Paulo Gabriel da Silva Barros và Katyucia Lie Hoshino là một trong những cặp đôi đặc biệt nhất thế giới. Cả hai được Guinness World Records công nhận là cặp vợ chồng thấp nhất thế giới, đồng thời truyền cảm hứng bởi cuộc sống độc lập, hạnh phúc dù chỉ cao khoảng 90 – 91 cm.
Cặp đôi hiện sinh sống tại thành phố Itapeva, bang São Paulo (Brazil), trong một ngôi nhà được thiết kế riêng phù hợp với vóc dáng của họ. Mọi chi tiết trong ngôi nhà đều được điều chỉnh để giúp cả hai sinh hoạt thuận tiện và tự chủ, qua đó thu hút sự quan tâm của truyền thông quốc tế.
Paulo, 40 tuổi, cao khoảng 90 cm, còn Katyucia, 36 tuổi, cao 91 cm. Cả hai đều mắc chứng lùn bẩm sinh nhưng không để điều đó trở thành rào cản trong cuộc sống. Năm 2016, họ kết hôn tại London và nhanh chóng được biết đến trên toàn thế giới, không chỉ bởi kỷ lục Guinness mà còn bởi câu chuyện tình yêu bền bỉ kéo dài gần hai thập kỷ.
Năm 2016, tổ chức kỷ lục Guinness thế giới xác nhận Paulo Gabriel da Silva Barros và Katyucia Lie Hoshino là cặp vợ chồng thấp nhất thế giới. Họ không chỉ trở thành những gương mặt được công chúng quốc tế biết đến mà còn truyền cảm hứng bằng cách xây dựng một cuộc sống độc lập, hạnh phúc.
Tình yêu bắt đầu từ mạng xã hội đến đám cưới viên mãn
Câu chuyện của họ bắt đầu từ gần 20 năm trước, khi cả hai tình cờ kết nối qua mạng xã hội. Paulo từng thừa nhận anh ấn tượng ngay từ lần đầu nhìn thấy Katyucia, nhưng ban đầu không nhận được hồi đáp. Thậm chí, anh từng bị chặn liên lạc. Tuy nhiên, sự kiên trì và chân thành đã giúp anh dần chinh phục được trái tim của cô gái.
Năm 2008, họ lần đầu gặp nhau ngoài đời thực. Dù sống xa nhau, cặp đôi vẫn duy trì mối quan hệ yêu xa trong suốt bốn năm, thỉnh thoảng mới có cơ hội gặp mặt. Chính trong quãng thời gian đó, cả hai nhận ra rằng khi ở bên nhau, họ trở nên mạnh mẽ hơn, tự tin hơn để đối mặt với những khó khăn của cuộc sống.
Sau 8 năm gắn bó, họ chính thức về chung một nhà. Đám cưới của họ không chỉ là dấu mốc cá nhân mà còn truyền cảm hứng mạnh mẽ về tình yêu vượt qua mọi giới hạn thể chất.
Điều khiến câu chuyện của họ đặc biệt hơn nữa chính là ngôi nhà được thiết kế riêng, nơi mọi chi tiết đều phù hợp với vóc dáng của hai vợ chồng. Đây không phải một ngôi nhà thông thường, mà là một không gian sống được “tái định nghĩa” để giúp họ có thể tự làm mọi việc mà không cần phụ thuộc vào người khác.
Điểm nổi bật nhất chính là khu vực bếp. Thay vì hệ tủ cao như thiết kế tiêu chuẩn, toàn bộ hệ thống được thay bằng các ngăn kéo trượt thấp, dễ thao tác. Mọi vật dụng đều được bố trí trong tầm với, giúp việc nấu ăn trở nên thuận tiện hơn rất nhiều.
Mặt bếp được hạ thấp đáng kể, trong khi bồn rửa cũng được thiết kế riêng với độ sâu và độ cao phù hợp. Nhờ vậy, cả Paulo và Katyucia đều có thể đứng rửa chén, nấu ăn một cách thoải mái mà không cần hỗ trợ từ người khác.
Paulo chia sẻ rằng phần anh yêu thích nhất trong ngôi nhà chính là bồn rửa bát một chi tiết tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn, giúp cuộc sống hằng ngày trở nên dễ dàng và tự nhiên hơn.
