Bài viết Thiệp hồng chưa kịp trao tay đã kèm ngay QR số tài khoản: Tranh cãi văn minh hay kém duyên nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Bạn đọc có địa chỉ email cuon****@gmail.com cho rằng đưa tiền phong bì hay chuyển khoản thì bản chất vẫn là chúc phúc.
“Có thể nhiều người khó chịu, nhất là người lớn tuổi, nhưng miễn không vi phạm pháp luật, không vi phạm đạo đức mà đáp ứng tiêu chí tiện, nhanh, gọn thì vẫn cứ nên phát huy và lan rộng”, bạn đọc này nói.
Tương tự, bạn đọc Tư bày tỏ đám cưới thường đông đúc nên việc quản lý phong bì khá phức tạp. Bạn cũng thừa nhận việc chuyển khoản rất tiện.
“Quan trọng là không ai bị ép buộc, còn lại là sự tự nguyện của mỗi người. Đi chợ, ăn uống, thanh toán đều dùng mã rồi thì đám cưới cũng vậy thôi”, bạn đọc Tư nói.
Trên 60 tuổi, bạn đọc tran****@gmail.com ủng hộ cách làm này. Bạn đọc này nói phù hợp với xu thế thời đại, thuận tiện cho những người thân thiết nhưng ở xa không dự được. Ngoài ra còn tiết kiệm công sức, thời gian, tiền bạc cho in thiệp và đi mời từng người.
Bạn đọc để lại địa chỉ email ledu****@gmail.com nói thiệp mời kèm luôn mã QR rất tiện lợi, linh hoạt, sáng tạo… “Thôi rồi cảnh ngồi ghi từng phong bì, đánh số thứ tự rồi chạy bở hơi tai đến từng nhà để mời… Nên nhân rộng mô hình này!”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Ngoan bày tỏ rằng có chê trách chứng tỏ dù nói mình toàn trẻ mà không theo kịp thời đại. “Họ làm vậy là quá tiện rồi. Không lẽ đi đám mà không đi quà hay đi tiền. Ở mấy nước phát triển, họ mời còn phải trả lời đi hay là không đi để họ biết đặt bàn, để không dư và cũng không thiếu”, Ngoan nói.
Chung quan điểm, bạn đọc Ba Phi nói thẳng chẳng sao bởi chuyển hay không chuyển, chuyển bao nhiêu là quyền của bạn. Bạn đọc Nem nói nếu mã QR vừa kết hợp chỉ đường, thông tin cưới và vừa chuyển khoản thì sẽ tinh tế hơn.
Bạn đọc Tý Em nói thời này ai cũng dùng điện thoại, chuyển khoản, quét QR là chuyện bình thường. Thay vì phải lo mang phong bì, đổi tiền hay không gửi được ai vì không thể đi, QR trên thiệp giúp khách mời đỡ ngại khi nhắn tin hỏi. Thiệp cưới chỉ là cách mời, còn việc mừng cưới là tùy mỗi người.
Bạn đọc Khai Phong nói thẳng thiệp mời cưới in luôn mã QR tài khoản không chỉ vô duyên mà còn thất lễ nữa! Bạn đọc này nói tiền mừng cưới là một khoản tự nguyện, không bắt buộc. Tuy nhiên tập tục xưa nay là đi ăn cưới có tiền mừng để góp vốn ban đầu cho cặp đôi mới cưới.
“Ý nghĩa là như vậy, nhưng là tự nguyện và không nên mặc định công khai là phải có tiền mừng. Gắn mã QR vào là công khai nhắc phải có tiền mừng cưới, vừa mất đi ý nghĩa vừa như trao đổi vật chất”, bạn đọc Phong bày tỏ.
Còn bạn đọc Dkz nói tại sao không làm 3 bước: Đăng ký kết hôn; bay đi Đà Lạt hay Phú Quốc 1 tuần; đăng vài tấm hình lễ cưới nhỏ trong nhà thờ hay nhà hàng với vài bạn chí thân, thế là xong. Tính toán thu hồi tiền vốn chi cho hại não ra thế?
Bạn đọc Xứ dừa nói thẳng như kiểu chìa tay xin tiền thì đúng hơn. Bạn đọc Chánh Đức nói tùy theo suy nghĩ của mỗi thế hệ. Ông đã U60, thấy cái hay cái đẹp của đám cưới xưa vẫn là truyền thống cần gìn giữ.
Bạn đọc Min Min hiểu là muốn tiện, nhưng thiệp cưới mà kèm sẵn số tài khoản hoặc mã QR chuyển tiền thì vẫn thấy hơi nhạy cảm. Vì bản chất thiệp cưới là lời mời, là chia sẻ niềm vui, chứ không phải nơi “gợi ý cách mừng”.
