Trước đó, dịch vụ Starlink của công ty SpaceX cho người dùng cá nhân tại Việt Nam dự kiến có giá 85 USD (2,2 triệu đồng) mỗi tháng, bên cạnh khoản tiền mua thiết bị đầu cuối khoảng 350 USD (9,2 triệu đồng).
Tuy nhiên, theo thông tin mới trên website của hãng, gói cước thực tế thấp hơn 500.000 đồng. Người dùng có thể sử dụng dữ liệu không giới hạn, với tốc độ tải xuống 135-305 Mbps và tải lên 20-40 Mbps.
Khi đăng ký thuê bao, người dùng phải chi 10,27 triệu đồng cho bộ phần cứng tiêu chuẩn, gồm chảo vệ tinh, nguồn và bộ phát wifi, cùng gần 600.000 đồng phí “vận chuyển và xử lý”. Số tiền đầu tư ban đầu cao hơn một triệu đồng so với giá thiết bị ước tính trước đó. Người dùng không phải trả khoản này nếu có sẵn bộ thiết bị.
Dù mức thuê bao “mềm” hơn, giá dịch vụ Internet vệ tinh nhìn chung vẫn cao hơn so với Internet cáp quang truyền thống, thường ở mức vài trăm nghìn đồng mỗi tháng.
Người dùng trong nước hiện chưa sử dụng được dịch vụ. “Chúng tôi không thể cung cấp thời gian ước tính”, thông báo của hãng nêu, thêm rằng đội ngũ đang “làm việc nhanh nhất có thể”. Nếu muốn đăng ký sớm, người dùng phải đặt cọc 1,8 triệu đồng để “giữ chỗ trong danh sách chờ”.
Chờ hoàn thiện hệ thống gateway
Theo các chuyên gia, tiến độ triển khai Starlink phụ thuộc hệ thống trạm cổng mặt đất (gateway) – hạ tầng bắt buộc để Internet vệ tinh có thể vận hành tại Việt Nam. Trong giai đoạn đầu, dịch vụ dự kiến có bốn trạm và tối đa 600.000 thiết bị đầu cuối.
Các trạm gateway của Starlink ở Việt Nam đặt tại phường Liên Chiểu 2 (Đà Nẵng), xã Bình Nguyên (Phú Thọ), phường Tăng Nhơn Phú và phường Tân Thuận (TP HCM).
Theo Cục Viễn thông, trong giấy phép được cấp vào tháng 2, Starlink cam kết sẽ hoàn thành hệ thống gateway trong vòng một năm. Việc thiết lập được đánh giá không quá phức tạp, chủ yếu nhập khẩu thiết bị từ nước ngoài, sau đó thi công, lắp đặt tại các địa điểm đặt trạm mặt đất. Nếu thực hiện đúng tiến độ, công việc sẽ hoàn tất trước tháng 2/2027.
Chia sẻ với VnExpress, một nhà mạng cho biết Internet vệ tinh Starlink hiện chỉ có thể hoạt động ở khu vực cách bờ biển và các đảo hơn 12 hải lý, bên ngoài lãnh hải Việt Nam.
Trong khi đó, sử dụng Starlink khi chưa được cấp phép sẽ bị xử lý. Hồi tháng 4, một chủ tàu tại Cát Bà bị phạt 70 triệu đồng vì dùng thiết bị Starlink với gói thuê bao đăng ký ở nước ngoài để cung cấp Internet cho khách du lịch.
Starlink là dịch vụ Internet vệ tinh do SpaceX phát triển, thuộc sở hữu của tỷ phú Elon Musk. Hệ thống kết nối thiết bị của người dùng với các vệ tinh quỹ đạo thấp (LEO), sau đó truyền dữ liệu qua trạm mặt đất để truy cập Internet toàn cầu.
