Tôi và anh lấy nhau sau vài tháng tìm hiểu, chỉ đăng ký kết hôn chứ không đám cưới rình rang vì ai cũng qua một lần đò; anh có hai con, còn tôi có một bé gái. Hai đứa sống tại nhà riêng của tôi. Sau thời gian sống chung, tôi phải ly hôn do công việc tôi hay đi làm xa, giấy tờ phức tạp nhưng chúng tôi vẫn sống chung với nhau. Có lẽ tôi yêu anh ấy nhiều hơn.
Nói chung cuộc sống vợ chồng nhiều đụng chạm nhưng vẫn cố bên nhau được. Tiền anh làm ra đủ lo ăn sáng cho tôi, lo cho hai con, thỉnh thoảng trả vài bữa ăn nhậu. Còn tôi kinh tế khá hơn nên về tài chính khá thoải mái, đi ăn đi chơi phần lớn tôi lo.
Chuyện là cách đây một tháng, anh nói dối tôi để đi karaoke ôm với nhóm bạn cùng công ty. Tôi phát hiện và rất buồn, muốn chia tay nhưng có vài điều tôi phân vân, mong mọi người góp ý.
Anh cao to, mạnh mẽ, khá hợp mắt tôi về ngoại hình, tính cách đàn ông, biết lo lắng chăm sóc, nếu ngày nào nấu ăn thì anh là người nấu. Tất cả công việc nặng nhọc trong nhà anh đều làm và làm rất tốt, việc làm vườn anh cũng làm rất giỏi. Tôi đam mê làm vườn nên có anh phụ thật sự rất hữu ích.
Chỉ là giờ tôi muốn sinh thêm em bé nhưng mất lòng tin nên chưa dám, trong khi tôi 40 tuổi rồi, anh mới 35. Thêm nữa, nhờ có anh mà tôi mua được lô đất vườn liền kề, anh bỏ công sức dọn dẹp sạch sẽ, trồng rau và cây cối rất đẹp, nhờ đó giá trị lô đất tăng lên nhiều. Tôi phân vân có nên chia tay không, mọi người?
Tôi 31 tuổi, cưới chồng được gần hai năm, chưa có con. Công việc của chồng tôi bận rộn, đi sớm về khuya và hay phải đi công tác. Chúng tôi sống cùng bố mẹ chồng. Ngoài ra, cháu gái của anh chị chồng học lớp ba cũng ở đây vì bố mẹ cháu đi làm xa. Tôi làm hành chính nhưng khá bận, sáng đi sớm, chiều tối mới về nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều đến tay. Mẹ chồng hơn 60 tuổi, khỏe mạnh, sáng đi bộ với bạn, chiều đánh cầu lông, tối xem phim. Thế nhưng từ bữa cơm, rửa bát, quét nhà đến giặt giũ đều chờ tôi về làm.
Nhà có trẻ nhỏ nên khá bừa bộn nhưng ông bà không bao giờ dọn hoặc bảo cháu dọn, cứ chờ tôi về làm. Ba mẹ muốn tôi làm nhưng không nói rõ luôn hoặc nhờ tôi một câu mà hay nói kiểu: Đồ chơi bừa bộn quá, sàn nhà bẩn quá, giẻ lau chân bẩn hôi quá rồi, trời sắp mưa mà quần áo còn chưa lấy vào,... Tôi rất khó chịu nhưng cố nhịn, không nói lại.
Tôi từng nói với chồng muốn ra ở riêng nhưng anh không đồng ý, bảo là bố mẹ chỉ có mình anh là con trai. Tôi thực sự rất mệt mỏi, nhiều lúc chỉ muốn ly hôn rồi dọn đi cho nhẹ đầu. Chẳng biết tôi còn chịu đựng được tới khi nào.
Chồng thì vô tư cứ đòi sinh con, bố mẹ chồng cũng bóng gió chuyện cưới lâu mà chưa có con. Năm đầu là do chúng tôi kế hoạch, nhưng năm thứ hai này là do tôi tự tránh thai vì cảm thấy cảnh sống chung này quá ngột ngạt, khó chịu nên chưa muốn có con. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng tôi là con trai lớn trong nhà, dưới còn hai em đang học. Từ khi cưới nhau đến giờ, tháng nào anh cũng gửi tiền về quê cho bố mẹ, ít thì hai triệu, nhiều thì bốn, năm triệu. Lúc đầu tôi không nói gì vì nghĩ gia đình khó khăn thì mình hỗ trợ một chút cũng hợp lý. Nhưng sau này chi tiêu ngày càng nhiều, nhất là từ khi có con, tôi bắt đầu thấy áp lực.
