Ghi nhận của VnExpress ở một số chi nhánh của 4 chuỗi đồ uống nổi tiếng tại TP HCM cho thấy nhiều quán thường xuyên phát nhạc để phục vụ khách hàng. Những bài hát này đều nằm trong nhóm dẫn đầu xu hướng thưởng thức của khán giả đại chúng, nhất là người trẻ. Nhân viên tại các cửa hàng này cho biết họ mở playlist thịnh hành trên các ứng dụng nghe nhạc hoặc mở từ “kho”, ứng dụng vận hành trên toàn chuỗi.
Đại diện một chuỗi đồ uống nói các nền tảng trực tuyến là nguồn phát nhạc chính cho toàn chuỗi có hơn chục cửa hàng này. Công ty sẽ không quy định playlist cụ thể mà trao quyền tự chủ cho từng chi nhánh, nhưng sẽ lưu ý cần đáp ứng một số tiêu chí như ưu tiên playlist thịnh hành, bài hát đang là xu hướng trên mạng xã hội hoặc phù hợp với “gu” của tệp khách hàng tại từng chi nhánh.
“Quy trình trên đã trở thành điều phổ biến trong ngành dịch vụ đồ uống”, người này cho hay.
Chủ một quán trà sữa tại phường Tân Hưng (TP HCM) cũng cho biết mở playlist thịnh hành từ các nền tảng là một trong những công việc được chị làm tự động mỗi ngày. Chị nói đã “ý thức” được vấn đề bản quyền nên bỏ 65.000 đồng mỗi tháng để mua gói nghe nhạc (subscription). Theo chủ quán, việc đóng phí cho nền tảng đồng nghĩa với việc chị có thể sử dụng không giới hạn.
Không chỉ hai trường hợp trên, hiện nay hầu hết nhà hàng, quán cà phê đều diễn ra tình trạng này.
Tuy nhiên, thực tế nhiều nền tảng phát nhạc trực tuyến như Spotify, Apple Music hay YouTube Music hiện nay đều quy định rõ trong điều khoản và điều kiện rằng giới hạn dịch vụ cho mục đích cá nhân, phi thương mại. Tài khoản mà người dùng trả phí hằng tháng chỉ cho phép nghe riêng tư, không quảng cáo, tải về nghe ngoại tuyến hoặc dùng thêm các tính năng nâng cao. Các nền tảng đều nêu rõ người dùng không có quyền mở nhạc tại quán cà phê, nhà hàng, cửa hàng, phòng gym, trường học hoặc tại các sự kiện có yếu tố kinh doanh.
Chia sẻ với VnExpress, ông Đỗ Duy Thanh, Giám đốc Công ty Tư vấn FnB Director và Sáng lập Horeca Business School, nói trong ngành dịch vụ ăn uống, âm nhạc không chỉ “mở cho có không khí”, mà còn là một thành phần của trải nghiệm dịch vụ. Khách đến nhà hàng, quán cà phê, quán bar hay lounge không chỉ để mua món ăn và đồ uống, họ mua trạng thái cảm xúc được tạo nên từ không gian, ánh sáng, mùi hương, cách phục vụ, món ăn và cả âm thanh. Âm nhạc vì vậy tác động rất sớm đến cảm nhận của khách hàng.
Thế nhưng, theo ông Thanh, mức độ tuân thủ bản quyền âm nhạc trong ngành dịch vụ ăn uống hiện nay không đồng đều. Nhóm khách sạn lớn, chuỗi nhà hàng, trung tâm thương mại, thương hiệu quốc tế hoặc mô hình có vốn đầu tư bài bản thường quan tâm đến vấn đề này sớm hơn. Họ có bộ phận pháp lý, vận hành và quy trình kiểm soát rủi ro rõ ràng hơn. Trong khi đó, nhiều quán độc lập, quán cà phê nhỏ, nhà hàng gia đình hoặc mô hình mới khởi nghiệp vẫn chưa xem bản quyền âm nhạc là một hạng mục tuân thủ cần được quản lý nghiêm túc.
Nguyên nhân đầu tiên được ông Thanh nêu ra là thói quen của thị trường. Trong nhiều năm, âm nhạc trong quán ăn, quán cà phê thường được xem là thứ có sẵn, dễ mở và gần như miễn phí. Chủ quán có thể mở nhạc từ điện thoại, máy tính, tivi, nền tảng nghe nhạc hoặc video trực tuyến mà không nghĩ đó là hành vi sử dụng âm nhạc trong môi trường kinh doanh.
