Tôi là nam, mới lập gia đình được một năm, chưa có con và đang ở chung với nhà nội. Về nhà tôi, không có vấn đề gì lớn, mọi người khá yêu thương nhau. Chỉ có một vấn đề là bố tôi khá quân phiệt. Khi có vấn đề gì tranh cãi hoặc khác ý, bố thường tự quyết hoặc không chịu nghe ai. Đặc biệt không bao giờ hỏi xem con cái đang thế nào và muốn gì, chỉ hay đánh đồng, dập khuôn, luôn nói theo ý là tôi chưa đủ giỏi, chưa suy nghĩ chín chắn, chưa đủ tiềm lực,…
Vợ tôi hiền lành và nhút nhát. Gia đình vợ hoàn toàn trái ngược. Bố mẹ cô ấy luôn chỉ nghe con nói để tư vấn, không tự ý can thiệp vào định hướng của con cái. Qua một năm ở với nhau, vợ chồng tôi gần như không có xích mích gì lớn. Chỉ là mỗi khi có những sự việc như trên, bố tôi luôn làm cho vợ tôi cảm giác bị xúc phạm, không được tôn trọng.
Tôi muốn ra ở riêng nhưng không biết nếu bản thân đề xuất, vợ tôi có bị bố ác cảm và cho rằng do cô ấy nên mới vậy. Tôi tính sẽ nói chuyện với mẹ trước để mẹ có thể hỗ trợ tôi thuyết phục bố. Mong mọi người chia sẻ cho tôi cách xử lý trong trường hợp này.
Tôi 27 tuổi, chồng 34 tuổi, quen rồi cưới được 3 năm. Chúng tôi ở chung sau khi quen nhau được 8 tháng. Nhớ lại khi quen, anh đã nói rất thích chơi game; tôi thoải mái và tôn trọng sở thích của anh. Đến khi về ở chung, tôi choáng ngợp vì tần suất chơi game của anh, tối nào đi làm về anh cũng chơi, ngồi lì với máy, chơi vài game một lúc. Nhiều khi cả hai ở trong phòng mà tôi thấy mình cô đơn.
Tôi không phải người quá giỏi nữ công gia chánh nhưng vẫn cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ dù khi đó chưa có danh phận. Tôi cũng đi làm như anh, nhưng sau giờ làm vẫn tranh thủ đi chợ, nấu những bữa cơm nóng hổi cho người mình thương. Tôi muốn anh được ăn những món do chính tay tôi nấu, vừa vì tình cảm, vừa để tập vun vén cho gia đình sau này.
Việc dọn dẹp nhà cửa, rửa chén thường do anh đảm nhận. Tuy nhiên, làm xong anh lại tiếp tục ngồi vào máy tính chơi game. Dần dần tôi cũng quen với điều đó. Thế nhưng nhiều hôm tan làm về, tôi thấy anh đã ngồi trước máy tính từ lâu, đồ ăn vẫn chưa được lấy ra rã đông như tôi đã nhắc, nhà cửa tối om, mọi thứ đều ngổn ngang. Những lúc như vậy tôi rất mệt mỏi, hai vợ chồng lại cãi nhau, rồi mọi chuyện cũng đâu vào đấy.
Tôi quyết định kết hôn một phần vì muốn có danh phận rõ ràng, đồng thời hy vọng anh sẽ dần có trách nhiệm hơn với gia đình. Vậy mà từ khi cưới, thời gian anh dành cho game thậm chí còn nhiều hơn trước. Mỗi lần tôi nhắc anh đi ngủ sớm hay chơi ít lại, anh đều cho rằng tôi đang kiểm soát.
Gần đây tôi bắt đầu cảm thấy chán nản và bất lực, không còn muốn nhắc nhở hay can thiệp nữa. Tôi còn thương anh, nhưng nếu cuộc sống hôn nhân cứ tiếp diễn như thế này thì thật sự không muốn kéo dài. Chúng tôi chưa có con, hiện tại tôi cảm thấy đây không phải thời điểm an toàn để nghĩ đến chuyện sinh con. Mới chỉ một năm kết hôn mà tôi đã cảm thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình. Nghĩ đến quãng đường còn lại phía trước, tôi thật sự không biết phải làm thế nào.
Tôi là một người đồng tính. Năm 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học ở Hà Nội, tôi vào Sài Gòn để lập nghiệp và ở bên người mình yêu. Khi ấy tôi nghĩ chỉ cần có tình yêu thì mọi khó khăn rồi cũng vượt qua được. Mười năm trôi qua, cũng là từng đó thời gian tôi sống xa nhà, mỗi năm chỉ có thể về một lần vào dịp tết. Dần dần, khoảng cách giữa tôi với gia đình ngày càng lớn.
Có những điều không thể nói, có những tổn thương âm thầm mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Rồi tôi mất ba mẹ. Đến lúc ngoảnh lại, tôi nhận ra mình không chỉ đánh đổi tuổi trẻ mà còn đánh đổi cả gia đình, những bữa cơm đoàn tụ, những khoảnh khắc đáng lẽ phải được ở bên người thân.
Người tôi từng xem là cả thế giới lại nói rằng anh ấy chán tôi rồi. Sau 10 năm bên nhau, thứ tôi nhận lại là một tỷ đồng. Người ngoài có thể nghĩ đó là một số tiền lớn, còn với tôi, một tỷ đồng không thể mua lại ba mẹ, cũng chẳng thể mua lại gia đình, càng không thể mua lại 10 năm thanh xuân đã đi qua.
Giờ đây tôi gần như mất tất cả: tình yêu, gia đình và cả cảm giác tôi từng thuộc về một nơi nào đó. Có lẽ điều đau nhất không phải là cuộc chia tay mà là nhận ra mình đã dành trọn quãng đời đẹp nhất để tin vào một tương lai, rồi cuối cùng chỉ còn lại một mình giữa thành phố từng là nơi bắt đầu mọi hy vọng. Mười năm thanh xuân, 10 năm xa nhà, mất ba mẹ, mất gia đình, giờ gần như tôi mất tất cả.
Tôi 29 tuổi, làm trong một đơn vị nhà nước, thu nhập tạm ổn. Bạn gái tôi 26 tuổi, là giáo viên mầm non công lập. Chúng tôi quen nhau gần 5 năm, làm cùng thành phố, hai bên gia đình cũng đều sống ở thành phố này và đã tính tới chuyện cưới xin.
Tôi là con út trong nhà, anh trai đã lập gia đình và chuyển vào Nam sống nên hiện chỉ còn bố mẹ ở cùng tôi. Bố mẹ đều ngoài 60 tuổi, sức khỏe không còn tốt như trước. Vì thế, tôi muốn sau cưới, vợ chồng ở chung để tiện chăm sóc ông bà và cũng đỡ áp lực tài chính. Với thu nhập hiện tại, nếu thuê nhà riêng ở thành phố, mỗi tháng chúng tôi sẽ tốn thêm vài triệu tiền thuê, điện nước và đủ thứ chi phí khác.
Nhưng bạn gái lại muốn ra ở riêng và có vẻ khá kiên quyết. Cô ấy nói sống riêng sẽ thoải mái hơn, tránh va chạm và có không gian riêng cho hai vợ chồng. Gần đây cô ấy xem nhiều phim, đọc nhiều câu chuyện về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nên càng lo lắng chuyện sống chung. Cả hai vẫn yêu nhau, không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ riêng chuyện này là chưa tìm được tiếng nói chung khiến tôi khá áp lực và suy nghĩ nhiều.