Từ cái cảnh lụi hụi nấu nồi cơm nhỏ xíu trong căn phòng trọ Sài Gòn, ăn qua loa cho xong bữa, về tới nhà là thành #cơmnhà thiệt sự – có người nấu, có người chờ, có tiếng cười nói rôm rả, nghe mà ấm lòng muốn rơi nước mắt.
Quê tôi ở một xóm nhỏ miền Tây, xứ sen hồng – trước nhà là con rạch nước đục phù sa, sau nhà là mấy liếp rau xanh rì. Xe vừa quẹo vô đầu xóm là tôi thấy lòng mình nhẹ hẳn, như trút được nguyên bao nhiêu mệt mỏi trên thành phố.
Ở TP.HCM, có khi chạy xe ngoài đường đông nghẹt, nghe còi inh ỏi, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Vậy mà chỉ cần về tới cổng nhà, nghe tiếng má với câu chào quen thuộc, “về rồi hả con”, là tự nhiên thấy mọi thứ dịu xuống.
Bữa cơm quê không có gì cao sang mà sao ngon lạ. Ba tôi hay tranh thủ buổi sáng đi vợt hến dưới rạch. Ba nói: “Hến này tươi ăn mới ngọt”, rồi cười cười, tay còn dính bùn mà mặt thì khoái chí. Má thì ở trong bếp, lụi hụi rửa rau, nấu nồi canh chua thơm phức. Còn ngoại tôi, lúc nào cũng ngồi cái ghế gỗ cũ, chậm rãi nhìn con cháu, lâu lâu chen vô một câu: “Ăn nhiều vô con, ốm quá trời”.
Có bữa cơm chỉ có cá kho, dĩa rau luộc, chén nước mắm dầm ớt, vậy mà ngồi ăn, tôi thấy ngon hơn bất cứ món nào ngoài quán. Cá kho đậm đà, thịt săn, nước kho sền sệt. Má còn để thêm dĩa xoài chín vàng ươm, ăn kèm nghe vừa ngọt vừa béo, đúng cái kiểu “đặc sản nhà làm” mà đi đâu cũng không kiếm được. Tôi vừa ăn vừa xuýt xoa, ba nhìn qua cười: “Ở trên đó có ăn được vầy không con?”. Tôi chỉ biết lắc đầu.
Ở TP.HCM, nhiều khi ăn một mình riết rồi quen. Mở điện thoại lên coi cái gì đó, ăn cho qua bữa, xong rồi lại lao vô công việc. Không ai hỏi ngon không, cũng không có ai gắp cho miếng cá, chan thêm miếng canh. Mọi thứ nó gọn gàng, nhanh chóng, mà cũng lạnh lẽo dữ lắm.
Ở quê, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Ăn xong rồi vẫn ngồi đó, nói chuyện này chuyện kia. Ba kể chuyện xóm làng, má hỏi thăm công việc trên thành phố, ngoại thì lâu lâu chen vô nhắc chuyện hồi xưa. Có khi chỉ là mấy câu chuyện đơn giản vậy thôi, mà tôi nghe hoài không chán. Tại lâu rồi, tôi mới có lại cái cảm giác “được thuộc về chốn quê”.
Mỗi lần về quê, tôi hay tự nhủ: “Lần này ở lâu lâu chút”. Mà rồi cũng vài bữa là phải đi. Sài Gòn còn công việc, còn trách nhiệm, còn bao nhiêu thứ đang chờ. Ngày lên lại thành phố, má gói cho mớ đồ ăn, ba dặn dò đủ thứ, Ngoại thì đứng nhìn theo, ánh mắt hiền mà buồn buồn. Tôi quay xe đi mà lòng cứ nặng trĩu.
Trên đường trở lại, tôi biết rồi mình sẽ lại quay về với những bữa ăn vội vàng. Nhưng trong lòng tôi, cái vị cơm quê vẫn còn đó. Cái vị cá kho đậm đà, cái ngọt của xoài chín, cái ấm áp của tiếng cười bên mâm cơm… nó theo tôi lên tới tận Sài Gòn, len vô từng ngày bận rộn.
Có người hỏi tôi, sao cứ thích về quê hoài vậy. Tôi cười, trả lời vui: “Về ăn cơm”. Nhưng thiệt ra, đâu chỉ là ăn. Là về để thấy mình vẫn còn một nơi để thương, để nhớ. Là về để biết, dù ngoài kia có mệt cỡ nào, thì vẫn có một mâm cơm chờ mình, có ba má, có ngoại, có một mái nhà luôn mở cửa.
Với tôi – một thằng con trai miền Tây đi làm xa – hạnh phúc nhiều khi chỉ là vậy thôi – một bữa cơm nhà, ăn cho no bụng, rồi cười cho đã lòng.
Phát biểu tại Ngày hội sống xanh, ông Lê Hữu Toàn - Giám đốc Sở Nông nghiệp và Môi trường tỉnh An Giang - cho biết với thông điệp "phân loại là khởi đầu - tuần hoàn là tương lai", địa phương muốn khẳng định việc phân loại rác thải không chỉ trở thành thói quen mà còn là bước ngoặt biến rác thải thành tài nguyên, đưa kinh tế tuần hoàn vào đời sống.