Theo Phó cục trưởng Viễn thông Nguyễn Anh Cương, Starlink là “mảnh ghép hoàn thiện hệ sinh thái hạ tầng số chất lượng cao của Việt Nam”. Dịch vụ cung cấp Internet băng rộng trên biển, trên không và khu vực đặc biệt khó khăn, ít người sinh sống, nơi mạng cố định và di động khó tiếp cận. “Starlink là kênh dự phòng hiệu quả khi hệ thống mạng mặt đất gặp sự cố trong các tình huống thiên tai, thảm họa”, ông nhận định.
Khảo sát của VnExpress hồi đầu năm cho thấy, 74% trong số 8.500 người tham gia không có dự định sử dụng Starlink do dịch vụ viễn thông mặt đất đã đáp ứng nhu cầu. Trong khi đó, 15% nói có nhu cầu, còn 11% đang cân nhắc.
Theo báo cáo của Bộ Khoa học và Công nghệ về tình hình triển khai Nghị quyết 57, thương mại hóa dịch vụ Internet vệ tinh là một trong những nhiệm vụ trọng tâm của sáu tháng cuối năm. Bộ sẽ thúc đẩy vận hành thương mại Internet vệ tinh quỹ đạo thấp, song song với phủ sóng 5G trên toàn quốc và đưa thêm tuyến cáp quang biển mới vào khai thác.
Khi bắt đầu xây dựng ngôi nhà thông minh, lựa chọn được nhiều chuyên gia khuyến cáo là hạn chế tối đa việc sử dụng Wi-Fi. Ngoại trừ máy chủ, chỉ có một số thiết bị như bộ điều khiển hệ thống điều hòa, thiết bị mở cửa gara hay loa thông minh là cần phụ thuộc vào Wi-Fi.
Việc sử dụng quá nhiều thiết bị có thể dẫn đến tình trạng quá tải cho mạng Wi-Fi. Router không dây là một trong những thiết bị dễ bị quá tải nhất trong nhà khi phải thường xuyên hoạt động mà không có thời gian nghỉ ngơi. Ngay cả những router tốt nhất cũng có thể gặp sự cố, khiến người dùng phải khởi động lại để khôi phục kết nối. Càng nhiều thiết bị kết nối, router càng phải làm việc vất vả hơn, dẫn đến nguy cơ gặp sự cố cao hơn.
Trong một ngôi nhà thông minh, số lượng thiết bị kết nối có thể lên đến hàng trăm. Các thiết bị phổ biến như ổ cắm thông minh, công tắc thông minh và bóng đèn thông minh đều yêu cầu kết nối riêng biệt. Khi thêm quá nhiều thiết bị, router có thể trở thành điểm yếu gây ra sự cố cho toàn bộ hệ thống. Khi router gặp sự cố, mọi thiết bị phụ thuộc vào nó, từ laptop đến Smart TV, đều ngừng hoạt động.
Đối với camera an ninh, mặc dù camera Wi-Fi đã phổ biến nhưng vẫn chưa phải là lựa chọn đáng tin cậy nhất. Các camera có dây thường cung cấp luồng phát trực tuyến ổn định hơn mà không bị gián đoạn do nhiễu sóng.
Ngược lại, các công nghệ không dây như Zigbee và Z-Wave cho phép các thiết bị hoạt động độc lập ngay cả khi router gặp sự cố. Các ổ cắm và cảm biến thông minh vẫn có thể hoạt động bình thường và người dùng có thể sử dụng ổ cắm thông minh không cần Wi-Fi để tự động khởi động lại router khi phát hiện sự cố.
Việc cho phép các thiết bị Wi-Fi ngẫu nhiên truy cập vào mạng có thể làm suy yếu tính bảo mật. Tốt nhất là nên tách biệt các thiết bị nhà thông minh trên một mạng riêng hoặc VLAN để bảo vệ các thiết bị quan trọng khác. Tuy nhiên, việc thiết lập VLAN thường yêu cầu router đắt tiền và mạng khách không cung cấp mức độ kiểm soát tương tự.
