Sau hơn 5 tháng rao bán căn nhà trong hẻm khu vực Bảy Hiền, anh Minh, một chủ nhà tại TP HCM, chấp nhận hạ giá hơn nửa tỷ đồng để chốt giao dịch. Căn nhà diện tích gần 40 m2 từng được kỳ vọng bán hơn 7,5 tỷ đồng cuối năm ngoái, nay chỉ giao dịch thành công ở mức khoảng 6,9 tỷ đồng sau nhiều vòng thương lượng.
“Khách xem nhà không ít nhưng hầu hết đều trả giá thấp hơn kỳ vọng vài trăm triệu đồng. Nếu giữ giá như trước sẽ rất khó bán”, anh Minh cho biết.
Dẫu vậy, không phải giao dịch nào cũng có thể chốt sau khi điều chỉnh giá. Chủ một căn nhà riêng rộng 85 m2 tại phường An Hội Đông, cho biết rao bán tài sản này từ giữa năm ngoái với giá 11 tỷ đồng. Trong một năm qua, căn nhà đón nhiều lượt khách đến xem nhưng chưa thể giao dịch thành công do phần lớn khách mua chỉ chấp nhận mức giá 7-8 tỷ đồng.
Trước áp lực thị trường, chủ nhà đã chấp nhận hạ giá rao xuống còn 9,8 tỷ đồng, và vẫn chưa tìm được người mua phù hợp. “Tôi có thể giảm giá nhưng không thể bán thấp hơn quá nhiều so với giá trị tài sản”, chủ nhà nói.
Theo các môi giới khu vực, tình trạng này diễn ra khá phổ biến ở nhóm nhà phố, nhà riêng có giá trị lớn. Người bán đã bắt đầu giảm giá rao kỳ vọng khi thanh khoản có xu hướng chậm lại và nhà giá cao khó bán hơn. Dù vậy, khoảng cách giữa giá chào bán và khả năng chi trả của người mua vẫn còn khá xa, khiến thời gian giao dịch kéo dài so với giai đoạn trước.
Ghi nhận của VnExpress cũng cho thấy giá chào bán nhà riêng tại TP HCM đang điều chỉnh ở nhiều khu vực. Tại các quận trung tâm và cận trung tâm như quận 1, 3, 10, Bình Thạnh, Phú Nhuận, Tân Bình (cũ)… mức giảm phổ biến khoảng 3-8%, cá biệt có nơi lên đến hơn 10%. Trong khi đó, các khu vực ven đô và ngoại thành như Gò Vấp, Bình Chánh, Nhà Bè, quận 12 hay quận 9 cũ ghi nhận mức điều chỉnh mạnh hơn, phổ biến 5-12%.
Phân khúc nhà phố cũng diễn biến tương tự khi mặt bằng giá tại khu vực nội thành giảm khoảng 5-10%, còn các khu vực ven đô, ngoại thành điều chỉnh khoảng 6-8%, cho thấy xu hướng người bán hạ giá kỳ vọng để tăng khả năng giao dịch trong bối cảnh sức mua còn dè dặt.
Dữ liệu từ Batdongsan cũng cho thấy xu hướng giảm giá xuất hiện rõ hơn trong quý II. Giá rao bán nhà phố tại TP HCM giảm từ mức trung bình 213 triệu đồng mỗi m2 xuống còn khoảng 197 triệu đồng mỗi m2, tương đương giảm gần 8% so với cuối năm ngoái. Giá nhà riêng cũng giảm khoảng 3,4%, từ mức trung bình 120 triệu đồng mỗi m2 xuống còn khoảng 116 triệu đồng.
Ông Hà Quang Vỹ, môi giới nhà phố lâu năm tại TP HCM, nhận định thanh khoản toàn thị trường bất động sản giảm tốc đang tác động trực tiếp đến phân khúc nhà riêng và nhà phố. Khi giao dịch chậm lại, người mua không còn tâm lý xuống tiền nhanh như giai đoạn sốt giá mà dành nhiều thời gian khảo sát, so sánh và thương lượng trước khi quyết định.
