Văn phòng Chính phủ vừa có văn bản truyền đạt ý kiến của Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà về việc rà soát, đơn giản hóa thủ tục ủy quyền nhận lương hưu, trợ cấp bảo hiểm xã hội.
Văn bản nêu rõ, sau phản ánh của các cơ quan báo chí và dư luận xã hội về vụ việc “yêu cầu cụ 97 tuổi đến phường làm thủ tục” xảy ra tại Trung tâm Phục vụ hành chính công chi nhánh số 3 (TP.Hà Nội), Thường trực Thành ủy, UBND TP.Hà Nội cũng đã có chỉ đạo, xử lý kịp thời với vụ việc trên.
Tuy nhiên, để nâng cao chất lượng phục vụ người dân, nhất là người yếu thế, người cao tuổi, người có công, gia đình chính sách trong thời gian tới, Phó thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà đã yêu cầu chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố khẩn trương chỉ đạo các trung tâm phục vụ hành chính công thuộc phạm vi quản lý nghiêm túc quán triệt, rút kinh nghiệm từ vụ việc “yêu cầu cụ 97 tuổi đến phường làm thủ tục”, bảo đảm không để xảy ra các sự việc tương tự trên địa bàn.
Đồng thời, chủ tịch UBND các tỉnh, thành phố tổ chức rà soát cách thức thực hiện các thủ tục hành chính, căn cứ tình hình thực tiễn của địa phương để triển khai mô hình “dịch vụ công lưu động” đối với các thủ tục hành chính đủ điều kiện, tạo thuận lợi cho các đối tượng là người yếu thế, người cao tuổi, người có công, gia đình chính sách.
Phó thủ tướng cũng yêu cầu Bộ trưởng Bộ Nội vụ chủ trì, phối hợp với bộ trưởng các bộ: Tài chính, Tư pháp chỉ đạo các đơn vị liên quan rà soát quy định ủy quyền bằng văn bản tại luật Bảo hiểm xã hội để có giải pháp đơn giản hóa thủ tục hành chính cho người dân, doanh nghiệp.
Trong đó, tập trung nghiên cứu thực hiện việc ủy quyền, chứng thực trên môi trường điện tử (VNeID, Cổng Dịch vụ công quốc gia), báo cáo Thủ tướng Chính phủ phương án xử lý trước ngày 1.8.2026.
Trước đó, tại dự thảo luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Bảo hiểm xã hội đang được Bộ Nội vụ lấy ý kiến, cơ quan chủ trì soạn thảo đề xuất phương án bỏ thời gian hiệu lực 12 tháng của giấy ủy quyền nhận lương hưu, trợ cấp cho người thân.
Tin Gốc: Thanh Niên

Lấy bằng tiến sĩ toán tại Đại học Harvard khi mới 27 tuổi, trở thành giáo sư trẻ nhất Việt Nam năm 2020 ở tuổi 37, là Viện trưởng Viện Khoa học giáo dục Việt Nam (Bộ GD-ĐT), gần đây Lê Anh Vinh còn được biết tới là tác giả sách thiếu nhi rất có duyên với giải thưởng.
Sau giải khuyến khích giải thưởng Sách quốc gia năm 2023 với bộ sách Những đứa trẻ hạnh phúc (Lê Anh Vinh chủ biên), anh lại vừa được trao giải thưởng Khát vọng Dế Mèn thuộc Giải thưởng thiếu nhi Dế Mèn lần thứ 7 năm 2026 cho cuốn truyện Chú robot tưởng mình là người. Và đề thi tuyển sinh lớp 10 THPT của TP.HCM hôm 1-6 môn ngữ văn đã chọn trích Chú robot tưởng mình là người.
Trò chuyện với Tuổi Trẻ, GS.TS Lê Anh Vinh cho biết là một người làm toán, làm giáo dục rồi viết sách thiếu nhi, được bạn đọc và các hội đồng chuyên môn ghi nhận khiến anh rất vui và biết ơn.
