Theo tờ New Straits Times (NST), Che Zainun Che Ahmad và chồng cô, Hazlan Hajar, kết hôn khi cô 22 tuổi và ông 70 tuổi, sau nhiều năm quen biết nhau trên Facebook .
Che Zainun chia sẻ với NST rằng mối quan hệ này bắt đầu từ tình bạn trước khi phát triển thành tình yêu.
Cô ấy nói: “Tôi kết hôn với chồng mình cách đây 10 năm sau khi chúng tôi quen biết nhau trên Facebook trong nhiều năm. Ban đầu, chúng tôi chỉ là bạn bè, nhưng sự kiên nhẫn và chín chắn của anh ấy đã chiếm được trái tim tôi. Tôi cũng luôn thích những người đàn ông lớn tuổi hơn làm bạn đời”.
Che Zainun cho biết việc hẹn hò với những người đàn ông cùng tuổi chưa bao giờ thành công với cô. Khi cô kể với gia đình về Hazlan, ban đầu họ rất sốc, nhưng sau một thời gian họ đã chấp nhận.
Hiện tại, cặp đôi này có 2 con, một bé 9 tuổi và một bé 1 tháng tuổi.
“Đối với tôi, tuổi tác chỉ là một con số. Tạ ơn Chúa, chúng tôi đã được ban phước có 2 đứa con”, cô nói.
Người phụ nữ Malaysia cho biết chồng cô vẫn khỏe mạnh và có chế độ ăn uống lành mạnh. Mặc dù chồng không phải là người lãng mạn lắm, nhưng cô nói rằng tính cách thẳng thắn của ông ấy đã giữ cho cuộc hôn nhân của họ luôn êm ấm.
Cô nói thêm rằng việc vượt qua khoảng cách tuổi tác đòi hỏi sự thỏa hiệp từ phía cô ấy.
Che Zainun cho biết: “Với khoảng cách tuổi tác lớn như vậy, sở thích và lối sống của chúng tôi đương nhiên là khác nhau. Tôi chọn cách nhượng bộ nhiều hơn vì lợi ích của cuộc hôn nhân, đàn ông lớn tuổi thường có cái tôi rất lớn”.
Mặc dù bản thân có trải nghiệm tích cực, Che Zainun cho biết cô sẽ không khuyến khích người khác đi theo con đường tương tự, đặc biệt là khi kết hôn với những người đàn ông lớn tuổi đã ly hôn hoặc góa vợ.
“Một mối quan hệ như thế này đòi hỏi sự trưởng thành về mặt cảm xúc và khả năng phục hồi. Nếu thiếu điều đó, hôn nhân có thể không bền lâu. Hãy tìm một người trưởng thành, hòa hợp và không quá chênh lệch tuổi tác”, người phụ nữ cho biết thêm.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Chàng trai người Pháp 33 tuổi đến quán để cổ vũ cho đội tuyển nước nhà đấu với tuyển Iraq tại vòng bảng World Cup 2026 (ngày 23/6). Nhiều người nước ngoài không mang quốc tịch Pháp nhưng đến quán vì đam mê bóng đá đơn thuần.
Will cho biết ở Pháp người hâm mộ thường đổ ra đường ăn mừng nếu đội tuyển quốc gia chiến thắng các trận mang tính quyết định từ vòng bán kết. Nhưng từ khi đến Việt Nam, thói quen của anh thay đổi.
"Ở Việt Nam, không khí bóng đá vẫn cuồng nhiệt nhưng mang tính gia đình. Bất kể vòng bảng hay chung kết, bóng đá luôn là cái cớ để gặp gỡ và tôi đã lây văn hóa này của người Việt", anh nói. Anh bắt đầu xem cả những trận không có đội tuyển Pháp.
"Vài ngày đầu cơ thể khá uể oải do thiếu ngủ, tôi phải chuyển sang làm việc chủ yếu vào buổi chiều. Nhưng cảm giác được hò hét cùng đám đông khiến tôi phấn khích", chàng trai là chuyên gia giáo dục của một trường phổ thông quốc tế ở Hà Nội nói.
