Trong quản trị quốc gia, những tháng ngày đầu của một Chính phủ nhiệm kỳ mới là thời gian xác lập cách thức vận hành. Đó là lúc Chính phủ trả lời những câu hỏi căn bản: sẽ quản lý hay kiến tạo, kiểm soát hay trao quyền, tập trung hay phân cấp?
Lịch sử cải cách cho thấy, những chính phủ thành công không phải là những chính phủ ban hành nhiều chính sách nhất, mà là những chính phủ định hình được “hệ điều hành” tốt cho cả nhiệm kỳ ngay từ những bước đi đầu tiên.
Trong bối cảnh đó, việc Chính phủ ban hành đồng loạt 8 nghị quyết về cắt giảm, phân cấp, đơn giản hóa thủ tục hành chính và điều kiện kinh doanh ngay trong tháng đầu tiên của nhiệm kỳ không chỉ là một quyết sách hành chính thông thường. Đó là một tuyên bố chính trị – thể chế về cách Chính phủ lựa chọn hành động.
Điều này hoàn toàn phù hợp với cam kết khi phát biểu nhậm chức của Thủ tướng Lê Minh Hưng: xây dựng một Chính phủ hiện đại, kiến tạo và phục vụ nhân dân, đoàn kết một lòng dưới sự lãnh đạo của Ban Chấp hành Trung ương Đảng mà hạt nhân là đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm.
Một quyết định chưa từng có: quy mô, tốc độ và cách tiếp cận điểm gây ấn tượng mạnh nhất trước hết là quy mô cải cách.
Theo các nghị quyết được ban hành, Chính phủ tiến hành sửa đổi, bổ sung đồng bộ 163 văn bản quy phạm pháp luật, trong đó có tới 155 nghị định – một con số chưa từng có trong các đợt cải cách trước đây.
Trên cơ sở đó, 184 thủ tục hành chính được bãi bỏ, 134 thủ tục được phân cấp, và 349 thủ tục được đơn giản hóa. Không dừng lại ở đó, Chính phủ còn quyết định bãi bỏ 890 điều kiện kinh doanh, đồng thời đưa tỷ lệ thủ tục hành chính do cấp Trung ương trực tiếp giải quyết xuống còn khoảng 27%.
Mục tiêu đặt ra là giảm hơn 50% thời gian và chi phí tuân thủ cho người dân và doanh nghiệp.
Những con số này không chỉ phản ánh quy mô, mà còn cho thấy một cách tiếp cận mới: đổi mới một cách căn cơ và có hệ thống, thay vì điều chỉnh từng phần nhỏ lẻ như trước đây.
Điểm thứ hai là tốc độ triển khai. Việc ban hành đồng loạt 8 nghị quyết ngay trong tháng đầu nhiệm kỳ cho thấy đây không phải là những quyết định mang tính thử nghiệm, mà là những lựa chọn đã được cân nhắc kỹ lưỡng và triển khai với quyết tâm cao.
Trong quản trị công, tốc độ không đơn thuần là yếu tố kỹ thuật. Khi cải cách được thực hiện nhanh và đồng bộ, đó là dấu hiệu của một chính phủ không chỉ có ý chí, mà còn có năng lực hành động.
Điểm thứ ba, và quan trọng hơn cả, là cách tiếp cận. Những gì diễn ra không chỉ là “cắt giảm thủ tục”, mà là thiết kế lại cách vận hành của hệ thống hành chính. Chính phủ không chỉ giảm số lượng quy định, mà đang thay đổi logic vận hành của quyền lực nhà nước một cách thực chất và hiệu quả.
Nếu nhìn sâu vào nội dung của 8 nghị quyết, có thể thấy rõ ba chuyển dịch lớn – ba lựa chọn mang tính chiến lược của Chính phủ trong cách thức vận hành.
