Trường Đại học VinUni và Đại học Pennsylvania vừa chính thức trao thỏa thuận hợp tác giai đoạn mới, thúc đẩy việc trao đổi sinh viên, trao đổi giảng viên và hợp tác nghiên cứu giữa VinUni và toàn bộ hệ thống các trường trực thuộc Đại học Pennsylvania, không chỉ giới hạn ở Trường Y Perelman. Đặc biệt, VinUni và Đại học Pennsylvania đặt mục tiêu cùng thiết kế, cùng giảng dạy các chương trình thạc sĩ và đào tạo ngắn hạn trong lĩnh vực Giáo dục y khoa, Lãnh đạo hệ thống y tế và Quản trị bệnh viện, vươn tầm ảnh hưởng ở phạm vi khu vực.
“Số trường đại học Việt Nam hợp tác đối đẳng với đại học hàng đầu thế giới hiện nay rất ít, VinUni là trường ngoài công lập đầu tiên. Đây là điều rất đáng mừng của giáo dục đại học Việt Nam, đặc biệt là khi Nghị quyết 71 của Bộ Chính trị đặt mục tiêu đưa đại học Việt Nam lọt top 100 thế giới”, Giáo sư Nguyễn Đình Đức, Trường Đại học Công nghệ, Đại học Quốc gia Hà Nội nói.
Theo Giáo sư Nguyễn Đình Đức, việc hợp tác đối đẳng là rất khó vì đòi hỏi trường đại học phải có đội ngũ giảng viên là những nhà nghiên cứu xuất sắc tương ứng với đại học hàng đầu thì mới có thể hợp tác với họ.
Từ nhận hỗ trợ kỹ thuật đến… hợp tác đối đẳng
8 năm trước, VinUni mới chỉ là một ý tưởng đầy khát vọng và hoài bão về một trường đại học tinh hoa đẳng cấp thế giới ngay tại Việt Nam của Tập đoàn Vingroup. Ý tưởng ấy nằm vẻn vẹn trên một tờ giấy A4, được Tiến sĩ Lê Mai Lan mang sang Mỹ, gõ cửa từng trường đại học thuộc khối Ivy League – nhóm các trường đại học tư thục xuất sắc nhất – đề nghị hỗ trợ chuyên môn để xây dựng một đại học mới từ con số 0.
“Nhiều trường đã lịch sự từ chối, họ không biết mình là ai, nhưng chúng tôi không từ bỏ”, Tiến sĩ Lê Mai Lan nhớ lại.
UPenn là một trong hai trường Ivy League đầu tiên đồng ý đồng hành cùng VinUni. Để đi đến lễ ký kết hợp tác đầu tiên vào năm 2018, hai bên đã mất 7 tháng làm việc sát sao. Theo đó, UPenn hỗ trợ VinUni thiết kế mô hình chiến lược, xây dựng chương trình, đào tạo giảng viên theo đẳng cấp giáo dục khoa học sức khỏe thế giới. Để đảm bảo chất lượng và kết quả cuối cùng, UPenn còn biệt phái nhân sự sang làm giám đốc chương trình đào tạo.
Dù coi đây là “cơ hội hiếm có” để kiến tạo một trường đại học đẳng cấp thế giới hoàn toàn mới và “thực sự được truyền cảm hứng” từ khát vọng của VinUni, nhưng Giáo sư Glen Gaulton, Phó Hiệu trưởng Trường Y khoa Perelman kiêm Giám đốc Trung tâm Sức khỏe Toàn cầu của UPenn cho hay, khi đó, ông và lãnh đạo UPenn cũng rất lo lắng. Việc đặt tên UPenn bên cạnh một đại học thậm chí còn ở trên giấy có thể gây rủi ro cho danh tiếng của trường nếu chương trình không thành công.
“Tuy nhiên, hai bên vẫn quyết định hợp tác dựa trên sự tin tưởng và thấu hiểu, và thực tế đã chứng minh quyết định đó là đúng”, Giáo sư Glen Gaulton nói.
Sau 8 năm, mối quan hệ đã thay đổi về chất. Từ một trường đại học cần sự hỗ trợ chuyên môn và sự xác thực chất lượng của UPenn để xây dựng chương trình, VinUni đã dần khẳng định chất lượng học thuật tầm quốc tế để trở thành đối tác bình đẳng, đủ năng lực cùng trường đại học hàng đầu thế giới này thiết kế và đào tạo chương trình thạc sĩ.
