Tối 27.6, đêm thi pháo hoa thứ 5 của Lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng (DIFF) 2026 với chủ đề “Tầm nhìn” diễn ra bên sông Hàn, đánh dấu cuộc đối đầu giữa đội Skylighter Fireworks (Úc) và Macedos Pirotecnia (Bồ Đào Nha).
Sức hút của DIFF 2026 tiếp tục được khẳng định khi toàn bộ vé đêm thi được bán hết trước giờ mở màn. Trước nhu cầu tăng cao của người dân và du khách, ban tổ chức đã đưa khán đài A4 với hơn 2.000 chỗ ngồi vào khai thác sớm hơn kế hoạch.
Đại diện nước Úc, đội Skylighter Fireworks, mang đến màn trình diễn truyền tải khát vọng, lòng dũng cảm và tinh thần vượt qua giới hạn. Đồng hành cùng phần pháo hoa là những ca khúc nổi tiếng của Coldplay, Bon Jovi, Avicii…, tạo nên hành trình cảm xúc từ nhẹ nhàng đến bùng nổ.
Những chùm sao trắng, dải cọ vàng xanh, hiệu ứng cầu vồng cùng các trường đoạn sao chổi liên tiếp phủ kín bầu trời sông Hàn, gửi gắm thông điệp về khát vọng vươn xa và niềm tin vào tương lai.
Trong khi đó, Macedos Pirotecnia (Bồ Đào Nha), đội từng giành giải “Sáng tạo nhất” tại DIFF 2025, trở lại với màn trình diễn giàu chiều sâu nghệ thuật.
Đội pháo hoa Bồ Đào Nha sử dụng mật độ pháo dày, liên tục thay đổi tiết tấu, kết hợp các hiệu ứng truyền thống như pháo đạn tầm cao, pháo sao chổi, nến La Mã, pháo tạo dòng suối cùng nhiều kỹ thuật hiện đại để tạo nên những lớp ánh sáng nối tiếp trên bầu trời.
Màn trình diễn khép lại bằng những chùm pháo titan rực sáng phủ kín không gian sông Hàn.
Không chỉ chinh phục khán giả bằng kỹ thuật, 2 đội còn mang đến những cách tiếp cận khác nhau với chủ đề “Tầm nhìn”: Úc truyền cảm hứng bằng tinh thần chinh phục và khát vọng vươn xa, trong khi Bồ Đào Nha ghi dấu với nghệ thuật kể chuyện bằng ánh sáng.
Bên cạnh pháo hoa, chương trình nghệ thuật với sự góp mặt của ca sĩ Đức Phúc, Lia Ngọc Nhung cùng nhiều tiết mục sôi động đã góp phần khuấy động không khí lễ hội bên sông Hàn.
Khép lại 5 đêm thi vòng loại, DIFF 2026 sẽ bước vào đêm chung kết diễn ra ngày 11.7 với sự góp mặt của 2 đội xuất sắc nhất mùa giải, hứa hẹn mang đến màn trình diễn pháo hoa hoành tráng nhất từ đầu mùa.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhiếp ảnh gia người Hà Lan Frank van den Berge (76 tuổi) du lịch vòng quanh thế giới từ những năm 1970. Năm 1997, ông đến Việt Nam, thực hiện hành trình từ Bắc vào Nam. Tháng 6, loạt ảnh chụp tại Hội An của ông được chia sẻ trên các nền tảng trực tuyến.
Bức ảnh trên ghi lại Chùa Cầu, nằm ở phía tây nam khu phố cổ Hội An. Công trình này nối phố Trần Phú với phố Nguyễn Thị Minh Khai, bắc qua con lạch thông ra sông Hoài.
Nhiếp ảnh gia người Hà Lan Frank van den Berge (76 tuổi) du lịch vòng quanh thế giới từ những năm 1970. Năm 1997, ông đến Việt Nam, thực hiện hành trình từ Bắc vào Nam. Tháng 6, loạt ảnh chụp tại Hội An của ông được chia sẻ trên các nền tảng trực tuyến.
Bức ảnh trên ghi lại Chùa Cầu, nằm ở phía tây nam khu phố cổ Hội An. Công trình này nối phố Trần Phú với phố Nguyễn Thị Minh Khai, bắc qua con lạch thông ra sông Hoài.
