Dưới đây là một đơn hàng tôi bán trên một sàn thương mại điện tử:
Giá trị đơn hàng là 109 nghìn đồng, sàn thu phí giao dịch và thuế hết gần 40 nghìn đồng. Tôi còn lại gì?
Nếu giải bài toán bằng cách tăng giá bán rồi ai sẽ mua? Rồi tôi ngồi đây với hàng tồn mấy trăm triệu, tôi nhìn đống hàng mà khóc thành tiếng, gia đình tôi phải làm sao với khoản vay ngân hàng? Tôi đã lớn tuổi rồi, ở tuổi 33 tuổi công ty nào nhận tôi làm nữa?
Tôi đã mất ăn mất ngủ nguyên một tuần nay, không còn tha thiết gì. Bây giờ, tôi phải làm sao?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi bỏ khoảng 300 triệu đồng để mở một tiệm giặt sấy, bao gồm tiền đầu tư máy giặt, sấy và thuê mặt bằng. Tôi nghĩ đây là mô hình đang phát triển, nhu cầu thì ai cũng có nên khả năng thu hồi vốn sẽ nhanh, kế bên là tòa chung cư sinh viên thuê ở nhiều.
Ngày khai trương, bạn bè, người thân đến chia vui chứ không ủng hộ được vì chẳng lẽ họ đem quần áo đến giặt? Tôi còn quảng cáo trên các group chung cư trên Facebook, giảm giá 50% trong tháng đầu.
Sau thời gian khuyến mãi, khách bắt đầu thưa dần. Có những ngày từ sáng đến tối chỉ có khoảng 5- 6 khách ghé tiệm. Phần lớn là mang chăn mền hoặc quần áo số lượng lớn đến giặt.
Tôi từng sững người khi nghe hai em sinh viên đi ngang bảo nhau rằng "chủ nhà trang bị máy giặt rồi, mang ra đây làm gì cho mất tiền". Điều tôi không ngờ tới vì đối tượng khách hàng nhắm tới bị vuột mất vì nhiều chủ căn hộ cho thuê trang bị luôn máy giặt để cho thuê được giá hơn. Một số người khác thì bảo chỉ khi nào máy ở nhà hỏng hoặc giặt chăn mền quá lớn mới nghĩ đến tiệm.
Mỗi tháng tôi vẫn phải trả tiền thuê mặt bằng, tiền điện, tiền nước, tiền bảo trì máy móc, nhân viên...
Lúc tìm hiểu mô hình, tôi thấy trên mạng có nhiều tiệm lúc nào cũng kín máy, khách phải xếp hàng chờ. Nhưng đến khi tự mình mở mới nhận ra không phải khu vực nào cũng có nhu cầu đủ lớn để vận hành một tiệm giặt sấy.
Bây giờ tôi đang phân vân có nên đầu tư thêm dịch vụ giao nhận tận nơi, giặt giày, giặt rèm cửa hay vệ sinh máy lạnh để tăng doanh thu. Nhưng nếu tiếp tục bỏ thêm tiền mà khách vẫn không tăng thì số vốn còn lại cũng sẽ cạn dần. Hay tôi nên sang nhượng tiệm sớm để cắt lỗ trước khi quá muộn?
Tin Gốc: Vnexpress

"Bản thân tôi là người theo học ngành kỹ thuật ở đại học Bách khoa Hà Nội. Sau đó, tôi ra nước ngoài du học Thạc sĩ và ở lại làm việc. Nhưng thú thực, tôi hoàn toàn không có đam mê gì với các ngành kỹ thuật, nên cuộc sống của tôi cứ tàng tàng vậy thôi chứ không có gì gọi là bứt phá.
Từ hồi năm hai đại học, tôi đã biết mình không muốn làm kỹ thuật và nói với một giảng viên tôi tin tưởng về ý định muốn bỏ ngang. Khi ấy, cô chỉ nói với tôi một câu: 'Nếu bỏ học, em định làm gì?'. Tôi không trả lời được câu hỏi đó, vì trước giờ cũng chỉ nghe bố mẹ định hướng học ngành này cho dễ xin việc, dễ kiếm tiền, chứ bản thân đã thử cái gì đâu mà biết mình thích làm cái này hay cái kia? Thế nên, cuối cùng tôi lại tiếp tục đi học.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi đó nên vẫn chấp nhận làm một ông kỹ sư sáng cắp cặp đi, tối cắp cặp về. Đúng là tôi xin việc rất dễ, thu nhập cũng khá, lại an toàn, nhưng chắc chắn tôi không thể bằng được những người có đam mê, sẵn sàng mày mò nghiên cứu trong thời gian rảnh của họ dù không được trả tiền công. Vì xét cho cùng, đây không phải đam mê của tôi.
