Tôi là tác giả bài viết: “Bạn trai phản bội tôi vì không thoát khỏi cạm bẫy của vợ cũ”. Bài viết của tôi có quá nhiều ý kiến trái chiều. Tôi xin kể rõ câu chuyện của mình. Tôi cũng muốn bạn trai đọc được, đã chia tay rồi thì đừng theo đuổi tôi nữa, hãy xem tôi như một người bạn.
Tôi quen anh trước dịch Covid gần một năm. Khi đó, anh ly hôn vợ gần hai năm do vợ đi làm công ty rồi ngoại tình, về nhà một hai đòi ly dị. Khi ly hôn, tòa giao mỗi người nuôi một con, không ai phải chu cấp. Anh nuôi con trai ốm yếu bệnh tật vì sinh non, vợ nuôi con gái khỏe mạnh. Anh bận đi làm nên con trai ở với nội. Vợ cũ dẫn con gái ra thuê trọ cùng người đàn ông khác, không phải người cô ta ngoại tình vì người đó trở về với vợ con. Còn tôi, chồng mất gần bốn năm. Từ lúc mất chồng, tôi về nhà chồng ở lo hương khói đến khi xả tang chồng xong. Tôi nghỉ việc và dẫn con gái ra ngoài thuê trọ buôn bán để thuận tiện đưa rước con đi học.
Khi biết tôi, anh thường qua phụ giúp tôi buôn bán. Anh nói những lúc rảnh, ở nhà một mình buồn lại nhớ chuyện cũ, qua đây phụ chút, được tôi nấu cho ăn đỡ buồn hơn. Mỗi tháng anh phụ tôi một triệu tiền cơm, tôi định không nhận nhưng sợ anh ngại, hơn nữa một triệu cũng không lớn. Sau này, khi anh phải nuôi thêm con gái, tôi không lấy nữa. Cuối tuần, anh thường rủ tôi sang nhà anh nấu cho cả con anh ăn, chi phí chia đôi hoặc anh nhiều hơn chút, tôi bỏ công nấu. Khi gặp con trai anh, tôi rơi nước mắt vì thằng bé gầy gò, đã 7 tuổi mà nặng có 7-8 kg, ăn cơm phải đút từng thìa, trong khi con gái tôi bằng tuổi mà tròn trịa dễ thương. Tuy ốm yếu nhưng được cái lanh lẹ, khá thông minh, bé rất mến tôi.
Tôi là người dụ được bé ăn nhiều cơm và thịt. Tôi cũng là người phát hiện các bệnh lý ở bé như thị lực yếu do sinh non, răng bé mọc ngược… và nhắc nhở đi khám. Tôi là người khuyên đưa đi khám chuyên sâu khi đọc báo thấy có chương trình điều trị cho những bé bị vấn đề về thể chất. Lần đi khám đầu tiên cũng là tôi và anh đưa đi, những lần sau bà nội dẫn đi. Nhờ đi khám và hỏi thăm, được sự hướng dẫn tận tình của các bác sĩ cùng giấy chứng nhận của bệnh viện mà bé được điều trị miễn phí và còn được lãnh trợ cấp hàng tháng dành cho người khuyết tật bẩm sinh. Nhờ có sự nhắc nhở và phân tích của tôi, anh dần thương con trai nhiều hơn. Lúc trước, anh chỉ thương con gái, không thương con trai vì cho rằng tại có nó mà anh cưới người vợ tệ hại đó.
Anh kể, lúc chia tay bạn gái, vì buồn nên lên mạng và quen, qua lại mới hơn ba tháng là báo có bầu. Anh nói ngày xưa không vì cái thai, anh đã không cưới vợ. Tôi hỏi nếu chưa có ý định cưới sao quan hệ không chịu ngừa, anh bảo cô ta nói đã ngừa rồi nên anh chủ quan. Lúc đầu tôi không nghĩ sẽ yêu anh nên tôi dạy con mình kêu anh là chú, con anh kêu tôi là cô. Sau này, khi thân thiết hơn, các con kêu tôi là mẹ cô (con anh tự đổi cách gọi, không ai dạy). Anh cứ qua lại giúp tôi như thế, ngay cả chiếc xe máy chồng tôi để lại anh cũng bảo trì giùm.
