Dự án “Cây xanh & lá cũng xanh – sân chơi “đầu bạc”” do Cuội Theater và trung tâm ICS đồng tổ chức, với sự đồng hành của Goethe-Institut TP.HCM, cùng sự bảo trợ của Tổng Lãnh sự quán CHLB Đức và Vương quốc Hà Lan tại TP.HCM, vừa diễn ra ngày 24-5.
Chuỗi hoạt động cộng đồng, sức khỏe và nghệ thuật dành cho nhiều thế hệ, thân thiện với người LGBTI+ và gia đình, có hỗ trợ phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu.
Tại đây, người lớn tuổi cùng gia đình được tham gia “Iyengar Yoga – Tỉnh thức trong hành động”, vẽ sáng tạo “Vẽ thêm xanh”, múa “Liên chuyển ứng tác”, “Dòng chảy thư pháp”, không gian tâm sự “Nhà là nơi bắt đầu” dành cho phụ huynh và con là LGBTI+, tọa đàm “Gia đình của con là..?” với sự tham gia của phụ huynh, con và chuyên gia tâm lý, chiếu phim “Chiếu bóng thời gian” về người cao tuổi và di sản ký ức…
Chuỗi hoạt động giúp các thành viên gia đình, đặc biệt là ông bà và cha mẹ, tiếp cận kiến thức thời đại mới như nghệ thuật, đa dạng giới, sức khỏe tinh thần, công nghệ và mạng xã hội, để các thế hệ gặp gỡ, giao lưu và kết nối qua những trải nghiệm.
Chăm chú vẽ từng hình tròn và tô màu, chị Nguyễn Thị Hằng (34 tuổi, TP.HCM) được bà ngoại Nguyễn Thị Thanh Xuân (79 tuổi) rủ tham gia.
Cả hai bà cháu không đặt ra bất kỳ kế hoạch hay ý tưởng cụ thể nào khi vẽ. “Mỗi người cứ tự do làm theo ý mình, mọi thứ diễn ra rất ngẫu nhiên nhưng lại hài hòa và đẹp mắt”, chị chia sẻ.
Chị Hằng kể bà ngoại nấu ăn rất ngon, đặc biệt các món salad, đồng thời luôn là “kim chỉ nam” trong cuộc sống, dạy chị nhiều điều hay. Hai bà cháu thường cùng nhau đi ăn, đi chơi và đi chùa.
Vốn rất hợp tính nên hai bà cháu thường xuyên đồng hành cùng nhau. Bà Thanh Xuan nói điều đáng quý ở chương trình là sự hiện diện của nhiều thế hệ khác nhau, từ người trẻ đến người lớn tuổi, nhưng vẫn tìm thấy sự đồng điệu trong sở thích và câu chuyện chung.
Chị Phạm Mai Diệp (ngụ phường Hiệp Bình, TP.HCM) cùng con trai Phúc Nguyên (13 tuổi) đã có giây phút vui vẻ bên nhau.
Chị Diệp kể do công việc bận rộn nên thời gian hai mẹ con ở nhà khá ít, chủ yếu xoay quanh việc ăn uống và học tập, ít có hoạt động vui chơi cùng nhau.
“Lâu rồi hai mẹ con mới có dịp ngồi vẽ tranh và chơi cùng nhau như vậy, tôi có thêm cơ hội để tâm sự, thấu hiểu cảm xúc và suy nghĩ của con hơn”, chị chia sẻ.
Phúc Nguyên tỏ ra hào hứng khi được tham gia cùng mẹ. Em cho biết ở nhà hiếm khi có thời gian chơi cùng mẹ nên những lúc được tham gia hoạt động hay đi xem phim cùng nhau đều rất vui, bởi cả hai có thể tạm gác lại những căng thẳng thường ngày.
Anh Nguyễn Thanh Phương (người khởi xướng dự án) đã nhiều năm làm việc trong lĩnh vực sân khấu điện ảnh. Mỗi khi thực hiện một tác phẩm, anh luôn tự hỏi ai sẽ là khán giả sẵn sàng đến xem và đồng hành với nghệ thuật.
Tuy nhiên, phần lớn các hoạt động văn hóa, nghệ thuật hiện nay thường hướng đến người trẻ, trong khi người cao tuổi ít khi được xem là đối tượng tham gia chính.
“Tôi thấy điều đó khá phi lý, giống như người lớn tuổi đang bị tách khỏi đời sống sinh hoạt cộng đồng”, anh nói.