>> Tôi đầu tư 600 triệu cho con học đại học đáng giá từng đồng
Tôi luôn cảm thấy bản thân mệt mỏi vì phải gồng tám tiếng một ngày để làm công việc mà mình không thích. Nhưng tôi cũng không có can đảm bỏ hết lại những phúc lợi và sự an toàn hiện tại để bước chân vào khoảng không vô định. Vậy nên tôi vẫn không biết mình thích hay giỏi cái gì, chẳng khác nào một vòng tròn luẩn quẩn".
Đó là chia sẻ của độc giả Tentruycap xung quanh câu hỏi "chọn trường đại học theo đam mê hay ưu tiên ngành dễ xin việc, thu nhập cao?". Mỗi mùa tuyển sinh, hàng trăm nghìn học sinh lại đứng trước một lựa chọn khó giữa một bên là đam mê và cảm giác được sống với điều mình thích, còn bên kia là áp lực cơm áo, kỳ vọng gia đình và nỗi lo thất nghiệp sau tốt nghiệp. Trong bối cảnh thị trường lao động biến động nhanh, nhiều ngành "hot" hôm nay có thể bão hòa chỉ sau vài năm, còn những ngành từng bị xem là ít triển vọng lại bất ngờ khát nhân lực. Vì thế, câu chuyện chọn trường, chọn ngành vẫn là cuộc tranh luận chưa có lời giải chung cho tất cả.
Cũng chọn đại học theo định hướng của cha mẹ, bạn đọc Hố Đen lại có cách tìm ra điểm cân bằng với đam mê của bản thân: Bố mẹ tôi là giáo viên nên khi thi đại học, tôi cũng chọn trường Sư phạm dù bản thân không có ưu thế gì về ngành này. Tôi nói chuyện rất kém trước đám đông, thích ngồi chế tạo hơn là giao tiếp với nhiều người, cũng không phải người thích làm việc theo khuôn mẫu.
Khi ra trường, bố mẹ xin cho tôi vào dạy tại một ngôi trường ở quê. Tuy nhiên, sau một thời gian tôi quyết định nhảy ra ngoài, xin sang làm thử các ngành khác với tâm lý là chấp nhận rủi ro. Và rồi tôi nhận ra mình có thể tìm ra được một mảng công việc yêu thích ngay trong nghề dạy học, nên tôi quay lại.
Tôi thấy không ai thích hẳn một nghề nào đó mà thường chỉ yêu thích một mảng việc trong một nghề mà thôi. Tôi thích việc phân tích, tự thiết kế đồ dùng, sử dụng tin học, nên chọn mảng xây dựng hệ thống tin học, hỗ trợ các giáo viên khác và trung tâm dạy học của bản thân. Tôi tự thiết kế các đồ dùng, thiết bị hỗ trợ học sinh và giáo viên...
Vậy là tôi vẫn làm tiếp nghề mà tôi bị ép vào, nhưng vẫn có thể làm công việc mà mình yêu thích. Giờ tôi trở thành phụ trách mảng kỹ thuật, đánh giá chất lượng dạy và học của công ty giáo dục do mình và vợ lập nên. Như vậy có gọi là thành công?".
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc thông tin Tây Ninh đề xuất giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội do nhiều dự án bán chậm, tôi cho rằng cần nhìn nhận thận trọng. Từ góc độ một người đã làm việc hơn 6 năm tại KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc, tôi không nghĩ nguyên nhân nằm ở việc người lao động không có nhu cầu mua nhà.
Tôi đang làm việc tại KCN trên. Trong công ty có rất nhiều lao động đang thuê trọ và mong muốn có một căn nhà ổn định để an cư. Tuy nhiên, khi đọc bài báo về dự án nhà ở xã hội tại Lương Hòa, tôi mới biết đến sự tồn tại của dự án này. Trước đó, tôi gần như chưa từng nghe ai trong công ty nhắc đến.