2h sáng ngày 20/6, Marquez Ryan, 36 tuổi, người Mỹ cùng bạn bè chọn một quán bar ở phường An Khánh, TP HCM để theo dõi đội nhà.
Ryan thừa nhận, tại Mỹ, bóng đá không được quan tâm bằng bóng rổ hay bóng bầu dục. Anh thường xem lại video tóm tắt bàn thắng vào sáng hôm sau. "Nhưng khi sống ở đây, tôi bất ngờ khi thấy từ anh tài xế taxi đến chú bảo vệ chung cư đều rành tên các cầu thủ tuyển Mỹ. Sự quan tâm nhiệt thành của người bản địa truyền năng lượng khiến tôi quyết định thức đêm cổ vũ cùng họ", Ryan nói.
Kể từ khi World Cup 2026 khởi tranh, các diễn đàn của cộng đồng người nước ngoài ở Việt Nam thường xuyên xuất hiện các bài đăng tìm các địa điểm xem bóng đá. Những bài "Quán nào mở cửa lúc 5h sáng", "Tìm đồng hương các trận đấu của tuyển nhà" thu hút hàng trăm bình luận.
Để đáp ứng nhu cầu của nhóm khách này, nhiều cơ sở kinh doanh dịch vụ ăn uống tại Hà Nội và TP HCM đã thay đổi cách hoạt động.
Anh Đào Xuân Trường, quản lý quán Puku Cafe & Sports Bar (Hà Nội) cho biết, lượng khách mùa giải năm nay chia làm hai khung giờ rõ rệt. Khách nước ngoài, bao gồm cả khách du lịch và các gia đình, tập trung chủ yếu vào các trận đấu diễn ra từ 5h đến 9h sáng. Lượng khách dao động từ 50 đến 250 người tùy thuộc từng trận hoặc độ nổi tiếng của đội tuyển.
"Do múi giờ lệch sâu, chúng tôi phải tăng nhân sự làm việc ca đêm và sáng sớm. Toàn bộ nhân viên phục vụ đều sử dụng tiếng Anh để hỗ trợ khách quốc tế về thực đơn và các yêu cầu kỹ thuật màn hình", anh Trường nói.
Cơ sở cũng phải nâng cấp hệ thống máy chiếu và đường truyền truyền hình cáp để bảo đảm độ nét và không bị trễ hình.
Tại TP HCM, ông Jaime Tuckwell, 47 tuổi, quốc tịch Australia, chủ một quán bar, cũng phải sắp xếp nhân viên làm việc ca đôi và tăng giờ mở cửa từ rạng sáng. Khách hàng của quán chủ yếu đến từ Anh, Australia và Hà Lan.
11 năm sống tại Việt Nam, ông Jaime nhận thấy sự khác biệt rõ rệt trong văn hóa thưởng thức bóng đá giữa hai quốc gia. Tại Australia, người dân thường tập trung cố định ở các Pub (quán rượu) bất kể ngày đêm khi đội tuyển quốc gia thi đấu. Tại Việt Nam, không gian xem bóng đá linh hoạt hơn, từ nhà hàng lớn đến các quán nước vỉa hè.
"Cổ động viên Việt Nam có xu hướng yêu thích các ngôi sao cá nhân như Ronaldo hay Messi và cổ vũ cho đội bóng có ngôi sao đó. Trong khi ở nước tôi, mọi người trung thành với màu cờ sắc áo của quốc gia hoặc khu vực, bất chấp đội hình có ngôi sao hay không", ông Jaime nói.
Ông nói người Việt có thời gian ăn mừng chiến thắng kéo dài hơn nhiều so với người Australia.
Bên cạnh các quán bar chuyên về thể thao, nhiều người nước ngoài có xu hướng hòa mình vào lối sống bình dân của người bản địa. Jack Wilson, 33 tuổi, quốc tịch Anh, sống ở Đà Nẵng, thường ghé quán nước đầu hẻm vào sáng sớm. Tại đây, người dân khu phố mang TV ra khoảng sân chung để xem cùng hàng xóm. Jack ngồi ghế nhựa, uống cà phê sữa, thi thoảng dùng vài từ tiếng Việt để bình luận một pha bóng cùng mọi người.