Từ suy nghĩ đó, anh cùng mọi người xây dựng một không gian mà ở đó các hoạt động được thiết kế gần gũi, thân thiện, dễ tiếp cận hơn với người cao tuổi.
Anh mong nghệ thuật có thể trở thành cầu nối, giúp mở ra những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, an toàn giữa các thế hệ trong gia đình.
“Người trẻ và người lớn tuổi đều có niềm vui, nhu cầu và cách tận hưởng cuộc sống riêng, không nhất thiết phải giống nhau. Chúng tôi không muốn việc tạo niềm vui cho ông bà, cha mẹ trở thành áp lực hay một nghĩa vụ.
Điều quan trọng là mỗi người, kể cả người cao tuổi, đều có thể tự tìm thấy niềm vui cho mình, gặp gỡ bạn mới và tham gia các hoạt động mình yêu thích”, anh Phương chia sẻ.
Ngày 2/6, thông tin từ Bệnh viện Đa khoa Tp.Vinh cho biết, Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc vừa cứu sống một bệnh nhân nguy kịch do nhiễm liên cầu lợn gây sốc nhiễm khuẩn, toan chuyển hóa nặng và suy đa tạng.
Bệnh nhân H.N.M. (58 tuổi, trú tại Nghệ An) nhập viện trong tình trạng tụt huyết áp nghiêm trọng, được chẩn đoán sốc nhiễm khuẩn, toan chuyển hóa nặng.
Chỉ sau khoảng 1 giờ nhập viện, trên da tứ chi của bệnh nhân xuất hiện nhiều mảng tím nhạt rải rác. Khai thác bệnh sử cho thấy, khoảng 3 ngày trước khi nhập viện, bệnh nhân có ăn lòng lợn.
Nhận thấy bệnh nhân có nhiều dấu hiệu điển hình của nhiễm liên cầu lợn, các bác sĩ đã đặt nội khí quản, tiến hành lọc máu và sử dụng kháng sinh ngay trong giờ đầu.
Tuy nhiên, chỉ sau 1 ngày điều trị, bệnh nhân xuất hiện suy đa phủ tạng, đông máu rải rác trong lòng mạch (DIC), tiên lượng rất nặng, nguy cơ tử vong cao.
Trước tình thế nguy kịch, các bác sĩ tiếp tục hội chẩn, đưa ra phác đồ điều trị tối ưu. Bệnh nhân được sử dụng kháng sinh theo kháng sinh đồ, truyền các chế phẩm máu và lọc máu liên tục bằng quả lọc M100 nhằm kiểm soát tình trạng rối loạn đông máu. Sau 72 giờ, tình trạng huyết động của bệnh nhân bắt đầu cải thiện, các chỉ số nhiễm trùng giảm dần.
Bác sĩ Ngô Nam Hải, Trưởng khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đa khoa Tp. Vinh, cho biết bệnh nhân nhập viện trong tình trạng đặc biệt nguy kịch, diễn biến bệnh rất nhanh và nguy cơ tử vong luôn hiện hữu.
"Nhờ được can thiệp kịp thời, sử dụng kháng sinh ngay trong giờ đầu kết hợp lọc máu liên tục và hồi sức tích cực, bệnh nhân dần vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất".
Sau 10 ngày điều trị tích cực, người bệnh đã tỉnh táo hoàn toàn, tiếp xúc tốt, thể trạng cải thiện rõ rệt, không còn tình trạng nhiễm trùng hay rối loạn đông máu.
Theo bác sĩ Ngô Nam Hải, liên cầu lợn là bệnh nhiễm khuẩn cấp tính do vi khuẩn Streptococcus suis gây ra. Đây là bệnh lây truyền từ động vật sang người, chủ yếu từ lợn mắc bệnh.
Bệnh có thể lây nhiễm khi con người tiếp xúc trực tiếp với lợn bệnh trong quá trình chăn nuôi, giết mổ, vận chuyển hoặc ăn các sản phẩm từ lợn chưa được nấu chín kỹ như tiết canh, thịt tái, phủ tạng. Vi khuẩn cũng có thể xâm nhập qua các vết thương hở hoặc niêm mạc rồi đi vào máu, gây nhiễm trùng nặng.
Sau khi nhiễm liên cầu lợn, người bệnh thường xuất hiện các triệu chứng như sốt cao, đau đầu, rối loạn ý thức, xuất huyết dưới da hoặc nổi các mảng tử ban. Khi các mảng tử ban xuất hiện trên da, bệnh thường đã bước sang giai đoạn nặng với tỉ lệ tử vong cao hoặc có nguy cơ để lại nhiều di chứng nghiêm trọng như điếc, cứng khớp, tổn thương thận.