Trong một thời gian dài, hệ thống quản lý của chúng ta vận hành theo logic tiền kiểm: phải xin phép trước khi làm, phải được chấp thuận trước khi triển khai. Cách tiếp cận này giúp giảm rủi ro, nhưng lại tạo ra chi phí tuân thủ lớn, làm chậm dòng chảy của nền kinh tế.
Với 8 nghị quyết lần này, việc bãi bỏ hàng loạt điều kiện kinh doanh và thủ tục tiền kiểm cho thấy một chuyển dịch rõ ràng: từ kiểm soát trước sang quản trị rủi ro trong quá trình vận hành.
Nhà nước không còn đứng ở vị trí “giữ cửa”, mà chuyển sang vai trò thiết lập tiêu chuẩn, giám sát và xử lý vi phạm trên cơ sở dữ liệu và quy định của pháp luật. Đây là một thay đổi không chỉ về công cụ, mà về triết lý quản lý. Không phải kiểm soát trước để tránh rủi ro, mà là quản lý rủi ro một cách chủ động và linh hoạt.
Một trong những nội dung nổi bật của các nghị quyết là việc phân cấp 134 thủ tục hành chính, qua đó giảm mạnh tỉ lệ thủ tục do cấp Trung ương trực tiếp giải quyết.
Điều này cho thấy một lựa chọn rõ ràng: Trung ương không còn ôm việc, mà chuyển sang tập trung vào thiết kế thể chế và giám sát, trong khi trao quyền thực thi cho địa phương.
Phân quyền, nếu chỉ dừng lại ở giao việc, sẽ không tạo ra thay đổi thực chất. Nhưng nếu đi kèm với trách nhiệm giải trình và đo lường kết quả, nó sẽ trở thành động lực để nâng cao hiệu quả quản trị.
Ở đây, điều đáng chú ý không phải chỉ là “phân cấp bao nhiêu”, mà là cách phân quyền trong hệ thống hành chính – một yếu tố cốt lõi của năng lực thực thi quốc gia.
Từ kiểm soát sang kiến tạo: Định vị lại vai trò của Nhà nước
Có lẽ chuyển dịch sâu sắc nhất nằm ở cách Chính phủ định vị lại vai trò của mình đối với nền kinh tế.
Khi 890 điều kiện kinh doanh được bãi bỏ, thông điệp gửi đi là rất rõ: doanh nghiệp không còn là đối tượng cần được kiểm soát chặt chẽ, mà là chủ thể cần được trao quyền để phát triển. Nhà nước không đứng ở vị trí “cấp phép để cho tồn tại”, mà chuyển sang vai trò kiến tạo môi trường để phát triển.
Đây chính là bước chuyển từ một nền hành chính quản lý sang một nền hành chính kiến tạo – một chuyển dịch đã được nhắc đến nhiều năm, nhưng chỉ thực sự trở nên rõ nét khi được cụ thể hóa bằng những quyết định có quy mô lớn như lần này.
Những chuyển dịch nói trên không chỉ mang ý nghĩa về mặt thể chế, mà còn có tác động trực tiếp đến người dân, doanh nghiệp và toàn bộ nền kinh tế.
Với doanh nghiệp, việc cắt giảm thủ tục và điều kiện kinh doanh đồng nghĩa với việc giảm đáng kể chi phí tuân thủ – không chỉ là chi phí chính thức, mà cả những chi phí không chính thức vốn là một gánh nặng lâu nay.
Quy trình nhanh hơn, rõ ràng hơn cũng giúp doanh nghiệp tăng tốc độ ra quyết định, nâng cao khả năng cạnh tranh.
Với người dân, việc giảm thủ tục và giảm tiếp xúc trực tiếp với cơ quan hành chính sẽ góp phần giảm rủi ro nhũng nhiễu, đồng thời nâng cao chất lượng dịch vụ công.
Với nền kinh tế, ý nghĩa lớn nhất là khơi thông dòng chảy nguồn lực. Khi các rào cản thủ tục được dỡ bỏ, nguồn vốn, ý tưởng và năng lực sản xuất có thể vận hành nhanh hơn, hiệu quả hơn.
