Tôi năm nay gần 60 tuổi. Chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải tìm đến người lạ để tâm sự về chuyện gia đình. Thế nhưng suốt những ngày qua, tôi sống trong cảm giác rối bời, mất phương hướng khi con rể bất ngờ nói muốn ly hôn con gái.
Có người sẽ cho rằng, vợ chồng không còn hạnh phúc thì chia tay là chuyện bình thường. Nhưng hoàn cảnh của con gái tôi lại hoàn toàn khác. Nếu con bé vẫn khỏe mạnh như trước, có lẽ tôi đã không quá đau lòng và cũng sẵn sàng chấp nhận quyết định của hai đứa.
Con gái tôi năm nay 27 tuổi. Cách đây không lâu, cháu vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh khi bị đột quỵ trong quá trình kích trứng để thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm, chuẩn bị mang thai.
Vợ chồng tôi có hai người con, một trai, một gái. Từ nhỏ, con gái luôn là niềm tự hào của gia đình. Cháu học giỏi, ngoan ngoãn, lại xinh xắn nên khi đi làm có rất nhiều người theo đuổi, từ bác sĩ, luật sư đến những người có điều kiện kinh tế tốt.
Thế nhưng cuối cùng, con bé lại chọn một đồng nghiệp làm chồng. Tôi không phản đối, bởi tôi luôn nghĩ hạnh phúc của con phải do chính con lựa chọn. Chàng trai ấy hiền lành, tử tế, dù điều kiện kinh tế không bằng những người tôi từng giới thiệu cho con, nhưng chỉ cần hai đứa thật lòng yêu thương nhau thì tôi cũng yên tâm.
Quen nhau được một năm thì hai đứa tổ chức đám cưới. Sau kết hôn, vợ chồng sống rất tình cảm, yêu thương nhau nên tôi cũng yên lòng.
Thế nhưng, suốt hai năm đầu, con gái tôi mãi không có tin vui. Hai vợ chồng chạy chữa khắp nơi, từ thuốc Đông y đến Tây y. Đến năm thứ ba, con bé mang thai, cả gia đình vỡ òa hạnh phúc. Nhưng dù giữ gìn hết sức cẩn thận, thai vẫn không giữ được. Rồi bi kịch ấy lặp lại thêm hai lần nữa.
Sau mỗi lần sảy thai, sức khỏe của con ngày một suy kiệt, tinh thần cũng sa sút. Có những ngày con chỉ biết ôm mặt khóc. Tôi từng khuyên con từ bỏ, cứ vậy mà sống với nhau. Nhưng con nói muốn được làm mẹ một lần, và lo sợ nếu không có con, tình cảm vợ chồng sẽ dần phai nhạt.
Sau nhiều lần thất bại, hai vợ chồng quyết định thực hiện thụ tinh trong ống nghiệm (IVF). Tôi biết đó là một hành trình vô cùng gian nan. Con phải tiêm thuốc liên tục, kích trứng, xét nghiệm và theo dõi sát sao từng ngày. Bác sĩ cũng đã giải thích rõ những rủi ro có thể xảy ra, từ quá kích buồng trứng đến những biến chứng nguy hiểm, thậm chí là đột quỵ. Nhưng vì khao khát được làm mẹ, con chấp nhận tất cả.
Con gái tôi vốn rất sợ kim tiêm, vậy mà vẫn cắn răng chịu đựng. Bụng chi chít những vết bầm tím sau mỗi mũi tiêm, nhưng mỗi lần bác sĩ thông báo trứng phát triển tốt, con lại nở nụ cười đầy hy vọng.
Mong muốn có thêm phôi để tăng cơ hội thành công, con quyết định tiếp tục kích trứng thêm một lần nữa sau lần chọc hút đầu tiên. Không ai ngờ, đó cũng là lúc bi kịch ập đến.
Sau lần kích trứng thứ hai, con trở về nhà, tối đó con gái tôi kêu đau đầu, chóng mặt. Ban đầu, cả nhà nghĩ con chỉ mệt sau quá trình điều trị nên để con nằm nghỉ. Nhưng chỉ một lúc sau, con lịm dần rồi bất tỉnh.
Mọi người cuống cuồng đưa con vào bệnh viện cấp cứu. Tại đây, bác sĩ thông báo con bị đột quỵ. Gia đình tôi như chết lặng.