Nguyên nhân thứ hai là nhiều người hiểu sai về từ “miễn phí”. Những bản nhạc ghi “free”, “no copyright”, “royalty-free” hay “không bản quyền” không đồng nghĩa với việc nhà hàng được quyền phát miễn phí trong không gian kinh doanh. Nhiều người không phân biệt rõ giữa miễn phí nghe, tải, dùng cho cá nhân và quyền phát nhạc tại một địa điểm thương mại.
Ở góc nhìn của người hành nghề pháp lý, Luật sư Đào Tiến Phong, Giám đốc Công ty luật Investpush Legal, lý giải việc hiểu lầm rằng đã mua gói nghe nhạc từ các nền tảng sẽ được toàn quyền sử dụng xuất phát từ việc đánh đồng giữa quyền sử dụng cá nhân và quyền khai thác thương mại. Nhiều người mua không hiểu hết các quy định của Luật Sở hữu trí tuệ. Bên bán và cả bên mua cũng không truyền tải các quy định này cho nhau. Theo luật, khi mua gói nghe nhạc, người dùng thực chất chỉ đang trả tiền để được cấp quyền tiếp cận và sử dụng bản sao tác phẩm phục vụ nhu cầu cá nhân, không nhằm mục đích thương mại.
Các chủ quán cũng cần phân biệt được không gian riêng tư và không gian công cộng. Quán cà phê là một cơ sở kinh doanh thương mại và là địa điểm mà công chúng có thể tiếp cận. Do đó, hành vi phát nhạc tại đây không còn là nhu cầu giải trí cá nhân mà đã trở thành một công cụ hỗ trợ hoạt động kinh doanh. Khi bản chất mục đích sử dụng thay đổi, giới hạn quyền của người mua cũng thay đổi, từ đó phát sinh nghĩa vụ trả tiền bản quyền.
Căn cứ theo các quy định của Luật Sở hữu trí tuệ, luật sư chỉ ra quán cà phê bị ràng buộc bởi các quy định về quyền tài sản thuộc quyền tác giả đối với tác phẩm âm nhạc và quyền liên quan với bản ghi âm, ghi hình.
Với quyền tác giả, việc phát nhạc tại quán cà phê là hành vi “biểu diễn tác phẩm trước công chúng gián tiếp”. Đây là quyền tài sản độc quyền của tác giả, chủ sở hữu quyền tác giả. Do đó, khi khai thác và sử dụng quyền này, quán cà phê phải được sự cho phép và trả tiền bản quyền, cùng các quyền lợi vật chất khác (nếu có). Luật sư lưu ý thêm đa số các nền tảng phát nhạc không được cấp quyền đại diện thu tiền bản quyền tác phẩm.
Với các quyền liên quan, việc mở nhạc tại quán cà phê được xếp vào trường hợp sử dụng bản ghi âm, ghi hình đã công bố nhằm mục đích thương mại trong hoạt động kinh doanh. Theo quy định tại Luật Sở hữu trí tuệ, quán cà phê không bắt buộc phải xin phép nhưng phải trả tiền bản quyền theo thỏa thuận cho người biểu diễn, nhà sản xuất bản ghi âm, ghi hình và tổ chức phát sóng kể từ khi sử dụng.
Do đó, để tránh vi phạm bản quyền âm nhạc, Luật sư Đào Tiến Phong khuyến nghị khi có nhu cầu sử dụng âm nhạc, các cơ sở F&B cần liên hệ với các tổ chức như Trung tâm Bảo vệ Quyền tác giả Âm nhạc Việt Nam (VCPMC) hoặc Hiệp hội Công nghiệp Ghi âm Việt Nam (RIAV) để hỏi xem họ có được ủy quyền để cấp quyền sử dụng hay không, từ đó ký kết hợp đồng và đóng phí để sử dụng. Nếu họ không được ủy quyền, chủ quán phải liên hệ với chủ sở hữu bài hát.
Theo quy định của Nghị định 17/2023, số tiền bản quyền chi trả (tính theo năm) = Mức lương cơ sở x Hệ số điều chỉnh. Với quán cà phê hoặc giải khát, hệ số điều chỉnh được tính theo diện tích.