Đáng chú ý không chỉ căn bếp, toàn bộ ngôi nhà đều được điều chỉnh tỉ mỉ tay nắm cửa được hạ thấp, công tắc điện đặt ở vị trí dễ tiếp cận, khu vực lưu trữ được thiết kế mở và linh hoạt. Thậm chí, trong nhà còn có những chiếc bục nhẹ được đặt ở nhiều vị trí để hỗ trợ khi cần lấy đồ ở cao.
Đối với Katyucia, ngôi nhà không chỉ đơn thuần là nơi ở, mà là một không gian mang lại cảm giác bình yên và được thấu hiểu. Cô chia sẻ rằng khi bước ra ngoài xã hội, họ luôn phải thích nghi với thế giới xung quanh. Nhưng khi trở về nhà, mọi thứ đảo ngược: chính thế giới được thiết kế để phù hợp với họ.
“Khi ở nhà, đặc biệt là trong bếp và phòng tắm, mọi thứ đều được sắp xếp để chúng tôi có thể sống như bất kỳ ai khác, thậm chí còn thoải mái hơn,” cô nói.
Ngôi nhà của cặp đôi Paulo và Katyucia không chỉ là một công trình kiến trúc đặc biệt, mà còn là biểu tượng của sự sáng tạo, thích nghi và tình yêu. Nó cho thấy rằng khi con người thực sự thấu hiểu và hỗ trợ nhau, những giới hạn về thể chất hoàn toàn có thể được vượt qua bằng trí tuệ và sự quan tâm.
"Situationship" là thuật ngữ chỉ kiểu quan hệ mập mờ giữa hai người, có tương tác tình cảm hoặc tình dục nhưng thiếu thỏa thuận rõ ràng về sự cam kết, tính độc quyền hay đích đến lâu dài.
Báo cáo Year in Swipe của Tinder từng ghi nhận tần suất sử dụng của thuật ngữ này trong phần giới thiệu cá nhân của người dùng đã tăng tới 49%, biến nó trở thành một "đặc sản" hẹn hò của giới trẻ hiện đại.
Dù biết bản thân xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, nhiều người vẫn không thể dứt bỏ mối quan hệ vô danh này do chịu sự chi phối của hai cơ chế tâm lý sâu xa.
"Hiệu ứng máy đánh bạc" trong cảm xúc
Huấn luyện viên hẹn hò Matthew Hussey (Anh), tác giả của hai cuốn sách bán chạy về tâm lý tình yêu, ví những mối quan hệ mập mờ vận hành giống như một chiếc máy đánh bạc. Cảm xúc và sự quan tâm từ đối phương không xuất hiện đều đặn mà lúc có lúc không, tạo ra một cơ chế thưởng ngẫu nhiên. "Cứ 10 lần chờ đợi mới có một lần được đáp lại, nhưng bấy nhiêu đó vẫn đủ để người ta tìm ra lý do tiếp tục", ông nói.
Trong "situationship", người trong cuộc thường xuyên nếm trải sự bất an. Nhưng thỉnh thoảng, họ lại được xoa dịu bởi những đỉnh cảm xúc ngắn ngủi, ví dụ một cuộc trò chuyện sâu sắc thâu đêm, một ngày cuối tuần mang cảm giác bước ngoặt, hay một cử chỉ ân cần đúng vào lúc họ vừa định cất bước rời đi.
Theo chuyên gia, trong thời buổi việc tìm kiếm sự kết nối ngày càng khó khăn, khi gặp được người có sức hút, nhiều người sợ rằng sẽ rất lâu nữa mới tìm lại được cảm giác rung động này. Con người thường dễ bị hút về phía những đối tượng không cam kết, thay vì chọn những người luôn sẵn sàng gắn bó. Nỗi sợ đánh mất cảm xúc hiếm hoi đó khiến nhiều người tiếp tục hy vọng và chấp nhận tổn thương.
