Tôi 35 tuổi, cuộc sống hiện tại bình thường. Tôi có công ăn việc làm ổn định, có sở thích đi du lịch đây đó. Tuy nhiên, mẹ tôi luôn than phiền sao tôi không ngoan. Mẹ muốn tôi đi làm về là phải ở nhà, lo chuyện nhà, tối phải đi ngủ sớm, dậy sớm lo chuyện nhà. Tôi mà xách ba lô đi du lịch là mẹ than phiền, làm hàng xóm ai cũng nghĩ tôi chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Trong khi tôi đã học hết Thạc sĩ, lương tầm 30 triệu, sổ tiết kiệm tầm hơn 1,2 tỷ đồng, hai miếng đất lận lưng. Nhưng mẹ không hài lòng, muốn tôi phải lấy chồng sinh con cho giống người ta, muốn tôi chỉ có đi làm xong về ở ngoan trong nhà.
Tôi muốn hỏi các anh chị, vậy tôi có hư không, hay phải sống theo ý của mẹ mới đúng là con ngoan trò giỏi? Nhiều lúc tôi cũng ấm ức lắm, nhưng cứ nói là hai mẹ con lại cãi nhau um tỏi. Tôi biết quan điểm hai thế hệ là khác nhau nhưng nhiều lúc bực. Chưa kể hàng xóm cũng “đâm bị thóc chọc bị gạo”, cứ hỏi tôi sao nay không đi chơi, sao nay lại ở nhà. Nhiều lúc rất khó chịu. Xin các anh chị hãy cho tôi vài lời khuyên để làm sao với mẹ và hàng xóm xấu tính.
Tin Gốc: Vnexpress

Cha mẹ già yếu, bệnh tật, có người bị lẫn, hay quên và trở nên khó tính, cáu gắt, thậm chí chửi bới con cháu. Việc chăm sóc trong hoàn cảnh này không chỉ vất vả về thể chất mà còn rất nặng nề về tinh thần. Nhiều gia đình rơi vào cảnh áp lực kéo dài, vừa thương vừa mệt mỏi, anh em thì đùn đẩy, chê trách như tác giả bài viết "Tôi buồn vì các anh chị không chăm sóc mẹ nhưng luôn nói đạo lý". Dưới đây là vài chia sẻ nổi bật từ các độc giả.
Đối xử tốt với người thân của vợ, cô ấy sẽ hết lòng vì nhà chồng
Tôi là chồng của một người vợ tuyệt vời. Cô ấy thay mặt tôi để chăm sóc bố mẹ tôi cho đến khi họ ra đi thanh thản. Họ cũng ở cái tuổi xưa nay hiếm, một người gần 90 và một người gần 95, họ đều bị lẫn, còn không biết mình ra sao nhưng cô ấy vẫn chăm rất tốt. Người như thế bạn chỉ cần động viên, yêu thương họ nhiều nhất có thể, luôn giúp họ khi rảnh để họ có thời gian nghỉ ngơi vào những lúc chúng ta không có nhà.
Họ sống tốt như thế một phần do tính cách, một phần do gia đình nên họ không sợ khổ vì bố mẹ chồng, vì họ quan niệm khác: đã là bố mẹ thì phải yêu thương. Chỉ cần bạn cũng yêu thương bố mẹ vợ như thế, bạn sẽ nhận được tình cảm của vợ mình và người trong gia đình vợ. Tôi cũng đã và đang làm như thế nên mẹ vợ (khi còn sống) luôn coi tôi là con trai, còn trách vợ tôi khi cô ấy bắt tôi làm những thứ khi rảnh. Hãy dành hạnh phúc cho cô ấy thật tốt nhé. Khi vợ bạn làm tốt thì con cái sẽ học lại cách sống đó cho bản thân và sẽ giúp bố mẹ khi về già đó. Chúc hai bạn hạnh phúc. (tieunho1967)
Mẹ chồng tôi không một lời than vãn khi chăm cụ già bị lẫn suốt 12 năm
Hoàn cảnh trong câu chuyện của tác giả gần như giống hệt hoàn cảnh gia đình chồng em khi em về làm dâu và được chứng kiến. Mẹ chồng em là người chăm bà cụ phần lớn thời gian, dù cụ có tới sáu người con. Cụ bị lẫn, ăn rồi lại nói chưa ăn, hay chửi mắng. Khi đi vệ sinh, cụ không vào nhà vệ sinh mà thường đi vào túi ni lông rồi vứt khắp nơi. Mỗi lần tắm rửa, thay quần áo và vệ sinh cá nhân cho cụ đều như một trận chiến. Có một quãng thời gian, mẹ chồng em không thể tắm cho cụ, chỉ có em mới có thể tắm gội, cắt tóc, cắt móng tay, móng chân cho cụ được.
