Ngày 2-4, bác sĩ Tôn Thất Toàn – Phó giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa – cho biết từ đầu năm đến hết tháng 3-2026, toàn tỉnh có gần 1.400 ca mắc tay chân miệng, chủ yếu do chủng Enterovirus 71 (EV71) – chủng có độc lực cao, tiềm ẩn nguy cơ gây bệnh nặng.
Theo bác sĩ Toàn, tay chân miệng là bệnh có tính chu kỳ, thường bùng phát theo chu kỳ 3 – 5 năm. Năm 2026 được xác định rơi vào giai đoạn cao điểm nên nguy cơ gia tăng số ca mắc là điều đã được dự báo.
Ngoài ra, theo quy luật hằng năm, số ca bệnh thường tăng từ tháng 4 và kéo dài đến giữa tháng 5.
Cùng với đó, thời tiết giai đoạn này biến động thất thường, xen kẽ nắng mưa, độ ẩm cao tạo điều kiện thuận lợi cho virus tồn tại và lây lan trong cộng đồng.
Theo Khoa Truyền nhiễm – HIV/AIDS bệnh viện Bệnh nhiệt đới tỉnh Khánh Hòa, số trẻ nhập viện vì tay chân miệng đã tăng từ tháng 1-2026, chủ yếu ở độ tuổi nhà trẻ, mẫu giáo.
Phần lớn bệnh nhân ở mức độ nhẹ (độ 1, 2a), chiếm khoảng 80%, chỉ có một số ít trường hợp độ 2b; chưa ghi nhận ca nặng hay tử vong.
Theo số liệu từ Trung tâm Kiểm soát bệnh tật tỉnh Khánh Hòa, toàn tỉnh ghi nhận 21 ổ dịch, tăng 4,2 lần so với cùng kỳ năm 2025; hiện vẫn còn 8 ổ dịch tại một số địa bàn như Ninh Hòa, Cam Lâm, Cam Ranh…
Trước diễn biến này, ngành y tế Khánh Hòa đang tăng cường giám sát, phát hiện sớm và xử lý triệt để các ổ dịch; đồng thời đẩy mạnh truyền thông phòng bệnh tại cộng đồng và trường học.

Tôi sinh ra trong một gia đình giàu nhất xã. Người ta vẫn bảo nhà tôi giàu đến mức trời mưa không biết nước chảy về đâu. Đất của bố mẹ tôi trải dài từ mặt đường lớn đến tận mép cánh đồng. Công ty gia đình xây cao như cái trụ sở huyện. Người đi qua vẫn thường ngước nhìn với vẻ vừa kính nể vừa ghen tị.
Rồi tôi gặp anh. Anh là trưởng phòng trong công ty nhà tôi. Người cao ráo, ăn nói nhẹ nhàng. Anh không đẹp trai kiểu hào nhoáng nhưng có đôi mắt luôn nhìn người khác như đang lắng nghe. Tôi thích cái cách anh cúi đầu chào mẹ tôi, cái cách anh cẩn thận nhặt từng tờ giấy vụn dưới sàn xưởng.
Khi tôi cưới anh, cả xã xì xào. Người ta bảo anh là “chuột sa chĩnh gạo”. Có người uống rượu còn nói to rằng đời anh đổi từ lúc bước chân vào nhà tôi. Tôi nghe mà khó chịu. Nhưng anh chỉ cười. Anh bảo, người nghèo mà cưới con gái nhà giàu thì thiên hạ bao giờ chẳng nghĩ thế.
Sau cưới, vợ chồng tôi ở riêng trong căn nhà 3 tầng bố mẹ xây sẵn. Tôi chưa từng thiếu thứ gì. Điện thoại mới nhất, xe đẹp, quần áo mua chẳng cần nhìn giá. Anh cũng chiều bất cứ điều gì tôi thích.
Nhưng hôn nhân lạ lắm. Nó không đổ vỡ bằng tiếng sét. Nó mục ruỗng từ những tiếng nứt rất nhỏ.