Lúc bắt đầu quen, chúng tôi đã về ra mắt hai bên gia đình. Gia đình tôi không ủng hộ cũng không phản đối, gia đình anh ủng hộ và rất vui vẻ với tôi. Con gái tôi và hai con anh chơi với nhau rất hợp, các bé chưa bao giờ cãi nhau. Hai con anh rất quấn tôi, chúng tôi vui vẻ, sum vầy như một gia đình. Có lẽ, vì đến với nhau không có rào cản gì cùng với sự thương cảm tôi dành cho con trai anh nên trong lòng tôi đã nhen nhóm khát khao có một gia đình. Chúng tôi đã bàn tính một thời gian sau sẽ sửa nhà của anh, xây thêm phòng, hoàn thiện nhà xong sẽ cưới, cha mẹ anh cũng đồng ý.
Chúng tôi quen nhau được gần một năm thì dịch Covid đến. Vợ cũ của anh thất nghiệp, gây lộn với chồng mới nên tìm cách xin quay về với anh trong khi chưa ly hôn chồng hiện tại và cũng biết rõ chúng tôi đang quen nhau. Vì tôi thường cùng anh đi thăm con gái. Tôi có nói chuyện với vợ cũ anh. Cô ấy nói chuyện sỗ sàng kiểu chợ búa nếu không vừa ý là kêu chồng bằng “thằng” nên về sau dù có gặp, tôi cũng không nói chuyện. Lúc dịch, cô ta bị chủ trọ đuổi do nợ tiền trọ mấy tháng không trả, lại gây lộn làm ầm ĩ. Cô ta xin mẹ anh cho về tạm trú qua dịch và chăm sóc hai đứa con, xin rất nhiều lần.
Một lần do anh cãi nhau với mẹ nên giận không về nhà cha mẹ ruột thăm con thường xuyên như trước, mẹ anh giận đã khóa cửa nhà riêng của anh. Sau này tôi mới biết mẹ anh làm thế cho tôi không qua được nhà anh để vợ cũ của anh về ở. Tôi hỏi vì sao làm thế, mẹ anh nói bà vì cháu nên mới làm vậy. Tôi hỏi, vợ cũ ở đó thì anh ở đâu. Bà hứa với tôi là anh chỉ đến thăm con rồi về ăn uống ngủ nghỉ ở nhà bà. Nhưng rồi, bà lại khuyên anh trở về với vợ. Lúc anh nói mẹ hết giận bảo anh về, tôi đã nói với anh: “Em để anh đi là vì em tin anh”. Nhưng rồi, với sự tạo điều kiện của mẹ anh, chỉ một thời gian sau, anh đã phản bội tôi.
Thấy anh khang khác, cộng với thái độ của cô vợ cũ, gọi kiếm anh mà nói chuyện kiểu trên đầu, tôi đã xem điện thoại anh và thấy tin nhắn giữa anh và vợ cũ. Thế là có bằng chứng rõ ràng, anh thừa nhận đã quan hệ với vợ cũ. Anh không ngờ tôi biết nhanh như thế. Tôi hỏi: Anh chọn ai? Vì sao anh làm thế? Anh bảo chọn tôi và nói vì muốn giữ con gái lại nên mới thoả hiệp với vợ cũ. Vợ cũ doạ sẽ dẫn con gái đi xa cho anh không thể thăm nom gì nữa. Sau khi suy nghĩ, tôi đã tha thứ với điều kiện: “Sau này, anh không được tiếp xúc riêng, liên lạc riêng với vợ cũ trong bất cứ tình huống nào dù là vì con”. Mọi nhu cầu thăm nom đều thông qua nội. Anh đồng ý. Tôi từng nói với anh, kiểu phụ nữ như vợ cũ sớm muộn gì cũng sẽ giao con cho anh nuôi.
Và thế là sau dịch, chưa tới một năm, cô ta đã đưa con gái về cho bà nội nhân dịp bé nghỉ hè lớp một, suốt mấy năm cũng không về thăm con, không gửi tiền chu cấp luôn. Con gái anh kể cho tôi nghe, mẹ bé đã sống chung với mấy người đàn ông. Có người la mắng nhưng cũng có người mua quần áo, giày dép. Chỉ trong khoảng hai năm, trước và sau dịch, mẹ bé đã sống chung với 3-4 người đàn ông. Sau dịch chúng tôi vẫn quen nhau nhưng lòng tin trong tôi không còn, tôi không muốn kết hôn với bạn trai nữa nên mọi dự định trước dịch đều dừng lại. Tôi vẫn qua lại, lâu lâu vẫn nấu ăn cho bọn trẻ, gia đình anh có đám giỗ tôi cũng mua đồ biếu và qua phụ khi mẹ anh nhờ.