Đây chính là điều kiện cần để đạt được các mục tiêu tăng trưởng cao trong giai đoạn tới. Quan trọng hơn, những quyết định này góp phần tái thiết niềm tin – niềm tin của doanh nghiệp vào môi trường kinh doanh, niềm tin của người dân vào hiệu quả của bộ máy hành chính.
Đúng như Thủ tướng Lê Minh Hưng đã phát biểu khi nhậm chức: tôi ý thức sâu sắc rằng, lòng tin của nhân dân là nguồn lực lớn nhất của quốc gia.
Thực tế, trong tất cả các cuộc làm việc với các bộ ngành sau khi nhậm chức, Thủ tướng luôn nhấn mạnh yêu cầu tập trung, dứt khoát cắt giảm thủ tục hành chính, điều kiện kinh doanh.
Ông nêu rõ, đây là một trong những giải pháp nhanh nhất, ngắn nhất để hoàn thiện thể chế, tạo môi trường kinh doanh lành mạnh, tác động trực tiếp ngay tới tăng trưởng với mục tiêu 2 con số và quan trọng hơn cả, sẽ giúp củng cố niềm tin của người dân và doanh nghiệp.
Thách thức của lựa chọn: cải cách thực chất tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận một cách thẳng thắn rằng, lựa chọn này đi kèm với những thách thức không nhỏ.
Thứ nhất, chuyển sang hậu kiểm đòi hỏi một hệ thống dữ liệu và năng lực giám sát hiện đại. Nếu không có công cụ phù hợp, việc giảm tiền kiểm có thể dẫn đến rủi ro trong quản lý.
Thứ hai, phân quyền đòi hỏi phải thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực mới. Nếu không, có thể xuất hiện tình trạng buông lỏng hoặc “đẩy trách nhiệm” giữa các cấp.
Thứ ba, và quan trọng nhất, là thay đổi tư duy của bộ máy. Nếu tư duy quản lý cũ vẫn tồn tại, thì cải cách trên giấy có thể không chuyển hóa thành thay đổi trong thực tế.
Thủ tướng Lê Minh Hưng đã chỉ rõ, điều quan trọng là tinh thần chỉ đạo của Trung ương, Bộ Chính trị và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm về đổi mới tư duy phải được quán triệt không chỉ ở cấp lãnh đạo các bộ hay địa phương, mà phải xuống tới cấp các vụ cục, đơn vị trực thuộc, cấp thực thi.
Bởi lẽ, cải cách lớn nhất không nằm ở văn bản, mà nằm ở cách bộ máy thực thi nó mỗi ngày. Một lựa chọn đã được xác lập những tháng ngày đầu không quyết định toàn bộ nhiệm kỳ, nhưng nó quyết định hướng đi của Chính phủ.
Với việc ban hành 8 nghị quyết lần này, Chính phủ đã phát đi một tín hiệu rõ ràng: lựa chọn con đường cải cách thực chất, trao quyền và kiến tạo phát triển.
Với quyết tâm mạnh mẽ, những quyết định này không chỉ làm cho thủ tục nhanh hơn, chi phí thấp hơn. Quan trọng hơn, nó có thể làm cho nền kinh tế vận hành theo một logic hoàn toàn khác – logic của niềm tin, của hiệu quả và của tăng trưởng. Chính phủ đã cam kết là hành động, nỗ lực hết sức mình để kiến tạo cho sự phát triển, đem đến cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân.
Đó là hồi ức của ông Trần Lâm (tên thật là Kiều Xuân Tu), nguyên Chánh văn phòng, Vụ trưởng Vụ Tư liệu - Ban Nghiên cứu Lịch sử Đảng Trung ương (nay là Viện Lịch sử Đảng - Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh). Sinh thời, ông Trần Lâm vẫn kể cho con cháu và bạn bè nghe vinh dự những lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Qua tư liệu ông Trần Lâm để lại, cùng với những lần được nghe ông kể chuyện, chúng tôi xin chia sẻ tư liệu quý giá này với bạn đọc Báo Thanh Niên nhân kỷ niệm 115 năm ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh rời Bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước (5.6.1911 - 5.6.2026).
