Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết “Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý”. Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân…. Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Tôi và vợ kết hôn được 9 năm. Trước khi đến với nhau, ai cũng trải qua vài mối tình thời học sinh, sinh viên, nhưng khi yêu và cưới nhau thì cả hai đều đã chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Hiện tại chúng tôi có hai con, một trai một gái rất dễ thương. Học xong, tôi làm việc tại nhà vì gia đình có cơ sở kinh doanh riêng. Khi gia đình phá sản, những người xung quanh từ bà con đến bạn bè gần như đều quay lưng.
Tôi từng nghĩ lúc khó khăn sẽ nhận được sự động viên, an ủi, nhưng thực tế lại khác hoàn toàn, ngay cả vợ tôi cũng thay đổi. Từ thái độ khinh thường đến cách nói năng hỗn láo của vợ khiến tôi rất tổn thương. Vợ tôi là công chức, có công việc ổn định, lương hơn triệu đồng một tháng. Từ khi cưới nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ hỏi lương vợ hay ngửa tay xin vợ một đồng nào. Giờ nhà tôi gặp khó khăn, em lại tỏ rõ sự khó chịu.
Có lần em nói chuyện với chị dâu tôi, chê tôi là đồ vô tích sự, đồ ăn hại. Gần đây nhất, em còn nói với bạn bè về mẹ chồng rằng mẹ tôi lười, không chịu làm gì, trong khi mẹ tôi đã hơn 70 tuổi. Em còn nói một câu khiến tôi đau lòng mãi: "Ở xa thì thơm, ở gần thì thối", dù căn nhà chúng tôi đang ở là nhà bên nội. Đã nhiều lần tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng nghĩ đến hai con nên lại không nỡ. Tôi cố gắng sống tiếp cho đến hôm nay. Hiện tại vợ đi làm từ 7h sáng đến 19h tối mới về. Việc đưa đón hai con đều do tôi đảm nhiệm, dù tôi cũng có công việc riêng; nhiều hôm phải chạy vội để kịp đón con nên công việc cũng bị ảnh hưởng không ít.
Bây giờ tôi rất buồn và thất vọng về vợ nhưng không biết tâm sự cùng ai. Mong những ai từng ở hoàn cảnh giống này có thể chia sẻ đôi lời. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tôi và em yêu nhau hơn hai tháng, em hơn tôi 5 tuổi và từng lập gia đình. Vừa rồi chúng tôi xảy ra rất nhiều chuyện. Em đã đọc được tin nhắn của tôi nhắn trêu với bạn khác từ xưa, vì thế em bảo tôi lăng nhăng, phản bội. Thật lòng những tin nhắn đó tôi trêu từ lâu lắm rồi, cũng không có ý gì cả.
Về phía em, có rất nhiều vệ tinh và luôn nhắn tin với họ (đôi lúc còn nhắn trước mặt tôi). Em luôn bảo không có gì, vẫn yêu tôi nhưng nội dung nhắn với họ rất thân mật, ngọt ngào, đôi khi còn tán tỉnh nhau. Vấn đề là họ nhắn kiểu nào thì em vẫn nhắn lại, có người còn gọi em là vợ. Tôi rất yêu em, không muốn chỉ vì mấy tin nhắn trêu đùa từ trước mà khiến em hiểu lầm; hơn nữa cũng muốn bạn gái dừng nhắn tin với những người tán tỉnh em. Rất mong các bạn tư vấn giúp.