Nói chung, hoàn cảnh không khác gì mẹ của tác giả. Nhưng mẹ chồng em vẫn rất kiên trì, hoan hỷ và chăm sóc cụ chu đáo, với sự hỗ trợ của bố chồng em. Không ai kêu ca hay than vãn. Mẹ chồng em chỉ nói rằng tất cả đều là nhân duyên và nghiệp duyên từ nhiều đời nhiều kiếp; vạn sự tùy duyên, không oán trách, không than phiền mà vui vẻ phụng dưỡng cụ cho đến khi cụ mất ở tuổi 97 (trong suốt 12 năm cụ ở tình trạng như vậy), dù điều kiện gia đình khá vất vả. (Hien Nguyen)
Là con trai nhưng tôi bỏ cả công việc, tự tay chăm sóc mẹ từng li từng tí
Tôi cũng đang chăm mẹ nằm ba năm rồi. Tôi hiểu cảm giác đó. Có những ngày mệt mỏi nhưng mọi việc làm cho bà vẫn đều như vắt tranh. Ăn, uống, tả bỉm, vệ sinh cá nhân.... Tôi không như tác giả vẫn đi làm mà vẫn lo. Tôi bỏ cả công việc để lo cho bà. Vợ, anh em, dì vẫn lo nhưng tôi không thể xa bà quá hai ngày. Tất cả những buổi tiệc tùng, đám cưới, đám giỗ của người thân, tôi đều không tham gia. Tôi chỉ sợ người khác chăm không đúng ý mình rồi không thấy mình, bà không vui. Hai năm trước, khi bà bị lở loét, tôi khui từng cái mủ ở mông rồi trị cho bà.
Nhiều người nói tôi cầu toàn nhưng các bạn chưa chăm chưa hiểu được cảm giác đó. Đến giờ tôi có đi đâu cũng đúng giờ về để lo cho bà. Tôi chỉ khác tác giả là tôi không quan tâm tới ai nói đạo lý (tôi nghe nhiều lắm). Tôi làm việc của mình, còn phước hay gì đó tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết một điều duy nhất là tôi đang chăm mẹ thôi. Bạn cứ bình thản, mọi chuyện rồi sẽ qua. (duonghanhnam16)
Tin Gốc: Vnexpress

Con tôi gần 3 tuổi chẳng may rơi xuống nước và trộm vía có người vớt lên được dù cháu đã trôi xa một hai mét. Tôi đi làm về được thông báo lại mới biết. Tối hôm đó con sốt và nôn khan, chồng tôi cho dùng thuốc đút hậu môn và cháu đã hạ sốt, sau đó không còn sốt lại nhưng ho nhiều và sổ mũi. Tôi nói với chồng đưa con đi khám nhưng anh bảo không cần đi và không bận gì. Sáng hôm sau tôi đi làm như bình thường, có xin công ty đi muộn vì chiều qua con bị đuối nước, đi mua thuốc nhưng sáng sớm chưa có cửa hàng mở. Khi tôi lên đến công ty, nhân sự bảo tôi đi về đưa con đi khám, sợ nước vào phổi và phế quản thì khổ.
Tôi đi từ công ty về nhà 25 km rồi đến thẳng trường học đón con đi khám. Tôi không báo cho chồng hay ai trong nhà biết vì nghĩ chỉ đi khám lấy thuốc xong thì lại cho con vào lớp như bình thường. Một phần cũng do tối hôm qua tôi đề cập chuyện cho con đi khám nhưng chồng không đồng ý nên giờ tôi không báo gì cả. Kết quả sau khi khám bác sĩ bảo con bị viêm phế quản cấp, phải ở viện điều trị, nếu không có thể bị viêm phổi. Tôi gọi về cho chồng, bảo con nhập viện. Anh quát trong điện thoại: "Mày ở đấy mà trông một mình".
Sáng hôm sau bố mẹ chồng có lên nhưng bảo vệ không cho vào, bảo chưa đến giờ thăm, họ lại đi về. Hai ngày sau mẹ và em gái tôi lên thay phiên chăm cháu để tôi về nhà tắm giặt. Đến thứ hai, mẹ chồng lên chăm để tôi đi làm, sau bà lại thanh toán viện phí, rồi bố chồng thuê taxi đưa hai mẹ con tôi về nhà. Trong suốt 3 ngày, chồng tôi không lên viện thăm con, không gọi một cuộc điện thoại nào hỏi thăm sức khỏe của con. Từ lúc con ở viện ngày thứ hai đến giờ tôi cũng chưa nói chuyện với chồng câu nào.