“Nếu giai đoạn đầu, UPenn giúp Vingroup xây dựng một “startup” là VinUni thì bây giờ giữa chúng tôi là quan hệ đối tác cân bằng chứ không chỉ là tư vấn từ một phía”, Giáo sư Glen Gaulton nhấn mạnh. Nói cách khác, VinUni giờ đây không chỉ là nơi tiếp nhận chuẩn mực từ UPenn, mà đã trở thành một đối tác học thuật có năng lực cùng UPenn phát triển chương trình, đào tạo giảng viên, mở rộng nghiên cứu và tạo ảnh hưởng ra khu vực.
Uy tín được kiểm chứng bằng thực tiễn, không chỉ bằng giấy chứng nhận
Theo các chuyên gia, việc UPenn mở rộng hợp tác đã khẳng định sự thừa nhận về uy tín, chất lượng đào tạo đẳng cấp quốc tế của VinUni. Đây không chỉ là cột mốc lớn với chính VinUni mà còn có thể trở thành một tình huống điển hình cho cách một đại học 6 tuổi đời thần tốc xây dựng uy tín học thuật với một đối tác có lịch sử 286 năm.
VinUni là trường đại học đầu tiên và duy nhất ở Việt Nam có các chương trình Bác sĩ nội trú đạt chuẩn ACGME-I cũng như có chương trình Cử nhân Điều dưỡng đạt kiểm định ACEN – các chuẩn kiểm định cao nhất thế giới cho các ngành học này.
Năm 2024, VinUni từng lập kỳ tích khi là trường đại học trẻ nhất với tốc độ nhanh nhất trên thế giới đạt chứng nhận QS 5 sao toàn diện, chỉ sau 4 năm đào tạo với khóa sinh viên đầu tiên tốt nghiệp.
Nhưng UPenn không chỉ đo chất lượng bằng văn bản chứng nhận kiểm định quốc tế, họ nhìn vào chất lượng thực chứng. “Chúng tôi đã có 8 năm đồng hành với VinUni, hơn 250 giảng viên UPenn đã sang VinUni làm việc và sát cánh cùng giảng viên VinUni. Đồng thời Upenn cũng đón rất nhiều giảng viên, sinh viên VinUni sang trao đổi. Điều đó giúp UPenn có thể đánh giá thực chất chất lượng đào tạo của trường”, Giáo sư Glen Gaulton chia sẻ.
Trong 3 năm gần đây, VinUni đã cử 16 sinh viên sang UPenn để theo học chương trình thạc sĩ tích hợp VinUni – UPenn. Ngay mùa thu này, 6 sinh viên sẽ tiếp tục sang UPenn theo chương trình này. Tỷ lệ sinh viên VinUni nhận được thư mời nhập học/tổng số đơn ứng tuyển là 70% trong khi mức trung bình chỉ 5%, một tỷ lệ hết sức ấn tượng. Trong số 10 em đã học xong thạc sĩ, có 2 em nhận học bổng toàn phần của UPenn để học lên tiến sĩ, các em khác đã đầu quân cho các tập đoàn quốc tế hoặc các công ty công nghệ của Vingroup.
“Có giảng viên UPenn nhận định sinh viên VinUni có chất lượng không thua kém, thậm chí tốt hơn cả sinh viên của UPenn”, Giáo sư Glen Gaulton cho hay.
Tiến sĩ Lê Mai Lan tự hào cho biết nếu 8 năm trước, VinUni phải rất vất vả để được UPenn đồng ý hỗ trợ thì bây giờ, việc tiếp tục hợp tác giai đoạn mới đến như một lẽ tự nhiên. ” Trong giáo dục đẳng cấp, thật khó để có đường tắt. Chúng tôi phải cố gắng chứng minh chất lượng bằng sự bền bỉ, kiên định, nhất quán từ năm này qua năm khác”, bà Mai Lan nói.
Đồng hành chinh phục mục tiêu mới
VinUni công bố mục tiêu lọt top 100 đại học xuất sắc nhất, cạnh tranh với các đại học danh tiếng đã có hàng trăm năm lịch sử trên khắp thế giới, một tham vọng vô cùng lớn. “UPenn muốn đồng hành cùng VinUni trong hành trình chinh phục mục tiêu này và mong muốn xây dựng cơ hội phát triển hơn, tập trung vào phát triển nhân tài”, Phó giáo sư, Tiến sĩ Julie Sochalski, Phó Hiệu trưởng Đào tạo, Trường Điều dưỡng UPenn nói.