Bẫy tâm lý "lỗi chi phí chìm"
Nguyên nhân thứ hai trói buộc con người trong tình cảnh mập mờ là hội chứng "lỗi chi phí chìm" (sunk cost fallacy). Nghiên cứu của TS Michael R. Langlais tại Đại học Baylor (Mỹ) chỉ ra rằng, đây là xu hướng con người tiếp tục lao vào một việc chỉ vì họ đã lỡ đầu tư quá nhiều tiền bạc, thời gian hoặc cảm xúc, bất chấp việc hiện tại nó không mang lại giá trị gì.
Thay vì dừng lại khi thấy mối quan hệ đang bào mòn tâm lý, người trong cuộc tự huyễn hoặc bản thân: "Đã quen nhau 6 tháng rồi, bỏ thì tiếc" hay "Mình đã dành cho họ quá nhiều tình cảm, không thể rời đi lúc này".
Chính tâm lý tiếc nuối những "chi phí chìm" đã khiến họ ngần ngại nhấn nút kết thúc. Họ quên mất rằng, việc tiếp tục duy trì một mối quan hệ một chiều không giúp họ thu hồi lại quãng thanh xuân hay tình cảm đã mất, mà chỉ vắt kiệt sức lực của chính họ trong một sự gắn kết không bao giờ có đích đến.
Dấu hiệu của một mối quan hệ mập mờ:
Không có cam kết: Không có định nghĩa rõ ràng về mối quan hệ giữa hai người (ví dụ: tránh trả lời câu hỏi "mối quan hệ của chúng ta là gì?").
Giao tiếp và kế hoạch không nhất quán: Kế hoạch thường được lập vào phút cuối, và giao tiếp không thường xuyên, thường chỉ xoay quanh sự tiện lợi.
Không có kế hoạch cho tương lai: Bạn không lên kế hoạch cho các sự kiện hoặc chuyến đi sắp tới cùng nhau, chỉ tập trung vào hiện tại.
Thiếu hòa nhập xã hội: Bạn chưa gặp bạn bè hoặc gia đình của họ và họ cũng chưa gặp bạn bè hoặc gia đình của bạn, cho thấy sự thiếu hòa nhập vào cuộc sống của nhau.
Cảm giác "gần gũi nhưng không an toàn": Bạn chia sẻ những khoảnh khắc thân mật, tình cảm hoặc thể xác, nhưng bạn không cảm thấy an toàn về sự ổn định của mối quan hệ.
Nỗ lực một chiều: Mối quan hệ thường có cảm giác như một người đang đầu tư nhiều nỗ lực hoặc cảm xúc hơn người kia.
Cách chấm dứt mối quan hệ mập mờ:
Cắt liên lạc: Giống như khi chia tay, tạo khoảng cách là điều vô cùng quan trọng để chữa lành. Hãy cắt đứt hoặc giảm đáng kể liên lạc, bao gồm cả việc hủy theo dõi họ trên mạng xã hội.
Chấp nhận thực tế: Thừa nhận rằng mối quan hệ đó có thể là nguồn gốc của sự bối rối hơn là sự an toàn. Đừng tìm kiếm sự kết thúc từ người kia. Hãy tự tạo ra sự kết thúc của riêng bạn bằng cách chấp nhận rằng đây không phải mối quan hệ phù hợp.
Tôn trọng cảm xúc của bản thân: Cảm xúc tiêu cực về một mối quan hệ không chính thức là điều bình thường. Hãy cho phép bản thân cảm thấy buồn hoặc tức giận và trút bầu tâm sự với bạn bè hoặc viết nhật ký.
Ưu tiên bản thân: Hãy dồn năng lượng vào sở thích, bạn bè hoặc mục tiêu nghề nghiệp để xây dựng lại lòng tự trọng của bạn.
Vy Anh, con gái chị Ngọc Quyên, ở quận 12, phát bệnh từ những tháng đầu đời. Khi mới sinh năm 2020, bé thường thè lưỡi do phì đại cơ lưỡi, kèm thông liên thất và vàng da. Đến tháng thứ ba, bác sĩ phát hiện tim bé to gấp đôi bình thường.
"Lúc đó tôi chỉ nghĩ mình sắp mất con", chị Quyên, mẹ bé, nhớ lại.