Đầu tiên là chuyện bố tôi có người phụ nữ khác. Cả xã biết chuyện đó trước mẹ tôi. Người phụ nữ ấy trẻ hơn bố gần 20 tuổi, chỉ hơn tôi vài tuổi. Nghe đâu trước làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng. Bố mua nhà cho bà ta ở ngoài thị trấn. Có người còn bắt gặp hai người đi du lịch cùng nhau.
Sau hôm ấy, nhà tôi chẳng còn bữa cơm nào yên ổn. Mẹ tôi khóc suốt. Bố về nhà ngày càng ít. Hai người cãi nhau ngay cả trước mặt nhân viên. Công ty đang đông khách mà nghe tiếng chửi vọng từ phòng giám đốc ra tận sân.
Rồi mẹ đòi ly dị. Bố cũng đồng ý ngay. Nhưng tài sản nhà tôi nhiều quá. Đất đai đứng tên chồng chéo. Công ty lại dùng tên người thân để vay vốn, mua bán. Chia mãi không được. Mỗi lần họp gia đình là thêm một trận cãi vã.
Tôi đứng về phía mẹ. Tôi không chấp nhận được chuyện bố phản bội mẹ mình. Mẹ tôi từng theo bố từ lúc nghèo khó. Bà bán vàng cưới để dựng xưởng đầu tiên. Thế mà giờ bố lại muốn đem tài sản thấm mồ hôi, công sức và cả thanh xuân của mẹ để cung phụng người đàn bà khác.
Tôi nói với chồng rằng mẹ phải được chia tài sản phần hơn. Anh im lặng rất lâu rồi bảo “chuyện người lớn nên để họ tự giải quyết, em đừng có xen vào”. Tôi khó chịu. Tôi bảo nếu là mẹ anh bị phản bội thì anh có bình thản thế không? Anh cúi đầu, không nói nữa.
Nhưng từ hôm ấy tôi thấy anh thay đổi. Anh thường xuyên lên phòng bố tôi trao đổi công việc. Những cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ. Khi tôi hỏi, anh chỉ bảo bàn chuyện công ty. Có hôm anh về muộn, người đầy mùi rượu và thuốc lá.
Một tối, tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của bố. Ông nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe rõ. Ông bảo chỉ cần anh đứng về phía ông thì sau ly dị sẽ cho anh lên phó giám đốc. Còn căn nhà ngoài thị trấn cũng sẽ sang tên cho bố mẹ anh.
Tôi thấy lạnh cả người. Cảm giác như ai vừa đổ nước đá lên lưng.
Tối đó tôi hỏi anh thẳng. Anh ngồi rất lâu mới nói rằng bố tôi cũng có cái khó của ông. Anh bảo mẹ tôi nóng tính, quản lý tiền bạc quá chặt khiến bố ngột ngạt. Tôi bật cười. Đến lúc ấy tôi mới hiểu anh đã chọn phe nào rồi.
Tôi gào lên. Tôi hỏi anh lấy tôi vì tình yêu hay vì cái ghế phó giám đốc. Anh cũng nổi nóng. Anh bảo tôi chưa từng hiểu cảm giác của người nghèo. Anh nói cả đời anh bị người ta coi thường, nên anh cần vị trí ấy để ngẩng đầu.
Sau đó mọi thứ trượt đi nhanh đến đáng sợ. Anh công khai ủng hộ bố tôi trong các cuộc họp gia đình. Anh còn đứng ra phân tích rằng tài sản phải chia công bằng. Mẹ tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ. Còn tôi thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Nhân viên trong công ty bắt đầu bàn tán. Người bênh mẹ tôi. Người đứng về phía bố. Có kẻ còn cười sau lưng rằng nhà giàu cũng khổ, cũng tan nát như thường. Mỗi lần bước qua xưởng, tôi cảm thấy từng ánh mắt đang chĩa vào mình.
Ngày tôi ký đơn ly dị còn trước cả bố mẹ tôi vì chúng tôi không có tài sản chung. Mẹ tôi ngồi bên cạnh. Bà không khóc. Tôi cũng không khóc vì tôi được chọn nuôi đứa con gái duy nhất. Hai mẹ con chỉ im lặng như hai người vừa đi qua một đám cháy lớn. Cháy đến mức chẳng còn gì để cứu nữa.