Một giải pháp đơn giản hơn là kết nối trực tiếp các thiết bị với máy chủ Home Assistant hoặc trung tâm nhà thông minh bằng công nghệ khác nhằm ngăn chặn quyền truy cập vào internet.
Cuối cùng, Mesh Wi-Fi công suất thấp như Zigbee, Z-Wave và Thread là giải pháp lý tưởng cho ngôi nhà thông minh. Những mạng này tiêu thụ ít năng lượng và có khả năng giao tiếp hiệu quả giữa các thiết bị. Việc lựa chọn giữa chúng phụ thuộc vào ngân sách và nhu cầu sử dụng của người dùng.
Dù mức độ ô nhiễm chính xác do vụ nổ tên lửa của Blue Origin tại Cape Canaveral, Florida vào tháng 5/2026 gây ra chưa được xác định rõ, báo cáo ban đầu cho thấy thử nghiệm đã phá hủy bệ phóng và một số tòa nhà gần đó. Theo công ty, những mảnh vỡ có khả năng gây nguy hiểm từ tên lửa đã rơi xuống đại dương và dự kiến sẽ trôi dạt vào bờ trong vài ngày tới.
Theo BBC, khu vực Cape Canaveral tập trung nhiều loài thực vật và động vật hoang dã có tầm quan trọng quốc tế, có Khu bảo tồn quốc gia đảo Merritt với độ đa dạng sinh học hàng đầu thế giới. Theo Don Dankert, trưởng nhóm quản lý môi trường tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy của NASA ở Cape Canaveral, mũi đất này có khoảng 1.133 loài thực vật, 141 loài cá, 74 loài lưỡng cư và bò sát, 318 loài chim và 29 động vật có vú khác nhau, 21 loài trong số đó được bảo vệ ở cấp liên bang như lợn biển, rùa biển và đại bàng đầu trắng.
Tương tự vụ nổ tên lửa của Blue Origin, trong chuyến bay đầu tiên vào ngày 20/4/2023, tên lửa mạnh nhất thế giới Starship của SpaceX rời bệ phóng và bay lên bầu trời Texas, Mỹ. Sau khoảng 3 phút 57 giây, tên lửa phát nổ, lao xuống biển trong cơn mưa mảnh vỡ. Các kỹ sư SpaceX mô tả vụ nổ là "sự tan vỡ nhanh chóng ngoài kế hoạch" và công ty tuyên bố nhiệm vụ thành công. Tuy nhiên, buổi phóng không chỉ phá hủy tên lửa đẩy mà cả bệ phóng. Khi động cơ khai hỏa, bệ phóng bị bao trùm bởi đám mây bụi và khói, che khuất chùm mảnh vỡ hình thành trong lúc tên lửa tạo ra miệng hố giữa bệ, kéo theo sỏi cát, đất đá, mẩu kim loại và bê tông văng xa 10 km. Hậu quả là tro bụi rơi xuống nhiều cộng đồng dân cư gần đó và mảnh vỡ rải rác ở những khu bảo tồn xung quanh, dẫn tới dự án Starship bị đình chỉ một thời gian.
Bãi phóng của SpaceX tại Boca Chica, Texas nằm bên Vịnh Mexico. Công ty lựa chọn phóng về phía đông để tận dụng lợi thế từ vòng quay của Trái Đất, bất kỳ mảnh vỡ tên lửa nào đều rơi xuống đại dương. Khu vực này cũng được bao quanh bởi các công viên và khu bảo tồn động vật hoang dã quốc gia có ý nghĩa quan trọng đối với thực vật được bảo vệ và chim di cư.
Trước khi phóng, SpaceX chấp nhận tuân thủ các điều kiện môi trường nghiêm ngặt và kiểm tra bệ với thử nghiệm lửa tĩnh, trong đó tên lửa được chốt chặt trên mặt đất để kích hoạt và đốt cháy động cơ trong vài giây, nhưng không sử dụng lực đẩy tối đa. Từ sau đó, SpaceX đã xây dựng lại bệ phóng với thiết kế cải tiến. Nhưng vụ nổ vẫn gây lo ngại cho các tổ chức môi trường về tác động ngoài ý muốn của công nghệ tên lửa, đặc biệt với số lượng vật thể phóng vào không gian tăng lên mỗi năm và nhiều tên lửa đẩy mới được phát triển.