Theo ông Vỹ, phân khúc này chịu tác động rõ nét hơn do đây là nhóm tài sản có giá trị lớn và phụ thuộc nhiều vào nguồn vốn tự có. Với những căn nhà có giá từ 7-10 tỷ đồng trở lên, áp lực tài chính trở thành rào cản lớn trong bối cảnh tín dụng được kiểm soát thận trọng và chi phí vốn vẫn ở mức cao. Điều này khiến nhu cầu sử dụng đòn bẩy giảm mạnh, kéo theo sức cầu suy yếu.
Bà Phạm Ngọc Huyền, lãnh đạo một sàn môi giới tại TP HCM, cho biết giá nhà riêng, nhà phố thường phụ thuộc nhiều vào kỳ vọng của chủ nhà và mặt bằng định giá khu vực hơn là một quy chuẩn chung. Những năm qua, phân khúc này tăng giá nhanh nhờ tâm lý chuộng tài sản gắn liền với đất và hiệu ứng tăng giá từ căn hộ, khiến mặt bằng giá dần vượt khả năng chi trả của người mua ở thực.
Bên cạnh đó, hiệu quả khai thác của nhà riêng, nhà phố cũng suy giảm đáng kể. Tỷ suất sinh lời từ cho thuê hiện chỉ quanh 2% mỗi năm, trong khi chi phí vận hành, bảo trì và rủi ro bỏ trống ngày càng tăng. Điều này khiến lợi thế vừa ở vừa kinh doanh, vốn là điểm mạnh của loại hình nhà liền thổ, không còn hấp dẫn như trước.
Ở khía cạnh nhu cầu, ông Đinh Minh Tuấn, Giám đốc khu vực miền Nam Batdongsan, cho rằng phân khúc nhà riêng đang chịu tác động mạnh từ sự thay đổi trong hành vi lựa chọn nơi ở của người mua, đặc biệt là nhóm khách hàng trẻ.
Nếu trước đây sở hữu nhà đất nội thành được xem là mục tiêu hàng đầu, hiện nay người mua ngày càng ưu tiên chất lượng sống, khả năng cân đối tài chính và hệ thống tiện ích đi kèm. Với cùng nguồn lực tài chính, nhiều người sẵn sàng lựa chọn căn hộ hoặc nhà ở các khu đô thị cận trung tâm có hạ tầng đồng bộ, chỗ đỗ xe, không gian xanh và hệ tiện ích hoàn chỉnh thay vì một căn nhà trong hẻm sâu nội thành. Ngoài ra, nhà riêng lẻ còn đối mặt với sự cạnh tranh ngày càng lớn từ căn hộ và các khu đô thị mới.
Dù vậy, giới chuyên môn đánh giá nhà riêng và nhà phố vẫn là loại hình sở hữu lợi thế lớn về giá trị đất, nguồn cung hữu hạn và khả năng tích lũy tài sản dài hạn. Trong bối cảnh quỹ đất nội đô ngày càng khan hiếm, nhà cao tầng bị hạn chế triển khai, những sản phẩm có vị trí tốt, pháp lý hoàn chỉnh, hẻm rộng, khả năng khai thác thực tế cao vẫn duy trì thanh khoản tốt hơn mặt bằng chung. Ngược lại, nhóm tài sản neo giá quá cao so với giá trị sử dụng sẽ tiếp tục chịu áp lực điều chỉnh để tiệm cận sức mua thực tế của thị trường.
Hormuz là tuyến vận chuyển huyết mạch với thị trường năng lượng toàn cầu. Quyền tự do hàng hải qua eo biển này trước đây chưa từng bị thách thức nghiêm trọng, cho đến khi Iran gần như phong tỏa tuyến đường biển này, nhằm đáp trả cuộc chiến do Mỹ và Israel phát động ngày 28/2.
Việc Hormuz tê liệt đã gây ra đợt gián đoạn nguồn cung dầu lớn nhất lịch sử, tạo sức ép lên Mỹ trong việc đạt thỏa thuận khi nguy cơ với kinh tế toàn cầu tăng lên từng ngày. Tehran dường như muốn tận dụng đòn bẩy này để củng cố quyền kiểm soát eo biển.