Một tia hy vọng xuất hiện khi bác sĩ nghi Vy Anh mắc Pompe - căn bệnh có thể duy trì sự sống bằng truyền enzyme thay thế định kỳ suốt đời. Mẫu máu của bé được gửi ra nước ngoài xét nghiệm. Đến 4 tháng tuổi, Vy Anh được xác nhận mắc bệnh.
Đây là bệnh di truyền hiếm gặp do đột biến gene GAA, khiến glycogen tích tụ trong cơ thể, làm tổn thương tim và cơ. Từ năm 2014 đến 2021, cả nước phát hiện hơn 50 trẻ mắc bệnh này, trong đó khoảng 30 bé được sử dụng enzyme thay thế. Vy Anh được vào thuốc từ khi xác định được bệnh.
Song, biến chứng liên tiếp ập đến. Vào tháng 4/2022, bé nhập viện do suy tim và suy hô hấp nặng. Trong 5 ngày đầu đặt ống thở, đêm nào Vy Anh cũng phải cấp cứu. Có lúc tim đập hơn 300 nhịp mỗi phút, bác sĩ phải sốc điện vì khó lấy ven tiêm thuốc.
"Cả 5 bác sĩ trực đều nói con rất khó qua khỏi", chị Quyên kể. "Tôi đau đớn gọi về gia đình dặn dò dùng hết tiền tiết kiệm còn lại lo hậu sự cho con tươm tất nhất".
Bất ngờ sang ngày thứ 5, phổi Vy Anh hồi phục và đúng vào sinh nhật mẹ 12/5, bé cai được máy thở.
Tuy nhiên niềm vui ấy không kéo dài. Do cơ hô hấp quá yếu, cô bé liên tục trải qua bốn lần thập tử nhất sinh nữa và phải nằm phòng cấp cứu suốt 8 tháng, 21 ngày.
Tại viện, chị Quyên ngồi ghế đẩu hoặc gục đầu xuống mép giường để chợp mắt, có đêm ra hành lang trải chiếu nằm tạm. Một lần hiếm hoi chị về nhà nghỉ vì sốt, sáng hôm sau nhận tin con ngưng tim khi tập vật lý trị liệu.
"Tôi lao đến bệnh viện không biết trời đất gì nữa, trong đầu chỉ có một suy nghĩ con đang chờ mình đến để từ biệt", chị nói.
Cô bé kiên cường qua được cửa tử, còn người mẹ tự nhủ sẽ không đêm nào rời xa con nữa.
Đến tháng 1/2023, do cơ hô hấp không thể phục hồi, chị Quyên gom góp vay mượn hơn 100 triệu đồng mua máy thở cũ và các loại máy móc khác để dùng cho con tại nhà. Từ đó, Vy Anh duy trì mỗi tuần hai lần vào viện truyền enzyme.
Chuỗi ngày chăm con cũng là lúc hôn nhân của chị rạn nứt. Sau một cuộc cãi vã giữa năm 2022, chồng chị rời đi không lời từ biệt, chặn liên lạc. Về sau, anh thỉnh thoảng gửi tiền viện phí và gọi điện nhìn con qua màn hình.
Chị Quyên cho biết giai đoạn đầu mang nhiều oán trách, nhưng chính sự kiên cường của con giúp chị bình tâm trở lại. "Một phần lỗi do tôi vì từ lúc con phát bệnh, tôi chỉ biết đến con mà vô tình đẩy anh ấy ra xa", chị chia sẻ.
Hiện hai mẹ con nương tựa vào hai người bác ruột không lập gia đình tại quận 12. Nhịp sống xoay quanh cô bé 6 tuổi. 5h30, chị Quyên nấu cháo, bơm qua ống xông cho con rồi đi làm nửa ngày. 14h, chị về thay ca để bác đi ngủ.
Chị Tường Vy, bác Vy Anh cho biết thương cháu nên chấp nhận nghỉ việc để phụ chăm sóc. "Vy Anh không có giấc ngủ cố định, thường xuyên trở mình nên người lớn phải túc trực 24/24", chị Vy, 50 tuổi, chia sẻ.