Hơn một năm sau, tôi nhập viện phải phẫu thuật vì u nang. Ở đây, tôi không có người thân, chỉ có anh nên nhờ anh đưa tôi đi viện và chờ tôi phẫu thuật ra. Tôi nằm viện 7 ngày, anh đã giúp tôi và thông báo cho các chị của tôi. Sau phẫu thuật, anh đưa tôi về nhà anh (do nhà anh gần bệnh viện còn đưa tôi về quê thì xa, tôi mới mổ không đi xa được) để tiện đi làm và chăm sóc. Tôi mang ơn anh điều đó. Tôi đã nghĩ mình sẽ sống với anh hết quãng đời còn lại. Nhưng sau đó khoảng hai tháng, tôi phát hiện anh nhắn tin với vợ cũ, tôi không biết nội dung tin nhắn là gì vì anh đã xóa. Anh nói là nhắn tin đòi tiền vợ cũ mượn lúc dịch. Tôi nói, cô ta ngay cả tiền chu cấp cho con còn không gửi, anh nghĩ có trả tiền nợ anh không? Anh im lặng.
Anh đã vi phạm điều kiện của tôi nên tôi nói chia tay. Khi chia tay rồi, tôi cảm thấy còn nợ anh ân tình lúc ở viện nên khi gặp lại, anh không muốn chia tay, tôi đã quay lại nhưng trái tim đã chết. Tôi quay lại vì ân tình nên tình cảm với anh dần dần không còn nữa. Sau một thời gian, chúng tôi bất đồng quan điểm về việc sắp xếp các con thế nào, nhà cửa ra sao. Tôi muốn con anh vẫn ở nội, cuối tuần rước về cùng nấu ăn, chơi đùa (nhà ba mẹ anh chỉ cách nhà anh vài trăm mét, ba mẹ anh mới 60 tuổi, vẫn khỏe mạnh). Anh và gia đình không đồng ý, muốn gom về nhà anh ở hết, tôi phải chăm hết trong khi con tôi, tôi không yêu cầu anh nuôi phụ. Tôi đến với anh là vì thương yêu và tình nghĩa nên việc chăm con là giúp đỡ lẫn nhau chứ không phải trách nhiệm của tôi, tôi không sinh ra chúng. Nhà anh muốn, nếu con tôi theo về nhà anh, con anh cũng phải ở cùng. Lúc đầu khi quen, tôi đã nói rõ, con tôi mất cha, nội ngoại hai bên đã ngoài 70 tuổi nên tôi phải dẫn con theo cùng, anh và gia đình không nói gì.
Về việc sửa nhà, tôi ước lượng đất ở chỗ anh tầm 300 đến 400 triệu đồng một nền. Tôi định bỏ ra tầm 200 đến 300 triệu sửa lại cho hoàn chỉnh và nếu cải tạo luôn mảnh vườn thì thêm khoảng vài chục đến 100 triệu nữa, nhưng ít nhất nhà phải đứng tên tôi và anh. Gia đình anh không đồng ý, nói tôi tính toán. Nói thật, với khoản tiền đó, tôi đủ mua một nền nhà rồi, không cần phải chung với ai. Hơn nữa, tôi không thể vì mình tái hôn mà tự dưng biến con mình thành kẻ đi ăn nhờ ở đậu được. Tôi có thể buông bỏ đoạn tình cảm này, không thể để con ấm ức. Tôi muốn đứng tên nhà cùng anh không phải vì tham, tôi quay lại với anh là vì ân tình nên giờ là lúc tôi cần một lý do để ra đi. Tôi đề xuất như vậy cũng là phép thử xem anh có thật sự muốn xây dựng gia đình cùng tôi không. Tôi biết, bỏ tiền ra xây nhà, khi tôi không sống được với anh, muốn rút tiền ra để rời đi rất khó, như vậy chẳng khác nào tự mua dây buộc mình.
Quan điểm khác nhau nên chúng tôi chia tay đến bây giờ đã hơn một năm. Tôi không còn tình cảm với anh, tôi không còn nhớ anh, đã có thể bình thản khi đối diện anh, xem anh như một người bạn bình thường. Tôi cũng mong anh đừng theo tôi nữa, hãy xem tôi như một người bạn. Nếu ở phương diện tình bạn, anh rất tốt, còn ở phương diện là chồng, anh không còn đủ tư cách nên tôi có thể mở lòng yêu và gọi người khác là chồng, còn anh thì không. Tôi chia tay anh không phải vì sự phá rối của vợ cũ mà còn vì anh vô tâm không nghĩ đến cảm xúc của tôi. Hai con của anh không có nét gì giống anh, chỉ giống vợ cũ, đặc biệt con gái giống vợ cũ như hai giọt nước đến nỗi mẹ anh giận dâu cũ mà ghét luôn con bé vì nó quá giống từ ngoại hình đến dáng đi, tiếng nói cười. Mẹ anh thường nói với tôi không biết có phải con anh không nữa.