Các bác sĩ khuyến cáo người dân tuyệt đối không giết mổ, chế biến hoặc tiêu thụ lợn ốm, lợn chết; không ăn tiết canh, thịt lợn tái sống hay phủ tạng chưa được nấu chín kỹ. Chỉ nên sử dụng thịt lợn có nguồn gốc rõ ràng, đã qua kiểm dịch thú y.
Khi tiếp xúc với thịt lợn sống hoặc tham gia giết mổ, cần sử dụng đầy đủ phương tiện bảo hộ như găng tay, kính, ủng; tránh chế biến thực phẩm khi có vết thương hở chưa được xử lý an toàn. Đồng thời, cần rửa tay bằng xà phòng, vệ sinh dụng cụ chế biến thực phẩm sạch sẽ và đảm bảo môi trường chăn nuôi thông thoáng, hợp vệ sinh.
Giữa tháng Năm, nắng New York bắt đầu rực rỡ. Ánh sáng chói chang rọi xuống những con phố đông đúc, báo hiệu mùa hè đang gõ cửa. Tôi đứng trên sân thượng nhà mình, phơi từng bộ quần áo dưới nắng.
Hai em mèo đen nhà tôi cũng thích nắng lắm. Mỗi sáng, chúng theo tôi lên sân thượng, nằm cuộn tròn bên cạnh khi tôi phơi đồ. Chiều đến, chúng lại chờ tôi ra thu quần áo vào. Chỉ sau vài ngày nắng liên tục, hai em đã quen nhịp hoàn toàn. Ngày nào cũng vậy, chúng đợi tôi làm hai việc ấy như một thói quen không thể thiếu.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mẹ phơi quần áo mỗi ngày. Sáng sớm mẹ giăng dây, trưa nắng chang chang đã khô giòn. Chiều chị em chúng tôi ra thu, gấp gọn, hít hà mùi nắng thoang thoảng. Dù có máy sấy, mùi ấy vẫn khác hẳn.
Mùi máy sấy sạch nhưng vô hồn. Mùi nắng thì sống động, như mang theo cả gió biển, hơi muối và hơi ấm của quê nhà.
Giờ tôi ở New York bao nhiêu năm, mỗi lần phơi đồ trên sân thượng, tôi lại nhớ mẹ, nhớ cái sân nhà cũ, nhớ những buổi chiều chạy ra thu áo mà lòng vui lạ.
Mẹ gọi điện cho tôi mỗi ngày. Qua những câu chuyện của mẹ, tôi lại nhớ mùa hè hai năm trước khi trở về Nha Trang, nhớ cái nắng chan hòa từ sáng sớm, biển xanh, chợ cá và thói quen phơi đồ quen thuộc của bà vẫn không thay đổi theo năm tháng.
Tôi cười kể với mẹ rằng mấy hôm nay có sinh viên hỏi tôi: “Quần áo của cô thơm mùi gì mà fresh thế?” Tôi đáp: “Đó là mùi nắng”. Mẹ nghe xong cười qua điện thoại, bảo: “Nắng ở đây chan hòa từ sáng sớm rồi con ạ”.
Mẹ dậy từ tờ mờ, đi biển tắm, rồi ghé chợ mua cá tươi về nấu bữa trưa. Dù du khách đến Nha Trang bắt đầu đông khi mùa hè tới, mẹ vẫn giữ thói quen cũ. Sáng sớm mẹ phơi đồ, để nắng hong khô cả ngày. Bà bảo thói quen ấy không bỏ được, dù nhà đã có máy sấy.
Chúng tôi, tôi và em trai, giờ đã rời nhà đi du học rồi định cư xứ người bao nhiêu năm. Nhà chỉ còn ba mẹ trong căn nhà trống vắng, nhưng mẹ vẫn giữ nguyên thói quen phơi đồ dưới nắng mỗi ngày.
Tôi cười, bảo mẹ: “Máy sấy nhanh với tiện mà mẹ”. Mẹ chỉ cười: “Nhanh thì nhanh, nhưng cái mùi nắng khác con ạ”. Có lẽ cái khác ấy chính là mùi quê hương, mùi ký ức, hay cũng là nỗi nhớ của mẹ về hai đứa con từng là những đứa trẻ bé xíu trong nhà, ngày nào cũng chạy ra phơi rồi lại thu quần áo cùng mẹ.