Những ngày con nằm trong phòng hồi sức tích cực cũng là quãng thời gian dài nhất cuộc đời tôi. Tôi chỉ biết cầu xin ông trời, nếu phải đánh đổi điều gì thì hãy lấy của tôi, đừng cướp mất con gái.
May mắn, sau nhiều ngày giành giật sự sống, con qua cơn nguy kịch. Nhưng cái giá phải trả quá lớn, con không còn là cô gái khỏe mạnh, nhanh nhẹn như trước. Chân tay yếu, trí nhớ và nhận thức suy giảm, nhiều lúc ngây ngô như một đứa trẻ mới lên ba, lên bốn.
Con gần như phải học lại mọi thứ từ đầu. Sinh hoạt hằng ngày đều cần người nhắc nhở, hướng dẫn. Có những ngày, con chỉ ôm con gấu bông, ngồi cười một mình. Mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy, tim tôi như thắt lại.
Sau khi con xuất viện, tôi xin thông gia đón con về nhà để tiện chăm sóc vì con rể vẫn phải đi làm. Ngày nào tan ca, cậu ấy cũng ghé qua thăm vợ, giúp con gái tôi tập phục hồi chức năng, đút từng thìa cơm. Có hôm ngủ lại, có hôm lại trở về nhà.
Tôi biết ơn con rể vô cùng vì đã không rời bỏ con gái tôi trong lúc bệnh tật. Tôi vẫn tự nhủ, chỉ cần hai đứa còn yêu thương nhau thì rồi mọi chuyện sẽ có cách vượt qua.
Thế nhưng, khoảng nửa năm sau ngày con xuất viện, một buổi tối, sau khi chăm sóc vợ như thường lệ, con rể mời vợ chồng tôi ra phòng khách và nói rằng có chuyện muốn trao đổi.
Nhìn vẻ mặt ngập ngừng của cậu ấy, tôi đã linh cảm điều chẳng lành. Nhưng khi chính miệng con rể nói muốn ly hôn con gái tôi, tôi vẫn chết lặng, nước mắt cứ thế trào ra.
Lúc ấy, tôi rất muốn hỏi vì sao cậu ấy lại đưa ra quyết định ấy. Con gái tôi ra nông nỗi này chẳng phải cũng vì khát khao sinh cho cậu ấy một đứa con hay sao? Thế nhưng, cổ họng tôi nghẹn cứng, không thể thốt nên lời.
Con rể chỉ cúi đầu nói rằng mình đã cố gắng hết sức. Cậu ấy mới 30 tuổi, không biết liệu có đủ khả năng chăm sóc vợ suốt quãng đời còn lại. Cậu ấy vẫn mong có con, có một gia đình trọn vẹn như bao người khác…
Đêm đó tôi thức trắng cả đêm, tôi giận con rể vì phụ bạc con gái tôi. Nhưng tôi lại tự hỏi, nếu là tôi, tôi có đủ can đảm ở lại chăm sóc một người vợ khờ khạo, ăn uống vẫn cần phục vụ, trí nhớ suy giảm không? Liệu có bao nhiêu người đàn ông đủ mạnh mẽ để chấp nhận sống như vậy suốt phần đời còn lại?
Con rể tôi không ngoại tình, không đánh đập hay bỏ đi ngay khi con gặp nạn. Cậu ấy đã ở lại, chăm sóc, cố gắng trong suốt những tháng ngày khó khăn nhất. Nhưng con gái tôi cũng đâu có sai gì. Chỉ vì khao khát được làm mẹ như bao người phụ nữ khác, muốn có một đứa con mà mất đi sức khỏe, mất đi tương lai, rồi mất luôn cả mái ấm của mình.
Tôi biết dù mình không đồng ý, cuộc hôn nhân của con gái mình cũng chẳng thể nào tiếp tục được nữa. Nhưng nghĩ đến chuyện vợ chồng tôi tuổi đã cao, con gái lại ngây dại như thế này, chồng đòi ly hôn, con tôi sẽ phải sống tiếp thế nào đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Vòng tuyển chọn 2 World Cup billiards carom 3 băng TP.HCM thu hút hơn 240 VĐV, diễn ra từ ngày 1 đến ngày 5-4 tại CLB billiards Bà Chiểu 3 (phường Hiệp Bình, TP.HCM).