Các địa điểm có diện tích từ 15 m2 trở xuống, hệ số điều chỉnh là 0,35. Nếu diện tích từ trên 15 m2 đến 50 m2, hệ số điều chỉnh cho mỗi m2 tăng thêm là 0,04. Còn với cơ sở có diện tích trên 50 m2, hệ số điều chỉnh cho mỗi m2 tăng thêm là 0,02. Bảng dưới đây minh họa số tiền bản quyền âm nhạc tối đa cho các quán cà phê chia theo diện tích:
Diện tích
Hệ số điều chỉnh
Tiền bản quyền mỗi năm (đồng)
15 m2
30 m2
50 m2
60 m2
100 m2
Không ít doanh nghiệp F&B cho rằng khi phải tuân thủ phí bản quyền sẽ tạo ra gánh nặng chi phí mới. Chủ tiệm trà sữa tại phường Tân Hưng (TP HCM) cho biết với diện tích hơn 30 m2, nếu đúng quy định, chị phải đóng gần 3 triệu đồng mỗi năm. Trong khi đó, lợi nhuận quán tạo ra chỉ “dăm ba triệu”.
“Các hàng quán mở nhạc cũng là một cách hỗ trợ PR miễn phí cho bài hát và ca sĩ cũng được hưởng lợi. Do đó, bắt chúng tôi gánh thêm khoản phí bản quyền thì không công bằng lắm”, chị nói thêm.
Khảo sát của iPOS trên 3.000 doanh nghiệp ngành F&B, chủ yếu ở Hà Nội và TP HCM, cho thấy hơn 57% cho rằng áp lực từ các chính sách tuân thủ pháp lý là một trong những rào cản ảnh hưởng đến biên lợi nhuận trong năm trước. Phần lớn hộ kinh doanh F&B không chỉ đối mặt với chi phí hành chính mà còn với chi phí phát sinh từ quá trình chuẩn hóa vận hành. Điều này thường bao gồm việc triển khai hóa đơn điện tử khởi tạo từ máy tính tiền, hoàn thiện chứng từ và kê khai thuế, đầu tư phần mềm bán hàng – kế toán. Xét riêng từng đầu việc, mỗi khoản có thể không quá lớn, nhưng khi cộng dồn lại, chúng làm tăng chi phí cố định và thời gian quản trị.
Ông Đỗ Duy Thanh nhìn nhận bản quyền âm nhạc có thể trở thành gánh nặng nếu doanh nghiệp tiếp cận theo cách bị động. Ngược lại, nếu được quản lý đúng, đây không phải là nguyên nhân chính bào mòn lợi nhuận.
Ông phân tích, doanh nghiệp hiện phải gánh nhiều khoản, từ tiền thuê mặt bằng, nguyên liệu, nhân sự, điện nước, khấu hao, truyền thông, chiết khấu nền tảng, thuế, phí ngân hàng, phần mềm, sửa chữa, hao hụt và nhiều chi phí nhỏ khác. Trong bức tranh đó, bản quyền âm nhạc không phải lúc nào cũng là khoản lớn nhất, nhưng là một khoản chi phí tuân thủ khiến chủ quán cảm thấy áp lực hơn, vì trước đây nhiều người chưa đưa vào cấu trúc giá thành.
Vấn đề lớn hơn không nằm ở bản quyền âm nhạc riêng lẻ, mà ở hiện tượng cộng dồn chi phí tuân thủ. Thuế rõ ràng hơn, hóa đơn chặt chẽ hơn, lao động phải chuẩn hơn, an toàn thực phẩm nghiêm ngặt hơn, phòng cháy chữa cháy đầy đủ hơn, nhãn hiệu phải được bảo vệ tốt hơn, giờ thêm bản quyền âm nhạc. Khi tất cả cùng đi vào chi phí vận hành, doanh nghiệp buộc phải tính lại mô hình lợi nhuận.
Ông Thanh cho rằng bản quyền âm nhạc không nên được nhìn như “kẻ bào mòn lợi nhuận”. Điều gây tổn hao lợi nhuận lớn nhất vẫn là tư duy kinh doanh thiếu hệ thống: thiết kế mô hình sai, định giá chưa bao gồm đầy đủ chi phí, kiểm soát giá vốn kém, năng suất lao động thấp, chi phí cố định cao và quản lý vận hành thiếu kỷ luật.