“Mình sợ nhất là nó làm người ta nghĩ nhiều về chuyện mừng bao nhiêu hơn là chuyện đi chúc mừng. Thành ra hơi mất tự nhiên”, bạn đọc này nói.
Bạn đọc Sao Xẹt cho rằng nhận được thiệp, điện thoại gọi, tin nhắn mời dự tiệc cưới, thì đi hay không, quyền của người nhận lời mời.
“Chuyển tiền mừng cách nào cũng quyền của người đến dự. Mừng bao nhiêu cũng tùy, không cần quá xét nét, phân tích nọ kia cho nhức đầu. Cuộc sống bộn bề bao việc, dễ người, dễ ta”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc Khánh An cho rằng có thể để mã QR ở bàn tiếp khách cho ai muốn chuyển khoản. Còn mời cưới thì nên gửi từng người tận tay, chứ đăng chung chung như thế không tôn trọng người khác một xíu nào.
An toàn luôn là ưu tiên hàng đầu trong mọi hoạt động thường ngày của trẻ. Alisha Simpson-Watt, chuyên gia từ Trung tâm Dịch vụ Phân tích Hành vi Ứng dụng (Mỹ), cho biết phụ huynh cần hướng dẫn con không chạm vào vật dụng nguy hiểm, quan sát hai bên đường, nắm tay người lớn ở nơi đông người và luôn thắt dây an toàn.
"Duy trì các quy tắc an toàn không thể thương lượng giúp giảm nguy cơ chấn thương, đồng thời hình thành hành vi có trách nhiệm cho trẻ", bà nói.
Dành thời gian kết nối mỗi ngày
Aimee Ketchum, chuyên gia từ Cộng đồng Phụ huynh Toàn cầu (Mỹ) – nền tảng chuyên cung cấp kỹ năng nuôi dạy trẻ, khuyên phụ huynh nên ưu tiên trò chuyện, đọc sách và chơi cùng con mỗi ngày. Dù chỉ là vài phút tương tác không sử dụng thiết bị điện tử, những khoảnh khắc này cũng mang lại lợi ích lâu dài.
Chuyên gia này cho biết sự phát triển não bộ sớm phụ thuộc vào những tương tác gia đình. Đây là nền tảng cho sự tự tin và khả năng học hỏi của trẻ trong tương lai.
Không gây tổn hại người khác
Trẻ cần được dạy sự đồng cảm thông qua việc tôn trọng ranh giới của người xung quanh. Ash Beckham, nhà giáo dục tại Mỹ, cho biết việc thống nhất quy tắc không cố ý gây hại về thể chất hay lời nói là điều cần thiết để tạo ra một gia đình an toàn.
Đồng tình với quan điểm này, Devon Kuntzman, chuyên gia từ Transforming Toddlerhood – tổ chức chuyên hỗ trợ cha mẹ nuôi dạy trẻ giai đoạn 1-3 tuổi tại Mỹ, cho biết phụ huynh nên đón nhận mọi cảm xúc của trẻ nhưng cần đặt giới hạn cho những hành vi tiêu cực. "Bạn có thể nói: Con có quyền tức giận nhưng mẹ không để con đánh mẹ", bà nói.
Bên cạnh đó, trẻ cần được dạy cách xin phép khi chơi đùa hoặc chào hỏi. Marea Goodman, người sáng lập PregnantTogether – cộng đồng hỗ trợ các bậc cha mẹ đơn thân tại Mỹ, cho biết việc giúp trẻ hiểu về sự đồng thuận sẽ giúp con biết tôn trọng cơ thể người khác và bảo vệ ranh giới của chính mình.
Giữ vững giới hạn
Nếu cha mẹ đặt ra quy tắc nhưng lại rút lại khi trẻ phản ứng mạnh, con sẽ hiểu rằng các giới hạn có thể thay đổi dựa trên hành vi của chúng. Amy Vale, chuyên gia từ tổ chức hỗ trợ tâm lý trẻ em For the Cubs (Mỹ), cho rằng trẻ sẽ phát triển tốt hơn nếu nhận được sự đảm bảo từ những ranh giới nhất quán.
Đặc biệt, phụ huynh cần tránh việc kỷ luật con khi đang tức giận. Rachel Gunn, tác giả cuốn sách Impact Parenting, nói: "Nếu trừng phạt con cái theo cảm xúc, chúng ta đang dạy trẻ cách điều khiển cảm xúc của cha mẹ thay vì tự kiểm soát hành vi của bản thân".
Tuân thủ "Quy tắc vàng"
"Hãy đối xử với người khác theo cách bạn muốn được đối xử" là nguyên tắc đạo đức cốt lõi. Petal Modeste, chuyên gia giáo dục, cho biết dạy trẻ điều này từ sớm giúp con phát triển lòng trắc ẩn và sự tôn trọng.