Anh đến tòa trong bộ vest mới. Trông anh thành đạt lắm. Anh ký rất nhanh rồi đứng dậy ngay. Trước lúc đi, anh quay lại nhìn tôi một thoáng. Ánh mắt ấy lạ lắm. Chắc anh nghĩ giờ anh có thể ngẩng cao đầu mà trở thành người thượng lưu chứ không phải mang cái mác “nhờ vợ”.
Vì tranh chấp tài sản, chuyện ly hôn của bố mẹ tôi mãi vẫn không thỏa thuận xong. Người đàn bà kia cuối cùng cũng mệt mỏi mà buông tay. Còn chồng tôi thì chẳng được lên phó giám đốc như hứa hẹn.
Tôi gặp lại chồng cũ một lần ở quán cà phê ven đường. Anh gầy hơn trước. Mắt có quầng thâm. Anh hỏi tôi sống thế nào? Tôi bảo vẫn ổn. Rồi cả hai im lặng. Chúng tôi từng là vợ chồng, từng ngủ cạnh nhau, từng mơ về con cái đông vui. Vậy mà giờ chẳng tìm nổi một câu để nói.
Lúc tôi đứng dậy ra về, anh bất ngờ gọi tên tôi rất khẽ. Giọng anh khàn đặc như người lâu ngày không ngủ ngon. Anh bảo rằng anh sai rồi. Sai từ lúc để lòng tự ái và tham vọng chen vào giữa vợ chồng tôi.
Anh nói từ ngày ly hôn, anh mới hiểu thứ đáng sợ nhất không phải nghèo khó, mà là cảm giác trở về một căn phòng tối om, không còn ai đợi mình nữa. Anh bảo căn nhà lớn hay chức vụ cao đến đâu cũng không làm người ta ngủ ngon nếu trong lòng đầy hối hận.
Rồi anh xin tôi quay lại.
Tôi biết bản thân vẫn yêu anh. Nhưng tình yêu trong tôi bây giờ giống một chiếc áo đã rách. Dù vá lại khéo đến đâu, mỗi lần mặc vào vẫn nhớ đó là chiếc áo không vẹn nguyên lành lặn. Tôi sợ nếu quay lại, một ngày nào đó anh lại đứng trước tiền bạc và chọn điều khiến tôi đau lòng. Tôi sợ cảm giác bị phản bội thêm lần nữa.
Nếu là các bạn, các bạn có dám quay lại với một người mình còn yêu nhưng từng chọn tiền bạc và địa vị hơn mình không? Và liệu một người đã từng phản bội tình cảm, có thật sự thay đổi được không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Nắng 40 độ con sốt lịm đi, chồng cấm mua điều hòa để dành tiền làm việc lớn

Tôi năm nay 30 tuổi, mẹ của 1 bé 4 tuổi và một bé mới tròn 14 tháng. Nhìn 2 đứa con oặt ẹo, lả đi vì nóng, tim tôi như có ai xát muối, còn cuộc hôn nhân của tôi dường như cũng đang "bốc cháy" theo từng đợt nắng nóng đỉnh điểm này.
Ngay lúc tôi ngồi gõ những dòng tâm sự này, mồ hôi vẫn đang túa ra ướt đẫm lưng áo. Cái quạt máy chạy hết công suất chỉ xua đi được luồng không khí đặc quánh, nóng rát phả thẳng vào mặt.
Và cay đắng thay, nguyên nhân khiến 3 mẹ con tôi phải chịu đựng cảnh "địa trần gian" này không phải vì chúng tôi nghèo đến mức không mua nổi một chiếc điều hòa, mà vì tầm nhìn vĩ mô của chồng tôi. Anh luôn cho rằng phải tiết kiệm từng đồng để mua chung cư.
Chồng tôi là một người đàn ông tu chí, tôi không phủ nhận điều đó. Từ ngày lấy nhau, anh luôn ám ảnh bởi việc phải thoát khỏi cảnh ở trọ. Anh vẽ ra viễn cảnh về một căn chung cư 3 phòng ngủ, có cửa sổ lộng gió. Nhưng để đạt được viễn cảnh ấy, anh biến hiện tại của gia đình thành một cuộc khổ hạnh thực sự.