Nhiều người bình luận bộ ảnh đã giúp họ gợi nhớ ký ức tuổi thơ.
Theo chị Trần Thị Dư, 41 tuổi, Hội An, người Quảng Nam cũ trước đây thường đặt quan tài lên kiệu, khiêng quanh khu phố hoặc đoạn đường gắn bó với người quá cố để chào tạm biệt. Sau đó, quan tài mới được chuyển sang xe tang đưa ra nghĩa trang. Di ảnh người mất được đặt trong chiếc kiệu nhỏ (phải).
Nhiều người bình luận bộ ảnh đã giúp họ gợi nhớ ký ức tuổi thơ.
Theo chị Trần Thị Dư, 41 tuổi, Hội An, người Quảng Nam cũ trước đây thường đặt quan tài lên kiệu, khiêng quanh khu phố hoặc đoạn đường gắn bó với người quá cố để chào tạm biệt. Sau đó, quan tài mới được chuyển sang xe tang đưa ra nghĩa trang. Di ảnh người mất được đặt trong chiếc kiệu nhỏ (phải).
Nhiều người bình luận bộ ảnh đã giúp họ gợi nhớ ký ức tuổi thơ.
Theo chị Trần Thị Dư, 41 tuổi, Hội An, người Quảng Nam cũ trước đây thường đặt quan tài lên kiệu, khiêng quanh khu phố hoặc đoạn đường gắn bó với người quá cố để chào tạm biệt. Sau đó, quan tài mới được chuyển sang xe tang đưa ra nghĩa trang. Di ảnh người mất được đặt trong chiếc kiệu nhỏ (phải).
Chị Đỗ Ngọc bất ngờ, xúc động nhận ra bà ngoại Huỳnh Thị Mai trong bức ảnh. Ngọc cho biết bà Mai rất vui khi xem lại hình ảnh cũ và coi đây là tư liệu quý.
Năm 1997, bà Mai sống ven sông, làm nghề bán cá hấp. Bà thường mua cá nục, cá ngừ, tôm, mực trực tiếp từ tàu, ướp muối giữ tươi rồi xếp vào rổ để hấp. Số cá này sau đó được đem bán tại các chợ miền núi.
Chị Đỗ Ngọc bất ngờ, xúc động nhận ra bà ngoại Huỳnh Thị Mai trong bức ảnh. Ngọc cho biết bà Mai rất vui khi xem lại hình ảnh cũ và coi đây là tư liệu quý.
Năm 1997, bà Mai sống ven sông, làm nghề bán cá hấp. Bà thường mua cá nục, cá ngừ, tôm, mực trực tiếp từ tàu, ướp muối giữ tươi rồi xếp vào rổ để hấp. Số cá này sau đó được đem bán tại các chợ miền núi.
Ông Tới, làm nghề chèo ghe, là hàng xóm của chị Dư. Lúc nhỏ, cha mẹ chị Dư hay lên bến sông Bạch Đằng mua cá hấp, sau đó nhờ ông Tới chở về nhà ở Cẩm Nam bằng thuyền.
"Xem những bức ảnh này mới thấy Hội An đã thay đổi rất nhiều, chỉ riêng tình người và lòng mến khách vẫn vậy", chị Dư nói.
Ông Tới, làm nghề chèo ghe, là hàng xóm của chị Dư. Lúc nhỏ, cha mẹ chị Dư hay lên bến sông Bạch Đằng mua cá hấp, sau đó nhờ ông Tới chở về nhà ở Cẩm Nam bằng thuyền.
"Xem những bức ảnh này mới thấy Hội An đã thay đổi rất nhiều, chỉ riêng tình người và lòng mến khách vẫn vậy", chị Dư nói.
Sau gần 30 năm, Frank cho biết không nhớ rõ bối cảnh từng bức ảnh. Ông kể năm 1997, tiếng Anh chưa phổ biến tại Hội An và người dân địa phương chưa quen tiếp đón khách quốc tế.