Cách tiếp cận đúng theo ông này là đưa bản quyền âm nhạc vào ngân sách vận hành ngay từ đầu. Với mô hình nhạc nền, đó là một chi phí tuân thủ định kỳ. Với mô hình ẩm thực giải trí, đó là một phần của giá vốn chương trình hoặc chi phí sản phẩm trải nghiệm. Khi chi phí đã được nhận diện đúng, doanh nghiệp có thể điều chỉnh giá vé, phụ thu âm nhạc, giá đồ uống, gói đặt bàn hoặc chính sách sự kiện.
Các chuyên gia nhìn nhận năm 2026 đánh dấu giai đoạn ngành dịch vụ ăn uống bước vào môi trường tuân thủ cao hơn và đây là điều không thể tránh khỏi. “Một thị trường càng trưởng thành, chi phí tuân thủ càng rõ ràng. Doanh nghiệp không nên chỉ than phiền, mà cần đặt câu hỏi: Mô hình kinh doanh đã đủ khỏe để hấp thụ chi phí tuân thủ hay chưa?”, ông nêu quan điểm.
Thị trường vàng vừa trải qua những phiên giao dịch nghẹt thở khi giá liên tục lên - xuống. Ghi nhận vào lúc 6h ngày 12/6 giờ Việt Nam, giá vàng giao ngay bất ngờ có cú lội ngược dòng đầy ấn tượng, bật tăng mạnh mẽ lên mốc 4.228,28 USD/ounce sau khi đã bị đẩy về sát ngưỡng hỗ trợ tâm lý cực kỳ quan trọng là 4.000 USD/ounce trước đó.
Biến động này một lần nữa khiến các nhà đầu tư cá nhân phải đặt câu hỏi về bản chất thực sự của vàng. Đằng sau những bảng điện tử nhảy số liên tục là một "hệ thống đường ống" vận hành vô cùng tinh vi, chi phối bởi dòng chảy dịch chuyển suốt 90 năm qua giữa phương Tây và phương Đông.
Bản chất tiền tệ và cuộc đấu trí tại phương Tây
Để hiểu được vì sao giá vàng có thể quay đầu ngoạn mục như vậy, trước hết cần nhìn nhận vàng dưới một lăng kính hoàn toàn khác biệt so với các loại hàng hóa thông thường. Không giống như đồng, lúa mì hay dầu mỏ vốn chịu tác động trực tiếp từ sản lượng khai thác hàng năm, giá trị của vàng hoạt động theo một logic riêng biệt.
Theo Hội đồng Vàng Thế giới (WGC), hiện có khoảng gần 220.000 tấn vàng tồn tại trên mặt đất, trong khi các mỏ toàn cầu chỉ khai thác thêm khoảng 3.500 tấn mỗi năm. Điều này tạo ra tỷ lệ dự trữ trên sản lượng khai thác lên tới khoảng 60 lần, khiến nguồn cung mới từ việc khai thác gần như không thể làm thay đổi bức tranh giá cả tổng thể.
Vàng vận động giống một loại tiền tệ hơn là hàng hóa, và giá trị của nó được quyết định bởi việc ai đang sở hữu số vàng hiện có và họ sẵn sàng bán ở mức giá nào.
Trong hệ thống tài chính phương Tây, vàng cạnh tranh trực tiếp với các tài sản tài chính khác, đặc biệt là trái phiếu chính phủ Mỹ. Đối thủ lớn nhất của kim loại quý này chính là lợi suất thực, tức lợi suất trái phiếu sau khi đã điều chỉnh lạm phát. Khi lợi suất thực giảm, chi phí cơ hội để nắm giữ một tài sản không sinh lãi như vàng sẽ giảm đi, thúc đẩy dòng vốn tổ chức đổ vào các quỹ ETF vàng.
Quy luật này vận hành thông qua một hệ thống tam giác chặt chẽ gồm London là trung tâm định giá bán buôn, Thụy Sĩ đảm nhiệm vai trò nấu chảy và đúc lại các thỏi vàng theo tiêu chuẩn, còn sàn COMEX tại New York là đầu mối giao nhận.
"Tấm đệm" phương Đông và thói quen tích lũy thực tế
Trái ngược với tư duy đầu tư lướt sóng của phương Tây, người dân tại các quốc gia châu Á như Trung Quốc, Ấn Độ hay các nước Đông Nam Á lại coi vàng là phương tiện tiết kiệm và dự phòng lâu dài. Vàng đối với người phương Đông là tài sản tích lũy, của hồi môn và là quỹ bảo an truyền đời cho gia đình.