"Ở Anh, để có chỗ ngồi xem World Cup đặc biệt trận của tuyển nhà, bạn thường phải đặt bàn trước vài tuần vì kín chỗ. Nhưng ở Việt Nam, tôi có thể dễ dàng xem bất cứ đâu. Sự hiếu khách của người dân khiến những người xa xứ như tôi không cảm thấy lạc lõng", Jack nói.
Sophie Bernard, 29 tuổi, quốc tịch Pháp, sống ở Hà Nội, cũng chọn quán ăn vỉa hè làm nơi xem bóng đá. "Cảm giác ngồi ăn bát phở nóng lúc 2h sáng, trò chuyện cùng chủ và khách tại quán, hét lên khi đội nhà ghi bàn là điều tôi chưa từng trải qua ở quê hương", Sophie nói.
Dưới góc độ văn hóa, PGS TS Phạm Ngọc Trung, nguyên Trưởng khoa Văn hóa phát triển, Học viện Báo chí và Tuyên truyền cho biết sự hào hứng của người dân bản địa khi cổ vũ cho đội tuyển của các quốc gia khác tạo ra tâm lý an tâm, được tôn trọng cho cộng đồng người nước ngoài sống xa xứ. Việc một công dân Anh ngồi vỉa hè xem tivi, một công dân Pháp uống cà phê cổ vũ bóng đá cho thấy văn hóa bản địa có sức hút và khả năng dung hợp lớn.
"Họ không chỉ xem một trận đấu, họ đang chủ động thích nghi và đồng hóa với lối sống của vùng đất họ chọn gắn bó", ông nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Trong ngôi nhà ọp ẹp nằm sâu hun hút tận cùng con hẻm 1031 đường Nguyễn Duy Trinh (phường Long Trường, TP.HCM, khu vực TP Thủ Đức trước đây), cậu học trò ngoan và hiếu thảo ấy đang là chỗ dựa tinh thần cho người mẹ đau bệnh.
Cha Phát mất vì ung thư gan chưa lâu thì trong cùng năm ấy bà Ngô Thị Mỹ Duyên (mẹ Phát) nhận kết quả mắc ung thư tuyến ngực, giai đoạn 3B. Đó là cú sốc lớn với cậu bé 12 tuổi. Sau phẫu thuật, thể trạng của mẹ Phát càng yếu hơn.
Đầu năm nay, kết quả khám tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM cho thấy bệnh của bà Duyên đã di căn qua xương.
Tai ương dường như chưa buông tha gia đình nghèo ấy khi bà Duyên lâm cảnh "bệnh chồng bệnh" khi còn phải đang điều trị chứng vẹo cột sống tại Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP.HCM.
Cơn mưa đầu mùa như càng làm cho cái nóng thêm oi bức, ngột ngạt hơn. Từ lúc đổ bệnh, bà Duyên phải nghỉ làm bảo mẫu tại một trường tiểu học, khoản lương khiêm tốn duy nhất giúp nuôi sống hai mẹ con đã không còn.
Cũng may còn có dì ruột của Phát - bà Ngô Thị Diễm Trang - mỗi tháng giúp cho 4 triệu đồng, cộng thêm Phát được hưởng suất hỗ trợ 812.000 đồng/tháng từ chính quyền địa phương.
Đôi vai người mẹ 56 tuổi như càng oằn đi với liệu trình hóa trị gồm 8 toa thuốc phía trước. Dù được bảo hiểm y tế chi trả 80%, khoản tiền còn lại vẫn vượt quá khả năng của hai mẹ con côi. Trong nhà, thứ gì đáng giá bán được đều đã mọc cánh hết rồi, chỉ còn vài món lặt vặt "bán chẳng ai mua".
Hiện hai chân của bà Duyên đã bị liệt một phần nên hầu như nằm là chủ yếu. Những việc nhẹ trước đây bà còn ráng được thì giờ đành phải trông cậy vào cậu con trai độc nhất.
Người mẹ nghèo không thương cho mình mà chép miệng "chỉ tội thằng Phát đã mồ côi cha mà mẹ còn bệnh tật hiểm nghèo".
