Ngày 14.7, ông Lê Phú Nguyện, Chủ tịch UBND xã Hòa Vang (thành phố Đà Nẵng), cho biết đã ký ban hành quyết định tạm thời về một số biện pháp quản lý việc sử dụng điện thoại, mạng xã hội và hỗ trợ chuyển đổi số an toàn đối với học sinh dưới 16 tuổi trên địa bàn xã.
Đây được xem là địa phương thuộc nhóm tiên phong ban hành quy định chi tiết về nội dung này. Đối tượng áp dụng là trẻ em, học sinh dưới 16 tuổi đang cư trú, sinh sống và học tập trên địa bàn xã Hòa Vang.
Theo quy định, học sinh khi mang điện thoại đến trường phải tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ im lặng, gửi tại tủ bảo quản của lớp và chỉ được sử dụng khi có sự cho phép của giáo viên để phục vụ hoạt động học tập.
Mỗi lớp học sẽ bố trí một tủ bảo quản điện thoại đặt ở vị trí thuận tiện, dễ giám sát; khuyến khích lắp camera theo dõi và đưa nội dung này vào nội quy nhà trường.
UBND xã cũng yêu cầu các trường học không được bắt buộc học sinh phải có điện thoại để phục vụ việc học, đồng thời phải xây dựng phương án thay thế phù hợp đối với những em không có thiết bị công nghệ.
Các cơ sở giáo dục được khuyến khích ưu tiên sử dụng các nền tảng chuyên dụng của ngành giáo dục trong trao đổi, học tập; hạn chế sử dụng mạng xã hội; tăng cường giáo dục kỹ năng số, kỹ năng an toàn trên môi trường mạng và từng bước triển khai chương trình giáo dục công dân số, trí tuệ nhân tạo (AI).
Bên cạnh đó, UBND xã Hòa Vang đề nghị phụ huynh có trách nhiệm phối hợp với nhà trường và chính quyền địa phương trong việc quản lý, giám sát, giáo dục, định hướng con em sử dụng điện thoại và mạng xã hội an toàn, lành mạnh.
Các cơ sở giáo dục thuộc phạm vi quản lý của UBND xã, cùng các cơ quan, đoàn thể, thôn, tổ dân cư và các tổ chức, cá nhân liên quan có trách nhiệm phối hợp tuyên truyền, kiểm tra, giám sát và tổ chức các hoạt động hỗ trợ học sinh phát triển an toàn trong môi trường số.
Địa phương cũng khuyến khích các trường không thuộc thẩm quyền quản lý của UBND xã nghiên cứu áp dụng quy định này phù hợp với điều kiện thực tế.
Ngoài ra, các nhà trường phải định kỳ kiểm tra, rà soát các cơ chế kiểm soát, làm sạch, ngăn chặn nhằm bảo đảm an toàn dữ liệu, thiết bị, đường truyền và hạ tầng công nghệ, góp phần bảo vệ học sinh trước các rủi ro trên không gian mạng.
Ông Lê Phú Nguyện cho biết qua tìm hiểu, đến nay Hòa Vang thuộc nhóm địa phương tiên phong trong việc ban hành quy định chi tiết về quản lý việc sử dụng điện thoại và mạng xã hội đối với học sinh dưới 16 tuổi.
Theo ông Nguyện, việc trẻ em tiếp cận điện thoại thông minh và mạng xã hội từ sớm là xu hướng khó tránh khỏi. Tuy nhiên, nếu không có sự quản lý, định hướng phù hợp sẽ ảnh hưởng đến kết quả học tập, sức khỏe tâm thần, kỹ năng giao tiếp và tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn trên môi trường mạng.
Trong quá trình xây dựng quy định, địa phương đã lấy ý kiến của hơn 2.700 phụ huynh, các trường học và nhiều đơn vị liên quan.
Ban đầu, một số phụ huynh bày tỏ lo ngại việc quản lý điện thoại có thể khiến gia đình khó liên lạc với con khi xảy ra tình huống khẩn cấp. Tuy nhiên, sau khi được giải thích rằng quy định không cấm học sinh mang điện thoại đến trường mà chỉ quản lý việc sử dụng trong thời gian học, đa số phụ huynh đã đồng tình và ủng hộ chủ trương này.