Khi gặp con gái, anh luôn ôm hôn hết chỗ này đến chỗ kia, nói những lời như “cưng quá, thương quá…” trước mặt tôi. Tôi cảm thấy giống như anh đang ôm hôn vợ cũ, cảnh anh phản bội tôi như đang diễn ra trước mắt. Cảnh tượng đó như xát muối vào vết thương của tôi, tôi cố quên nhưng không thể. Tôi nhắc nhở anh nhiều lần, tỏ thái độ không vui mà anh cũng chẳng để ý đến khi tôi chịu không nổi, nói thẳng ra thì anh mới hiểu. Khi anh hiểu thì vết thương trong lòng tôi đã quá sâu. Tôi chỉ trách anh, sao không kiên định, mập mờ giữa cũ và mới để tình cảm của chúng tôi có một vết nứt không bao giờ xóa được. Nếu không có sự chen ngang bất chấp phải trái của vợ cũ anh, không có sự giúp sức của mẹ anh, bây giờ tôi, anh và các con đã là người một nhà.
Tôi cũng trách bản thân chưa dư dả bao nhiêu lại đi rủ lòng thương người. Sau tất cả, tôi không muốn hận ai và muốn buông bỏ vì khi còn hận thì buộc mình phải nhớ, mệt mỏi lắm. Bây giờ tôi chỉ muốn sống vui vẻ với con gái, khi nào gặp được người thích hợp thì mở lòng, còn không, con có gia đình, tôi sẽ sống gần để giúp đỡ, định hướng cho con. Tôi biết khi nói đến mối quan hệ cũ mới, các bạn luôn có cái nhìn ưu ái hơn với người cũ vì tội nghiệp những đứa trẻ. Các bạn nghĩ mẹ kế sẽ không thương con chồng, luôn nghĩ người mới sẽ ích kỷ vì phải chia sẻ tình cảm, kinh tế nhưng người cũ cũng lắm chiêu trò phá rối và vô liêm sỉ vì ghen ăn tức ở nên dù ly hôn rồi vẫn để ý đến chồng cũ. Chồng cũ mà thất thế, không đứng lên được thì khinh, còn có cuộc sống hạnh phúc, tốt hơn lại ghét nên các anh phải kiên định, vạch rõ ranh giới với vợ cũ thì mới giữ được gia đình mới.
Các cô vợ mới phải chịu đựng rất nhiều, luôn là đối tượng bị dòm ngó, so sánh. Các anh không tâm lý, không thương yêu nhiều hơn thì rất khó giữ được hạnh phúc. Người ta chấp nhận lấy người có con riêng thì đã chuẩn bị tâm lý bao dung để chồng hoặc vợ dành thời gian, tiền bạc chăm lo cho con rồi nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Giới hạn đó ở đâu, các bạn phải tự biết.
Tôi kết hôn đến nay gần hai năm, cưới khi đã 34 tuổi, chồng 28 tuổi, làm chung công ty rồi quen nhau. Thời gian quen nhau, anh quan tâm tôi rất nhiều. Mỗi khi tôi về quê và trở lại, anh luôn ngồi chờ tôi ở quán cà phê gần nhà tôi ở trọ. Ngày được anh dẫn về ra mắt, tuy thấy nhà anh nghèo nhưng cha mẹ hiền lành, tử tế, em trai dễ thương, tôi đã nghĩ quan trọng là tình cảm của cả hai, còn gia cảnh thì hai vợ chồng ráng "cày" sẽ không nghèo mãi được.
Gần đây, con gái tôi bệnh viêm phổi phải nhập viện, tôi và mẹ chồng cùng chăm cháu trong viện. Chăm được vài hôm, cả nhà bàn bạc là vợ chồng tôi đi làm ban ngày, ban đêm vào viện chăm con, ông bà sẽ chăm phụ ban ngày. Cũng do hiện tại kinh tế không dư dả nhiều. Chiều hôm đó, tôi về nhà dọn dẹp, sắp xếp đồ mang vào viện. Lúc vào viện, tình cờ lấy sữa từ máy pha, tôi thấy bình chứa 50 ml (mỗi muỗng 30 ml) nên khi mang ra chỗ mẹ chồng, tôi hỏi là mẹ pha bao nhiêu muỗng vậy? Hỏi hết sức nhẹ nhàng, mẹ chồng trả lời là pha hơn một muỗng xíu à con ơi. Tôi có giải thích là nếu pha một muỗng hơn cũng được nhưng pha hai muỗng sẽ đặc và cháu bị táo.