Theo CNN, giữa tháng 1 năm ngoái, trên vùng biển Bắc Đại Tây Dương gần quần đảo Turks và Caicos, tầng trên của tên lửa Starship vỡ thành nhiều mảnh vài phút sau khi cất cánh từ nam Texas trong chuyến bay thử thứ 7. Turks và Caicos, lãnh thổ của Anh gồm 40 hòn đảo là khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất bởi mảnh vỡ Starship rơi xuống. Những bộ phận tên lửa rơi gần nhà cửa và mắc cạn dọc bãi biển gần điểm nóng du lịch.
"Nhà chức trách xác nhận không có hydrazine trên tên lửa Starship. Hydrazine là một loại nhiên liệu đẩy sử dụng trên một số tàu vũ trụ, có thể gây nôn mửa, viêm nhiễm dây thần kinh, thậm chí hôn mê sau khi tiếp xúc. Thay vào đó, Starship dựa vào nhiên liệu đẩy là methane và oxy lỏng, nhưng vẫn còn vô số hóa chất bên trong", Marlon Sorge, phó giám đốc Trung tâm nghiên cứu mảnh vỡ quỹ đạo và hồi quyển ở trung tâm nghiên cứu The Aerospace Corporation, cho biết.
Theo Nature, nhiên liệu tên lửa như hydrazine khi rò rỉ và bốc cháy sẽ tạo ra hóa chất độc hại và axit, có thể làm giảm mạnh độ pH của nước gây chết cá. Nhiệt độ cực cao, sóng xung kích và sự phát tán khói thải chứa muội than có thể phá hủy thảm thực vật, đe dọa các khu bảo tồn thiên nhiên xung quanh.
Hiệp hội Bảo tồn Công viên Quốc gia (NPCA) đang cảnh báo về nguy cơ từ các vụ nổ tên lửa đối với khu vực ven biển. Họ đang vận động chống lại việc phát triển một địa điểm phóng thương mại trên bờ biển ở bang Georgia và kế hoạch mở rộng trạm Cape Canaveral ở Florida. Bộ Không quân Mỹ đang đánh giá tác động môi trường khi xây bệ phóng mới tại Cape Canaveral cho tên lửa Starship và tổ chức hàng loạt cuộc họp công cộng để thăm dò ý kiến người dân địa phương. Một phương án bao gồm cải tạo bệ phóng hiện có và phương án khác gây tranh cãi hơn là xây bệ phóng hoàn toàn mới gần vành đai trạm hơn.
NASA đã theo dõi tác động của các vụ phóng từ khu vực này trong hơn 40 năm, bắt đầu từ những chuyến bay đầu tiên của tàu con thoi. Sau 135 lần phóng trong 30 năm, tác động chính là tích tụ hạt nhôm, thiệt hại đối với thảm thực vật và độ pH giảm tạm thời ở vùng biển lân cận. Đó là ảnh hưởng từ nhiên liệu bị đốt cháy ở động cơ đẩy nhiên liệu rắn của tàu con thoi. Kết quả tương tự cũng được ghi nhận sau vụ phóng Artemis 1 vào tháng 11/2022 sử dụng cùng loại công nghệ.
Ở Baikonur, sân bay vũ trụ của Nga trên lãnh thổ Kazakhstan, nhiều vùng thảo nguyên bị nhiễm độc do nhiên liệu tên lửa rò rỉ.