Tiến sĩ Lê Mai Lan bổ sung, dù đi sau, nhưng VinUni có một lợi thế đặc biệt hiếm có, đó là hệ sinh thái đa dạng và hùng mạnh của Tập đoàn Vingroup. Vì thế, ngoài việc công bố chương trình VinUni 500 để thu hút nhân tài, VinUni cũng vừa công bố xây dựng Tổ hợp Nghiên cứu và Đổi mới sáng tạo V-RIC với định hướng là một hệ thống các phòng lab và không gian thử nghiệm sandbox, vận hành theo cơ chế đồng kiến tạo, gắn trực tiếp với chu kỳ phát triển sản phẩm của các đơn vị trong hệ sinh thái.
Đây sẽ là nơi sinh viên và nghiên cứu sinh VinUni được tiếp cận các bài toán thật, thử nghiệm các giải pháp thật, và sớm làm quen với môi trường đổi mới sáng tạo trong các lĩnh vực AI, robot, xe điện, bán dẫn và khởi nghiệp công nghệ cao.
Theo Tiến sĩ Lê Mai Lan, ba trụ cột trường hướng tới là công nghệ, hội nhập và phụng sự vì con người. Việc tiếp tục hợp tác với UPenn trên tầm cao mới là bước đi quan trọng để thực hiện các mục tiêu này.
Hành trình và mục tiêu VinUni hướng tới cũng chính là khát vọng đưa đại học Việt Nam lọt top đầu thế giới, đưa giáo dục Việt Nam vươn lên nhóm 20 toàn cầu được Bộ Chính trị đặt ra tại Nghị quyết 71 về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo.
Đây là năm thứ 6 liên tiếp "con sếu đầu đàn" của ngành công nghiệp Việt Nam giữ vững ngôi vương, khẳng định vị thế của một tập đoàn kinh tế đa ngành, tiên phong trong việc kiến tạo hạ tầng hiện đại và phát triển bền vững
Vị thế "anh cả" và bản lĩnh của một Tập đoàn kinh tế lớn
Trong không gian trang trọng của buổi lễ vinh danh, cái tên Tập đoàn Becamex vang lên như một biểu tượng cho sự kiên định và tầm nhìn chiến lược. Vượt qua những giai đoạn biến động của thị trường, việc duy trì vị trí số 1 trong suốt hơn nửa thập kỷ (2021-2026) không đơn thuần là một chỉ số kinh doanh, mà là minh chứng cho sự chuyển mình mạnh mẽ từ một đơn vị phát triển hạ tầng truyền thống thành một Tập đoàn kinh tế đa năng, có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến trục kinh tế trọng điểm phía Nam.
Nhìn lại hành trình phát triển, Tập đoàn Becamex không chỉ dừng lại ở việc xây dựng nhà xưởng hay cho thuê đất. Hệ sinh thái mà Tập đoàn gầy dựng đã lan tỏa giá trị khắp cả nước, từ các "thủ phủ" công nghiệp tại Bình Dương, Bình Phước đến các địa phương vùng sâu vùng xa thông qua liên doanh VSIP. Triết lý phát triển của Tập đoàn luôn nhất quán: Kinh tế phải đi đôi với trách nhiệm xã hội và hạ tầng công nghiệp phải là nền tảng để nâng tầm chất lượng sống của người dân.
Nỗ lực đổi mới: Phát triển "Xanh" và "Thông minh"
Thành công của Tập đoàn Becamex ngày hôm nay chính là kết quả của nỗ lực không ngừng đổi mới. Không hài lòng với những gì đã đạt được, Tập đoàn đã chủ động tiên phong trong việc chuyển đổi mô hình từ khu công nghiệp (KCN) truyền thống sang KCN Thông minh – Sinh thái. Đây là bước đi sống còn để đáp ứng các tiêu chuẩn khắt khe về xanh hóa sản xuất và cam kết Net Zero toàn cầu.
Điểm sáng rực rỡ trong chiến lược này chính là dự án "Đô thị Khoa học Công nghệ Bắc Thành phố Hồ Chí Minh". Đây không chỉ là một dự án bất động sản công nghiệp thuần túy, mà là một hệ sinh thái tri thức hiện đại, nơi hội tụ của các viện nghiên cứu, các trung tâm đào tạo nhân lực chất lượng cao và các doanh nghiệp công nghệ hàng đầu. Đây chính là "trái tim" thúc đẩy đổi mới sáng tạo, chuyển đổi từ sản xuất thâm dụng lao động sang sản xuất dựa trên trí tuệ nhân tạo và tự động hóa.
