Tôi 37 tuổi, kết hôn gần 10 năm. Vợ tôi là người nóng tính, thích kiểm soát và gần như lúc nào cũng cho rằng mình đúng. Từ chuyện tiền bạc, con cái đến cách tôi cư xử với bố mẹ hai bên, vợ đều muốn can thiệp. Ban đầu tôi còn cố giải thích, sau này mệt quá nên chọn im lặng. Thế nhưng im lặng lâu dần lại thành khoảng cách.
Càng ngày cuộc sống của vợ chồng tôi càng bế tắc, như hai người xa lạ sống chung nhà. Có những hôm đi làm về mệt mỏi, tôi chỉ muốn có một bữa cơm bình dị, vài câu hỏi han nhẹ nhàng từ vợ, thế nhưng tôi chỉ nhận lại những lời than vãn, trách móc. Chuyện chăn gối vợ chồng cũng không còn như trước, chúng tôi nằm cạnh nhau nhưng rất hiếm khi ôm nhau ngủ. Có khi cả tháng vợ chồng mới gần gũi một lần, ngay cả lúc đó tôi cũng cảm giác vợ chỉ làm cho có.
Tôi từng cố hâm nóng tình cảm, đưa vợ đi chơi, mua quà, chủ động ôm hôn nhưng vợ vẫn hờ hững. Dần dần, tôi không còn muốn về nhà sớm nữa. Nhiều lúc ngồi một mình trong xe, tôi chỉ muốn có thêm chút thời gian yên tĩnh trước khi bước vào nhà. Tôi không ngoại tình, cũng chưa từng nghĩ sẽ bỏ vợ vì còn con cái. Thật lòng mà nói, tôi chán ngấy cuộc hôn nhân này, chán người vợ bất trị.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện "có nếp có tẻ". Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: "Hay mình cố thêm đứa nữa", "Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa"...
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: "Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh". Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo "không sinh được thì ly hôn".
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 33 tuổi, vợ 30 tuổi, kết hôn được 6 năm và có một con gái. Vợ tôi đang mang thai đứa thứ hai được 6 tháng. Chúng tôi ở riêng để có không gian thoải mái, đến với nhau bằng tình yêu. Tôi yêu vợ vì sự chăm chỉ, chịu khó, biết quan tâm đến chồng con. Tuy nhiên, sau nhiều năm chung sống, điều khiến tôi buồn nhất là vợ thiếu sự thấu hiểu và cảm thông trong cuộc sống gia đình.
Hai vợ chồng cùng làm trong ngành y. Vợ làm cho bố mẹ tôi, được trả lương theo ngày và bố mẹ tôi hỗ trợ thêm nên thu nhập khá ổn định. Về kinh tế, chúng tôi không gặp khó khăn. Tôi thừa nhận bản thân có vài khuyết điểm như sống nội tâm, hơi nhu nhược và có phần bừa bộn. Tôi thích tìm tòi, học hỏi, sửa chữa đồ đạc trong nhà dù không phải lúc nào cũng làm tốt. Bù lại, tôi không hút thuốc, không cờ bạc, không gái gú, ít nhậu nhẹt, chưa từng đánh vợ và luôn phụ giúp việc nhà, chăm sóc con cái.
Vợ tôi thương chồng con, tiết kiệm, chăm dọn dẹp nhưng cô ấy thường chỉ nhìn thấy khuyết điểm của người khác, ít ghi nhận điều tốt. Mỗi khi có chuyện xảy ra, vợ thường suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Cô ấy hay giận dỗi, có khi vài ngày, có khi cả tháng không nói với tôi một lời. Từ trước đến nay, người chủ động làm hòa luôn là tôi.
Một trong những nguyên nhân khiến vợ hay giận là chuyện bạn bè của tôi. Tôi chỉ có năm người bạn thân từ thời cấp ba, từng cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn nên rất trân trọng tình bạn đó. Có lần một người bạn đùa trước mặt mọi người rằng không tin tôi lấy được vợ. Tôi cũng chỉ cười và nói vui lại. Nhưng vợ tôi giận suốt hai tuần dù tôi đã giải thích. Từ đó, cứ ai trong nhóm bạn rủ tôi đi cà phê hay gặp mặt là vợ lại khó chịu và chiến tranh lạnh.
Với gia đình tôi, vợ cũng có nhiều khúc mắc. Cô ấy không thích chị gái tôi dù chị chưa từng nặng lời. Bố mẹ tôi sống cùng chị vì chị không có chồng và đang nuôi con nhỏ. Ông bà luôn đối xử công bằng với các cháu nhưng vợ tôi vẫn cho rằng ông bà thương cháu ngoại hơn con mình. Tôi nhiều lần giải thích nhưng vợ không nghe. Mỗi khi giận tôi, vợ gần như không nói chuyện với cả gia đình tôi. Trong khi đó, bố mẹ tôi chưa bao giờ soi xét hay gây khó dễ cho con dâu. Họ cũng đối xử rất tử tế với bên thông gia.