Một buổi trưa hè giữa tháng 6.1944, trời nắng như đổ lửa lên thành phố Liễu Châu. Đoàn cán bộ Mặt trận Việt Minh từ Việt Nam sang Quảng Tây (gồm cụ Đinh Chương Dương, ông Phạm Kỳ Vân và ông Trần Lâm) dừng lại trước một khách sạn lớn, mặt trông ra sông. Đoàn được bố trí nghỉ tại một phòng rộng trên lầu 2. Sau bữa cơm rồi nghỉ trưa, khoảng 2 giờ sau đoàn gặp 2 thành viên nữa là Lê Tùng Sơn và Lê Gia Lộc (Tuấn Sinh).
"Mới gặp nhau lần đầu mà tình cảm thân thiết y như những người bạn tri kỷ xa nhau lâu ngày bây giờ mới gặp lại" - ông Trần Lâm kể lại: "Còn đang vui mừng chuyện trò thăm hỏi thì chúng tôi được khách sạn báo là có khách đến thăm".
Bước vào là một người đàn ông quắc thước trên 50 tuổi. Mọi người còn ngơ ngác, vị khách đã mỉm cười, chào hỏi mọi người rất tự nhiên và cởi mở. Vị khách nhanh nhẹn ngồi xuống bên cạnh cụ Đinh và ông Lê Tùng Sơn. Đám anh em chúng tôi, không ai bảo ai, tự tìm lấy chỗ ngồi thích hợp trên mấy chiếc giường khách.
Vị khách nhìn anh em một cách thông cảm rồi tươi cười bảo:
- Cụ và chú từ Đông Hưng lên đây, đường sá xa xôi, nhất là cụ Đinh đi bộ, chắc là mệt nhọc lắm thì phải?
- Thưa Cụ - cụ Đinh thay mặt chúng tôi trả lời - Từ Đông Hưng lên Nam Ninh, đi bộ qua Thập Vạn Đại Sơn, lại phải tìm đường đi tránh quân Nhật, nên cũng rất vất vả. Đến Nam Ninh được nghỉ lại một ngày rồi đáp ô tô lên đây. Giờ thì cũng đã đỡ mệt.
- Các đồng chí chúng ta ở nhà đều khỏe cả chứ cụ? Tôi đi xa lâu ngày, lại bị cầm tù ở đây hơn 1 năm, tin tức không hề có, trải qua hơn chục nhà tù, bây giờ mới được tự do, nên tôi rất muốn được biết tình hình ở nhà ra sao?
Cụ Đinh cười, nói rất tự nhiên:
- Thưa Cụ, các đồng chí Trung ương hiện nay đang rất bận, đó là vì hiện nay cả nước đang sôi sục không khí chuẩn bị sẵn sàng khi cơ hội tình hình quốc tế thuận lợi là khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền, một khi quân đội Đồng Minh tiến vào Đông Dương...
Vị khách yên lặng ngồi nghe cụ Đinh Chương Dương nói. Đôi mắt vị khách nhìn đăm chiêu. Trong đầu ông Trần Lâm lúc này thoáng nghĩ hình như vị khách đang suy tư một điều gì đó. Rồi thấy ông Phạm Kỳ Vân đôi ba lần như có ý muốn nói, vị khách liền quay sang ngột hỏi:
- Chú này tên gì nhỉ? Trước chú làm việc ở tỉnh nào?