Chỉ có hai mẹ con nên những lần mẹ nhập viện dài ngày Phát đều phải xin nghỉ học. Vào viện chăm mẹ, cậu học trò hiếu học không quên mang theo sách vở vào bệnh viện để học. Tranh thủ lúc nào mẹ nằm nghỉ, Phát ra ghế đá gọi điện cho thầy cô và các bạn chia sẻ lại bài giảng cho mình, coi như học online.
Mẹ được xuất viện về nhà, Phát lại tranh thủ thu xếp nhà cửa để kịp trở lại trường lớp. Hiểu và chia sẻ với hoàn cảnh đặc biệt của cậu học trò vất vả, thầy cô và bạn bè càng thương, cảm phục đức tính siêng năng của Phát khi bạn luôn sẵn lòng chia sẻ, phụ các bạn trực nhật lớp dù không phải ca trực của mình.
Với bà Duyên, lòng hiếu thuận của đứa con trai như thứ "thần dược" níu giữ bà cố gắng thuốc thang để có thể còn được nhìn thấy con lâu hơn.
Đứa con trai cũng sớm hiểu chuyện, ý thức mình giờ là chỗ dựa tinh thần cho mẹ và phải thay luôn phần ba chăm sóc, an ủi mẹ trong cuộc sống mỗi ngày.
Nhà trường đã miễn toàn bộ chi phí học tập và tiền bán trú cho Phát. Chưa kể mỗi khi có chương trình hỗ trợ học sinh nghèo, Phát luôn là cái tên ưu tiên trong danh sách.
Hàng xóm cũng thương hai mẹ con, thường xuyên cho thực phẩm, quần áo để hai mẹ con đỡ phần nào hay phần đó.
Bà Nguyễn Thị Bích, trưởng khu phố 14, nói bà con hàng xóm ai cũng biết rõ câu chuyện của Phát nên càng thương hơn.
"Tấm gương hiếu thảo vượt khó của cháu Phát được chúng tôi lan tỏa trên địa bàn khu phố. Mong sẽ có thêm nhiều tấm lòng giúp mẹ con chị Duyên vượt qua cơn bĩ cực", bà Bích nói.
Nhận xét về cậu học trò 15 tuổi đầy nghị lực ấy, cô Đặng Ngọc Hiếu - giáo viên chủ nhiệm lớp 9A1 của Phát - rưng rưng: "Chặng đường phía trước của bạn ấy còn gập ghềnh lắm. Chúng tôi càng mong Phát phải mạnh mẽ bước tiếp và có tấm lòng vàng giúp đỡ bạn.
Em học tốt các môn khoa học tự nhiên, đặc biệt là tin học. Có thể nói cậu học trò ấy là điển hình của toàn trường về tinh thần không bỏ cuộc".
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Trước hết, xin tóm tắt lại một chút về con trĩ sao. Trước năm 2020, trĩ sao Việt Nam (Rheinardia ocellata) và trĩ sao Malayan (Rheinardia nigrescens) được xếp chung với nhau. Mà trĩ sao Malayan bên Malaysia thì quá nhiều, nên không được xếp vào loài nguy cấp trong Sách Đỏ.
Sau đó các nhà khoa học đã phân ra làm hai, vì bản chất nó khác nhau, ví dụ trĩ sao Việt Nam có cái mỏ màu hồng, còn trĩ sao Malayan có mỏ màu trắng. Từ đó trĩ sao Việt Nam được xếp vào loài cực kỳ nguy cấp trong Sách Đỏ của IUCN.
Bẫy nó, nhẹ nhất cũng phải 5 năm tù theo luật hình sự Việt Nam. Còn các nhà khoa học thì cho biết hơn chục năm nay, không còn ai nhìn thấy trĩ sao Việt Nam trong môi trường tự nhiên.
Ấy vậy mà trong vòng một tháng nay, đã có tầm 15 người chụp được trĩ sao Việt Nam trong rừng (tôi may mắn là người thứ 13 chụp được nó). Tất cả là nhờ vào Nguyễn Khắc Toàn và Nguyễn Khánh Nhân, hai chàng trai sinh năm 1992 ở An Lão.