* Thưa anh, câu chuyện một người cha viết sách từ những cuộc kể chuyện mỗi đêm cho các con của mình thật là đẹp. Mối duyên đưa anh tới việc viết sách cho thiếu nhi đã bắt đầu thế nào?
- Hồi nhỏ tôi rất thích đọc sách, đặc biệt là những cuốn sách thiếu nhi có yếu tố khoa học, phiêu lưu và tưởng tượng. Một trong những cuốn sách tôi yêu thích nhất là Thuyền trưởng Đơn vị của một nhà toán học người Nga, bản in của NXB Cầu Vồng và NXB Kim Đồng.
Cuốn sách kể về hành trình khám phá của cậu bé Số Không đi theo bác thuyền trưởng đơn vị. Tôi đọc cuốn sách đó từ những năm đầu tiểu học và đã luôn tự hỏi vì sao lại có một cuốn sách có thể khiến trẻ con thấy toán học thú vị đến thế.
Sau này khi có con, các con tôi rất thích nghe kể chuyện mỗi tối. Ban đầu tôi đọc truyện cho các con nghe, nhưng rồi các bạn ấy không thích nghe đọc nữa mà đòi bố phải tự kể. Vậy là tôi bắt đầu tưởng tượng ra những cuộc phiêu lưu mà chính các con trở thành nhân vật chính.
Tôi kể những câu chuyện để các con thấy rằng những điều mình học ở trường, kể cả những kiến thức khoa học rất nhỏ, cũng có thể giúp ích trong cuộc sống. Thấy các con hào hứng, tôi bắt đầu nghĩ đến việc viết lại để nhiều bạn nhỏ khác cũng có thể đọc.
* Với nhiều người, việc một giáo sư toán viết sách kể chuyện cho các em nhỏ thật đặc biệt và có phần... lạ. Bởi vì người ta hay dán nhãn người giỏi toán thường không thích hoặc không giỏi văn?
- Tôi nghĩ đây là một định kiến khá thú vị và có lẽ cũng không hoàn toàn vô lý nếu nhìn vào trải nghiệm đi học của nhiều thế hệ. Quả thật rất nhiều bạn học chuyên toán ngày trước sợ môn văn, nhất là sợ những bài văn phải viết theo một khuôn mẫu nào đó.
Nghĩ lại, tôi cũng phải cảm ơn các thầy cô dạy văn của mình. Hồi đi học, tôi thường nghĩ gì viết nấy, viết khá tự do, vậy mà kiểu gì cũng được các thầy cô cho trung bình 6,5 điểm, vừa đủ để đạt danh hiệu học sinh giỏi.
* Truyện của một tiến sĩ toán học có khác biệt với văn chương của những người khác?
- Tôi có một người bạn học rất giỏi văn, ngày trước đi học toàn được 9-10 điểm văn. Khi đọc truyện của tôi, bạn đó luôn nói "Biết ngay là văn của người học toán, câu chữ quá đơn giản, nhưng được cái nhiều ý". Tôi thấy nhận xét ấy cũng đúng.
Còn tôi nghĩ mỗi người khi viết đều mang theo cách mình nhìn thế giới. Người làm toán thường có thói quen đi tìm cấu trúc phía sau một vấn đề, vì vậy khi kể một câu chuyện tôi luôn nghĩ đến những câu hỏi như vì sao nhân vật hành động như vậy, tình huống này dẫn tới tình huống kia thế nào và một ý tưởng lớn có thể được kể lại bằng hình ảnh nào để trẻ em hiểu được.
Cũng phải nói thêm là viết một bài báo khoa học, một báo cáo hay một cuốn sách mang tính chuyên môn thì tôi có thể tập trung làm khá nhanh trong một khoảng thời gian cố định. Nhưng viết một cuốn truyện thì khác.