- Thưa Cụ - ông Phạm Kỳ Vân trả lời, cháu tên là Hưng, lúc ở nhà, cháu là Bí thư tỉnh Bắc Giang. Bị Tây bắt, không có chứng cứ gì, nên chúng bắt giam vào căng (camp: trại tập trung) Bá Vân. Nằm im trong căng, không chịu được, cháu tìm cách vượt tù và bắt liên lạc với trên…
Dừng một lát, rồi ông Kỳ Vân lại nói tếp:
- Thưa Cụ, cháu được biết nhiều nhà tù đã tổ chức những cuộc vượt ngục để tăng thêm cán bộ cho phong trào… Cho nên bây giờ tuy đã được giao nhiệm vụ ra ngoài này, nhưng thâm tâm cháu vẫn mong được trở về trực tiếp tham gia vào công cuộc chuẩn bị cho tổng khởi nghĩa.
Nghe xong, vị khách cười hồ hởi rồi nói:
- Được, nguyện vọng của chú rất đáng hoan nghênh, thế nhưng còn nhiệm vụ mà đoàn thể giao cho chú ở đây thì sao?
Ông Phạm Kỳ Vân im lặng không trả lời. Vị khách cũng không hỏi thêm, rồi quay sang phía ông Trần Lâm, vị khách hỏi:
- Còn chú mày năm nay bao nhiêu tuổi, trông trẻ thế? Có vợ chưa? Và chú hoạt động ở tỉnh nào trước đây?
Ông Trần Lâm liền đáp:
- Dạ thưa Cụ, cháu 25 tuổi, ra đây cháu đổi tên theo tiếng Quảng Đông là Voòng Dzếnh.
Nghe ông Trần Lâm thật thà kể về gia cảnh của mình, đã có vợ và 2 con nhỏ ở nhà, vị khách dặn dò ông điều đầu tiên là cần bí mật thông tin cá nhân, tiếp đó là phương pháp hoạt động trên đất nước bạn. Cảm thấy buổi đầu tiên thời gian ngắn ngủi và đoán chắc vị khách cũng bận, nên không dám kéo dài cuộc nói chuyện, đoàn phải tranh thủ xin một số ý kiến cần thiết nhất.
- Thưa Cụ - cụ Đinh Chương Dương nói - Hôm nay được gặp Cụ là một điều rất may mắn, vậy xin Cụ cho anh em chúng tôi, những người ở trong nước mới ra đây được hiểu rõ một số vấn đề mà sắp tới chúng tôi sẽ phải thực hiện.
- Xin cụ cứ nói - vị khách đáp lời - tôi nghe đây. Điều gì biết, tôi sẽ trả lời, điều gì chưa rõ ta sẽ nói chuyện sau.
- Vậy điều đầu tiên, xin Cụ cho biết ý kiến về thái độ và chính sách của chính phủ Tưởng Giới Thạch đối với cách mạng Việt Nam. Viện trợ của họ sẽ như thế nào?
- Viện trợ thì cũng có, nếu chúng ta biết khôn khéo tranh thủ, nhưng cũng không nên quá hy vọng. Hiện nay chính phủ Tưởng Giới Thạch rất muốn bắt tay với cách mạng Việt Nam. Họ muốn thông qua Việt Minh để nắm lấy Việt Nam rồi sau đó nắm cả Đông Dương. Nhưng họ còn e ngại Việt Minh… Cụ và các chú ra ngoài này công tác đừng để lộ mình, cũng đừng để họ hiểu sai về mình. Còn thì tùy việc tùy lúc mà ứng xử cho thích hợp, sao có lợi cho cách mạng là được.
- Như vậy với chính phủ Tưởng là đã rõ - cụ Đinh nói - còn đối với Cách mạng Đồng Minh hội, nên việc làm như thế nào, xin Cụ cho một số ý kiến.
- Vấn đề này, chú Lê Tùng Sơn sẽ nói cụ thể về tổ chức và quan hệ nội bộ Trung ương Cách mạng Đồng Minh hội để cụ và các chú nắm được tình hình rồi từ đó mà làm việc. Ta phải luôn nắm vững nguyên tắc và lợi ích cách mạng Việt Nam mà tranh thủ mọi lực lượng chống Nhật - Pháp.