Sarah Bossio, chuyên gia tại Trung tâm tư vấn giấc ngủ cho trẻ Your Zen Baby Sleep (Mỹ), nói thêm rằng sự tôn trọng không chỉ dành cho cha mẹ, bạn bè mà trẻ còn phải học cách tôn trọng chính bản thân để hiểu được giá trị của lòng tự trọng.
Do sự việc xảy ra vào ban đêm nên gia đình không phát hiện kịp thời. Chỉ đến khi trẻ xuất hiện các dấu hiệu bất thường như sụp mi, đau họng, nuốt khó rồi nhanh chóng chuyển nặng với tình trạng nôn nhiều, đau bụng, khó thở và liệt cơ, người nhà mới đưa đi cấp cứu.
Tại bệnh viện, bệnh nhi được chẩn đoán bị rắn độc cắn và lập tức hồi sức tích cực để vượt qua cơn nguy kịch. Hiện sức khỏe trẻ có tiến triển, song do nhập viện muộn và xuất hiện nhiều tổn thương nên vẫn cần tiếp tục điều trị lâu dài.
Theo các bác sĩ, thời gian gần đây nhiều cơ sở y tế tại Thanh Hóa liên tục tiếp nhận các trường hợp bị rắn độc cắn phải nhập viện cấp cứu. Đây đang là mùa sinh sản của rắn nên chúng thường xuất hiện tại khu dân cư, vườn tược, đồng ruộng hay khu vực có nhiều cây cối, ao hồ, làm nguy cơ rắn cắn gia tăng.
TS.Bs Ngô Việt Hưng, Trưởng khoa Cấp cứu, Hồi sức tích cực và chống độc, Bệnh viện Nhi Thanh Hóa, cho biết nhiều bệnh nhân đến viện muộn hoặc sơ cứu không đúng cách khiến tình trạng nhiễm độc nặng hơn, làm tăng nguy cơ biến chứng thậm chí ảnh hưởng tính mạng.
Đặc biệt, khi phát hiện bị rắn cắn, nhiều người dân vẫn áp dụng các biện pháp truyền miệng như rạch vết thương, hút nọc độc, đắp lá thuốc, bó ga - rô chặt, khiến các chi liên quan bị tổn thương nặng, hoại tử. Đây đều là những cách làm nguy hiểm.
Bác sĩ khuyến cáo khi bị rắn cắn, người dân tuyệt đối không đắp lá, không băng ga-rô mà cần vệ sinh vết thương bằng xà phòng, băng ép tại chỗ và nhanh chóng đưa bệnh nhân đến cơ sở y tế điều trị.
"Họ không cho tôi thuê khách sạn mà nói về ở cùng để tiện chăm sóc. Điều này thật kỳ lạ với người Mỹ", ông Timothy, 63 tuổi, nói. Ông không ngờ chuyến đi lại khiến bản thân nghĩ đến việc bán tài sản ở Mỹ và sang Việt Nam nghỉ hưu.
Timothy là chủ doanh nghiệp sửa chữa máy móc tại bang Georgia. Sau khi vợ qua đời, ông sống cùng con trai út Nicholas, 28 tuổi. Năm 2023, Nicholas sang Việt Nam định cư và kết hôn với chị Vũ Thị Hương, 25 tuổi, quê Bắc Ninh. Vì muốn tìm hiểu cuộc sống của các con, Timothy bay sang Việt Nam.
Ông Vũ Đình Tư (bố ruột Hương) dọn dẹp nhà cửa ở xã Hiệp Hòa, Bắc Ninh để tiếp đón thông gia. "Người ta ở xa tới thăm mình, theo tục lệ quê tôi, để khách ra khách sạn ở là thiếu tình cảm", ông nói.
Tết 2024, ngay khi bước vào nhà, Timothy thấy ông thông gia Việt đã chuẩn bị sẵn khăn tắm, trải ga giường, máy sấy tóc và cả bộ dao nĩa riêng. "Sự tỉ mỉ này khiến tôi cảm giác như họ đang đón một người thân", ông nói.
Những ngày sau đó, Timothy được kéo vào các hoạt động chuẩn bị Tết. Ông học cách thắp hương, sắp mâm ngũ quả. Người đàn ông Mỹ còn được chỉ mẹo cắt bánh chưng. Thay vì dùng dao, Timothy tước lạt tre thành sợi mảnh, đan chéo trên mặt bánh. Khi lật bánh và kéo từng sợi lạt, khối nếp tách ra thành những phần đều nhau, mặt bánh phẳng và không dính tay.