Lúc quay vào phòng bệnh, tôi để ý thấy máy đun nước pha sữa đang ở 70 độ nên có nhắc mẹ chồng rằng về sau chỉ pha sữa tầm 50-55 độ thôi để đảm bảo chất dinh dưỡng trong sữa. Tối đó chồng tôi vào sau rồi bảo tối nay tôi ngủ trong phòng bệnh với bà nội và con. Tôi nghe không rõ, có hỏi lại nhưng vẫn chỉ nghe bà nội với con ngủ. Nghe xong tôi giận chồng thật sự, tôi làm mẹ chưa tốt thiệt nhưng luôn cố gắng hết sức, vậy mà chồng vẫn không tin tưởng cho con ngủ cùng. Tôi qua giường trống kế bên nằm, mẹ chồng dỗ cháu ngủ nhưng dỗ hoài không được nên kêu tôi qua dỗ. Lúc đó tôi vẫn đang giận chồng nên trả lời là chồng bảo để bà nội dỗ và không qua. Sau đó mẹ chồng tôi rất tức giận, nói tôi tính tự ái cao, chồng mới nói có một câu đã giận hờn rồi không thèm dỗ con dù đã kêu.
Thường ngày mẹ chồng vẫn dỗ cháu giúp và cháu ngủ nhanh hơn tôi dỗ nên tôi cũng hơi ỷ lại. Mẹ chồng kêu chồng tôi vào và kể là "mẹ kêu qua dỗ con mà nó vẫn nằm đó, chiều nay nó đã nói với mẹ về cách chăm cháu như thể mẹ không biết chăm, từ lúc nó đi làm lại ai chăm cháu mà nó ý kiến vậy". Tôi nghe xong quay sang chồng cố giải thích là "em chỉ hỏi và dặn mẹ hết sức nhẹ nhàng chứ không hề có thái độ dạy cách chăm con gì như mẹ nói". Chồng nghe xong bảo "em có ăn học mà nói không tôn trọng và cãi lại mẹ trước mặt nhiều người như vậy". Thật sự tôi rất sốc, không nghĩ là chồng lại có thể nói như vậy. Tôi muốn giải hòa để dỗ con ngủ, có quay qua xin lỗi mẹ chồng nhưng bà không chấp nhận, cứ nói thái độ của tôi sao đó.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường, gần giờ về, mẹ chồng gọi báo bác sĩ kêu cho con tôi đi lấy máu vì nghi bị nhiễm trùng máu, tôi tức tốc vào viện. Sau khi vào, mẹ chồng báo hết sữa rồi, tôi đi mua sữa. Sau đó chồng tôi vào ngồi đưa con ngủ và hỏi tôi là "em vào có hỏi thăm bà nội tình hình của con không?". Tôi mới bảo là "nãy em có hỏi thăm ông nội". Chồng khuyên phải hỏi thăm bà nội, hai mẹ con tâm sự. Tôi cũng nghe theo hỏi thăm thì sau đó lại bị hỏi là cháu bệnh mà không thấy ông bà ngoại gọi hỏi thăm hay qua thăm cháu. Tôi giải thích là bà ngoại đang bệnh và lớn tuổi, đường xa lại không ai chở đi (tôi có anh trai nhưng đi làm suốt), mẹ tôi cũng không rành đường. Mẹ chồng nghe xong không chấp nhận, cứ bảo bên nào cũng thương cháu nên cỡ nào cũng phải sắp xếp. Còn gọi điện nói chuyện kiểu gì cũng có vướng mắc thôi. Mẹ chồng cứ bảo do ông bà ngoại khinh ông bà nội nghèo nên mới không gọi điện nói chuyện.
Việc không nói chuyện là do bà ngoại xót cho con gái nên hơn buồn chút. Chuyện là lúc ở cữ nhà chồng, ông bà cưng cháu không cho về nhà ngoại ở cữ dù đã mở lời xin trước. Con gái không được xông hơ đầy đủ. Rồi bữa đầy tháng cháu, xảy ra tranh cãi làm bà ngoại không cho tôi ẵm con về do thấy thái độ không vui từ bà nội và chồng tôi. Tôi không nhắc tới, vậy mà nay mẹ chồng cứ hỏi mẹ con buồn việc gì không. Tôi có nói vụ xông hơ, mẹ chồng và chồng đều nói là lỗi do tôi không chủ động mở miệng nhờ chuẩn bị. Nếu ở nhà mẹ đẻ, việc mở miệng sẽ dễ hơn, thường bà ngoại sẽ chuẩn bị sẵn, không cần con gái phải mở miệng.