Hai chữ "thành tích" nghe quen đến mức người ta dễ lướt qua. Nhưng đặt trong một vụ án hình sự liên quan đến kỳ thi quốc gia, hai chữ ấy khiến người có con đang đi học như tôi phải dừng lại. Một hành vi làm sai lệch kết quả thi, nếu không vì tiền mà vì thành tích, liệu có nhẹ hơn không?
Nhiều người sẽ trả lời là có. Vì thành tích nghe không giống tham nhũng. Người thầy không bỏ túi đồng nào. Tôi hiểu cách nhìn đó. Áp lực thành tích không tự sinh ra trong đầu một người. Nó đến từ cách nhà trường được đánh giá, cách địa phương báo cáo, cách xã hội quen ngợi ca những con số đẹp mà ít khi hỏi con số ấy ra đời thế nào. Ở tầng nguyên nhân, thành tích là một áp lực có thật, và nó không chừa riêng ai.
Nhưng luật hình sự không chấm điểm động cơ theo cảm giác đạo đức của số đông. Điều 356 Bộ luật Hình sự năm 2015 xử lý người vì vụ lợi hoặc vì động cơ cá nhân khác mà lợi dụng chức vụ, quyền hạn làm trái công vụ.
Thành tích, danh tiếng, uy tín nghề nghiệp, vị trí trong nhà trường… tất cả nằm gọn trong khái niệm động cơ cá nhân khác. Làm sai vì thành tích vì thế không phải một tình tiết được luật xem là nhẹ hơn làm sai vì tiền. Đó là một dạng động cơ phạm tội độc lập, cấu thành tội danh y hệt.
Có một điểm ít người để ý. Từ lần sửa đổi năm 2017, điều luật này bổ sung cụm gây thiệt hại khác bên cạnh thiệt hại về tài sản. Nghĩa là tội phạm có thể hoàn thành mà không cần một thiệt hại vật chất nào. Sự công bằng của một kỳ thi bị xâm phạm đã là thiệt hại mà điều luật bảo vệ.
Nhìn ở góc này, động cơ thành tích không làm hành vi bớt nguy hiểm. Nó chỉ làm hành vi khó nhận diện hơn, vì nó khoác lên mình thứ mà xã hội vốn quen tưởng thưởng.
Cũng cần công bằng với chiều ngược lại. Động cơ vì thành tích hiện mới là kết luận điều tra ban đầu. Để buộc tội thì cơ quan tố tụng vẫn phải chứng minh từng hành vi cụ thể. Ai làm gì, ở khâu nào, tác động ra sao đến bài thi, hậu quả đến đâu? Sự bất thường của phổ điểm chỉ là dấu hiệu. Cái quyết định trách nhiệm hình sự là hành vi và mối quan hệ nhân quả, không phải một con số thống kê.
Điều khiến tôi suy nghĩ nằm ở chỗ khác. Nếu động cơ thật sự là thành tích thì vụ án này khó được đọc như sai phạm của vài cá nhân đơn lẻ. Thành tích của một điểm thi là sản phẩm của một hệ quy chiếu, nơi con số đẹp mang lại uy tín và uy tín được quy đổi thành đánh giá, vị thế, danh dự tập thể. Khi một hệ quy chiếu như vậy tồn tại thì nó tạo ra động cơ cho cả những người ban đầu không hề tính toán vụ lợi.
Vì vậy tôi cho rằng xử lý nghiêm những người trực tiếp làm sai là cần thiết, nhưng chưa đủ. Câu hỏi lớn hơn là vì sao một kỳ thi được canh gác nhiều lớp vẫn có thể bị tác động chỉ bởi áp lực thành tích. Đạo đức nghề nghiệp là cần nhưng một quy trình khiến người muốn làm sai cũng khó làm được còn cần hơn.
Đề xuất lắp camera giám sát phòng thi là một phản ứng đúng. Nhưng camera chỉ chặn được bàn tay. Cái cần chặn nằm sâu hơn, ở chỗ ta đã để thành tích trở thành một giá trị đủ lớn để người ta đánh đổi.