Chính sự khác biệt này đã tạo nên một cơ chế tự cân bằng thú vị trên thị trường toàn cầu. Trong khi các quỹ đầu tư phương Tây thường mua đuổi khi giá tăng và bán tháo khi giá giảm, người mua phương Đông lại cực kỳ nhạy cảm về giá. Khi giá vàng tăng quá cao, nhu cầu tiêu dùng vật chất tại châu Á sẽ tự động giảm xuống, thậm chí xuất hiện làn sóng người dân xếp hàng bán chốt lời tại các con phố vàng nổi tiếng như Yaowarat ở Bangkok.
Ngược lại, khi giá vàng thế giới lao dốc, dòng người mua vật chất tại phương Đông sẽ lập tức xuất hiện để gom vào tích trữ. Sự dịch chuyển này đóng vai trò như một "tấm đệm" vững chắc, hấp thụ lượng bán ra từ phương Tây và ngăn chặn đà giảm sâu của thị trường, tạo tiền đề cho cú bật tăng trở lại.
Sự phá vỡ quy luật cũ và bước ngoặt dài hạn
Một điểm cốt lõi mà các nhà đầu tư cần lưu ý là mô hình định giá vàng truyền thống dựa trên lợi suất thực đang có sự thay đổi mang tính lịch sử. Giai đoạn 2005 - 2021, tương quan thống kê giữa giá vàng và lợi suất trái phiếu kho bạc kỳ hạn 10 năm của Mỹ cực kỳ ổn định ở mức 84%. Tuy nhiên, từ năm 2022 đến nay, mối tương quan này đã sụt giảm nghiêm trọng, có thời điểm chỉ còn 3% và hiện tại cũng chỉ phục hồi nhẹ lên khoảng 7%.
Theo phân tích từ J.P. Morgan Private Bank, thị trường đang bước vào trạng thái bất đối xứng khi vàng vẫn tăng mạnh khi lợi suất thực giảm, nhưng lại giảm ít hơn rất nhiều so với dự báo khi lợi suất tăng. Sự đứt gãy này xuất phát từ hai động lực cấu trúc lớn trên bản đồ tài chính toàn cầu.
Đầu tiên là làn sóng thu mua vàng vật chất với quy mô chưa từng có của các ngân hàng Trung ương. Theo số liệu từ WGC, các ngân hàng Trung ương đã mua ròng 1.082 tấn trong năm 2022, tiếp tục mua 1.037 tấn năm 2023 và duy trì khoảng 1.045 tấn trong năm 2024, cao gấp đôi mức trung bình của thập kỷ trước.
Động lực thứ hai đến từ bài học địa chính trị năm 2022 khi việc phong tỏa tài sản của Nga khiến nhiều quốc gia nhận ra tài sản định giá bằng USD có thể bị hạn chế quyền tiếp cận, trong khi vàng vật chất lưu trữ trong nước thì không thể bị đóng băng.
Sự thay đổi này cho thấy vàng đang chuyển dịch mạnh mẽ từ một công cụ phòng ngừa lạm phát mang tính chiến thuật sang một tài sản dự trữ tiền tệ mang tính chiến lược. Đối với những nhà đầu tư cá nhân, những biến động ngắn hạn như cú rơi sát mốc 4.000 USD rồi bật tăng trở lại mốc 4.200 USD chỉ là những gợn sóng trên bề mặt.
Về lâu dài, dòng thủy triều Đông - Tây vẫn đang âm thầm luân chuyển, và việc nắm giữ vàng vật chất vẫn mang lại một sự tự tin lớn nhờ giá trị nội tại được bảo toàn qua các chu kỳ tiền tệ của lịch sử.
Sáng 8-5, Tập đoàn Hóa chất Đức Giang (DGC) tổ chức Đại hội đồng cổ đông bất thường năm 2026. Trọng tâm cuộc họp này nhằm kiện toàn ban lãnh đạo mới, sau khi Chủ tịch Đào Hữu Huyền cùng con trai và nhiều người có liên quan bị khởi tố.
Ngoài ra Hội đồng quản trị (HĐQT) công ty cũng trình thông qua việc lựa chọn công ty kiểm toán.