Dù gắn liền với máy thở, không đi lại được và chỉ bập bẹ vài tiếng, Vy Anh nhận biết được mặt chữ, con số, màu sắc và được y bác sĩ ở viện khen lanh lợi. Hiện mỗi lần truyền thuốc của em hơn 200 triệu đồng, cả năm tốn cả bốn tỷ đồng và đang được bảo hiểm y tế trả 100%. Khó khăn sắp tới của hai mẹ con là khi bé tròn 6 tuổi, mức chi trả bảo hiểm sẽ giảm xuống còn 30%.
"Sau tất cả, mặc dù Vy Anh phải gắn với máy thở, tôi thật sự biết ơn vì con đã ở lại", người mẹ nói.
Ngày 25/5, Khoa Cấp cứu - Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ liên tục tiếp nhận các trường hợp say nắng, say nóng, sốc nhiệt do lao động ngoài trời trong điều kiện nhiệt độ cao. Đáng chú ý, có bệnh nhân nhập viện trong tình trạng hôn mê sâu, suy đa tạng, nguy cơ tử vong cao.
Trường hợp đầu tiên là ông N.B.K., 50 tuổi, trú xã Phùng Nguyên, tỉnh Phú Thọ. Theo gia đình, sau khoảng hai giờ gặt lúa ngoài trời nắng nóng, ông xuất hiện mệt lả, hoa mắt, chóng mặt, vã mồ hôi, thở nhanh rồi được đưa tới bệnh viện cấp cứu.
Tại Khoa Cấp cứu, bác sĩ chẩn đoán người bệnh bị say nắng, say nóng và nhanh chóng xử trí bằng bù nước, điện giải kết hợp làm mát cơ thể. Sau khoảng một giờ cấp cứu, người bệnh tỉnh táo trở lại, giảm rõ rệt đau nhức và hết co quắp tay chân. Hiện sức khỏe đã ổn định, chuẩn bị xuất viện.
Nặng hơn là trường hợp ông L.T.K., 69 tuổi, được đưa vào viện sau khi choáng ngất lúc đang làm việc ngoài đồng. Người bệnh được sơ cứu tại trạm y tế trong tình trạng sốt cao 40 độ C trước khi chuyển tới Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ.
Tại Khoa Hồi sức tích cực – Chống độc, người bệnh hôn mê sâu, Glasgow 5 điểm, thân nhiệt tăng lên 41-42 độ C, huyết áp phải duy trì bằng thuốc vận mạch, lượng nước tiểu giảm. Bác sĩ chẩn đoán sốc nhiệt kèm suy đa tạng.
Người bệnh được hồi sức tích cực, gồm hạ thân nhiệt chỉ huy, thở máy, dùng thuốc vận mạch, bù nước điện giải và theo dõi sát.
Hiện tình trạng vẫn rất nguy kịch, đang được điều trị tích cực.
Theo Bác sĩ Bùi Tất Luật, Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Phú Thọ, sốc nhiệt là tình trạng cấp cứu nội khoa đặc biệt nguy hiểm, xảy ra khi cơ thể tiếp xúc lâu với môi trường nhiệt độ cao hoặc lao động gắng sức dưới trời nắng nóng khiến cơ chế điều hòa thân nhiệt bị rối loạn.
"Khi thân nhiệt tăng quá mức, cơ thể có thể nhanh chóng rơi vào suy đa cơ quan, tổn thương não, tim mạch, hô hấp và tử vong nếu không được cấp cứu kịp thời", bác sĩ Luật cảnh báo.
Các dấu hiệu thường gặp của say nắng, say nóng và sốc nhiệt gồm mệt lả, đau đầu, chóng mặt, khát nhiều, da nóng đỏ, co quắp tay chân, thở nhanh, tim đập nhanh, buồn nôn, rối loạn ý thức, sốt cao trên 39-40 độ C, thậm chí lơ mơ hoặc hôn mê.
Các chuyên gia khuyến cáo người dân hạn chế làm việc ngoài trời trong khoảng thời gian từ 10h-16h, uống đủ nước và bổ sung điện giải khi lao động trong môi trường nóng bức.
Đồng thời cần mặc quần áo thoáng mát, đội mũ rộng vành, tránh làm việc quá sức liên tục dưới trời nắng gay gắt.