Nghe vậy tôi mới hỏi chồng là "lúc đó em có nhờ mua chai dầu xoa bóp giữ ấm chân với lưng, vậy có không?". Chồng hỏi lại là "em nhờ rồi có nhắc lại lần nào không?". Mẹ chồng bảo "chồng con lúc đó chạy ngược xuôi còn đi làm, chỉ quên thôi mà con không nhắc, giờ còn trách. Lỗi tất cả tại con, chuyện không theo xe về ngoại chơi được cũng do lỗi của con chứ cha mẹ và chồng đều cho con về". Tôi bị bắt lỗi vì nhắn tin xin chồng và chỉ xin cha chồng chứ chưa xin mẹ chồng, dù miệng nói cho về nhưng dằn cái nồi trước mặt mẹ tôi. "Mẹ tôi bảo thôi con ở lại đi, khi nào vui vẻ thì về sau nha". Ngày đó tôi khóc rất nhiều. Sau đó có xin lỗi mọi người về hành động ngày hôm đó, mọi người đồng ý tha thứ. Nhưng giờ xảy ra mâu thuẫn thì nhắc lại.
Mẹ chồng bảo tôi đang ở nhà chồng, phải phân trần làm sao cho cha mẹ hiểu để không giận nhà chồng. Chung quy tất cả đều là lỗi của tôi, gia đình chồng không có lỗi gì hết. Bữa giờ chồng khó chịu hỏi tôi làm mẹ kiểu gì đi nói chuyện điện thoại, con ọc sữa không hay. Trong khi con tôi đang ngủ, chồng đang đưa, em chồng ngồi kế, còn mẹ chồng nữa. Tôi chấp nhận lỗi, nói sẽ chú ý hơn. Tiếp đến chồng hỏi bữa giờ em vô viện chăm con toàn bấm điện thoại, em làm mẹ kiểu gì. Tôi sốc vì phải trả lời công việc trên điện thoại, bấm ít lúc con ngủ. Tôi hỏi chồng là sao anh biết em chỉ bấm điện thoại mà không chăm con. Chồng trả lời bà nội nói. Mẹ chồng cưng cháu thường giành đưa võng, nhiều lúc kêu đi nằm nghỉ cũng không chịu, giờ quay qua kể với chồng tôi như vậy.
Chồng còn nói con bệnh, bà nội ngồi đưa võng khóc nức nở, trong khi tôi là mẹ lại vô cảm không rơi một giọt nước mắt. Tôi hỏi lại là phải khóc trước mặt chồng và nhiều người mới thể hiện được sự thương con thương cháu sao. Lôgic đó ở đâu ra vậy, hay từ bà nội ra. Mẹ chồng bảo từ đây về sau không nói gì tôi nữa. Nhưng vài phút sau mẹ chồng và chồng ngồi thuật lại hết những lỗi lầm của tôi khi ở nhà chồng. Những lần đó tôi đều nhận và xin lỗi từng thành viên một. Hôm nay nhận ra mọi người vẫn ghim đó và kể lại bất cứ lúc nào. Cuối cùng mẹ chồng hỏi chồng tôi là "con sáng mắt ra chưa? Bao che cho vợ nhiều vào để nó trèo lên đầu lên cổ ngồi rồi. Giờ nó còn đang muốn bỏ chồng luôn nhưng chưa nói thôi". Chồng nói thất vọng vì tôi đã không tôn trọng và nói chuyện trên đầu trên cổ cha mẹ - hai người đã sinh ra chồng mình.
Mọi người cho tôi ý kiến là tôi có nên tiếp tục không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc dừng lại nhưng vì thương con nên vẫn chịu đựng đến giờ.
Tôi 30 tuổi. Một tuần trước, tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc tại công ty chuyên về truyền thông - marketing, nơi tôi đã gắn bó suốt một thời gian đủ dài để hiểu rõ từng nhịp vận hành, từng áp lực vô hình và cả những giấc mơ dang dở của chính mình. Quyết định ấy đến nhanh nhưng không hề dễ dàng, chỉ sau một tuần rời khỏi guồng quay quen thuộc, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một khoảng lặng đầy mâu thuẫn: nhẹ nhõm nhưng lo lắng, tự do nhưng bất an.