Không khí quây quần của Tết Việt gợi Timothy nhớ về nước Mỹ thập niên 1970, thời điểm gia đình ông còn tụ họp tại nhà bà nội vào mỗi sáng. Sau khi bà qua đời, các mối liên hệ dần thưa vắng, anh chị em chỉ còn nghe tiếng nhau qua những cuộc gọi rời rạc. "Tôi như tìm lại được không khí gia đình đã mất từ lâu", ông nói.
Tháng 5/2024, Timothy đặt vé quay lại Việt Nam dự đám cưới chị gái Hương. Ông thấy đám cưới ở làng quê không chỉ là ngày vui của cô dâu, chú rể mà là việc chung của cả cộng đồng. Hàng xóm, họ hàng tự phân công công việc, người làm gà, người nấu cỗ, người trang trí, cắm hoa. Mọi việc diễn ra nhịp nhàng, không cần đến các dịch vụ chuyên nghiệp.
Hai tuần ở Việt Nam, Timothy dậy sớm phụ dọn dẹp khiến Vũ Đình Tư thường xuyên phải can ngăn vì sợ khách mệt. Nhà thông gia cũng từ chối mọi khoản chi phí ông đề nghị đóng góp.
Từ trải nghiệm đó, ông nhận thấy sự khác biệt về cách sống. Người Mỹ đề cao tự do cá nhân nhưng dễ bị cuốn vào vòng xoáy công việc, hóa đơn. Ngược lại, người Việt coi trọng sự san sẻ trong cộng đồng.
Đầu năm 2025, Timothy trở lại Việt Nam lần thứ ba. Lần này ông tự xách vali về thẳng nhà thông gia, không cần con trai, con dâu đi cùng. Trở ngại lớn nhất của chuyến này là người cháu nội của ông Tư - người duy nhất nói được tiếng Anh - lại vắng nhà. Dẫu vậy, câu chuyện của hai ông thông gia vẫn tiếp diễn nhờ Google dịch.
Ông Tư kể có lần giải thích về món lòng lợn, ông phải thao tác trên điện thoại bốn lần để thông gia hiểu rõ nguyên liệu. "Ông ấy thử tất cả món được mời, kể cả mắm tôm. Ông cũng không nề hà việc gì, từ dọn dẹp đến phụ giúp việc nhà. Sự giản dị đó khiến chúng tôi thấy gần gũi", ông Tư nói.
Chị Vũ Thị Hương, con dâu ông Timothy, nói bất ngờ khi thấy bố chồng hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam rất nhanh. Khi Nicholas đến Việt Nam, anh từng chia sẻ với bố về sự thân thiện của người Việt, cách mọi người sẵn sàng giúp nhau không cần lý do. "Lúc đó bố chưa hình dung được, nhưng khi ông sang và sống cùng, ông tin điều đó", chị nói.
Mỗi sáng, hai người đàn ông dậy sớm uống trà mạn rồi đi bộ. Timothy quan sát vợ chồng thông gia tập thể dục nhịp điệu, đôi khi bật cười trước những động tác của ông Tư. Trên đường tản bộ, ông làm quen với hàng xóm. Một cụ bà quét sân thường mỉm cười vẫy tay. Không cần người phiên dịch, Timothy đáp lại "Xin chào". Thi thoảng, bà còn giúi cho ông gói bánh.
Buổi chiều, ông cùng thông gia đi đón cháu gái. Ở cổng trường, sự xuất hiện của Timothy khiến đám trẻ tò mò chạy lại vây quanh. Lúc rảnh, ông đứng lặng nhìn lũ trẻ đá bóng trên bãi đất trống đối diện trường.
Trong những lần xuống phố, ông được chỉ cách "sống sót" giữa giao thông Việt Nam. Quy tắc là bước xuống đường thì không ngập ngừng, nhìn thẳng và tiến về phía trước. "Cuộc sống ở Việt Nam thú vị tới mức tôi nghĩ mình chắc chắn thuộc về nơi này", ông nói.
Trở về Mỹ, Timothy quay lại cảnh sống một mình, mỗi ngày đi làm và ra chăm sóc mảnh vườn. Ông thấy nhớ không khí ở căn nhà gỗ ở Bắc Ninh luôn có người ra vào.
Tháng 2/2026, ông Timothy sang Việt Nam lần thứ tư và nhận mình đã "hòa tan" với cuộc sống ở đây. Lần này ông đã có thể làm được mọi thứ, xắn tay vào rửa chén, lau nhà, cắt bánh chưng và chuẩn bị tiền lì xì cho các cháu dịp năm mới.
"Tôi đang cân nhắc bán hết tài sản ở Mỹ để sang Việt Nam sống lâu dài", ông nói.