Mùa hè năm nay đến với những đợt nắng nóng kỷ lục. Căn phòng trọ 25m2 của chúng tôi biến thành một chiếc hộp giữ nhiệt. Đỉnh điểm là tuần trước, khi nhiệt độ ngoài trời lên tới 40 độ C, nhiệt độ trong phòng mái tôn của chúng tôi chắc chắn phải cao hơn thế.
Đứa lớn nhà tôi cả đêm trằn trọc, khóc ngặt nghẽo vì nóng. Cứ nhắm mắt được một lúc, con lại giật mình tỉnh dậy, gãi những vết rôm sảy mọc chi chít trên lưng, trên cổ rớm cả máu. Đứa nhỏ 14 tháng thì thê thảm hơn. Cơ thể non nớt của con không chịu nổi nhiệt độ khắc nghiệt. Con nổi mẩn đỏ toàn thân, lười bú, quấy khóc cả ngày lẫn đêm. Cả tuần nay, tôi thức trắng đêm, 2 tay hai chiếc quạt nan phe phẩy liên tục cho 2 đứa, mỏi nhừ đến mức không nhấc nổi cánh tay.
Thấy con khổ sở, tôi rơi nước mắt năn nỉ chồng: "Anh ơi, hay mình rút tiền tiết kiệm mua một cái điều hòa rẻ tiền cũng được. Hàng Nhật bãi có mấy triệu thôi. Chứ thế này con ốm mất, tiền đi viện còn quá tội tiền mua điều hòa, tiền điện anh ạ".
Tôi cứ ngỡ nhìn con như vậy, người làm cha nào cũng sẽ xót xa mà mềm lòng. Nhưng không, chồng tôi gạt phắt: "Em đàn bà con gái thiển cận nó vừa thôi! Mua cái điều hòa mấy triệu thì dễ, nhưng tiền điện mỗi tháng đội lên cả triệu bạc thì ai chịu?
Em tính xem, mùa hè kéo dài 4-5 tháng, tốn bao nhiêu tiền? Tiền đấy để cộng dồn vào quỹ mua nhà có phải hơn không? Ngày xưa các cụ làm gì có điều hòa, mồ hôi nhễ nhại vẫn lớn lên khỏe mạnh, có ai chết vì nóng đâu? Phải dạy cho con cách thích nghi, khổ trước sướng sau. Lên chung cư rồi điều hòa bật 24/24 không ai cấm".
Tôi điếng người, những lời nói của anh như những nhát dao cứa vào sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi. Khổ trước sướng sau? Liệu con tôi có đợi được đến lúc anh đủ tiền mua chung cư hay không, hay tuổi thơ của chúng sẽ bị ám ảnh bởi những đêm hè nóng như thiêu như đốt, bởi những cơn ngứa ngáy rôm sảy hành hạ đến rớm máu?
Đỉnh điểm của sự phẫn nộ là vào chiều hôm kia. Khi tôi đi làm về, thấy đứa nhỏ đang nằm lịm đi trên chiếc chiếu trúc ướt sũng mồ hôi, mặt mũi đỏ lựng. Tôi sờ trán con thì nóng hầm hập. Con bị sốt nhiệt do cơ thể mất nước và quá nóng.
Tôi hoảng loạn bế con chạy thẳng vào viện. Bác sĩ mắng tôi xơi xơi: "Nuôi con kiểu gì mà để nó sốt đến lả đi vì nóng thế này? Môi trường ở quá ngột ngạt, rôm sảy thì nhiễm trùng. Bố mẹ tiết kiệm cái gì không biết mà đày đọa đứa trẻ!".
Nghe bác sĩ nói, tôi chỉ biết cúi gầm mặt khóc. Tôi hận bản thân mình hèn nhát, hận mình không dám tự quyết. Tối đó, chồng tôi vào viện thăm con. Thay vì xót xa, câu đầu tiên anh hỏi khi nhìn thấy tờ hóa đơn viện phí là: "Đấy, ốm đau vào tốn kém thế này. Nên từ giờ em phải đi chợ dè xẻn lại bù vào khoản này nhé".