Ở New York, nắng tháng Năm còn mới mẻ, còn e ấp mang theo hơi xuân. Còn ở Nha Trang, nắng tháng Năm đã gay gắt, đã tràn đầy.
Hôm nay, tôi đứng trên sân thượng, nhìn nắng chiếu qua lan can, qua những chậu hoa đang nở rộ, nhìn bộ quần áo trắng bay nhẹ trong gió và hai em mèo đen nằm lim dim hưởng nắng, chợt thấy lòng mình gần gũi với quê nhà hơn bao giờ hết.
Nắng New York tháng Năm khiến tôi nhớ Nha Trang. Nắng Nha Trang khiến tôi nhớ những ngày thơ bé, nhớ ba mẹ, nhớ cái mùi nắng quen thuộc không gì thay thế được.
Dù ở đâu, dù máy sấy hiện đại đến đâu, thói quen phơi đồ dưới nắng vẫn là sợi dây nối tôi với quê hương.
Và mỗi lần phơi áo, có hai em mèo bên cạnh, tôi lại thấy mình đang mang một chút Nha Trang về bên cạnh mình, ngay giữa lòng New York nắng vàng tháng Năm.
Hu Yingrong, 46 tuổi, chuyển đến đảo Cù Sơn, huyện Chu Sơn, tỉnh Chiết Giang theo chồng. Hòn đảo có 55.000 dân cư, nằm cách đất liền hai giờ đi phà. Nam giới tại đây chủ yếu đi biển hoặc khai thác đá, trong khi phụ nữ làm nội trợ và đan lưới thuê với thù lao thấp.
Trước đây, Hu là công nhân xưởng lưới đánh cá. Tiền công đan 10 mét lưới của bà chỉ được một tệ (0,14 USD). Trung bình mỗi giờ đan lưới, cô kiếm được 5-8 tệ.
Khi dịch vụ giao đồ ăn xuất hiện tại địa phương, Hu chuyển sang công việc này. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn trong việc nhớ đường và xử lý lượng đơn liên tục. Để giao đơn kịp giờ, Hu thường phải vượt qua sương mù, gió biển mạnh khiến xe chao đảo hay lội qua những vũng nước đọng sau cơn mưa. "Nhưng mệt nhất là phải chạy bộ lên những khu nhà cao tầng không có thang máy, hay luồn lách xe qua các con hẻm nhỏ hẹp chật cứng xe đẩy bán rau của người già", cô nói.
"Phần thưởng lớn nhất khi làm nghề là tự chủ thời gian. Lái xe và cảm nhận gió trên đảo mang lại cảm giác tự do", bà Hu nói.
Hu là một trong những người dẫn đầu về doanh số trên đảo với kỷ lục 189 đơn hàng mỗi ngày. Thu nhập hàng tháng của bà khoảng 8.000 tệ (khoảng 1.100 USD).
Một năm trở lại đây, các nữ tài xế giao đồ ăn với độ tuổi trung bình khoảng 40 đã thay đổi diện mạo lao động trên đảo. Từ những người xa lạ, nói giọng vùng miền khác nhau, họ tạo thành một cộng đồng 14 người. Họ chia sẻ đơn hàng, hướng dẫn tài xế mới và duy trì thói quen tụ họp vào ngày nhận lương.
Chen Lirong, 29 tuổi, trưởng nhóm cho biết khi đi xin việc tại các xưởng đóng tàu, cô bị từ chối do "phụ nữ khó tập trung làm việc vì phải chăm sóc con cái trong khi chồng đi vắng". "Giao đồ ăn có giờ làm linh hoạt, giúp tôi cân bằng được việc gia đình", Chen kể.
Để hỗ trợ đồng nghiệp, cô thường sắp xếp ca làm ngày cho những người có con nhỏ, còn bản thân nhận các đơn giao xuyên đêm.
Nghề này trở thành điểm tựa kinh tế cho những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt. Sau khi ly hôn, Wang Jinrong, 44 tuổi, một mình nuôi bốn người con. Trong nhóm giao hàng, Wang nhận được sự hỗ trợ từ đồng nghiệp thông qua việc đổi ca để có thêm thời gian cho gia đình.
Trên mạng xã hội, câu chuyện của nhóm tài xế nhận được nhiều phản hồi tích cực. Một người bình luận: "Họ không chỉ giao đồ ăn, họ đang tự giải thoát bản thân khỏi sự phụ thuộc kinh tế".