Đường đến Hội An lúc đó khó đi, nhiều khói bụi từ xe tải. Tới nơi, nam du khách bị một số cơ sở lưu trú từ chối phục vụ vì họ chưa có giấy phép đón khách nước ngoài.
Trong hình là đường Bạch Đằng thuộc khu phố cổ hiện nay.
Sau gần 30 năm, Frank cho biết không nhớ rõ bối cảnh từng bức ảnh. Ông kể năm 1997, tiếng Anh chưa phổ biến tại Hội An và người dân địa phương chưa quen tiếp đón khách quốc tế.
Đường đến Hội An lúc đó khó đi, nhiều khói bụi từ xe tải. Tới nơi, nam du khách bị một số cơ sở lưu trú từ chối phục vụ vì họ chưa có giấy phép đón khách nước ngoài.
Trong hình là đường Bạch Đằng thuộc khu phố cổ hiện nay.
Frank cho biết bất đồng ngôn ngữ khiến ông bị từ chối bán xăng hoặc phải mua đồ với giá cao hơn.
Lý giải điều này, chị Dư cho biết năm 1997, Hội An hiếm khách quốc tế. Người dân địa phương e ngại giao tiếp ngoại ngữ nên thường từ chối giao dịch để tránh phải giải thích.
Frank cho biết bất đồng ngôn ngữ khiến ông bị từ chối bán xăng hoặc phải mua đồ với giá cao hơn.
Lý giải điều này, chị Dư cho biết năm 1997, Hội An hiếm khách quốc tế. Người dân địa phương e ngại giao tiếp ngoại ngữ nên thường từ chối giao dịch để tránh phải giải thích.
Bức ảnh chụp trước Bảo tàng Gốm sứ Mậu dịch Hội An trên đường Trần Phú. Công trình mở cửa năm 1995 với sự hỗ trợ của các chuyên gia Nhật Bản.
Nơi đây trưng bày hàng trăm hiện vật có niên đại từ thế kỷ IX đến XIX, minh chứng cho thời kỳ Hội An là thương cảng giao thương gốm sứ quốc tế.
Bức ảnh chụp trước Bảo tàng Gốm sứ Mậu dịch Hội An trên đường Trần Phú. Công trình mở cửa năm 1995 với sự hỗ trợ của các chuyên gia Nhật Bản.
Nơi đây trưng bày hàng trăm hiện vật có niên đại từ thế kỷ IX đến XIX, minh chứng cho thời kỳ Hội An là thương cảng giao thương gốm sứ quốc tế.
Người bán rong mì Quảng thường dùng muôi cán dài để chần giá.
Người bán rong mì Quảng thường dùng muôi cán dài để chần giá.
Nhờ địa thế giáp sông và biển, nghề chài lưới tại Hội An đã hình thành từ lâu. Ngư dân tập trung chủ yếu ở các khu vực Cẩm An, Thanh Nam và Cẩm Kim.
Nhờ địa thế giáp sông và biển, nghề chài lưới tại Hội An đã hình thành từ lâu. Ngư dân tập trung chủ yếu ở các khu vực Cẩm An, Thanh Nam và Cẩm Kim.
Nhờ địa thế giáp sông và biển, nghề chài lưới tại Hội An đã hình thành từ lâu. Ngư dân tập trung chủ yếu ở các khu vực Cẩm An, Thanh Nam và Cẩm Kim.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo bảng xếp hạng cập nhật cuối tháng 3/2026, lươn đông nằm trong danh sách "10 món ăn dở nhất thế giới" được tổng hợp từ hơn 483.000 lượt đánh giá hợp lệ trên toàn cầu. Đại diện TasteAtlas cho biết mục đích của bảng xếp hạng không phải đưa ra "phán quyết cuối cùng" về ẩm thực thế giới mà nhằm giới thiệu các món ăn địa phương, khơi gợi niềm tự hào văn hóa và khuyến khích thực khách khám phá những hương vị mới.
Lươn đông là món ăn truyền thống của người Cockney ở London, xuất hiện từ thế kỷ 18 khi lươn từng sinh sống dày đặc trên sông Thames. Thời điểm đó, đây được xem là món ăn rẻ tiền nhưng giàu dinh dưỡng dành cho tầng lớp lao động.