Giọt nước tràn ly. Tôi nhìn người đàn ông đầu ấp tay gối với mình, đột nhiên cảm thấy xa lạ và sợ hãi. Anh ta yêu cái căn chung cư tương lai kia hơn cả sinh mạng và sức khỏe của các con mình. Anh ta tự huyễn hoặc bản thân bằng cái mác hy sinh vì gia đình, nhưng thực chất lại là sự ích kỷ tột cùng, bắt vợ con phải làm vật tế thần cho tham vọng.
Đêm ngồi ôm con trong bệnh viện, nơi có hơi mát của điều hòa, tôi tự hỏi: Mục đích của hôn nhân là gì? Chúng ta cố gắng kiếm tiền mua nhà để làm gì, nếu không phải là để những người thân yêu được sống thoải mái, hạnh phúc hơn?
Một căn nhà gạch đá vô tri trong tương lai liệu có đền bù được những tổn thương về thể chất và tinh thần mà các con tôi đang phải chịu đựng ngày hôm nay?
Sổ tiết kiệm của gia đình do anh giữ, nhưng trong thẻ cá nhân tôi vẫn còn dư chục triệu tiền thưởng. Tôi có nên tự ý gọi thợ đến lắp điều hòa, mặc kệ việc chồng tôi sẽ nổi điên, đập phá hay thậm chí đòi ly hôn vì tôi… phá hoại kế hoạch lớn của anh ta? Tôi thực sự quá mệt mỏi và bế tắc rồi...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Nữ sinh trung học Nguyễn Trần Hà Linh đăng quang Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026

Chung kết Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026 diễn ra tối 5-4 tại Nhà hát Hồ Gươm, với sự tranh tài tranh sắc của 20 cô gái. Đây cũng là lần đầu tiên nhà hát có hệ thống âm thanh lẫn kiến trúc hiện đại bậc nhất Việt Nam này trở thành sân khấu cho một cuộc thi hoa hậu.
Vượt qua 19 thí sinh trong đêm thi quyết định, Nguyễn Trần Hà Linh đến từ Ninh Bình đã chính thức đăng quang ngôi vị hoa hậu.
Nguyễn Trần Hà Linh sinh tháng 8-2008, cao 1,76m, hiện là học sinh Trường THPT Khoa học Giáo dục thuộc Đại học Giáo dục - Đại học Quốc gia Hà Nội.
Cô chưa đủ 18 tuổi khi thi Hoa hậu Văn hóa Việt Năm 2026. Ban tổ chức đã xin thay đổi độ tuổi tham gia từ 18 xuống 17 tuổi và được Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội là đơn vị cấp phép cho cuộc thi hoa hậu này chấp thuận.
Dù là thí sinh nhỏ tuổi nhất, ngay từ những vòng thi đầu tiên, Nguyễn Trần Hà Linh đã gây ấn tượng với ban giám khảo bởi sự tự tin, bản lĩnh cùng nền tảng tri thức nổi bật.
Trong phần thi ứng xử - phần thi cuối cùng để tìm ra hoa hậu, Hà Linh nhận được câu hỏi từ ban giám khảo: "Trong thời đại công nghệ và mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, làm thế nào để người trẻ vẫn trân trọng và gìn giữ văn hóa truyền thống?".
Cô trả lời không thật trôi chảy nhưng đầy đủ ý tứ, thể hiện tư duy tốt. Được biết cô có bảng thành tích học tập khá ấn tượng.
Hà Linh từng đoạt học bổng "Người tiên phong" của Swinburne University of Technology, giải ba học sinh giỏi cấp trường môn ngữ văn năm học 2025-2026, giải nhì cuộc thi "Lắng đọng HOLA" năm học 2024-2025, cùng nhiều thành tích nổi bật trong các cuộc thi Olympic ngữ văn, toán trên mạng…
Cô còn là cán bộ lớp xuất sắc, năng nổ hoạt động cộng đồng. Trước khi giành vương miện Hoa hậu Văn hóa Việt Nam 2026, Nguyễn Trần Hà Linh cũng từng giành danh hiệu Hoa khôi HES's Beauty 2025 - Vẻ đẹp tri thức, một hoạt động ngoại khóa do trường cấp ba của cô tổ chức.