Các lãnh đạo Trung Đông cũng tin rằng Iran trên thực tế đã kiểm soát Hormuz rồi. "Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, Iran vẫn sẽ kiểm soát eo biển này trong tương lai gần. Thỏa thuận ghi gì cũng không còn quá quan trọng. Mọi người trong khu vực đều tin như vậy", Amos Hochstein - cựu cố vấn cấp cao về năng lượng và an ninh quốc gia dưới thời cựu Tổng thống Mỹ Joe Biden cho biết trên CNBC.
Lưu lượng tàu chở dầu qua Hormuz trước chiến sự có thể đã là mức đỉnh, Helima Croft - Giám đốc chiến lược hàng hóa toàn cầu tại RBC Capital Markets cho biết. "Bất kỳ kịch bản chấm dứt xung đột nào giúp Iran tiếp tục kiểm soát và gây ảnh hưởng tới hoạt động tại eo biển đều sẽ khiến lưu lượng qua Hormuz giảm đáng kể", Croft viết ngày 28/5.
Các chủ tàu giờ sẽ phải cân nhắc nguy cơ giao tranh bất ngờ bùng phát trở lại tại khu vực Vịnh Ba Tư vốn đã có nhiều bất ổn. Các tàu thương mại phương Tây cũng nhiều khả năng ngần ngại đi qua Hormuz nếu khu vực này vẫn nằm dưới sự kiểm soát của Iran. Điều đó có thể khiến họ đối mặt nguy cơ vi phạm các lệnh trừng phạt của Mỹ.
Richard Meade - Tổng biên tập Lloyd’s List - tuần trước nhận định lưu lượng có thể chỉ hồi phục về khoảng 60-70% so với trước. Các tàu có liên quan đến Trung Quốc sẽ di chuyển tương đối thuận lợi, trong khi tàu phương Tây có thể phải ký các thỏa thuận song phương với Iran để được phép đi qua.
"Kịch bản này không gây suy thoái như những dự báo bi quan chúng ta từng đề cập trước đây, nhưng cũng không cho phép thị trường phục hồi về như cũ", Meade nói. Lloyd’s List là một trong những tạp chí thương mại lâu đời nhất của ngành vận tải biển thế giới.
Cuộc khủng hoảng từng khiến lưu lượng tàu qua Biển Đỏ lao dốc cho thấy bất ổn địa chính trị có thể làm gián đoạn các điểm nghẽn thương mại lâu hơn nhiều so với dự kiến ban đầu. Tháng 11/2023, lực lượng Houthi tại Yemen - đồng minh của Iran - bắt đầu tấn công tàu thương mại nhằm đáp trả việc Israel tấn công Gaza.
Lưu lượng tàu qua eo biển Bab el-Mandeb - tuyến kết nối Biển Đỏ với vịnh Aden - vì thế giảm hơn một nửa, từ 75 tàu ngày 19/11/2023 xuống còn 31 tàu vào ngày 30/1/2024. Đến nay, lưu lượng vẫn chưa trở lại mức trước đây.
"Một trong những bài học lớn nhất từ khủng hoảng Biển Đỏ là bạn không cần một lực lượng hải quân khổng lồ để gây gián đoạn nghiêm trọng tại các điểm nghẽn hàng hải", Tomer Raanan - chuyên gia phân tích rủi ro tại Lloyd’s List - cho biết.
Lực lượng Houthi không còn tấn công tàu ở Biển Đỏ từ cuối năm ngoái, nhưng điều đó vẫn chưa đủ để lưu lượng quay lại mức của năm 2023, Jack Kennedy - Giám đốc phụ trách rủi ro Trung Đông tại S&P Global Market Intelligence cho biết
Hiện chưa rõ tình trạng sụt giảm lưu lượng qua Hormuz có kéo dài như ở Biển Đỏ hay không. Các chủ tàu sẽ phải đánh giá khả năng thỏa thuận Mỹ - Iran đủ bảo đảm an ninh cho tàu thương mại.
Kennedy cho rằng lệnh ngừng bắn có khả năng được duy trì trong ngắn hạn, khi chính quyền ông Trump dường như đang ưu tiên khôi phục khả năng di chuyển qua Hormuz. Dù vậy, kể cả khi Iran đồng ý mở lại Hormuz mà không kèm điều kiện đi lại, lưu lượng tàu cũng có thể mất nhiều thời gian để quay về mức bình thường. Ví dụ, có tàu sẽ vẫn lo ngại về khả năng khu vực này còn mìn trên biển.