Ông Toàn cho rằng những thay đổi nhỏ của mọi người sẽ tạo nên những chuyển biến lớn cho xã hội.
Địa phương rất cần sự đồng hành chung tay của doanh nghiệp, cộng đồng để ngày hội hôm nay được lan tỏa trong từng gia đình, cơ quan và trường học.
"Mỗi người đến đây không chỉ để tham quan, trải nghiệm, học hỏi mà còn mang về những kiến thức hữu ích, những món quà xanh và những cam kết cụ thể cho lối sống xanh. Người dân sẽ tìm hiểu cách phân loại rác thải tại nguồn, trải nghiệm các mô hình tái chế và đánh giá dấu chân carbon cá nhân", ông Toàn nói.
Ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, người dân nhộn nhịp đến với Ngày hội sống xanh để trải nghiệm những không gian được thiết kế mở gồm: khu vực trải nghiệm "sống xanh" - nơi mọi người tham gia phân loại rác; khu kiểm tra "dấu chân carbon"; workshop tái chế sáng tạo và khu đổi chất thải lấy quà...
"Ngày hội hôm nay thật ý nghĩa. Tôi đến ngày hội cũng muốn tìm hiểu thêm kiến thức về phân loại rác thải tại nguồn, tái chế rác thải để chúng trở thành những vật dụng có ích, giảm thiểu ô nhiễm môi trường", anh Nguyễn Văn Sang - người dân phường Rạch Giá - vui vẻ nói.
Theo ban tổ chức, hoạt động nhằm tăng cường giao lưu, hiểu biết và chia sẻ kinh nghiệm giữa sĩ quan trẻ quân đội ba nước.
Tại chương trình, các đại biểu trao đổi về công tác lãnh đạo, chỉ huy, huấn luyện, giáo dục chính trị tư tưởng; chia sẻ kinh nghiệm trong nghiên cứu khoa học, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số và hoạt động thanh niên trong quân đội.
Nhiều ý kiến cũng tập trung vào nội dung xây dựng đội ngũ sĩ quan trẻ; phát huy vai trò của tuổi trẻ quân đội trong thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng; nâng cao bản lĩnh chính trị, ý thức kỷ luật và năng lực ứng dụng khoa học công nghệ.
Trong khuôn khổ chương trình, sĩ quan trẻ ba nước tham gia các hoạt động như dâng hương tưởng niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp; tham quan bảo tàng, di tích lịch sử; giao lưu văn hóa, văn nghệ, thể thao; thăm cột mốc ngã ba biên giới Việt Nam - Lào - Campuchia và tham gia hoạt động an sinh xã hội.
Theo các đại biểu, trong bối cảnh tình hình khu vực và thế giới có nhiều diễn biến phức tạp, sĩ quan trẻ cần nâng cao năng lực chuyên môn, khả năng hội nhập quốc tế và làm chủ khoa học công nghệ.
Ngày 13/4, trên đường từ tỉnh Sơn Tây về quê nhà Sơn Đông, Zhang Jian, 24 tuổi, phát hiện một xe tải bốc cháy trong hầm Bảo Tháp Sơn do va chạm liên hoàn. Gần đó, hai người đang vẫy tay cầu cứu. Anh cùng một hành khách đi nhờ lập tức dừng lại, kéo người bị thương lên xe.
Nạn nhân gãy chân nên không thể ngồi gọn vào ghế. Trong 10 phút đầu, Zhang phải mở cửa xe khi cầm lái. Khói tràn ngập khoang cabin khiến họ phải dội nước lên người để cầm cự. Zhang lái xe chậm nhằm đảm bảo an toàn. Khi di chuyển được một đoạn, họ dừng lại đưa hẳn nạn nhân vào trong, đóng kín cửa và bật điều hòa để làm loãng khói. Zhang dùng quần áo che mũi, miệng cho người bị thương, liên tục nhắc "không được ngủ".
Lúc này, lượng oxy trong xe giảm mạnh, Zhang bắt đầu choáng váng và khó thở. Trước mắt họ vẫn còn khoảng 5 km mới ra khỏi đường hầm.
Anh gọi điện cho mẹ, nói: "Con bị mắc kẹt trong đường hầm Bảo Tháp Sơn. Nếu hai tiếng nữa con không gọi lại, có thể con sẽ không bao giờ ra khỏi đây".
Mẹ Zhang cố giữ bình tĩnh, dặn anh phải tìm cách thoát ra ngoài. Zhang cho biết, nghĩ đến con gái 15 tháng tuổi, anh có thêm động lực lái xe về phía trước. Cuối cùng, họ cũng thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, nơi lực lượng cảnh sát và xe cứu thương đã chờ sẵn.
Cảnh sát tỉnh Sơn Tây cho biết nạn nhân được cứu sống và không nguy hiểm đến tính mạng. Sau khi từ chối kiểm tra y tế, Zhang tiếp tục lái xe đưa vị khách đi nhờ đến tỉnh Hà Bắc trước khi về quê.
Ngày 20/4, chính quyền địa phương trao tặng Zhang danh hiệu "Tấm gương dũng cảm" kèm phần thưởng 10.000 tệ (khoảng 35 triệu đồng).