Toàn và Nhân là đôi bạn thân, học chung với nhau đến hết cấp 3. Sau đó cả hai cùng về Phú Yên, Toàn học cao đẳng xây dựng, còn Nhân thì cao đẳng công nghệ thông tin.
Tốt nghiệp, cả hai cùng khăn gói vào miền đất hứa - TP.HCM lập nghiệp. Nhưng đời không như là mơ. Hai bạn làm đủ nghề để nuôi thân. Và rồi đại dịch ập đến, không trụ nổi, cả hai cùng quay về quê nhà.
Về quê thì biết làm gì, khi An Lão là một vùng quê nghèo của tỉnh Bình Định (nay là Gia Lai). Ngoài việc phụ giúp gia đình chăm sóc mấy khoảnh lúa rẫy, trồng keo, đôi bạn cùng quay lại nghề đi rừng lấy mật ong - một công việc họ đã quen từ hồi học cấp 2.
Mật ong khoái 600.000 đồng/lít, mật ong rú (có nơi gọi là ong dú) 1,2 triệu đồng/lít chỉ có bán cho người ở thành thị chứ vùng quê mấy ai mua. Thế nên Toàn và Nhân lập ra trang “Đại ngàn ơi” trên YouTube để quảng cáo mật ong xịn của mình.
Dĩ nhiên để cho hấp dẫn, đâu chỉ có rao bán mật, đôi lúc có cái gì hay của rừng, họ cũng tung lên “Đại ngàn ơi”. Và năm 2022, trong một lần đi rừng lấy mật, họ thấy một con chim cực đẹp, đuôi dài thướt tha, trắng muốt, và thế là quay clip đưa lên.
Ồ, đó là con chim thiên đường trắng! Một số tay máy chụp ảnh chim hoang dã như Hứa Tuấn, Huỳnh Thanh Danh… tình cờ xem và liên lạc với Toàn và Nhân. Và cũng bắt đầu từ đấy, cả hai có thêm một nguồn thu nhập tốt hơn đi lấy mật ong, đó là làm hướng dẫn đưa các tay máy đi chụp chim.
Và cũng từ đó, cả hai chú ý đến chim hoang dã hơn, chứ không chỉ là ong. Trong những lần đi rừng, Toàn và Nhân có nhặt được những chiếc lông chim cực đẹp, dài thượt. Đem về hỏi những người đồng bào Bana thì mọi người cho biết đó là con Cà Woăng (ghi theo cách phát âm của họ theo hệ ngôn ngữ Môn Khmer). Và người Bana gọi nó là Cà Woăng dựa theo tiếng kêu của nó (tiếng kêu như công, rất to).
Nhưng con Cà Woăng sống ở đâu, vùng sinh cảnh nơi nó thường sống là như thế nào? Toàn kể: "Mọi người cho tụi em biết là loài này khi đến mùa sinh sản thì lông đuôi con trống mọc ra rất dài, và nó sẽ dọn một bãi trống để tán tỉnh con mái. Thế là bọn em đi tìm những bãi trống và tìm dấu nó. Tuy nhiên giữa núi rừng mênh mông, bãi trống thì nhiều, thật là bóng chim tăm cá”.
Đến 2025, Toàn và Nhân quyết định mua 2 chiếc bẫy ảnh đặt ở các bãi trống để theo dõi. Sau nhiều lần chả thấy gì, cuối cùng cũng có kết quả: Tháng 12-2025, bẫy ảnh đã ghi lại hình ảnh một con trống có đuôi dài tầm hơn một mét.
Cứ thế, cả hai kiên trì theo dõi, rồi rải bắp, đậu phộng cho nó ăn. Càng ngày nó xuất hiện càng nhiều hơn, đuôi cũng dài hơn và đến hiện nay là giai đoạn hoàn thiện nhất với bộ lông đuôi dài tầm 2 mét hơn (đây là loài có lông đuôi dài nhất trong thế giới chim muông).