Kennedy cũng cảnh báo nguy cơ chiến sự tái diễn trong năm tới là rất lớn nếu không có giải pháp lâu dài cho chương trình hạt nhân và tên lửa đạn đạo của Iran. Ông cho rằng đây chính là những vấn đề cốt lõi dẫn tới chiến sự. Các chủ tàu còn phải cân nhắc liệu có sẵn sàng chấp nhận rủi ro để tàu và tài sản bị mắc kẹt nhiều tháng ở Hormuz nếu chiến tranh bùng phát trở lại hay không.
Tuy nhiên, Raanan và Kennedy cùng cho rằng Biển Đỏ vẫn khác Hormuz ở nhiều điểm quan trọng. Tàu qua Biển Đỏ có thể tránh rủi ro bằng cách đi vòng qua Mũi Hảo Vọng ở Nam Phi. Trong khi đó, Hormuz thực sự là điểm nghẽn không có tuyến thay thế tương đương.
Hormuz cũng quan trọng hơn nhiều với thị trường năng lượng toàn cầu so với Biển Đỏ. Trước chiến tranh, khoảng 20% nguồn cung dầu và khí tự nhiên hóa lỏng (LNG) toàn cầu đi qua eo biển này.
Saudi Arabia và Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) đang sử dụng hệ thống đường ống để chuyển hướng hàng triệu thùng dầu mỗi ngày từ Vịnh Ba Tư sang các cảng xuất khẩu ở Biển Đỏ và vịnh Oman. Các tuyến này giúp giảm bớt gián đoạn nguồn cung, nhưng chưa thể thay thế hoàn toàn Hormuz.
"Có thể đưa một phần hàng hóa ra ngoài bằng đường ống, nhưng không phải sản phẩm nào cũng chuyển được qua đường ống", Raanan nói. Ví dụ, giá trị của LNG nằm ở việc có thể được bơm lên tàu và vận chuyển đi khắp thế giới qua đường biển.
Hormuz cũng rất quan trọng với phân bón và nhiều loại hàng hóa khác. Khi thiếu lựa chọn thay thế, các hãng vận tải có thể phải chấp nhận và thích nghi với điều kiện mới tại Hormuz.
Dù vậy, các nước xuất khẩu tại Trung Đông vẫn đang tìm thêm phương án thay thế. UAE đang đẩy nhanh xây dựng tuyến đường ống thứ hai đi vòng qua Hormuz, dự kiến vận hành năm 2027.
Bộ trưởng Năng lượng Mỹ Chris Wright cho rằng tầm quan trọng của Hormuz với thị trường năng lượng toàn cầu sẽ giảm sau chiến sự, khi các quốc gia vùng Vịnh xây thêm đường ống để tránh phụ thuộc vào tuyến này.
"Lá bài này chỉ có thể dùng một lần. Sẽ có thêm các tuyến khác để đưa năng lượng ra khỏi Vịnh Ba Tư", Wright nhận xét về việc Iran phong tỏa Hormuz, "Tầm quan trọng của eo biển Hormuz giảm dần, nhưng nó không đồng nghĩa vai trò sản xuất và cung ứng năng lượng của các quốc gia này giảm đi".
Nhận định với CNBC, ông Jeff Currie - Giám đốc chiến lược tại Tập đoàn đầu tư Carlyle Group (Mỹ), đồng thời là Đồng chủ tịch công ty công nghệ tài chính và hạ tầng giao dịch hàng hóa Abaxx Markets - cho rằng châu Á hiện gần chạm “mức vận hành tối thiểu”, tức nguồn cung chỉ còn đủ để duy trì hoạt động bình thường của hệ thống năng lượng.
“Tôi cho rằng châu Á đã tới ngưỡng. Châu Âu còn khoảng một tháng nữa, còn Mỹ có thể bắt đầu đối mặt vấn đề này từ tháng 7”, ông nói với báo chí.