Tại thành phố Kourou ở tỉnh hải ngoại Guyana thuộc Pháp, Cơ quan Vũ trụ châu Âu (ESA) đang chuẩn bị cho lần phóng đầu tiên của tên lửa khổng lồ Ariane 6. Sân bay vũ trụ châu Âu rộng 650 km² nằm ngay phía bắc đường xích đạo, bao quanh là rừng ngập mặn và rừng mưa nhiệt đới với hệ sinh thái đa dạng, trong đó có báo đốm, loài mèo lớn thứ ba thế giới "sắp bị đe dọa". Nhà chức trách liên tục theo dõi chất lượng đất, nước và không khí, cũng như áp dụng biện pháp bảo vệ động vật hoang dã xung quanh những tòa nhà và cơ sở hạ tầng. Nhưng giống như ở Cape Canaveral, khi nói đến tác động của các vụ phóng, họ cũng ghi nhận mức độ nhôm và độ axit tăng cao từ khí thải của tên lửa nhiên liệu rắn.
Việc lắp ráp hoàn thiện tên lửa Ariane 6 đầu tiên đang diễn ra tại bệ phóng để chuẩn bị phóng trong tháng 7. Trước đó, tên lửa Ariane 5 phóng vào tháng 6/1996 chỉ tồn tại 39 giây trước khi phát nổ do lỗi phần mềm. Dù đặt nhiều kỳ vọng vào chuyến bay thử của phiên bản kế nhiệm, các nhà hoạch định nhiệm vụ đã chuẩn bị kỹ lưỡng tình huống xấu nhất là tên lửa phóng thất bại. Ngoài chỉ phóng khi có hướng gió đưa mảnh vỡ ra biển, tên lửa mới được thiết kế để vỡ thành nhiều mảnh nhỏ nếu phát nổ, giúp giảm thiểu thiệt hại khi tiếp đất.
Tuy nhiên, điều thú vị là đèn này vẫn sáng ngay cả khi Smart TV không hoạt động khiến nhiều người thắc mắc về trạng thái thực sự của thiết bị. Mặc dù vậy, người dùng không nên quá lo lắng về điều đó.
Các chuyên gia từ Sony cho biết, khi bạn tắt Smart TV, thực chất thiết bị không hoàn toàn tắt mà chuyển sang "chế độ chờ". Trong chế độ này, đèn nguồn vẫn sáng để TV duy trì một số chức năng như cài đặt ứng dụng, cập nhật phần mềm và nhận diện giọng nói, giúp người dùng dễ dàng bật lại TV để tiếp tục xem. Cách hoạt động này tương tự như việc để máy chơi game ở chế độ ngủ.
Để tắt hoàn toàn Smart TV, thao tác có thể phức tạp hơn. Nhiều nhà sản xuất giấu tùy chọn tắt nguồn thực sự trong các menu cài đặt phức tạp. Một số thiết bị như Amazon Fire TV thậm chí không cung cấp tùy chọn tắt, chỉ cho phép người dùng chuyển đổi giữa "bật" và "chế độ chờ". Nếu không tìm thấy tùy chọn tắt, người dùng có thể rút phích cắm hoặc sử dụng ổ cắm thông minh để ngắt nguồn điện.
Theo nghiên cứu, chế độ chờ của Smart TV tiêu thụ ít điện hơn so với việc bật hoàn toàn, với chi phí duy trì rất thấp. Một nghiên cứu từ ZDNet cho thấy, chi phí vận hành hằng năm của một chiếc Smart TV chỉ khoảng 39,82 USD cho LG G5 OLED và 37,50 USD cho Toshiba C350, trong đó chế độ chờ chỉ làm tăng thêm 0,11 USD.
Nếu muốn tiết kiệm điện, người dùng có nhiều lựa chọn khác ngoài việc lo lắng về chế độ chờ. Nhiều mẫu Smart TV hiện nay có chế độ tiết kiệm năng lượng với mục đích giảm mức tiêu thụ điện, nhưng điều đó có thể làm giảm hiệu suất hình ảnh. Nếu không ngại giảm độ sáng màn hình, người dùng có thể kích hoạt chế độ này để tiết kiệm nhiều hơn so với việc chỉ lo lắng về chế độ chờ.