Tôi 34 tuổi, làm bác sĩ tại một bệnh viện, có vợ và hai con. Điều khiến tôi băn khoăn nhất hiện tại là xu hướng tình cảm của chính mình. Gần đây, tôi nảy sinh những cảm xúc khác lạ, vượt quá mức tình bạn thông thường với một đồng nghiệp cùng giới. Có những lúc, tôi cảm thấy như đang ở trong một mối quan hệ tình cảm thật sự. Chúng tôi thường xuyên ở cạnh nhau, nói chuyện, chia sẻ, tôi luôn cảm thấy nhớ khi không gặp. Có những đêm trực, chúng tôi nghỉ cùng phòng, cảm xúc trong tôi trở nên rõ ràng hơn.
Đồng nghiệp không hề biết tôi có cảm tình với họ. Tôi cũng cảm thấy có lỗi với vợ con. Tôi không muốn tiếp tục như vậy, nhưng không thể kiểm soát được suy nghĩ và cảm xúc dành cho người kia. Tôi vẫn có ham muốn và tình cảm với vợ, lại vẫn có những cảm xúc với đồng nghiệp cùng giới; kiểu như khi ở gần ai, tôi dễ bị cuốn theo cảm xúc với người đó. Môi trường sống và làm việc hiện tại khiến tôi càng khó thoát ra khỏi những cảm xúc này, nhất là khi thường xuyên xa gia đình.
Hiện tại tôi rất hoang mang, không biết nên làm gì để cân bằng lại cuộc sống và cảm xúc của mình. Mong mọi người có thể cho tôi lời khuyên. Xin chân thành cảm ơn.
Sắp qua tuổi 30, tôi không còn tin tình yêu và hạnh phúc sẽ đến với mình. Ngày mới ra trường đại học, suy nghĩ đơn giản và tích cực, luôn tin mình sẽ có công việc tốt và tìm được hạnh phúc. Tám năm trôi qua, giờ tôi như lênh đênh trên biển mà không thấy bến bờ, vẫn chưa tưởng tượng được cuộc sống sau này sẽ thế nào khi chỉ có một mình.
Thời gian đầu sau khi ra trường tôi yêu một người đàn ông hơn mình chục tuổi. Yêu được nửa năm tôi mới biết anh ta có vợ con, gia đình hạnh phúc, vợ chồng anh ta vì công việc nên sống xa nhau. Tôi vô tình trở thành người thứ ba. Rồi tôi từng chứng kiến những người đàn ông trung niên, có chút điều kiện là sẽ có thêm người phụ nữ khác ngoài vợ. Tôi đã nghe câu chuyện của bố người bạn thân, là thầy giáo, nhiều lần cặp bồ và khiến một người phụ nữ có bầu. Từ đó, nhìn những cặp đôi yêu nhau, tôi không còn niềm tin họ yêu chân thành, bản thân cũng không còn muốn mở lòng. Trò chuyện bình thường không sao, ai có ý định tìm hiểu, tiến xa hơn là tôi lập tức dừng liên lạc.
Thực chất, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó sẽ lại có thể mở lòng, gặp được người yêu mình chân thành. Trong con người tôi cứ mâu thuẫn như vậy, nhiều khi cảm thấy thật mệt mỏi; một phần còn hy vọng tìm kiếm một nửa, một phần mất niềm tin vào hạnh phúc lứa đôi, không tin sẽ tìm được người đàn ông của đời mình. Anh chị nào chọn sống độc thân, có thể chia sẻ giúp tôi về cuộc sống đó. Những người bạn xung quanh đều có gia đình riêng, nhìn lại mình tôi thấy cô đơn. Ngoài ra, bố mẹ luôn giục tôi chuyện chồng con, cũng khiến tôi áp lực không nhỏ. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 37 tuổi, kết hôn gần 10 năm. Vợ tôi là người nóng tính, thích kiểm soát và gần như lúc nào cũng cho rằng mình đúng. Từ chuyện tiền bạc, con cái đến cách tôi cư xử với bố mẹ hai bên, vợ đều muốn can thiệp. Ban đầu tôi còn cố giải thích, sau này mệt quá nên chọn im lặng. Thế nhưng im lặng lâu dần lại thành khoảng cách.
Càng ngày cuộc sống của vợ chồng tôi càng bế tắc, như hai người xa lạ sống chung nhà. Có những hôm đi làm về mệt mỏi, tôi chỉ muốn có một bữa cơm bình dị, vài câu hỏi han nhẹ nhàng từ vợ, thế nhưng tôi chỉ nhận lại những lời than vãn, trách móc. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng không còn như trước, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng rất hiếm khi ôm nhau ngủ. Có khi cả tháng vợ chồng mới gần gũi một lần, ngay cả lúc đó tôi cũng cảm giác vợ chỉ làm cho có.
Tôi từng cố hâm nóng tình cảm, đưa vợ đi chơi, mua quà, chủ động ôm hôn nhưng vợ vẫn hờ hững. Dần dần, tôi không còn muốn về nhà sớm nữa. Nhiều lúc ngồi một mình trong xe, tôi chỉ muốn có thêm chút thời gian yên tĩnh trước khi bước vào nhà. Tôi không ngoại tình, cũng chưa từng nghĩ sẽ bỏ vợ vì còn con cái. Thật lòng mà nói, tôi chán ngấy cuộc hôn nhân này, chán người vợ bất trị.
Có những chuyện đã đi qua rất lâu nhưng chưa từng thật sự rời khỏi trái tim tôi. Năm 2016, tôi kết hôn khi vừa ra trường, Không lâu sau đó, tôi biết mình có em bé, đáng lẽ đó phải là niềm vui lớn. Thế nhưng ở thời điểm ấy, hai vợ chồng còn rất trẻ, công việc chưa ổn định, tôi chỉ mới xin vào công ty được hai tháng.
Nếu có bầu tôi không thể tiếp tục công việc, chồng cũng chưa thể lo được cho gia đình. Thời điểm đó và mãi đến hiện tại, về kinh tế gia đình, tôi luôn gánh phần hơn. Chồng ra trường nhưng công việc bấp bênh, hiện chưa ổn định. Sau nhiều trăn trở, chúng tôi đã đưa ra một quyết định mà đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên.
Gần 10 năm đã trôi qua, hiện tại tôi đã có hai cậu con trai đáng yêu. Nhìn các con lớn lên mỗi ngày là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi. Thế nhưng, sau quyết định đó, tôi dằn vặt mỗi ngày. Mỗi khi ngắm các con chơi đùa cùng nhau, lòng tôi dấy lên nỗi ân hận, đau xót. Tôi tự hỏi, nếu ngày ấy mọi chuyện khác đi một chút, liệu gia đình tôi bây giờ sẽ như thế nào? Tôi không viết những dòng này để mong sự an ủi từ mọi người, chỉ muốn viết ra sai lầm theo tôi cả đời này.