Theo ông Currie, bức tranh tồn kho dầu toàn cầu hiện nay có thể gây hiểu nhầm. Dù dữ liệu cho thấy lượng dầu dự trữ vẫn còn lớn, phần đáng kể trong số đó thực chất là lượng tối thiểu bắt buộc để duy trì an toàn cho các đường ống, kho chứa và hệ thống vận hành. Phần dầu thực sự có thể đưa ra lưu thông trên thị trường hiện không còn nhiều.
Chuyên gia này cũng cho biết châu Âu hiện vẫn duy trì được nguồn cung nhờ các lô dầu từ Kho Dự trữ Dầu chiến lược Mỹ (SPR). Tuy nhiên, đây chỉ là giải pháp ngắn hạn và khó kéo dài lâu hơn. Dữ liệu từ Kpler cho thấy phần lớn dầu từ SPR gần đây được chuyển tới Tây Bắc Âu, Địa Trung Hải và khu vực Balkan.
Trong khi đó, Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA) cho biết nguồn cung dầu toàn cầu trong tháng 4 tiếp tục giảm thêm 1,8 triệu thùng/ngày, xuống còn 95,1 triệu thùng/ngày.
Tính từ tháng 2, tổng mức sụt giảm đã lên tới 12,8 triệu thùng/ngày. Lượng tồn kho dầu quan sát được cũng giảm mạnh, mất 129 triệu thùng trong tháng 3 và tiếp tục giảm thêm 117 triệu thùng trong tháng 4.
IEA dự báo sản lượng lọc dầu toàn cầu trong quý II/2026 có thể giảm mạnh 4,5 triệu thùng/ngày, xuống còn 78,7 triệu thùng/ngày. Cơ quan này cảnh báo thị trường có nguy cơ rơi vào tình trạng thiếu cung nghiêm trọng trong mùa hè - giai đoạn nhu cầu tiêu thụ năng lượng tăng cao - đặc biệt nếu xuất khẩu dầu từ Trung Đông không sớm phục hồi và tồn kho tiếp tục suy giảm.
“Chúng ta có thể bước vào "vùng đỏ" trong tháng 7 hoặc tháng 8 nếu tình hình không cải thiện”, Giám đốc IEA Fatih Birol cảnh báo tuần trước.
Châu Á được đánh giá là khu vực chịu rủi ro lớn nhất do phụ thuộc nặng nề vào nguồn dầu đi qua eo biển Hormuz - tuyến hàng hải vận chuyển khoảng 80% lượng dầu nhập khẩu của khu vực. Trước nguy cơ đứt gãy nguồn cung, nhiều quốc gia đã bắt đầu tìm kiếm nguồn thay thế và tăng cường dự trữ.
Tại Ấn Độ, sản lượng lọc dầu thô tháng 4 giảm 8,9% so với tháng trước, còn 5,23 triệu thùng/ngày. Các nhà máy lọc dầu nước này đang đẩy mạnh nhập dầu từ Mỹ Latinh và châu Phi, đồng thời duy trì nguồn cung từ Nga nhằm giảm phụ thuộc vào Trung Đông.
Philippines cũng chuyển hướng sang nguồn dầu từ Mỹ, Canada, Colombia và Argentina. Theo Kpler, một lô dầu thô 616.000 thùng từ SPR của Mỹ hiện đang trên đường tới Philippines - đánh dấu chuyến dầu dự trữ khẩn cấp đầu tiên của Mỹ tới châu Á kể từ tháng 11/2022.
Pakistan - quốc gia phụ thuộc khoảng 90% nguồn cung dầu khí đi qua eo biển Hormuz - đang lên kế hoạch yêu cầu các nhà máy lọc dầu duy trì lượng dầu thô đủ dùng trong 15 ngày, trong khi các công ty phân phối phải dự trữ lượng nhiên liệu thành phẩm đủ cho 30 ngày. Chính phủ nước này đồng thời xúc tiến xây dựng kho dự trữ dầu chiến lược.
Theo các chuyên gia, việc khôi phục hoàn toàn dòng chảy năng lượng qua eo biển Hormuz vẫn là giải pháp then chốt để ổn định thị trường dầu toàn cầu. So với trước thời điểm xung đột bùng phát, sản lượng dầu từ các quốc gia vùng Vịnh đã giảm khoảng 14,4 triệu thùng/ngày.