Tôi thử tìm hiểu thì nhận thấy một vấn đề đáng suy nghĩ. Từ KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc đến khu nhà ở xã hội Lương Hòa khoảng 13 km. Trên giấy tờ, khoảng cách này có vẻ không xa. Nhưng với người lao động đi làm mỗi ngày bằng xe máy, đặc biệt là làm việc theo ca, đây là một quãng đường đáng kể.
Người lao động không lựa chọn nơi ở theo ranh giới hành chính. Điều họ quan tâm là mỗi ngày mất bao nhiêu thời gian để đi làm, chi phí xăng xe ra sao, có thuận tiện cho sinh hoạt gia đình hay không. Một căn hộ giá hợp lý nhưng cách nơi làm việc hơn 10 km chưa chắc hấp dẫn bằng một phòng trọ đơn giản nằm cách nhà máy vài trăm mét.
Vì vậy, việc một dự án nhà ở xã hội bán chậm chưa thể kết luận rằng nhu cầu nhà ở xã hội thấp. Có thể vấn đề nằm ở chỗ dự án chưa được bố trí đúng nơi người lao động thực sự muốn sinh sống.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn là ngay tại KCN Đức Hòa - Hạnh Phúc vẫn còn những quỹ đất chưa được khai thác hết. Khu vực ven hồ trong khu công nghiệp hiện nay còn khá nhiều đất trống, môi trường tương đối thông thoáng, ít chịu tác động từ hoạt động sản xuất. Các tiêu chuẩn môi trường hiện nay cũng đã chặt chẽ hơn rất nhiều so với trước đây.
Thực tế, ngay sát nhà máy nơi tôi làm việc, chỉ cách một bức tường đã là khu dân cư thương mại. Điều đó cho thấy việc bố trí khu dân cư gần khu công nghiệp không phải là điều quá xa lạ. Nếu nhà ở thương mại có thể tồn tại ở vị trí đó thì tại sao nhà ở xã hội dành cho người lao động lại không được xem xét?
Theo tôi, thay vì chỉ tập trung vào việc hoàn thành chỉ tiêu số lượng căn hộ, cần đặt câu hỏi: Người lao động thực sự muốn sống ở đâu? Nếu quy hoạch được các khu nhà ở xã hội hoặc nhà ở cho thuê ngay gần những khu công nghiệp lớn như Đức Hòa - Hạnh Phúc, người lao động có thể đi làm chỉ trong vài phút, giảm đáng kể chi phí sinh hoạt và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Nhà ở xã hội không chỉ là câu chuyện xây bao nhiêu căn hộ. Quan trọng hơn là xây ở đâu. Một dự án vài trăm căn nằm đúng vị trí có thể mang lại hiệu quả xã hội cao hơn nhiều một dự án hàng nghìn căn nhưng xa nơi làm việc của người lao động.
Vì vậy, trước khi tính đến việc giảm chỉ tiêu phát triển nhà ở xã hội, có lẽ cần đánh giá lại yếu tố vị trí. Bởi thực tế mà tôi quan sát được cho thấy nhu cầu nhà ở của người lao động vẫn tồn tại. Điều còn thiếu có thể không phải là nhu cầu, mà là những dự án được xây dựng đúng nơi người lao động cần.
Theo kế hoạch phát triển nhà ở xã hội năm 2026, Tây Ninh được giao chỉ tiêu 13.500 căn và đặt mục tiêu hoàn thành 14.614 căn, bao gồm 896 căn chuyển tiếp từ năm 2025.
Đến nay, địa phương đã có 7 dự án nhà ở xã hội được khởi công với tổng quy mô gần 7.430 căn, dự kiến hoàn thành khoảng 5.282 căn. Ngoài ra, 20 dự án khác đã được chấp thuận chủ trương đầu tư với quy mô khoảng 20.755 căn hộ. Trong năm nay, tỉnh cũng đặt mục tiêu hoàn tất chấp thuận chủ trương đầu tư và giao chủ đầu tư cho thêm 11 dự án nhà ở xã hội với tổng nguồn cung khoảng 39.607 căn.
Tin Gốc: Vnexpress