Song song đó, chiến lược "Xanh" của Tập đoàn được hiện thực hóa qua việc phủ xanh các khu công nghiệp, ứng dụng năng lượng tái tạo và xây dựng các khu đô thị bền vững. Mỗi mét vuông đất mà Tập đoàn đầu tư đều được tính toán để hài hòa giữa lợi ích kinh tế và bảo vệ môi trường, tạo ra không gian sống và làm việc chuẩn mực cho hàng triệu lao động và chuyên gia.
Giao thông công cộng: Metro – Mạch máu của sự thịnh vượng
Một điểm nhấn quan trọng trong hồ sơ năng lực của Tập đoàn Becamex chính là tầm nhìn đột phá về hạ tầng giao thông. Hiểu rõ giao thông là "mạch máu" của kinh tế, Tập đoàn đang dồn lực thúc đẩy các dự án giao thông công cộng sức tải lớn, đặc biệt là tuyến Metro kết nối trực tiếp Bình Dương với TP. Hồ Chí Minh
Việc đưa đường sắt đô thị vào hệ thống hạ tầng công nghiệp là một bước đi táo bạo, giúp tối ưu hóa chi phí logistics và tạo ra sự kết nối liên vùng hoàn hảo. Đây cũng là tiền đề để phát triển các đô thị theo mô hình TOD (phát triển đô thị lấy giao thông công cộng làm trung tâm), giúp người lao động dễ dàng di chuyển, giảm ùn tắc và ô nhiễm, đồng thời mở rộng không gian phát triển đô thị cho cả khu vực phía Nam.
Khát vọng vươn tầm quốc tế
Phát biểu tại buổi lễ, lãnh đạo Tập đoàn Becamex nhấn mạnh: *"Vị trí dẫn đầu 6 năm liền là niềm tự hào, nhưng cũng là trách nhiệm lớn lao. Chúng tôi không chỉ xây dựng khu công nghiệp, chúng tôi xây dựng tương lai cho thế hệ mai sau thông qua những dự án thông minh và bền vững"*.
Tại World Cup 2026, đội tuyển Anh đang thi đấu ở bảng L. Sau trận ra quân thắng 4-2, Harry Kane và các đồng đội chuẩn bị cho hai lượt trận gặp Ghana (24/6) và Panama (28/6). Đồng hành cùng đội trưởng tuyển Anh tại giải đấu luôn có sự theo dõi của vợ anh, Katie Goodland.
Harry Kane và Katie gặp nhau lần đầu năm 4 tuổi tại trường Larkswood ở Chingford, đông bắc London. Nhà của họ cách nhau vài con phố. Cả hai tiếp tục học cùng trường tiểu học và trung học Chingford Foundation. Năm 2005, hai cô cậu bé 12 tuổi từng chụp ảnh chung với David Beckham khi cựu danh thủ về thăm trường.
Thuở nhỏ, Harry Kane hâm mộ Arsenal, trong khi gia đình Katie ủng hộ Tottenham Hotspur - câu lạc bộ Kane bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp và cống hiến suốt một thập kỷ.
Hai người chính thức hẹn hò năm 2012, sau dạ hội tốt nghiệp cấp ba. Đây cũng là giai đoạn Harry Kane gặp nhiều thử thách trong sự nghiệp khi liên tục bị Tottenham đẩy đi cho mượn tại các đội bóng hạng dưới như Leyton Orient hay Millwall. Trong suốt khoảng thời gian khó khăn trước khi thành danh này, Katie luôn ở bên và hỗ trợ tinh thần cho bạn trai.
Năm 2014, Katie nhận bằng Khoa học Thể thao tại Đại học Middlesex và làm huấn luyện viên thể hình, trong khi Kane tập trung cho bóng đá chuyên nghiệp.
Trả lời tạp chí Esquire năm 2015, Harry Kane khẳng định bạn gái luôn chứng kiến và sát cánh cùng anh suốt chặng đường thể thao. "Tôi may mắn khi sở hữu tình yêu từ thuở thiếu thời", nam cầu thủ nói.
Suốt nhiều năm qua, cặp đôi chủ động né tránh ống kính truyền thông nhằm bảo vệ cuộc sống riêng tư.
Kane cho biết vợ chồng anh duy trì lối sống giản dị. Vợ anh vẫn yêu cầu chồng tự pha trà mỗi khi về nhà, kể cả sau những trận đấu anh lập hat-trick. Kane cũng thừa nhận Katie không để sự nổi tiếng làm thay đổi cuộc sống gia đình. "Cô ấy giúp tôi giữ đôi chân trên mặt đất", anh nói.