Ngày nộp đơn nghỉ việc, tôi đã thấy vui. Đó là một niềm vui rất thật, rất rõ ràng, giống như cảm giác được tháo bỏ một chiếc ba lô nặng sau khi đã mang nó suốt chặng đường dài. Tôi không còn phải thức khuya để chạy deadline, không còn giật mình khi điện thoại rung lúc nửa đêm, không còn cảm giác mỗi sáng thức dậy là một cuộc đua với thời gian. Tôi có thể uống cà phê chậm rãi, ngủ thêm một chút mà không lo trễ giờ họp, có thể dành thời gian chăm sóc bản thân..., những điều tưởng chừng đơn giản nhưng trước đây lại là xa xỉ.
Niềm vui ấy không kéo dài lâu, chỉ sau vài ngày, khi tôi bắt đầu đọc những bài viết về tình hình việc làm, về tỷ lệ thất nghiệp có dấu hiệu gia tăng, một cảm giác khác len lỏi vào tâm trí tôi, rất lo lắng. Tôi bắt đầu tự hỏi: liệu mình có quá vội vàng? Liệu quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, một độ tuổi mà nhiều người đang ổn định sự nghiệp, có phải là bước đi sai lầm? Những nỗi sợ bắt đầu hiện rõ hơn. Tôi sợ thất nghiệp kéo dài, sợ không tìm được công việc phù hợp, sợ phải làm trái ngành trái nghề, điều mà trước đây tôi luôn cố tránh. Tôi sợ mình tụt lại phía sau khi bạn bè cùng trang lứa vẫn đang tiến về phía trước. Những suy nghĩ ấy không ồn ào nhưng âm ỉ và dai dẳng. Tuy nhiên, nếu nhìn lại một cách công bằng, tôi biết quyết định nghỉ việc của mình không phải bốc đồng. Nó là kết quả của một quá trình tích tụ áp lực kéo dài.
Ngành truyền thông - marketing vốn dĩ không phải là một công việc nhẹ nhàng. Đó là một lĩnh vực luôn vận động, đòi hỏi sự sáng tạo liên tục và khả năng thích nghi nhanh chóng. Điều khiến tôi kiệt sức không chỉ là tính chất công việc mà là cường độ của nó. Deadline dồn dập đến mức không còn ranh giới giữa ngày và đêm. Một chiến dịch chưa kịp kết thúc, chiến dịch khác đã bắt đầu; một bản kế hoạch vừa hoàn thành, chỉnh sửa đã nối tiếp. Tôi quen với chuyện làm việc đến khuya, quen với việc mang công việc về nhà, quen với việc ăn uống qua loa để kịp tiến độ. "Quen" không có nghĩa là "chịu đựng được mãi", có những ngày tôi cảm thấy mình như một chiếc máy, hoạt động liên tục nhưng không có thời gian để nạp lại năng lượng. Cơ thể mệt mỏi, tinh thần căng thẳng, nhưng tôi vẫn tiếp tục vì nghĩ đó là điều "bình thường" trong môi trường cạnh tranh.
Cho đến khi tôi nhận ra mình không còn cảm thấy hứng thú với công việc nữa. Những ý tưởng từng khiến tôi hào hứng giờ trở nên nặng nề. Những buổi họp từng là nơi trao đổi sáng tạo giờ chỉ còn là áp lực phải thể hiện. Tôi bắt đầu tự hỏi mình đang làm việc để sống, hay đang sống chỉ để làm việc? Quyết định nghỉ việc ở tuổi 30, vì thế, không phải là trốn chạy. Đó là một cách để tự cứu lấy chính mình trước khi kiệt sức hoàn toàn.
Câu chuyện không dừng lại ở quyết định nghỉ việc. Điều quan trọng hơn là cách chúng ta đối diện với những gì xảy ra sau đó. Thực tế cho thấy, áp lực công việc và tình trạng kiệt sức (burnout) đang trở thành vấn đề phổ biến trong xã hội hiện đại, đặc biệt ở những ngành nghề đòi hỏi sáng tạo và tốc độ cao. Nhiều người trẻ rơi vào vòng xoáy "làm việc, căng thẳng, kiệt sức, nghỉ việc, lo lắng", rồi lại tiếp tục một vòng lặp tương tự ở công việc mới. Vậy đâu là giải pháp? Trước hết, cần nhìn nhận lại khái niệm "thành công". Trong nhiều năm, chúng ta được dạy rằng thành công gắn liền với sự thăng tiến, mức lương cao, vị trí ổn định. Nếu cái giá phải trả là sức khỏe thể chất và tinh thần, liệu đó có còn là thành công đúng nghĩa? Có lẽ đã đến lúc mỗi người cần định nghĩa lại thành công theo cách riêng của mình, một cách cân bằng hơn, bền vững hơn.