Trước lo ngại của cổ đông về việc cổ phiếu đưa vào diện kiểm soát, đại diện DGC cho biết công ty đã làm việc với một số doanh nghiệp kiểm toán nằm trong danh sách được Ủy ban Chứng khoán Nhà nước chấp thuận.
Ngay sau đại hội, khi được cổ đông thông qua, doanh nghiệp sẽ lựa chọn đơn vị kiểm toán, ký hợp đồng và đẩy nhanh việc phát hành báo cáo tài chính nhằm sớm đưa cổ phiếu ra khỏi diện kiểm soát.
Cổ đông tiếp tục sốt sắng hỏi: khi nào có thể ra báo cáo tài chính kiểm toán? Song ban lãnh đạo cho biết lộ trình cụ thể còn phụ thuộc vào quá trình kiểm toán báo cáo tài chính năm 2025, nên hiện chưa thể đưa ra mốc thời gian chính xác.
Về công tác quản trị và tuân thủ pháp lý, ông Lưu Bách Đạt - thành viên HĐQT kiêm Tổng giám đốc DGC - thừa nhận đã có những thiếu sót và xem nhẹ yếu tố pháp lý trong thời gian qua.
"Đây là bài học mà chúng tôi phải rút kinh nghiệm sâu sắc. HĐQT mới cam kết sẽ hoàn thiện tất cả những vấn đề pháp lý còn tồn tại trong tập đoàn để đảm bảo trong tương lai không còn tình trạng tương tự xảy ra", ông Đạt nói.
Tại đại hội, nhiều cổ đông chất vấn cùng câu hỏi liên quan tới ban lãnh đạo mới. Có ý kiến nêu "Không rõ ban lãnh đạo mới thế nào, là ai, có năng lực và kinh nghiệm" hay không?
Trả lời, ông Đạt trấn an các cổ đông. Theo vị này, chủ tịch cũ là ông Đào Hữu Huyền đã dành 20 năm qua để đào tạo và xây dựng một đội ngũ nhân sự dày dạn kinh nghiệm.
"Ba thành viên được đề cử vào HĐQT mới đều là những cộng sự đã gắn bó với Đức Giang khoảng 20 năm", ông Đạt khẳng định, ban lãnh đạo mới cam kết kế thừa ý chí, chỉ đạo từ thế hệ cũ để giữ vững và phát triển tập đoàn.
Liên quan tới những thông tin về thất thoát tài sản, doanh thu ngoài sổ sách hay ảnh hưởng trực tiếp đến doanh nghiệp thế nào, theo ông Đạt, sẽ phải chờ kết luận chính thức từ cơ quan điều tra mới có thể công bố chính xác tới cổ đông.
Ông Đạt cũng cho biết lợi thế cốt lõi của Đức Giang nằm ở công nghệ hóa chất, bí quyết kỹ thuật và đội ngũ kỹ sư nhiều kinh nghiệm.
Dưới tác động của các biến cố gần đây, một số dự án quy mô lớn sẽ được giãn tiến độ để HĐQT mới rà soát và đánh giá lại theo hướng an toàn hơn. Kế hoạch sử dụng lợi nhuận sau thuế cũng sẽ được cân nhắc sau quá trình rà soát dự án. Riêng dự án Nghi Sơn vẫn đang được thúc đẩy, với mục tiêu chạy thử từng phần vào cuối quý 3 hoặc đầu quý 4.
Kết thúc phần thảo luận, chủ tọa cho biết các nội dung chuyên sâu hơn dự kiến sẽ tiếp tục được trao đổi tại đại hội đồng cổ đông thường niên sắp tới.
Đại hội chuyển sang phần biểu quyết điện tử thông qua các tờ trình và bầu bổ sung ba thành viên HĐQT cho thời gian còn lại của nhiệm kỳ 2024 - 2029 dưới sự điều hành của ông Đào Đức Mạnh, trưởng ban kiểm phiếu. Kết quả, các tờ trình được thông qua.
Các cá nhân được bầu vào HĐQT gồm: ông Đào Hữu Kha; ông Nguyễn Quốc Trung và ông Phạm Duy Tùng.
Trong đó ông Đào Hữu Kha (sinh năm 1970, Hưng Yên) vốn là cán bộ phòng dự án của Công ty TNHH MTV Hóa chất Đức Giang Lào Cai. Song lượng cổ phần cá nhân ông Kha đang sở hữu tại DGC khá lớn, đạt 22,7 triệu cổ phần, tương đương 5,97% vốn điều lệ của tập đoàn.