Giải đấu được tổ chức bởi Liên đoàn Billiards & Snooker TP.HCM nhằm chọn ra 8 suất cuối cùng đại diện Việt Nam (trừ các hạt giống đã có trên bảng xếp hạng thế giới) tham dự World Cup.
Trước đó vòng tuyển 1 diễn ra vào tháng 3 đã giúp xác định 8 cái tên đầu góp mặt.
Ở lượt trận quyết định tranh suất dự World Cup diễn ra vào chiều 5-4, tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí gây bất ngờ khi giành chiến thắng trước Nguyễn Như Lê.
Trước đó Nguyễn Như Lê thể hiện một phong độ ấn tượng suốt từ đầu giải, trong đó có trận đấu ghi series 18 điểm cùng hiệu suất ghi điểm lên đến hơn 4 điểm/lượt cơ, khiến đối thủ thua khi chưa kịp nghỉ giải lao.
Trước người đàn anh kỳ cựu, Minh Trí nhập cuộc tự tin, tung series 7 điểm để dẫn trước 15-4 sau hiệp đầu. Sang hiệp 2, Như Lê cũng đáp trả với đường cơ 7 điểm, rút ngắn cách biệt còn 14-18. Dù vậy tài năng 17 tuổi vẫn thi đấu bình tĩnh để giữ vững lợi thế, thắng 30-19 sau 19 lượt cơ.
Minh Trí trở thành cơ thủ nhỏ tuổi nhất trong lịch sử carom 3 băng Việt Nam tham dự World Cuo billiards. Trước đó vinh dự này thuộc về Chiêm Hồng Thái vào năm 2019, khi anh 20 tuổi.
Đáng chú ý cơ thủ kỳ cựu Nguyễn Ngọc Trị đã có chiến thắng kịch tính 30-29 trước Phạm Quốc Thích. Ngọc Trị vừa chính là chú ruột, vừa là thầy của tài năng trẻ 17 tuổi Nguyễn Minh Trí. Kết quả này chứng kiến cả hai chú cháu cùng dự World Cup billiards TP.HCM năm nay.
Vòng tuyển chọn 2 còn chứng kiến nhiều đại diện khác của Việt Nam lần đầu có suất dự World Cup. Ấn tượng bậc nhất phải kể đến Nguyễn Viết Thụ. Ở lượt trận quyết định, sau khi bị Cao Phan Triết Luận dẫn 29-22, Viết Thụ xuất sắc có series 8 điểm để thắng ngược 30-29.
Cơ thủ Hồ Quan Thái hay Tống Văn Đào cũng lần đầu đến đấu trường World Cup. Các cơ thủ còn lại có suất dự giải là Đoàn Minh Kiệt, Võ Cao Thắng và Võ Quốc Thắng.
Chiều 3-4 trên sân Quảng Ngãi, đoàn quân của huấn luyện viên Vũ Như Thành thi đấu lượt trận thứ 2 Giải hạng nhì quốc gia 2026. Ở ngày ra quân, đội đã hòa 1-1 trước Lâm Đồng.
Có gần 7.000 khán giả đến sân cổ vũ cho đội bóng Quảng Ngãi. Tất cả đều mong một chiến thắng đầu tiên cho mùa giải. Đây cũng là trận thứ 2 liên tiếp họ được thi đấu trên sân nhà.
Khán giả phải chờ đến phút 66 mới được chứng kiến bàn thắng duy nhất của trận đấu. Tiền đạo Văn Nam bật cao đánh đầu dũng mãnh, đưa bóng qua tay thủ môn Đắk Lắk.
Bàn thắng khiến không khí khán đài sân Quảng Ngãi bùng nổ. Không chỉ là bàn thắng duy nhất, Văn Nam đã giúp đội bóng Quảng Ngãi giành chiến thắng đầu tiên với 3 điểm.
Kết quả này giúp đoàn quân của HLV Vũ Như Thành có 4 điểm sau lượt trận thứ 3. CLB Quảng Ngãi tạm thời đứng thứ 4, bằng điểm với CLB Lâm Đồng.
Chiến thắng đã đánh dấu mốc cho bóng đá Quảng Ngãi sau thời gian dài "mất tích". Sau khi CLB Kon Tum đổi tên thành CLB Quảng Ngãi, địa phương này trở lại Giải hạng nhì.
Lần gần nhất người ta nhắc tới bóng đá Quảng Ngãi là khi họ rút lui khỏi Giải hạng nhì 2018. Lý do muôn thuở của bóng đá là vấn đề kinh phí sau khi đội giành suất thăng hạng.