Sau cuộc gặp đầu tiên này, ông Trần Lâm và đoàn được biết vị khách đó chính là lãnh tụ Hồ Chí Minh và cũng chính là đồng chí Nguyễn Ái Quốc.
Sáng ngày 13.1.1946, nhân dân tỉnh Ninh Bình phấn khởi và tự hào lần đầu tiên được đón Hồ Chủ tịch về thăm. Ông Trần Lâm lúc này là Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình ra đón Hồ Chủ tịch. Gặp ông, Hồ Chủ tịch hỏi:
- Chú về đây công tác lâu chưa?
- Dạ cháu mới về thôi ạ - ông Trần Lâm đáp.
- Công tác ở đây có hợp không, có khó không? - Bác hỏi tiếp.
- Lần đầu tiên cháu làm công tác chính quyền, cháu lo lắm và còn rất bỡ ngỡ - ông Trần Lâm thưa.
- Đúng thế đấy, cách mạng từ trước đến nay đã làm gì có chính quyền. Cứ làm việc đi, rồi sẽ quen - Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn - Ta vừa làm vừa học, điều hay ta phát huy, điều dở ta sửa chữa rút kinh nghiệm làm tốt hơn. Bây giờ ta làm việc là làm việc cho cách mạng, chứ không phải là làm quan cách mạng. Ta làm việc vì Nhân dân, ta là đầy tớ của Nhân dân nên phải hết lòng, hết sức vì Nhân dân.
Ông Trần Lâm từng kể: "Sau Cách mạng Tháng Tám, khi tôi làm Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình (1945 - 1948), tôi đã có vinh dự thay mặt nhân dân trong tỉnh đón tiếp 2 lần Hồ Chủ tịch về thăm. Rồi trong thời gian kháng chiến chống Pháp tôi lại được trực tiếp phục vụ tại Văn phòng Phủ thủ tướng (tháng 3.1949 - tháng 6.1950) làm Vụ trưởng Vụ Huấn học… Đó thật sự là một vinh dự lớn lao cho tôi và gia đình".
Bài viết "Thói quen mỗi sáng, bỏ vật dụng vào ba lô rồi đi bộ thong dong đến công ty" trên Tuổi Trẻ Online nhận về nhiều ý kiến của bạn đọc.
Không phải ai cũng có điều kiện hay hoàn cảnh để đi bộ đến công ty mỗi ngày, nhưng với nhiều bạn đọc, đó lại là một lựa chọn đáng giá cho sức khỏe của mình và tinh thần.
Bạn đọc Sao Xẹt kể một câu chuyện dài: "Dù sở hữu xe máy, đủ điều kiện đi lại thoải mái, nhưng tôi vẫn chọn đi bộ trong hầu hết các quãng đường dưới 2km. Từ thời còn đi làm đến khi nghỉ hưu, thói quen mang ba lô, tự di chuyển bằng đôi chân vẫn không thay đổi".
Bạn đọc này cho biết có lẽ cũng nhờ vậy mà ở tuổi ngoài 70, ông vẫn khỏe mạnh, chưa từng phải nằm viện qua đêm.
Không chỉ người lớn tuổi, nhiều người đang đi làm cũng dần chọn cách di chuyển "chậm lại". Bạn đọc Tam Uyên chia sẻ kinh nghiệm đi xe buýt kết hợp đi bộ suốt 4 năm ở Hà Nội:
"Với quãng đường 12km, việc tránh được áp lực giao thông đã là một lợi ích lớn, đặc biệt với những người không còn muốn chen chúc giữa dòng xe cộ. Nhưng điều đáng nói hơn là sức khỏe cải thiện rõ rệt: ít bệnh vặt hơn, cơ thể thích nghi tốt hơn với thời tiết".
Theo bạn đọc này, đi bộ và sử dụng phương tiện công cộng là một cách sống an toàn, văn minh giữa đô thị đông đúc.