Hai người đính hôn năm 2017 tại Bahamas và kết hôn vào mùa hè năm 2019. Họ hiện có bốn người con: Ivy, Vivienne, Louis và Henry. "Cảm ơn anh biến ước mơ của em thành hiện thực", Katie Goodland viết trên mạng xã hội kỷ niệm một tháng ngày cưới.
Khi Kane chuyển sang câu lạc bộ Bayern Munich vào tháng 8/2023 với mức lương 27 triệu USD mỗi năm, gia đình anh cũng bắt đầu cuộc sống mới tại Đức.
Thời gian đầu, tiền đạo này sống một mình tại khách sạn ở Munich trong khi vợ ở lại Anh sinh con út và tìm kiếm nhà cửa. Đến đầu năm 2024, Katie và các con mới chuyển sang sống cùng trong một căn biệt thự nhìn ra sông Isar.
Ngoài thu nhập từ bóng đá, Kane có thêm nguồn thu từ các hợp đồng quảng cáo, sở hữu bất động sản và điều hành một công ty quản lý bản quyền hình ảnh. Theo thống kê của The Sunday Times Rich List, tài sản ròng của Harry Kane hiện đạt khoảng 110 triệu bảng Anh (tương đương 140 triệu USD).
"Bây giờ tôi đi tiếp thì đơn độc mà quay về thì dang dở", Phương Nhi, 31 tuổi, sống tại bang Illinois, Mỹ nói.
Năm 2004, bà Tô Thị Hồng (mẹ Nhi) ở phường Phú Định, TP HCM được chị ruột bảo lãnh sang Mỹ định cư theo diện F4. Hồ sơ cho phép chồng và các con dưới 21 tuổi độc thân đi kèm. Lúc đó, gia đình có 6 thành viên, gồm vợ chồng bà Hồng và bốn người con, trong đó Phương Nhi là con út.
Sau 15 năm chờ đợi, năm 2019 hồ sơ của bà Hồng được duyệt nhưng ba người con đã quá tuổi đi kèm. Vợ chồng bà và Phương Nhi (được tính dưới 21 tuổi nhờ Đạo luật CSPA) đủ điều kiện định cư.
Cuối năm đó, gia đình chia hai nửa tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Để đưa ba người con còn lại sang Mỹ, vợ chồng bà Hồng nộp hồ sơ diện F2B (con trên 21 tuổi chưa kết hôn của thường trú nhân). Họ dự kiến chờ 5 năm, nhưng đến nay hồ sơ vẫn chưa hoàn tất do hệ thống di trú đình trệ sau Covid-19.
Không chỉ chịu cảnh gia đình chia cắt, cuộc sống của 6 thành viên trong gia đình rơi vào cảnh dở dang. Tại Mỹ, vợ chồng bà Hồng không biết tiếng Anh để giao tiếp, không nghề nghiệp và thu nhập. Họ phụ thuộc hoàn toàn vào tiền từ Việt Nam gửi sang.
Ban đầu, bà Hồng thích không khí trong lành, yên tĩnh của nước Mỹ, nhưng sự hào hứng sau đó biến thành cảm giác ngột ngạt. Hàng ngày, bà đi bộ một vòng công viên rồi về nấu ăn, cuối tuần chờ con chở đi siêu thị châu Á. Chồng bà, ông Minh, nhiều lần học lái xe nhưng đều bỏ dở vì sợ tốc độ cao trên cao tốc. Không có bằng lái, ông ví mình như "người mất chân". Nơi họ sống thưa dân và hiếm người Việt, ông quay quắt nhớ cảm giác đi xe máy uống cà phê hay trò chuyện với hàng xóm.
Cách đây bốn năm, người chị đứng đơn bảo lãnh qua đời vì ung thư khiến động lực ở lại Mỹ của vợ chồng bà Hồng càng mong manh. Vì cô đơn, cứ khoảng 6 tháng, vợ chồng bà Hồng lại mua vé bay về Việt Nam. Việc rời Mỹ nhiều tháng khiến ông bà bị ngắt quãng chuỗi cư trú liên tục, không đủ điều kiện thi lấy quốc tịch.
Cuộc sống của Phương Nhi cũng đảo lộn. Cô bỏ dở chương trình thạc sĩ tại Việt Nam để sang Mỹ. Nơi đất khách, Nhi học lại bằng đại học chuyên ngành marketing trong hai năm để tìm việc. Việc thay đổi môi trường cùng áp lực học hành khiến cô không thể hòa nhập. "Ở Mỹ tôi rất cô đơn vì không có bạn thân", Nhi nói. Sau giờ làm, cô chỉ biết xem phim, đọc truyện để lấp đầy khoảng trống.