Trong công việc chuyên môn, tôi có nhiều kinh nghiệm hơn nên thường muốn chia sẻ với vợ. Nhưng mỗi lần góp ý hoặc hướng dẫn, vợ đều tỏ thái độ không muốn nghe. Tôi nói thì bảo tôi nói nhiều, nhưng người ngoài nói gì lại nhớ rất lâu. Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng. Vợ còn không thích đi chơi cùng gia đình tôi dù mọi chi phí đều do bố tôi lo liệu. Nhiều lần tôi rủ nhưng cô ấy từ chối, nói đi với bạn bè vui hơn. Trong khi đó, mỗi khi bạn bè vợ rủ đi ăn uống, gặp mặt, tôi luôn tôn trọng và đồng ý. Ngoài ra, cách ăn nói của vợ cũng khiến tôi phiền lòng. Với chồng và bố mẹ chồng, cô ấy thường nói trống không như "đưa cái này", "lấy cái kia" mà không có lời thưa gửi. Tôi đã góp ý nhiều lần nhưng không thay đổi.
Thực lòng, giữa chúng tôi không có mâu thuẫn quá lớn về tiền bạc hay chuyện ngoại tình. Hầu hết chỉ là những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng chính những điều nhỏ đó lại tích tụ qua năm tháng. Tôi cảm thấy mệt mỏi vì vợ thường giận dỗi quá lâu, quá chấp nhặt và không chịu nhìn mọi việc theo hướng nhẹ nhàng hơn. Tôi luôn nghĩ gia đình là quan trọng nhất. Con người ai cũng có giới hạn, nếu cứ vì những chuyện nhỏ mà tổn thương nhau mãi thì rất dễ đánh mất điều lớn lao nhất là hạnh phúc gia đình. Tôi đã nhiều lần chia sẻ suy nghĩ này với vợ nhưng cô ấy không mấy quan tâm.
Tôi thật sự băn khoăn không biết nên làm gì để vợ bớt giận dỗi, cư xử mềm mỏng hơn trong lời nói. Đồng thời, tôi cũng muốn biết bản thân còn thiếu sót gì để thay đổi và giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 28 tuổi, làm việc tại Hà Nội, công việc ổn định, gia đình bình thường, quen anh nhỏ hơn 3 tuổi. Anh mới đi làm được thời gian ngắn. Chúng tôi sống chung từ lúc quen nhau. Trong gần hai năm, mọi thứ dường như đều tốt đẹp. Anh chăm lo, thương yêu và không bao giờ cáu gắt với tôi. Còn tôi chi tiêu nhiều nên không dư. Anh bảo tôi dạo này hay cáu gắt quá, cũng không nấu nướng, không làm bất cứ việc gì, nhưng anh làm gì tôi cũng không hài lòng, đón muộn tí tôi cũng giận. Dần dần, anh chẳng chia sẻ gì với tôi nữa, vì nghĩ tôi làm được hơn nên bắt nạt anh.
Nửa năm qua, anh đổi sang công ty khác. Vừa rồi tôi vô tình phát hiện có tin nhắn từ một cô gái gửi đến anh. Dù chỉ là những biểu tượng cảm xúc, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn nên giận dỗi. Tối hôm đó anh chủ động ôm tôi để làm hòa nhưng giống như nhiều lần trước, tôi gạt tay anh ra. Sáng hôm sau, tôi nhắn tin chia tay rồi bỏ làm về dọn dẹp đồ đạc. Khác với những lần trước, anh không níu kéo hay van xin. Anh chỉ nói lời xin lỗi và thừa nhận mình từng có tình cảm với một cô gái ở chỗ làm nhưng đã chấm dứt.
Tìm hiểu kỹ hơn, tôi biết khoảng hai tuần trước có một nhóm thực tập sinh mới vào làm. Trong lúc trò chuyện, đùa giỡn với đồng nghiệp, anh quen cô gái đó qua chat rồi dần nảy sinh tình cảm. Anh kể rằng đã chủ động nói thích cô ấy dù vẫn đang yêu tôi. Khi cô gái hỏi anh đã có bạn gái chưa, anh trả lời đã có. Sau đó cô ấy từ chối khéo và nói chỉ xem anh như một người anh. Anh khẳng định đã dừng lại từ ngày hôm đó. Tuy nhiên, tôi lại phát hiện trong điện thoại anh có những ghi chú tìm kiếm các câu tỏ tình bằng tiếng Trung, tiếng Hàn, tiếng Pháp để chuẩn bị bày tỏ tình cảm với cô gái kia. Đồng nghiệp đều biết anh thích cô ấy, dù ai cũng biết anh đã có người yêu.
Điều khiến tôi day dứt là dù anh nói đã kết thúc, tôi vẫn thấy cô gái đó nhắn tin cho anh. Thậm chí khi tôi xin số điện thoại của cô ấy, anh còn báo cho cô ấy biết chuyện đó. Anh giải thích rằng mình làm vậy theo phản xạ, không suy nghĩ nhiều. Anh vẫn đối xử tốt với tôi, đi làm đều đặn và luôn khuyên tôi chăm sóc bản thân, đi chơi nhiều hơn. Anh nói nếu tôi chọn ở lại thì phải học cách tin tưởng anh, còn nếu không thể tha thứ thì anh cũng không có tư cách níu kéo.
Tôi rất hụt hẫng vì trước nay luôn tin anh là người duy nhất mình có thể dựa vào, cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh anh. Giờ đây tôi không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