Tuy nhiên nó vẫn rất nhát, chỉ xuất hiện khi chiều muộn, và một lần ra chỉ kéo dài tầm 5 phút. Hôm 27-4, tôi đi chụp nó may mắn được diện kiến 8 phút, mà Toàn bảo “lâu nhất rồi đó chú”!
Clip Toàn và Nhân cung cấp cho Tuổi Trẻ những đoạn quay ngắn ghi nhận trĩ sao vào cuối năm 2025, khi đuôi của nó chỉ tầm hơn 1m. Trong đó có cảnh nó nhảy múa rất đẹp, cất tiếng kêu vang vọng núi rừng và đoạn cuối của clip là hình ảnh của trĩ sao trống cuối tháng 4-2026 đã trổ mã hoàn chỉnh
Trong mấy lần đi cùng Toàn và Nhân, cả hai thẳng thắn: "Hồi bọn cháu còn nhỏ, nói thiệt rừng ở đây là nguồn sống chính của mọi người, từ lấy gỗ đến săn bắt thú. Nhưng bây giờ thì giảm rất nhiều rồi. Ngay bọn cháu đi lấy mật ong cũng chỉ lấy 2/3 tổ thôi, để nó còn mà khai thác chứ không vét sạch như xưa”.
Rừng ngày nay mang lại những món lợi tuy nhỏ nhưng bền vững. Sau khi sáp nhập tỉnh, huyện An Lão nay thành 4 xã là An Lão, An Hòa, An Vinh và An Toàn. Trong đó xã An Toàn rất quen thuộc với dân đi phượt, khi nơi đây có rừng đặc dụng An Toàn, nơi bắt đầu cho cung trekking đi thác K50 đẹp nổi tiếng.
Và bây giờ nó còn nổi hơn nữa với sự xuất hiện của loài trĩ sao quý hiếm, mà theo Toàn và Nhân: “Theo dõi những tiếng kêu của nó, tụi cháu tin rằng ít nhất phải có 3, 4 cặp trĩ sao đang sống ở vùng này”.
Toàn cũng cho biết sau khi phát hiện trĩ sao, họ đã báo cho Ban quản lý rừng đặc dụng An Toàn, và “các anh ấy khuyến khích bọn cháu cứ tổ chức cho các tay máy vào chụp ảnh để thông tin đến cho mọi người biết và ban quản lý cũng không cần thu phí, miễn là tụi cháu phải đảm bảo các quy định bảo vệ rừng”.
Hai bạn chia sẻ người đồng bào Bana ở đây giờ cũng không đi bẫy con Cà Woăng nữa, vì ban quản lý rừng đặc dụng cũng thường xuyên nhắc nhở rằng đụng vào những con vật quý hiếm rất dễ… đi tù.
Bất cứ chuyến vào rừng nào, dù là chụp trĩ sao hay đi lấy mật, hai chàng trai trẻ này đều thành kính thắp hương, bày biện mâm lễ vật trái cây cúng Thần rừng. Cả hai cho biết đó không phải là mê tín, mà là một sự nghiêm cẩn với rừng thiêng để mình luôn cẩn trọng.
Tiếp xúc với Toàn và Nhân, tôi chợt nhớ đến một nhân vật, đó là ông Trương Cảm ở Vườn quốc gia Bạch Mã, người có thể nhái tiếng của hơn 100 loài chim. Đi với ông, thật thú vị khi chả cần loa hay clip nhại tiếng nào, chỉ cần ông huýt vài tiếng là chim nhảy ra trên đường mòn cho mình ngắm!
Thời trẻ, ông Cảm cũng là một thợ rừng, mà ông cười nói thẳng “ngày trước mình là lâm tặc”. Nhưng giờ thì ông bảo vệ rừng, và hơn cả thế, còn là một nhân tố quyến rũ để mọi người đến với rừng và thêm yêu thiên nhiên.
Những chàng trai như Toàn và Nhân cũng thế. Từ mưu sinh giữa rừng, họ dần gắn bó, hiểu và trân trọng hơn những gì mình từng xem là nguồn sống. Và khi đã yêu, việc chuyển sang gìn giữ, bảo vệ rừng dường như không còn là lựa chọn, mà là điều tự nhiên phải đến.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