Câu chuyện cần thời gian để hình thành, nhân vật cần thời gian để sống cùng mình, nhiều chi tiết chỉ xuất hiện rất bất ngờ sau một cuộc trò chuyện, một khoảnh khắc với các con hoặc một đêm ngồi nghĩ vu vơ. Viết truyện với tôi thường chậm hơn nhưng cũng có một niềm vui rất riêng.
* Nhà toán học làm việc gì hẳn cũng theo logic chặt chẽ. Vậy anh có "đi lang thang dưới mưa không mục đích, chơi mà không cần lý do" như bài học anh muốn gửi tới các em nhỏ qua những nhân vật trẻ con trong cuốn sách của anh không?
- Tôi không phải là người thường xuyên "đi lang thang dưới mưa không mục đích" theo nghĩa lãng mạn, nhưng tôi tin vào giá trị của những việc không nhất thiết phải có mục tiêu rõ ràng: ngồi chơi với con, nghe một câu chuyện rất dài chưa biết kết thúc ở đâu, đi dạo mà không cần giải quyết việc gì.
Trong giáo dục, đôi khi người lớn muốn mọi thứ đều phải có mục tiêu: chơi để học kỹ năng gì, đọc sách để rút ra bài học gì. Điều đó không sai nhưng nếu cái gì cũng biến thành mục tiêu thì tuổi thơ sẽ rất mệt. Trẻ em cần được chơi chỉ vì vui, tò mò chỉ vì thích và yêu một điều gì đó chỉ vì thấy nó đáng yêu. Có lẽ người lớn cũng cần học lại điều ấy từ trẻ em.
* Đọc sách anh có thể thấy anh dành nhiều thời gian trò chuyện, chơi với các con và dường như học hỏi về gia đình, về cuộc sống từ chính các con vậy. Anh có phải là một người đàn ông của gia đình không?
- Tôi không dám tự nhận mình là một người đàn ông của gia đình theo nghĩa "hoàn hảo nhất" của từ này. Tôi cũng rất bận, cũng có những giai đoạn bị cuốn vào công việc và chắc chắn cũng có những thiếu sót như nhiều ông bố khác. Nhưng nếu hỏi gia đình có phải là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi không, câu trả lời chắc chắn là có.
Có lẽ vì vậy việc viết sách thiếu nhi với tôi không tách rời khỏi đời sống gia đình.
Các con thường là những độc giả đầu tiên của tôi, từ lúc ý tưởng còn rất sơ khai cho đến khi bản thảo đã hoàn thiện hơn. Tôi kể chuyện cho các con nhưng nhiều khi chính các con lại dạy tôi cách nhìn thế giới chậm hơn, hồn nhiên hơn và bao dung hơn.
* Cuốn sách của anh có nhắc, điều giáo dục nên làm là bảo vệ quyền được hiện diện của những điều chưa có tên gọi. Anh có thể chia sẻ quan điểm làm giáo dục này của anh? Ở Viện Khoa học giáo dục Việt Nam, các anh đi theo "tôn chỉ" này?
- Nếu giáo dục chỉ nhìn vào những gì đã có tiêu chí, đã có trong bảng điểm thì rất dễ bỏ sót những điều rất quan trọng như một năng lực khác biệt của trẻ, một khó khăn học tập chưa được nhận ra, một cảm xúc chưa được người lớn hiểu đúng hay một nhóm học sinh chưa có được sự quan tâm đầy đủ.
Vì vậy tôi nghĩ giáo dục trước hết phải biết lắng nghe và thừa nhận. Trước khi gọi tên được một vấn đề, trước khi có chính sách hay giải pháp hoàn chỉnh, ta cần chấp nhận rằng điều đó đang tồn tại.