Món ăn được chế biến bằng cách cắt khúc lươn rồi luộc với nước, giấm cùng các loại gia vị như tiêu, lá nguyệt quế, nhục đậu khấu hoặc chanh. Trong quá trình nấu, lượng collagen tự nhiên trong da và xương lươn tiết ra hòa vào nước dùng. Khi để nguội, phần nước này đông lại thành lớp thạch bao quanh miếng lươn.
Lươn đông có thể dùng nóng hoặc lạnh, thường ăn kèm bánh pie, khoai nghiền, giấm mạch nha và rắc thêm tiêu trắng để tăng hương vị. Một số thực khách mô tả món ăn có vị hơi mặn và kết cấu giống thạch cá. Theo nhiều chuyên gia ẩm thực, món ăn này ngon nhất khi dùng kèm giấm ớt.
Những cửa hàng chuyên bán lươn, bánh pie và khoai nghiền bắt đầu xuất hiện ở London từ thế kỷ 18. Trong số đó, quán M. Manze mở cửa từ năm 1902 hiện được xem là một trong những địa chỉ lâu đời nhất còn hoạt động.
Sau Thế chiến II, London từng có khoảng 100 cửa hàng bán lươn đông. Tuy nhiên, số lượng giảm mạnh trong nhiều thập niên sau đó khi người dân dần mất hứng thú với món ăn và nguồn lươn trên sông Thames suy giảm nghiêm trọng vì ô nhiễm.
Năm 1957, Natural History Museum từng tuyên bố sông Thames "đã chết về mặt sinh học". Báo chí Anh thời điểm đó mô tả dòng sông như "một cống thoát nước lộ thiên bị quản lý yếu kém".
Dù vậy, các cửa hàng truyền thống vẫn duy trì món ăn bằng nguồn lươn nhập từ nơi khác. Chất lượng nước sông Thames được cải thiện đáng kể từ thập niên 1960, giúp lươn quay trở lại sinh sống. Tuy nhiên, lươn châu Âu hiện được xếp vào nhóm loài cực kỳ nguy cấp.
Hiện lươn đông vẫn được bán tại một số quán ăn truyền thống và siêu thị ở London. Tuy nhiên, với nhiều du khách lần đầu thử, món ăn này bị đánh giá khó ăn do mùi tanh đậm và kết cấu lạnh, mềm.
Tin Gốc: Vnexpress

Suốt nhiều thập kỷ, vận động viên leo núi từ khắp nơi trên thế giới đã mạo hiểm mạng sống để chinh phục Everest. Nhiều người thành công chạm đến "nóc nhà thế giới" và trở về an toàn, không ít người mãi mãi nằm lại. Thi thể của họ rải rác trên khắp các triền dốc của ngọn núi cao nhất hành tinh.
Kể từ khi con người lần đầu tiên chinh phục đỉnh Everest vào năm 1953, ngọn núi cao nhất hành tinh đã ghi nhận hàng trăm trường hợp tử vong. Theo dữ liệu từ Himalayan Database, trang web chuyên ghi nhận các chuyến leo núi tại vùng Himalaya thuộc Nepal, tính đến đầu mùa leo núi năm 2026, ít nhất 344 người đã thiệt mạng tại Everest.
Bà Billi Bierling, Giám đốc tổ chức, cho biết có 232 trường hợp tử vong xảy ra ở sườn phía Nepal, số còn lại thuộc phía Tây Tạng. Bà lưu ý những con số này vẫn chưa phải là thống kê đầy đủ nhất. Do đặc thù địa hình và thời tiết, phần lớn thi thể vẫn nằm lại tại các triền dốc ở độ cao hơn 8.000 m.
Hầu hết thi thể trên Everest không thể đưa về do các chiến dịch tìm kiếm nguy hiểm và tốn kém. Giới chuyên gia cho rằng quy trình hồi hương thi thể gian khổ không kém gì hành trình chinh phục đỉnh, khó hơn cứu sống một người gặp nạn. Nhiều nạn nhân nằm lại ở "vùng tử thần" trên độ cao 8.000 m, nơi lượng oxy thấp đến mức ngay cả việc di chuyển cơ bản cũng gây kiệt sức. Qua năm tháng, các thi thể đều bị chôn vùi dưới các lớp tuyết và băng cứng.