Ba anh chị của Nhi ở lại Việt Nam mắc kẹt theo một kiểu khác. Để không bị ảnh hưởng đến việc xét duyệt hồ sơ, hơn 20 năm qua họ không dám yêu đương, kết hôn.
Mỗi dịp Tết, cảm giác cô đơn và nhớ nhà của Nhi càng lớn. Cô muốn về nước. Nhưng cuối năm 2022, luật sư thông báo hồ sơ của ba anh chị em đã bước vào giai đoạn xử lý tại Trung tâm Thị thực Quốc gia (NVC). Cô đành tiếp tục ở lại Mỹ chờ đợi. "Chúng tôi chỉ muốn gia đình được ở cùng một nơi nhưng chờ đợi quá lâu khiến ai cũng mệt mỏi", Nhi nói.
Tình cảnh của gia đình Nhi không hiếm gặp trên các hội nhóm của những người chuẩn bị di cư Mỹ. Dữ liệu năm 2025 của Sở Di trú và Nhập tịch Mỹ (USCIS) ghi nhận khoảng 2,4 triệu đơn I-130 (công dân hoặc thường trú nhân Mỹ bảo lãnh người thân sang định cư) đang chờ xét duyệt.
Tình trạng tồn đọng kéo dài khiến thời gian chờ đợi ngày càng tăng. Nghiên cứu của Viện Cato (Mỹ) chỉ ra thời gian chờ trung bình cho các diện bảo lãnh gia đình tăng từ 4 năm 3 tháng (năm 1991) lên 8 năm 1 tháng (năm 2018). Trong đó, diện F4 có thời gian chờ lâu nhất, trung bình 14 năm 7 tháng. Sự chậm trễ khiến nhiều người bỏ lỡ các cột mốc quan trọng cuộc đời như học hành, kết hôn, sinh con, chăm sóc cha mẹ. Đặc biệt, việc phải hoãn hay bỏ dở học tập, mua nhà do tình trạng pháp lý không rõ ràng để lại ảnh hưởng rất lâu dài.
Ông José Latour, Luật sư trưởng của Văn phòng Luật di trú LatourLaw, trụ sở ở TP HCM, cho biết nhóm hồ sơ toàn cầu diện F4 hiện mới giải quyết đến các đơn nộp trước năm 2008.
"Trong nền văn hóa coi trọng gia đình như Việt Nam, sự chậm trễ này tạo ra áp lực lớn, đôi khi trở nên đau lòng", luật sư nói. Trong 33 năm hỗ trợ các gia đình bị xáo trộn vì chính sách di trú của Mỹ, ông từng chứng kiến nhiều người phải hoãn việc học của con, hoãn nghỉ hưu, đám cưới hay lễ tốt nghiệp. "Họ không biết mình nên chờ đợi cơ hội định cư hay từ bỏ để ổn định cuộc sống tại quê nhà", ông José Latour nói.
Ông dẫn chứng trường hợp một người cha nộp hồ sơ diện F4, luôn giữ tâm thế sẵn sàng lên máy bay nên dừng mọi kế hoạch đầu tư dài hạn tại Việt Nam với hy vọng các con được sang Mỹ học tập. Khi con ông đã tốt nghiệp đại học, đi làm và quá 21 tuổi khi người cha được cấp thị thực và không còn đủ điều kiện đi cùng. Người con này rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan giữa việc chờ khiếu nại để giữ cơ hội định cư Mỹ hay kết hôn ở Việt Nam để ổn định cuộc sống và chấp nhận từ bỏ quyền lợi di trú.
Từ thực tế trên, đại diện LatourLaw khuyên các gia đình nên chủ động chuẩn bị kế hoạch học tập, nghề nghiệp và tài chính theo kịch bản thời gian chờ kéo dài, thay vì phụ thuộc vào mốc xét duyệt của cơ quan di trú.
Dù hệ thống di trú Mỹ gặp nhiều khó khăn và tồn đọng lớn, ông José Latour vẫn đánh giá lạc quan về tương lai. Ông tin rằng Mỹ sẽ sớm quay lại truyền thống đón nhận người nhập cư hợp pháp và quy trình xử lý hồ sơ bảo lãnh gia đình sẽ hiệu quả hơn trong vài năm tới.