Với những người nghiên cứu giáo dục, chúng tôi cũng cố gắng làm theo tinh thần ấy, giúp hệ thống nhìn thấy rõ hơn những vấn đề của trẻ em, của giáo viên, của nhà trường, từ đó có các nghiên cứu, bằng chứng và đề xuất chính sách phù hợp hơn.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Theo Sở Nông nghiệp và Môi trường Hà Nội, chất thải rắn xây dựng từ các công trường giải tỏa trên địa bàn đang được đưa đến bốn điểm xử lý, với tổng công suất khoảng 1.670 tấn/ngày. Trong đó điểm chôn lấp tại xã Nguyên Khê (huyện Đông Anh cũ) quy mô 4,8 ha, công suất tiếp nhận 360 tấn/ngày.
Ba điểm trung chuyển tạm thời và tái chế chất thải rắn xây dựng bằng công nghệ nghiền có công suất khoảng 1.310 tấn/ngày. Trong đó, điểm trung chuyển rộng 6,5 ha gần nút giao Pháp Vân - Cầu Giẽ, phường Yên Sở, có thể xử lý khoảng 480 tấn/ngày; khu VT12, phường Phúc Lợi, xử lý khoảng 480 tấn/ngày và khu tại xã Thư Lâm khoảng 350 tấn/ngày.
Phế thải xây dựng chủ yếu được nghiền làm cốt liệu để san nền, phục vụ các dự án hạ tầng đang thi công.
Theo Sở Nông nghiệp và Môi trường, bình thường tổng khối lượng chất thải rắn xây dựng phát sinh trên địa bàn khoảng 2.100 tấn/ngày. Nhưng hiện nay với việc triển khai 7 dự án cầu qua sông Hồng, khép kín các đường vành đai 1; 2; 2,5; 3; 3,5; 4, mở rộng quốc lộ 1, quốc lộ 6, đường nối đại lộ Thăng Long với cao tốc Hà Nội - Hòa Bình..., khối lượng phế thải xây dựng tăng gấp 4-5 lần.
Số liệu từ Công ty Cổ phần dịch vụ sản xuất Toàn Cầu, đơn vị quản lý hai khu trung chuyển và tái chế chất thải rắn ở phường Yên Sở và phường Phúc Lợi, cũng cho thấy phế thải xây dựng tăng đột biến những năm gần đây. Năm 2025, đơn vị tiếp nhận trên 5.000 tấn chất thải rắn mỗi ngày, tăng gấp đôi so với năm trước. Những tháng đầu năm 2026, công ty tiếp nhận trên 10.000 tấn mỗi ngày.
Công ty Toàn Cầu có hai máy nghiền xử lý 80 tấn chất thải rắn xây dựng mỗi giờ, trước đây trung bình xử lý khoảng 480 tấn mỗi ngày (chia hai ca). Hiện nay khi lượng phế thải xây dựng tăng cao và áp lực giải tỏa bãi chứa, công ty phải đẩy lên nghiền bốn ca với 800-1.000 tấn/ngày.
Dù tăng công suất máy nghiền lên tối đa thì Công ty Toàn Cầu cũng chỉ xử lý được 1/10 số phế thải xây dựng phát sinh mỗi ngày ở Hà Nội. Bãi chôn lấp ở xã Nguyên Khê khó có thể nâng công suất tiếp nhận. Theo báo cáo của UBND TP Hà Nội năm 2025, công suất chôn lấp tại bãi này còn khoảng 200.000 m3, tương đương 240.000 tấn phế thải xây dựng. Giả sử tất cả phế thải xây dựng ở Hà Nội dồn về chôn lấp thì bãi này chỉ có thể hoạt động chưa tới một tháng.
Các công trình xây dựng phải có hợp đồng xử lý chất thải rắn xây dựng trong quá trình triển khai dự án. Tuy nhiên, theo Sở Nông nghiệp và Môi trường, do chưa có đủ vị trí đáp ứng nhu cầu xử lý nên các điểm đang phải hoạt động quá tải. Lượng lớn chất thải xây dựng đang được lưu chứa tại các bãi tập kết để xử lý dần, một số được vận chuyển liên vùng ra xử lý ở các tỉnh lân cận Hà Nội.