IEA dự báo nếu hoạt động vận chuyển qua Hormuz dần được nối lại từ tháng 6, nguồn cung dầu toàn cầu năm nay có thể đạt trung bình 102,2 triệu thùng/ngày, song vẫn thấp hơn khoảng 3,9 triệu thùng/ngày so với năm ngoái.
Tối nay có lúc giá vàng thế giới chạm mốc 4.521 USD/ounce, sau đó hồi phục nhẹ lên mức 4.560 USD/ounce. Quy đổi theo tỉ giá niêm yết tại ngân hàng, giá vàng thế giới tương đương 143,8 triệu đồng/lượng.
Chỉ trong vòng hơn một ngày qua, có lúc giá vàng thế giới đã mất đến 200 USD/ounce. Trong khi giá bạc giảm đến hơn 8%. Vì sao?
Biến động mạnh của giá vàng và giá bạc xảy ra giữa lúc ông Kevin Warsh vừa được Thượng viện Mỹ phê chuẩn trở thành chủ tịch tiếp theo của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed), thay thế ông Jerome Powell.
Giá vàng thế giới cũng chịu sức ép do đồng USD tăng mạnh và giá dầu neo ở mức cao. Đồng USD đang giữ vai trò "hầm trú ẩn" trong lúc cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Iran chưa thể đi đến được một kết thúc hòa bình.
Đồng thời đồng USD cũng hưởng lợi từ việc Fed có thể giữ lãi suất cao trong thời gian lâu hơn để chống lạm phát.
Một yếu tố khác khiến vàng chịu áp lực là kết quả ban đầu của hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Trung dường như chưa tạo ra bước đột phá như kỳ vọng.
Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết sự kiên nhẫn của ông đối với Iran đang cạn dần, và ông đã đồng ý với ông Tập trong các cuộc trao đổi rằng Tehran không được phép sở hữu vũ khí hạt nhân và phải mở lại eo biển Hormuz.
Ông cũng nói rằng ông đồng ý để Iran tạm dừng chương trình hạt nhân trong 20 năm, nhưng nhấn mạnh rằng phải có một cam kết "thực sự" từ phía Tehran.
Giá vàng miếng SJC bán ra cuối ngày hôm nay giảm 1 triệu đồng/lượng, còn 164 triệu đồng/lượng, giá mua vào 161 triệu đồng/lượng.
Giá vàng nhẫn 9999 bán ra 163,8 triệu đồng/lượng, mua vào còn 160,8 triệu đồng/lượng.
Tại các cửa hàng vàng tư nhân, giá vàng miếng SJC bán ra cũng giảm về mức 164 triệu đồng/lượng, mua vào ở mức 162,3 triệu đồng/lượng.
So với giá vàng thế giới quy đổi, giá vàng miếng SJC đang cao hơn 20,2 triệu đồng/lượng. Mức chênh lệch đang gia tăng nhanh chóng do giá vàng thế giới giảm quá nhanh trong khi giá vàng trong nước lại giảm chậm.
Giá bạc cũng giảm mạnh theo giá vàng. Từ trên 89 USD/ounce, giá bạc đã giảm hơn 10 USD/ounce, rơi xuống mức 76,54 USD/ounce vào tối nay.
Quy đổi theo tỉ giá niêm yết tại ngân hàng tương đương 2,43 triệu đồng/lượng.
Trong nước, các công ty cũng giảm giá bán bạc.
Công ty Ancarat niêm yết giá bạc bán ra ở mức 2,999 triệu đồng/lượng và mua vào ở mức 2,909 triệu đồng/lượng.
Công ty SBJ niêm yết giá bán ra ở mức 2,988 triệu đồng/lượng, giá mua vào còn 2,892 triệu đồng/lượng.
Công ty Phú Quý niêm yết giá bạc bán ra ở mức 3,028 triệu đồng/lượng, mua vào ở mức 2,937 triệu đồng/lượng.
Như vậy so với hai ngày trước, giá bạc trong nước đã giảm gần 300.000 đồng/lượng.