Mùa Giải hạng ba năm 2017, Quảng Ngãi giành 1 suất lên hạng ở bảng A. Sau khi rút lui, bóng đá Quảng Ngãi cũng không còn tham dự hệ thống nào cho đến khi Kon Tum đổi tên.
Đã hơn 8 năm trôi qua, bóng đá Quảng Ngãi "sống lại" đúng nghĩa khi đội bóng thi đấu trên sân nhà và nhận được sự quan tâm của đông đảo khán giả địa phương.
Giải hạng nhì quốc gia 2026 có 14 đội tham dự chia làm 2 bảng và sẽ có 3 suất lên hạng nhất.
Ngồi trong căn phòng khách sạn lạ lẫm ở vùng ngoại ô, nhìn tờ kết quả siêu âm và tờ giám định ADN nhàu nát trên tay, tôi vẫn không thể tin được bi kịch đang bủa vây lấy tôi.
Tôi sinh năm 1994, hiện đang là nhân viên của một ngân hàng tại Hà Nội. Sáu năm trước, định mệnh sắp đặt cho tôi gặp anh khi anh đến quầy của tôi để mở thẻ, đó thực sự là tiếng sét ái tình.
Sự điềm đạm, nụ cười hiền lành và ánh mắt ấm áp của anh đã hạ gục tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Chúng tôi yêu nhau say đắm và tiến tới hôn nhân chỉ một năm sau đó.
Chồng tôi vốn là một đứa trẻ mồ côi. Anh bị bỏ rơi trước cổng một trung tâm bảo trợ xã hội ở một tỉnh giáp biên giới khi mới chỉ hơn 1 tuổi.
Thời điểm đó, vùng biên giới đầy rẫy những câu chuyện xót xa, và những đứa trẻ bơ vơ như anh không hề hiếm. Anh đã mạnh mẽ tự mình lớn lên, bươn chải qua đủ thứ nghề mà không có lấy một chút ý niệm nào về gia đình, cha mẹ hay nguồn cội của bản thân.
Vượt qua nghịch cảnh khắc nghiệt, anh nỗ lực học hành không ngừng nghỉ và trở thành một giáo viên tiếng Nhật tại một trung tâm lớn ở Hà Nội với mức lương khá ổn định. Có lẽ vì tuổi thơ quá thiếu thốn tình thương, anh trân trọng tôi hơn mọi thứ trên đời.
Khi về làm rể, anh chăm sóc, hiếu kính với bố mẹ tôi và yêu thương mọi người trong gia đình tôi hết mực. Tôi từng nghĩ, ông trời đã bù đắp cho anh một mái ấm và cho tôi một người chồng hoàn hảo.
Nhưng ông trời dường như lại quá khéo trêu ngươi. Kết hôn 5 năm, tình yêu của chúng tôi vẫn mặn nồng, nhưng khao khát làm cha làm mẹ lại trở thành một nỗi ám ảnh đầy nước mắt. Tôi đã mang thai tổng cộng 4 lần, nhưng chưa một lần nào được ôm trọn hình hài bé nhỏ của con.
Hai lần đầu, thai không có tim. Lần thứ 3, tim thai thoi thóp rồi mất hẳn ở tuần thứ 9. Nhưng vết thương sâu hoắm và đau đớn nhất là lần thứ 4, thai nhi bị dị tật nặng nề, buộc phải đình chỉ thai kỳ khi đã ở tuần thứ 22. Cảm giác nằm trên giường bệnh, cảm nhận từng cơn gò ép đưa đứa con chưa kịp chào đời ra khỏi cơ thể, tôi như chết đi sống lại. Anh cũng gục ngã, ôm chặt lấy tôi mà khóc như một đứa trẻ.
Sau chuỗi ngày đen tối ấy, chúng tôi quyết định tìm đến phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với hy vọng y học hiện đại sẽ mang con đến. Thế nhưng, kết quả thăm khám chuyên sâu lại mở ra một hố sâu mới: Sức khỏe sinh sản của cả hai vợ chồng đều rất tốt, hoàn toàn có thể mang thai tự nhiên, nhưng kết quả kiểm tra gen cho thấy chúng tôi mang quá nhiều gen lặn giống nhau.