Có tháng con ốm phải đi viện, tiền thuốc men đã gần hai triệu, trong khi chồng vẫn gửi về quê ba triệu như mọi khi. Tôi hỏi thì anh nói bố mẹ đang sửa lại mái nhà, em gái đóng tiền học nên không thể giảm. Cuối tháng hai vợ chồng phải vay tạm tiền bạn để trả tiền phòng trọ.
Nhiều lần tôi góp ý rằng nên giảm bớt để lo cho gia đình nhỏ trước, khi ổn định hơn sẽ gửi về nhiều hơn. Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở. Từ đó, chuyện tiền bạc trở thành chủ đề dễ gây căng thẳng nhất trong nhà.
Có những tháng tôi phải tính từng bữa ăn, hạn chế mua sữa cho con loại tốt hơn vì sợ không đủ tiền. Trong khi đó, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền về quê. Anh vẫn đưa tiền sinh hoạt cho tôi nhưng phần lớn thu nhập đã chia ra hai nơi nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi không phản đối việc anh lo cho bố mẹ, vì tôi cũng hiểu trách nhiệm của người con. Nhưng sống trong cảnh tháng nào cũng lo tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống khiến tôi khá mệt. Nhiều khi muốn tiết kiệm để sau này mua một căn nhà nhỏ ở thành phố cũng không dám nghĩ tới. Trong thời buổi giá cả tăng cao thế này, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi và chưa biết phải làm thế nào.
Tôi 29 tuổi, độc thân. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của tôi không có gì quá tệ. Tôi tự kinh doanh, tự lo được cho bản thân, không phải gánh nặng kinh tế cho gia đình. Thế nhưng, càng gần tuổi 30, tôi lại càng cảm thấy trống rỗng. Những năm đầu tuổi 20, tôi từng là người rất tham vọng. Trong khi bạn bè dành thời gian cho yêu đương, du lịch hay tận hưởng tuổi trẻ, tôi gần như chỉ nghĩ đến công việc. Tôi tin rằng chỉ cần cố gắng đủ nhiều, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Tôi làm việc chăm chỉ, nhận thêm việc ngoài giờ, học thêm kỹ năng mới và luôn muốn chứng minh năng lực của bản thân. Có những giai đoạn tôi gần như không có ngày nghỉ đúng nghĩa. Khi đó, tôi nghĩ thành công sẽ mang lại cho mình cảm giác hạnh phúc và đủ đầy.
Nhưng rồi năm tháng trôi qua, những mục tiêu từng khiến tôi thức khuya dậy sớm dần được hoàn thành. Thu nhập tốt hơn, công việc ổn định hơn, cuộc sống bớt áp lực hơn. Thế nhưng cảm giác thỏa mãn lại không kéo dài như tôi từng tưởng tượng. Song song với đó là những tổn thương trong các mối quan hệ trong quá khứ. Tôi từng yêu rất chân thành nhưng cuối cùng lại bị phản bội. Những người bạn thân mà tôi tin tưởng, sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống cũng khiến tôi thất vọng. Có những chuyện xảy ra khiến tôi mất rất nhiều thời gian để chấp nhận rằng lòng tốt và sự chân thành không phải lúc nào cũng được đáp lại bằng điều tương tự.
Sau những biến cố đó, tôi thay đổi rất nhiều. Tôi ít kỳ vọng hơn, ít tin tưởng hơn và dần thu mình lại. Tôi vẫn tiếp tục làm việc, hoàn thành trách nhiệm của mình, cố gắng sống tích cực. Nhưng có một ngày, khi thức dậy, tôi bỗng nhận ra mình không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì. Tôi từng nghĩ công việc là ý nghĩa cuộc sống nhưng khi có được những thứ mình từng mong muốn, tôi lại thấy chúng không đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng. Mỗi ngày của tôi vẫn diễn ra bình thường. Tôi không quá buồn, cũng không quá vui, chỉ là mọi thứ dường như thiếu đi ý nghĩa nào đó.
Tôi không biết liệu đây có phải là khủng hoảng tuổi trưởng thành không. Có phải sau khi đi qua những tổn thương và những cuộc chạy đua của tuổi trẻ, ai cũng sẽ có lúc tự hỏi: "Rốt cuộc mình đang sống vì điều gì?". Tôi viết những dòng này với hy vọng được lắng nghe những câu chuyện từ những người đã từng trải qua cảm giác tương tự. Nếu một ngày bạn nhận ra công việc không còn là động lực duy nhất, tình yêu không còn là nơi đặt trọn niềm tin, bạn đã làm gì để tìm lại ý nghĩa cuộc sống? Tôi thật sự muốn biết câu trả lời.