Chúng ta đang phải dùng máy quay để bảo vệ một thứ lẽ ra được giữ bằng lòng trung thực. Một điểm 10 có thể làm đẹp một bản báo cáo. Nhưng nó không làm một học sinh giỏi hơn, không làm một ngôi trường mạnh hơn và không đáng để một người thầy đánh đổi tự do của mình.
Điều nguy hiểm nhất của bệnh thành tích không phải vài con điểm được nâng. Nguy hiểm hơn là nó âm thầm dạy rằng kết quả quan trọng hơn cách người ta đạt tới kết quả.
Trong phòng thi ở Tuyên Quang hôm ấy, những đứa trẻ đã học một điều nằm ngoài đề toán. Rằng người lớn có thể gian lận, miễn là con số đủ đẹp. Bài học đó không có trong sách giáo khoa nào và nó ở lại lâu hơn bất kỳ điểm 10 nào.
Chừng nào một con số đẹp còn được tưởng thưởng nhiều hơn một quá trình trung thực, chừng đó ngành giáo dục vẫn còn nợ chính những học sinh mà nó có nhiệm vụ bảo vệ.
Chị Hạ Vy đang làm việc tại bộ phận tiếng Việt của Đài truyền hình trung ương Trung Quốc, nơi sản xuất các nội dung hướng đến khán giả Việt Nam.
Bộ phận nơi chị Vy làm việc có 15 người, đảm nhiệm nhiều mảng khác nhau như bản tin thời sự, chương trình chuyên đề về văn hóa, kinh tế, du lịch và đời sống trên sóng radio và các kênh mạng xã hội. Đài cũng hợp tác với một số đài truyền hình tại Việt Nam để cùng sản xuất chương trình, trong đó chị Hạ Vy vừa là người dẫn chương trình vừa làm biên tập.
Điển hình như chuyên mục "Trung Quốc một góc nhìn" phát trên Đài truyền hình Việt Nam và một số chương trình ngắn phát sóng trên Báo và Phát thanh, truyền hình Hải Phòng cũng giới thiệu về văn hóa và đời sống tại Trung Quốc. Điều thú vị là bên cạnh công việc chính, chị Vy còn là một travel blogger (nhà sáng tạo nội dung du lịch) giới thiệu những điểm đến, văn hóa Trung Quốc bằng tiếng Việt cho… khán giả Việt.
Đến nay, kênh @HaVydulichTrungQuoc của chị có gần 37.000 người theo dõi, đã đăng tải trên 330 video, có một số video đạt hơn 100.000 lượt xem. Hạ Vy bắt đầu làm video du lịch bằng tiếng Việt vào khoảng năm 2020. Clip đầu tiên xuất hiện trong bối cảnh dịch COVID-19 giữa lúc một chợ nông sản lớn ở Bắc Kinh bị phong tỏa. Video giới thiệu về khu chợ, tình hình dịch và đời sống của chợ rất thời sự nên nhận sự quan tâm lớn từ khán giả Việt, đặc biệt là du học sinh tại Bắc Kinh lúc đó.
Sau giai đoạn giãn cách, nội dung của kênh mở rộng sang các chủ đề du lịch và trải nghiệm. Trung bình mỗi tháng chị đăng từ 2-4 video, mỗi video dài khoảng 10 phút. Các địa điểm du lịch được ghi lại trải dài từ Bắc Kinh đến Tân Cương, Quảng Châu, Nam Ninh và nhiều khu vực khác trên khắp Trung Quốc.
"Phần lớn khán giả của tôi là người Việt Nam. Nhiều bạn xem rồi mới hỏi "Ủa, chị là người Trung Quốc à?". Những lúc như vậy nói thật tôi thấy rất vui vì điều đó có nghĩa là tiếng Việt của mình đã đủ tự nhiên để mọi người nghe hiểu và cảm nhận được", chị Vy chia sẻ.