Khi biết anh là trẻ mồ côi, ánh mắt bác sĩ bỗng trùng xuống. Ông từ tốn ẩn ý rằng chúng tôi nên "kiểm tra thêm" về huyết thống. Anh lập tức gạt đi. Sự hoảng loạn xẹt qua mắt anh. Anh kiên quyết bảo bác sĩ cứ tiến hành làm IVF và sàng lọc phôi luôn, kiểu gì cũng sẽ chọn được một vài phôi khỏe mạnh.
Nhưng tôi không thể sống trong sự hoang mang, thấp thỏm cả đời. Tôi không muốn nhắm mắt làm ngơ để rồi những đứa trẻ sinh ra phải gánh chịu rủi ro khôn lường. Bằng tất cả sự dằn vặt, tôi lén lấy mẫu tóc của anh đem đi xét nghiệm cùng với mẫu của ông ngoại và bố đẻ tôi.
Ngày nhận kết quả, đất trời dưới chân tôi như sụp đổ. Báo cáo ghi rõ: Anh có quan hệ huyết thống theo dòng nam với ông ngoại tôi.
Tôi chết lặng, nước mắt không thể rơi mà lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Để mọi thứ rõ ràng, tôi quyết định thử thêm một lần cuối. Tôi có 3 người cậu ruột, trong đó người khả nghi nhất là cậu thứ 2, một tài xế lái xe tải đường dài dọc các tỉnh biên giới năm xưa. Tôi lén lấy sợi tóc của cậu thứ 2, đem đi giám định quan hệ cha con với chồng tôi.
Sự thật tàn nhẫn và trần trụi hiện ra trên mặt giấy: Chồng tôi chính là con trai ruột của ông cậu. Trớ trêu thay, người đàn ông tôi yêu thương sâu đậm suốt 6 năm qua, người đầu ấp tay gối, lại chính là... anh họ của tôi.
Trong lúc tôi còn chưa biết phải đối diện với hiện thực kinh hoàng này ra sao, thì tôi phát hiện cơ thể có những dấu hiệu khác lạ. Tôi có thai. Trớ trêu thay, lại là mang thai tự nhiên. Cái thai đã được khoảng 8 tuần và qua siêu âm, tim thai đang đập mạnh mẽ, hiện tại chưa phát hiện bất thường gì.
Tôi giấu nhẹm mọi chuyện, không thông báo với bất kỳ ai, chỉ tìm đến một bác sĩ quen để xin tư vấn. Lời bác sĩ như những nhát dao cứa vào tâm trí: Với tình trạng cận huyết thống của hai vợ chồng, y học không thể nói trước được cả thai kỳ này có ổn hay không. Thậm chí, dẫu cho quá trình mang thai có suôn sẻ, cũng chưa chắc đứa trẻ sinh ra và lớn lên sẽ phát triển bình thường về cả thể chất lẫn trí tuệ. Bác sĩ khuyên tôi nên cân nhắc thật kỹ, quyết định sớm khi thai còn nhỏ để bớt đau đớn cho cả mẹ lẫn con.
Từ phòng khám bước ra, tôi không về nhà. Tôi nói dối chồng và bố mẹ là đi du lịch xa vài ngày để giải tỏa tâm lý, nhưng thực chất là thuê một phòng khách sạn ở ngoại thành. Hơn một tuần nay, tôi tự nhốt bản thân trong bốn bức tường, phát rồ phát dại, gào khóc thật to cho thỏa những uất nghẹn mà không một ai hay biết.
Nghĩ đến đứa trẻ đang mang trong bụng mà vợ chồng tôi đã khao khát đến kiệt quệ 5 năm qua, giờ đang có nhịp đập, tôi không nỡ tước đi mạng sống của con. Nhưng làm sao tôi dám đánh cược tương lai của con vào một xác suất nghiệt ngã của cận huyết?
Còn người chồng tôi yêu sâu sắc, người đàn ông đã chịu quá nhiều bất hạnh, tổn thương từ nhỏ, nếu biết sự thật người vợ anh yêu thương nhất lại là em họ, người cậu ruột hay đến nhà ăn cơm chính là người cha đã bỏ rơi anh, anh sẽ sống tiếp thế nào?
Tôi đang đứng giữa ngã tư của bi kịch, nơi mà bất kỳ quyết định nào cũng rỉ máu và để lại vết thương không bao giờ liền sẹo. Tôi phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.