Và một phần phế thải xây dựng, nhất là từ công trình nhà dân, đang được đổ trộm tại khu đất trống, dải cây xanh, sông hồ, kênh mương gây mất mỹ quan, ảnh hưởng đến thoát nước, làm tắc nghẽn dòng chảy.
Để giải bài toán xử lý khối lượng chất thải xây dựng gia tăng đột biến, Sở Nông nghiệp và Môi trường cho hay đang đề xuất phương án dự phòng để phục vụ các dự án trọng điểm của thành phố. Cụ thể là sử dụng giải pháp nghiền tái chế tại chỗ, máy nghiền công suất khoảng 500 tấn/ngày sẽ đặt tại vị trí đất dự án.
Các xã, phường được yêu cầu tiếp tục rà soát, bố trí điểm tập kết chất thải rắn xây dựng đáp ứng nhu cầu xử lý trong phạm vi của địa phương, định hướng mỗi xã phải có tối thiểu 1-2 điểm tập kết tạm thời phát sinh từ quá trình cải tạo, sửa chữa nhỏ của các hộ gia đình, cá nhân nhỏ lẻ.
Thành phố cũng có kế hoạch triển khai nhiều dự án xử lý chất thải rắn như: Dự án lắp đặt trạm trung chuyển tạm thời và hệ thống tái chế chất thải xây dựng bằng phương pháp nghiền ở xã Chương Dương (công suất 700 tấn/ngày); Nhà máy xử lý, tái chế chất thải rắn xây dựng tại xã Dục Tú, xã Đông Anh, công suất 1.000 tấn/ngày và 1.000 tấn/ngày bùn thải. Ngoài ra, còn có khu tiếp nhận, xử lý tái chế chất thải rắn xây dựng Mê Linh, xã Tiến Thắng công suất 480 tấn/ngày...
Trong khi chờ các dự án được triển khai, phế thải xây dựng đành chất cao như núi tại các điểm trung chuyển, công trường giải tỏa.
Tin Gốc: Vnexpress

Khoảng 23h30 ngày 2/5, xe biển số Đăk Lăk chở 3 người, chạy trên quốc lộ 24 từ Kon Tum cũ xuống phía đông Quảng Ngãi. Khi đổ xuống chân đèo Vi Ô Lắc ở xã Ba Vì, xe lao vào vách núi đoạn không có hộ lan, rồi lật.
Tại hiện trường, đầu ôtô biến dạng sau khi cắm vào chân núi, thùng xe chắn một phần làn đường, nhiều vật dụng rơi ra ngoài. Hai người đã tử vong là ông Lê Đình Thọ (46 tuổi, ở Đà Nẵng) và một người tên Minh chưa rõ nhân thân.
Người còn lại là anh Nguyễn Hồng Nam (34 tuổi, ở Đăk Lăk) bị thương, được lực lượng chức năng đưa đi cấp cứu. Hiện chưa rõ người điều khiển ôtô, cơ quan chức năng tiếp tục điều tra.
Đèo Vi Ô Lắc dài khoảng 50 km, nằm trên quốc lộ 24 ở khu vực giáp ranh giữa xã Kon Plông và xã Ba Tơ (Quảng Ngãi). Đỉnh đèo cao khoảng 1.300 m so với mực nước biển, nhiều khúc cua gấp, địa hình hiểm trở. Trên đèo thường xuyên có sương mù vào đêm, sáng sớm và chiều muộn, gây khuất tầm nhìn.
Cung đường từng xảy ra nhiều vụ tai nạn nghiêm trọng. Hồi tháng 3, ôtô chở 3 người từ Kon Tum cũ xuống Quảng Ngãi cũng rơi xuống vực sâu 200 m khiến một người chết, hai người bị thương.
UBND tỉnh Quảng Ngãi đã phê duyệt chủ trương đầu tư, cải tạo hơn 48 km quốc lộ 24 đoạn Ba Tơ - Kon Plong, với tổng vốn 2.350 tỷ đồng, dự kiến triển khai từ 2026.
Tin Gốc: Vnexpress