Chị Vy kể đã bắt đầu học tiếng Việt từ năm 2006 tại ĐH Dân tộc Quảng Tây ở Nam Ninh. Ban đầu chị lựa chọn ngành tiếng Thái, sau đó được phân bổ sang chuyên ngành tiếng Việt. Chị nói vì mình là người dân tộc Choang, ngôn ngữ có nhiều điểm gần gũi với tiếng Việt nên học tiếng Việt cũng khá thuận tiện.
Tuy nhiên chị tự nhủ phải luyện phát âm cho thật chắc. Trong những năm đầu, chị duy trì việc luyện phát âm mỗi sáng bên hồ Tương Tư trong khuôn viên trường, sử dụng các bản ghi âm và chương trình phát thanh để luyện nghe và đọc theo. Từ năm thứ hai, chị đã có thể giao tiếp cơ bản bằng tiếng Việt.
Đến năm thứ ba, khi tham gia chương trình học tập trao đổi tại Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội), khả năng ngôn ngữ của Hạ Vy được cải thiện rõ rệt nhờ môi trường sử dụng thường xuyên. Sau khi tốt nghiệp, chị tiếp tục sang Việt Nam trong giai đoạn 2011-2013 để học thêm về báo chí tại Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội).
Từ đó đến nay, chị mỗi ngày đều duy trì việc học tiếng Việt liên tục cả trong công việc lẫn đời sống. Chị vẫn xem bản tin thời sự 19h của Đài truyền hình Việt Nam để luyện nghe và cập nhật cách sử dụng ngôn ngữ. Đồng thời chị vẫn thường theo dõi các nội dung về đời sống, du lịch của Việt Nam trên mạng xã hội để hiểu thêm cách người Việt kể chuyện và tiếp nhận thông tin.
"Học ngoại ngữ cần duy trì liên tục trong thời gian dài với nhịp độ đều đặn mỗi ngày. Có thể tiến từng bước nhỏ song người học cần giữ việc lặp lại và kiên trì bởi nếu ngắt quãng, khả năng ghi nhớ và sử dụng ngôn ngữ sẽ suy giảm rõ rệt", chị Vy chia sẻ.
Hai mức điểm sàn được áp dụng cho thí sinh xét tuyển bằng điểm thi tốt nghiệp, học bạ độc lập, hoặc kết hợp với chứng chỉ ngoại ngữ.
Điểm sàn 24/30 áp dụng với tổ hợp A00; còn các tổ hợp A01 (Toán, Lý, Tiếng Anh), D01-06 (Toán, Văn, Tiếng Anh/ Nga/ Pháp/ Trung) và D07 (Toán, Hóa, Tiếng Anh) và cơ sở Quảng Ninh cùng lấy 23. Các ngưỡng này bằng năm 2025.
Năm nay, Đại học Ngoại thương tuyển hơn 4.500 sinh viên theo bốn phương thức: xét tuyển thẳng, xét học bạ với học sinh chuyên hoặc đạt giải cấp tỉnh, dùng điểm thi tốt nghiệp, xét chứng chỉ đánh giá năng lực trong nước (HSA, TSA, V-ACT) và quốc tế (SAT, ACT, A-Level).
Trường mở 10 ngành mới và phát triển 3 ngành hiện có, như Khoa học dữ liệu (chương trình Khoa học dữ liệu cho đổi mới sáng tạo trong kinh tế và kinh doanh), Trí tuệ nhân tạo (Trí tuệ nhân tạo cho đổi mới sáng tạo trong kinh tế và kinh doanh), Công nghệ tài chính (Công nghệ tài chính và Tài chính bền vững)...
Học phí năm 2026 của trường Đại học Ngoại thương từ 28 đến 88 triệu đồng, tăng 2-5 triệu so với năm ngoái.
Từ ngày 2/7, thí sinh bắt đầu đăng ký, điều chỉnh nguyện vọng xét tuyển đại học, cao đẳng trên hệ thống của Bộ, kéo dài đến 17h ngày 14/7. Trước khi đăng ký nguyện vọng, thí sinh truy cập trang Tra cứu đại học củaVnExpress để xem biến động điểm chuẩn các năm theo ngành, trường hay học phí.