Ông Alan Arnette, nhà leo núi đồng thời là người ghi chép lịch sử về Everest, cho biết một ca đưa thi thể xuống cần đội ngũ tối thiểu 6-10 người và quy trình hậu cần cực kỳ phức tạp. Các nhân viên cứu hộ phải di chuyển qua những đoạn dốc kỹ thuật hiểm trở trong khi vác theo một thi thể, tất cả diễn ra trong môi trường giới hạn tối đa thể lực của con người.
Tháng 6, Lực lượng Cảnh sát Biên phòng Ấn Độ - Tây Tạng (ITBP) triển khai chiến dịch đưa thi thể "Green Boots" (Giày xanh) trở về sau 30 năm nằm lại trên đỉnh núi phủ tuyết. Chiến dịch được lên kế hoạch thực hiện trong mùa leo núi tháng 6-9. ITBP đang tìm kiếm một đội ngũ cứu hộ có kinh nghiệm tham gia chiến dịch, phối hợp với chính quyền Trung Quốc để di chuyển thi thể từ Tây Tạng sang Nepal rồi về Ấn Độ.
Chiến dịch hồi hương "Giày xanh" được đánh giá khó khăn vì thi thể nằm ở phía bắc Everest, gần tuyến đường giữa bậc thang thứ nhất và thứ hai (First Step and Second Step), hai vách đá nằm trong "vùng tử thần" trên Everest. Sau 30 năm, thi thể của Green Boots đã "hóa thạch" và dính chặt vào núi.
"Đội cứu hộ sẽ phải dùng rìu phá băng để tách thi thể ra khỏi sườn núi đóng băng, quá trình này sẽ rất khắc nghiệt", ông Arnette nói thêm.
Đội cứu hộ phải tiếp tục đưa thi thể qua bậc vách thứ hai, một vách đá cao 30 m gắn thang nhôm. Việc leo vách đá thẳng đứng ở độ cao trên 8.500 m, trong trang phục bảo hộ cồng kềnh, găng tay dày và bình dưỡng khí là một thử thách cực hạn.
Rào cản thủ tục và vận chuyển tại khu vực thuộc bên Trung Quốc kiểm soát cũng là bài toán khó. Khác với Nepal, việc dùng trực thăng cứu hộ tại vùng Tây Tạng bị hạn chế nghiêm ngặt về mặt cấp phép, trực thăng cũng không thể bay đến độ cao của vách đá này.
Chiến dịch đòi hỏi nguồn lực lớn về nhân sự, oxy, dây thừng chuyên dụng với chi phí ước tính dao động từ 100.000 đến 150.000 USD.
Việc tác động vào thi thể còn chạm đến đức tin tôn giáo. Nhiều người tham gia hỗ trợ chiến dịch là người dân Tây Tạng theo đạo Phật. Ông Arnette chỉ ra rằng việc dùng rìu phá băng tác động lên thi thể có thể bị coi là phạm vào điều cấm kỵ của Phật giáo địa phương về việc tôn trọng người chết, vô tình xung đột với mục tiêu nhân văn ban đầu của ITBP.
Trong quá khứ, nhiều kế hoạch đưa thi thể trở về từng phải hủy bỏ. Năm 2010, một dự án đưa các thi thể ở sườn phía nam xuống núi đã bị dừng lại theo nguyện vọng của gia đình các nạn nhân, những người muốn người thân của mình được yên nghỉ nơi họ đã ngã xuống.
Everest còn có những "người ở lại" nổi tiếng khác. Thi thể của nữ vận động viên người Mỹ Francys Arsentiev, được mệnh danh là "Người đẹp ngủ trong rừng", từng nằm nhiều năm gần sườn đông bắc trước khi được chuyển đi. Di cốt của nhà leo núi người Anh George Mallory được tìm thấy vào năm 1999, 75 năm sau khi ông mất tích vào năm 1924. Dù xác định được danh tính nhờ bảng tên trên quần áo, người ta vẫn quyết định để ông yên nghỉ tại ngọn núi này.
Tin Gốc: Vnexpress