Tôi chẳng buồn nói nữa vì thực ra đây cũng không phải lần đầu. Nhiều lần tôi tính đến chuyện ly hôn nhưng con còn nhỏ, gần 3 tuổi, vẫn cần ông bà đưa đón, con đầu tôi gần 7 tuổi. Với mức lương hiện tại, tôi cũng chưa thể nuôi được hai con, còn để chồng nuôi một con thì tôi không đồng ý. Sống thế này tôi cũng mệt mỏi lắm, phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, sống tại thành phố khác với em. Em kém tôi 4 tuổi, sống cách tôi hơn 100 km. Nói về thời điểm gặp nhau, tôi thấy khá bất ngờ và nghĩ lại thì chưa hiểu tại sao mình lại quen, yêu được em. Giữa tháng 3 năm ngoái, tôi tình cờ thấy và bắt chuyện với em trên mạng xã hội, với suy nghĩ vu vơ chứ không hề hy vọng gì. Em đáp lại tôi bằng cách rất hồn nhiên và đáng yêu. Một thời gian sau, em tỏ tình và tôi đồng ý. Vì chỉ quen nhau qua mạng và chưa từng gặp mặt nên tôi luôn giữ chừng mực.
Đến dịp nghỉ lễ 30/4 năm ngoái, em một mình về nơi tôi sống và làm việc để thăm tôi, đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau chính thức. Phải nói là tôi khá bất ngờ vì em xinh và đáng yêu hơn tôi tưởng rất nhiều. Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Hai đứa rất hợp, từ suy nghĩ đến cách hành động. Tuy nhiên, em từng nói mẹ em khá khắt khe và mong muốn sau này em lấy chồng gần nhà, không đi xa. Tôi không để ý nhiều, cả hai thống nhất rằng tương lai sẽ chọn sống ở một trong hai thành phố, hoặc tôi chuyển lên với em, hoặc em về với tôi.
Em còn khá trẻ con, tôi luôn cố gắng yêu thương và chiều chuộng em hết mức, coi em như một cô công chúa, một "em bé" đúng nghĩa. Hàng ngày, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, từ sáng đến tối. Dù yêu xa, khoảng đôi ba tuần tôi lại đi xe lên thăm em, dù là dịp lễ hay ngày thường, lần nào cũng chuẩn bị quà cho em. Em mới ra trường, điều kiện chưa nhiều nhưng vẫn cố gắng tặng quà hoặc tạo những bất ngờ nhỏ cho tôi. Tôi là công chức nhà nước, kinh tế ổn định hơn một chút vì đã có nhà do bố mẹ mua sẵn. Còn em, khi bắt đầu yêu nhau vẫn là sinh viên thực tập, sau đó ra trường và làm hợp đồng cho một cơ quan hành chính nhà nước.
Tết dương lịch vừa rồi, tôi dẫn em về ra mắt gia đình. Bố mẹ tôi rất vui và quý em, khá ưng ý khi thấy tôi dẫn em về, vì tính cách ông bà cũng thoải mái và thương con. Sau đó xảy ra một chuyện bất ngờ, bà ngoại em mất đột ngột vào ngày 28 tết. Tôi chỉ có thể gửi lời thăm hỏi và phúng viếng từ xa, nên tết đó hai đứa không gặp nhau. Sau tết, tôi lên thăm em và chuẩn bị nhiều bất ngờ. Mỗi lần gặp nhau đều rất vui và hạnh phúc. Dù không gặp trực tiếp nhiều, chúng tôi vẫn nói yêu nhau mỗi ngày và luôn tin rằng mình là mảnh ghép phù hợp của nhau.
Sau kỷ niệm một năm yêu nhau, tôi có đề cập đến chuyện ra mắt gia đình em và công khai mối quan hệ. Tôi yêu em rất nhiều. Em sau khi nói chuyện với mẹ đã chọn dừng lại. Tôi không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, còn chưa có cơ hội ra mắt chính thức để chứng minh bản thân thì mọi thứ đã kết thúc.
Hai tuần sau ngày kỷ niệm một năm yêu nhau, em nói lời chia tay. Tôi cảm thấy như mất đi một điều gì đó rất đặc biệt trong cuộc đời. Khoảnh khắc em nói dừng lại, tim tôi như lặng đi một nhịp. Em vốn là người dứt khoát, đã nói là làm, sau đó không còn liên lạc nữa. Trong khi trước đây, tối nào chúng tôi cũng gọi điện, nói chuyện liên tục.
Giờ đây, mọi thứ thực sự kết thúc. Chỉ còn mình tôi đọc lại những dòng tin nhắn suốt một năm qua. Có lẽ đây là hết duyên, như em nói, cứ để duyên số quyết định, biết đâu sau này còn có thể quay lại. Nhưng với tính cách của em, tôi nghĩ điều đó rất khó. Dù vậy, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn em, mong rằng cả hai sẽ đều ổn trên con đường riêng của mình. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.
Quốc Trường