Thứ hai, việc nghỉ ngơi không nên bị xem là một sự yếu kém. Nghỉ việc để phục hồi không phải là thất bại mà là một bước lùi cần thiết để tiến xa hơn. Tuy nhiên, nghỉ ngơi cũng cần có kế hoạch. Thay vì để nỗi lo lắng chi phối, tôi hiểu rằng mình cần chủ động hơn: cập nhật kỹ năng, mở rộng cơ hội, thậm chí cân nhắc những hướng đi mới mà trước đây chưa từng nghĩ đến.
Thứ ba, xã hội và doanh nghiệp cũng cần thay đổi cách tiếp cận với người lao động. Một môi trường làm việc bền vững không chỉ dựa trên hiệu suất mà còn phải quan tâm đến sức khỏe và đời sống của nhân viên. Deadline là cần thiết nhưng không nên trở thành áp lực triền miên. Sự sáng tạo không thể nảy sinh trong một tâm trí kiệt quệ.
Sau một tuần nghỉ việc, tôi bắt đầu học cách chấp nhận những cảm xúc trái chiều của mình. Tôi không phủ nhận nỗi sợ, cũng không để nó kiểm soát hoàn toàn. Tôi cho phép mình nghỉ ngơi, đồng thời cũng lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Có thể tôi sẽ tiếp tục làm trong ngành marketing, cũng có thể sẽ thử một lĩnh vực mới. Điều quan trọng là tôi hiểu rõ hơn về giới hạn của bản thân và điều mình thực sự cần.
Tuổi 30 không phải là điểm kết thúc mà là một cột mốc để nhìn lại, điều chỉnh và lựa chọn lại con đường phù hợp hơn. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Tôi không biết mình sẽ tìm được công việc mới trong bao lâu, thế nhưng có một điều tôi tin: việc dám dừng lại khi cần thiết là một dạng can đảm. Đôi khi, chính những khoảng lặng tưởng chừng đáng sợ lại giúp chúng ta hiểu rõ mình nhất. Nghỉ việc không phải là một dấu chấm hết, nó chỉ là một dấu phẩy, mở ra một câu chuyện mới với nhiều khả năng hơn, nếu chúng ta đủ bình tĩnh để viết tiếp.
Tôi 30 tuổi, bạn gái 28 tuổi, quen nhau gần một năm. Chúng tôi yêu thương nhau nhiều, hai gia đình đã gặp gỡ tính chuyện cưới xin. Em xinh xắn, nhiều người theo đuổi vì ai tiếp cận cũng bị cuốn hút bởi nụ cười duyên và giọng nói dễ nghe. Chúng tôi hợp nhau nhiều thứ nhưng có một chuyện luôn trái ý, đó là việc rửa bát. Mỗi khi qua nhà em chơi, bố mẹ hoặc em làm gì tôi đều phụ giúp.
Nhiều lần ăn cơm xong, tôi phụ em dọn dẹp, em lại bắt tôi phải rửa bát cùng. Tôi thấy hơi kỳ cục nhưng chiều em, sợ bị giận, lâu dần thành quen luôn. Một hôm chúng tôi về quê tôi có cỗ. Ăn xong hai chị tôi dọn dẹp, em cũng dọn cùng nhưng đến khi rửa bát thì em nhất định bảo tôi rửa cùng thì em mới rửa. Ở nhà tôi chưa từng rửa bát nên rất ngại việc này, cũng sợ các chị nghĩ tôi sợ em nên phải nghe theo lời em. Sau một hồi hai đứa tranh cãi riêng, tôi đành nhịn, rửa bát cùng em và hai chị.
Sau khi ra Hà Nội, tôi nói rõ quan điểm, mai sau là vợ chồng, mọi việc trong nhà tôi sẽ làm cùng em, kể cả rửa chén. Thế nhưng khi đến nhà nội ngoại, tôi chỉ phụ em việc, đừng bắt tôi phải rửa bát cùng. Em không đồng ý, giận tôi, hủy kết bạn trên mạng xã hội, nhắn tin không trả lời. Chẳng nhẽ chỉ vì chuyện nhỏ này mà tình yêu của tôi tan vỡ? Tôi không biết quan điểm của mình như vậy đúng hay sai, mong nhận được sự chia sẻ. Tôi có gia trưởng và cổ hủ không khi có quan điểm như thế?