Bạn đọc Tiến Nguyễn cũng có hành trình tương tự. Từ xe máy chuyển sang xe buýt, mỗi ngày anh đi bộ hơn 2km để kết nối giữa nhà, trạm và công ty. Những đoạn đường tưởng như khó khăn ấy lại trở thành thời gian tập thể dục tự nhiên.
"Như bài viết, ba lô tui như túi thần kỳ, lúc nào cũng đầy đủ phụ kiện như dù, áo khoát...", bạn đọc Tiến Nguyễn viết.
Ở góc nhìn rộng hơn, bạn đọc Phương Anh cho rằng "sống xanh" không phải điều gì quá xa vời. Đôi khi nó bắt đầu từ chính việc đi bộ mỗi ngày, từ việc giảm bớt một chuyến xe, thêm vào vài bước chân. Khi thói quen nhỏ được duy trì, nó tạo ra tác động lớn hơn đến môi trường và chính bản thân mỗi người.
Không chỉ là câu chuyện sức khỏe, đi bộ còn mang lại sự thư thả trong đầu óc. Bạn đọc Quốc nhận xét rằng: "Khi đi bộ, con người có thời gian quan sát cuộc sống xung quanh, không bị cuốn vào nhịp vội vã. Những con đường quen thuộc bỗng trở nên khác đi khi ta thực sự nhìn ngắm chúng".
Song không phải ai cũng có thể thong dong như vậy. Bạn đọc Mỹ Mỹ đặt ra một chi tiết tưởng nhỏ mà lại rất thật: "Nếu mà đường được phủ nhiều cây xanh mát thì đi bộ vui hơn nữa, nhiều tuyến đường bây giờ nắng quá làm sao mà đi bộ nổi?".
Cùng mạch đó, bạn đọc Linh Linh nhìn vấn đề theo hướng thực tế hơn: "Nhà ai gần chỗ làm thì đi bộ, còn xa chỗ làm thì đi xe bus, tiện thì đi metro vừa bảo vệ môi trường vừa tiết kiệm được một khoản nhỏ. Không cực đoan phải đi bộ bằng mọi giá, mà chọn phương án phù hợp nhất trong hệ sinh thái giao thông hiện có".
Bên cạnh đó, nhiều người mong muốn có vỉa hè để đi bộ chứ nạn lấn chiếm buôn bán dựng xe hết vỉa hè phải đi xuống lòng đường thì không an toàn.
Tối 3.6, thượng tá Đoàn Văn Tỉnh, Đồn trưởng đồn biên phòng Sơn Trà (Bộ đội biên phòng thành phố Đà Nẵng), cho biết đơn vị vừa bắt giữ một nghi phạm về hành vi mua bán, tàng trữ trái phép chất ma túy, thu giữ hơn 100 gram ma túy đá.
Trước đó, khoảng 20 giờ ngày 2.6, tại khu vực đường Phạm Bằng giao với đường Vân Đồn (phường Sơn Trà, thành phố Đà Nẵng), lực lượng Đồn biên phòng Sơn Trà phối hợp Công an phường Sơn Trà bắt quả tang Lê Văn Thành (31 tuổi, ở căn hộ trên đường Ngô Quyền) đang tàng trữ trái phép chất ma túy.
Tại hiện trường, lực lượng chức năng thu giữ 1 gói ni lông chứa khoảng 5 gram ma túy đá. Tiến hành khám xét khẩn cấp nơi ở của Thành, cơ quan chức năng tiếp tục phát hiện, thu giữ thêm 7 gói ni lông chứa khoảng 100 gram ma túy đá cùng một cân điện tử dùng để phân chia ma túy.
Làm việc với cơ quan điều tra, Thành khai nhận đã tàng trữ ma túy để chuyên bán cho các con nghiện tại khu vực cảng cá Đà Nẵng và một số thuyền viên, ngư dân tàu cá hoạt động đánh bắt xa bờ, dài ngày.
Hiện vụ việc đang được Đồn biên phòng Sơn Trà tiếp tục điều tra, xử lý.