Thông tin từ báo cáo quản trị, ông Đào Hữu Kha là em trai ông Đào Hữu Huyền - Chủ tịch DGC.
Đáng chú ý, liên quan tới nội dung nhân sự cấp cao mới, một cổ đông có mặt tại cuộc họp đã liên tục chất vấn về việc vì sao lại chỉ đề cử 3 người này, những người này có đóng góp gì cho doanh nghiệp... khiến hội trường "nóng ran". Đáp lại, bàn chủ tọa đã có những giải thích cụ thể dựa trên căn cứ vào quy định doanh nghiệp, pháp luật.
Phía Trung Quốc cũng bày tỏ sẵn sàng mở rộng nhập khẩu hàng hóa Việt Nam, đặc biệt là nông sản chất lượng cao.
Về đầu tư, tác động quan trọng nhất của chuyến thăm không chỉ là tăng quy mô vốn, mà là nâng chất lượng dòng vốn hợp tác. Sau chuyến thăm, đầu tư Trung Quốc vào Việt Nam sẽ có xu hướng dịch chuyển rõ hơn vào các lĩnh vực sản xuất chế biến, công nghiệp hỗ trợ, hạ tầng, logistics, kinh tế số, trí tuệ nhân tạo, kinh tế xanh và các dự án kết nối lớn.
Việc hai bên trao các biên bản ghi nhớ hợp tác giữa doanh nghiệp trong khuôn khổ chuyến thăm, cùng với định hướng thúc đẩy "3 kết nối" (về lý tưởng niềm tin, lợi ích phát triển và văn hóa, lòng dân) và xây dựng kế hoạch hợp tác giai đoạn 2026 - 2028, sẽ biến quan hệ chính trị tốt đẹp thành các dự án đầu tư cụ thể nhanh hơn và thực chất hơn.
Về triển vọng thời gian tới, tôi cho rằng dòng vốn FDI từ Trung Quốc vào Việt Nam vẫn sẽ duy trì xu hướng tích cực, nhưng theo hướng "tăng có chọn lọc" hơn là tăng nóng.
Minh chứng cho điều này là trong ba tháng đầu năm 2026, Trung Quốc tuy đứng thứ 4 về tổng vốn, nhưng lại dẫn đầu về số dự án đầu tư mới, số giao dịch góp vốn, mua cổ phần. Điều này cho thấy các nhà đầu tư Trung Quốc vẫn rất quan tâm đến Việt Nam.
Việt Nam và Trung Quốc đang đẩy mạnh kết nối hạ tầng đường sắt, với kế hoạch đầu tư các tuyến đường sắt tốc độ cao Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng, Móng Cái - Hạ Long - Hải Phòng, Lạng Sơn - Hà Nội. Sự kết nối giao thông đường sắt sẽ mang lại lợi ích kinh tế, thương mại rất lớn và mang tính hai chiều.
Về lợi ích kinh tế - thương mại đối với Việt Nam, điều lớn nhất là kéo giảm chi phí logistics và thời gian vận chuyển. Hợp tác đường sắt Việt Nam - Trung Quốc có ý nghĩa rất lớn trong việc giảm chi phí logistics, rút ngắn thời gian vận chuyển, nâng cao năng lực cạnh tranh hàng hóa, đồng thời giảm áp lực ùn tắc tại cửa khẩu đường bộ. Điều này đặc biệt có ý nghĩa với hàng nông sản, hàng công nghiệp, container xuất nhập khẩu và các chuỗi sản xuất đang cần vận hành nhanh, ổn định và chi phí thấp hơn.
Về phía Trung Quốc, lợi ích cũng rất rõ. Những tuyến đường sắt này sẽ giúp các địa phương phía nam và tây nam Trung Quốc tăng kết nối với thị trường Việt Nam, với hệ thống cảng biển phía Bắc Việt Nam và rộng hơn là với ASEAN.
Nếu được triển khai đúng tiến độ và đồng bộ với hạ tầng cửa khẩu, cảng biển, logistics và khu công nghiệp, thì kết nối đường sắt Việt Nam - Trung Quốc không chỉ là câu chuyện giao thông, mà có thể trở thành một đột phá chiến lược trong hợp tác kinh tế song phương giai đoạn tới.