích của anh là ép mẹ con tôi rời khỏi nhà để đưa người phụ nữ kia cùng con riêng của cô ta về sống chung. Tôi đang ở trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, chồng đòi ly hôn, ngày nào cũng bạo hành tinh thần, đe dọa và gây áp lực. Anh còn nói thẳng rằng nếu tôi không ra khỏi nhà, sẽ có những điều khủng khiếp hơn.
Nói thêm một chút, căn nhà vợ chồng tôi đang ở nằm trên phần đất của gia đình chồng cho và được xây dựng hoàn toàn bằng tiền mẹ tôi hỗ trợ. Cái sai của gia đình tôi là khi cho tiền xây nhà lại không có bất kỳ giấy tờ nào làm bằng chứng. Dù cả gia đình chồng đều biết việc anh làm là sai trái và đứng về phía mẹ con tôi nhưng không ai dám can thiệp vì sợ bị anh đánh chửi. Anh đang mê muội, không còn phân biệt được đúng sai, liên tục đe dọa sẽ ra tay nếu tôi không chịu rời khỏi căn nhà đó.
Hiện tại tinh thần tôi vô cùng bấn loạn. Tôi không biết phải đối phó với chồng thế nào. Tôi rất lo hai con đang ở tuổi trưởng thành sẽ bị tổn thương và sang chấn tâm lý nặng nề trước những gì đang diễn ra trong gia đình. Tôi thực sự rất đau lòng. Vẫn biết luật nhân quả không bỏ sót một ai nhưng khi là người trong cuộc, mỗi ngày phải chứng kiến và chịu đựng những điều ấy, tôi không biết mình còn có thể gắng gượng được bao lâu nữa.
Tôi và họ học cùng trường đại học, là đồng hương và chơi với nhau. Hồi đó, tôi để ý anh từ khá lâu nhưng chỉ dám giữ trong lòng. Tôi vốn không phải kiểu người chủ động trong chuyện tình cảm, cứ nghĩ còn nhiều thời gian. Cho đến một ngày, tôi nhận ra anh đang để ý đến bạn thân của mình. Rồi hai người họ đến với nhau, rất tự nhiên, rất hợp nhau. Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút lui, chúc phúc, coi như chuyện của mình chưa từng bắt đầu.
Sau khi ra trường, đi làm vài năm, họ cưới nhau. Ba năm sau, tôi cũng lập gia đình. Cuộc sống mỗi người một hướng, ai cũng bận rộn với công việc, với tổ ấm riêng. Tôi vẫn giữ liên lạc với cô bạn thân năm nào. Còn với anh, tôi luôn cố giữ khoảng cách vừa đủ, kiểu gặp thì chào hỏi, nói vài câu xã giao. Hơn 8 năm họ kết hôn, thỉnh thoảng hai gia đình vẫn hẹn gặp nhau, ăn uống, nói chuyện. Bên ngoài nhìn vào, mọi thứ rất bình thường nhưng chỉ có tôi biết, mỗi lần gặp lại, trong lòng mình vẫn có chút gì đó khó gọi tên.
Bạn tôi thi thoảng kể chuyện hôn nhân, khi vui, khi buồn. Có lúc là chuyện chồng quan tâm, có lúc lại là những mâu thuẫn nhỏ nhặt. Tôi cứ như vậy mà nắm được thông tin của anh, cuộc sống của anh. Tôi chưa từng làm gì vượt quá giới hạn, cũng chưa từng có ý định phá vỡ bất cứ điều gì. Nhưng càng cố xem mọi thứ là bình thường, tôi lại càng nhận ra cảm xúc năm đó không hẳn đã biến mất. Nó chỉ nằm yên ở một góc, thỉnh thoảng được khơi lại bằng những lần gặp gỡ, những câu chuyện rất đời thường.
Nhiều khi tôi không ngăn nổi ánh mắt mình dõi theo anh, trái tim loạn nhịp khi đứng gần hoặc trò chuyện cùng anh. Tôi cảm thấy mình bắt đầu khó kiểm soát được cảm xúc. Tôi phải làm sao để toàn tâm toàn ý với gia đình, không còn nghĩ đến anh nữa? Chẳng lẽ tôi phải cắt đứt liên lạc với cô bạn thân? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Tôi 32 tuổi, vợ hơn tôi 4 tuổi, cưới được 8 năm, có một bé 4 tuổi. Vợ tôi làm sales online trong môi trường hầu hết là nhân viên nữ. Tôi làm trong môi trường toàn nam. Hai vợ chồng không áp lực kinh tế. Tôi rất thương yêu và "nghiện vợ", rất thích gần gũi, thân mật, nắm tay, ôm hôn, ôm ấp vợ những lúc ngủ. Về chuyện chăn gối, nhu cầu tôi lại cao hơn, cứ hai ngày mà không có gì là tôi thấy thiếu, tính cách có vẻ khác đi một xíu (như kiểu cộc cằn hơn). Vợ lại khác, có vẻ ít nhu cầu tình dục hơn. Mỗi lần gần gũi tôi, vợ không cảm xúc, như kiểu làm cho xong việc. Mỗi tháng vợ chồng gần gũi chỉ 4-5 lần, có tháng đôi ba lần.
Nhiều lần tôi bảo sẽ đưa vợ đi khám sinh lý, vợ có vẻ ngại ngùng, không chịu đi. Sau nhiều lần thủ thỉ, vợ mới chịu tăng tần suất hai lần/tuần, duy trì được hơn tháng lại đâu vào đó. Tôi rất yêu thương vợ con, không có suy nghĩ khác và hoài nghi gì về vợ, chỉ nghĩ rằng có thể vợ lớn tuổi hơn nên nhu cầu tình dục không còn sung mãn như mình. Mong quý bạn đọc góp ý để hai vợ chồng có thể tìm được điểm chung trong chuyện chăn gối gia đình. Chân thành cảm ơn.