Tôi lấy chồng được gần 8 năm. Thật lòng mà nói chồng tôi là người rất tốt. Bao năm nay anh đi làm chăm chỉ, tiền bạc đều đưa vợ giữ, làm gì cũng ưu tiên vợ con trước. Hai vợ chồng cũng tự mua được một mảnh đất riêng gần nơi làm, cách nhà chồng khoảng 10 km, dự định vài năm nữa xây nhà. Hiện tại chúng tôi thuê nhà gần nơi làm nhưng cũng hay về nhà chồng ăn cơm, cuối tuần và dịp lễ Tết sẽ đưa con về nội chơi. Hai con tôi, trước khi đến tuổi đi học mầm non, chúng tôi đều mang sang nhà ông bà nội nhờ trông giúp.
Tôi với mẹ chồng từng có xích mích nên trong lòng luôn có khoảng cách. Bà kiểu bằng mặt nhưng không bằng lòng, hay không vừa ý việc tôi làm và nói xấu sau lưng tôi. Bà để ý và can thiệp vào khá nhiều chuyện, từ chăm con, ăn uống tới cách tiêu tiền.
Gần đây, ông bà có ý định chia đất cho các con, phần đất chia cho chồng tôi sẽ chỉ đứng tên mình anh. Mẹ chồng muốn vợ chồng tôi xây nhà ngay cạnh để tiện qua lại, sau này còn đỡ đần ông bà tuổi già. Chồng tôi có vẻ rất muốn xây ở đó. Anh nói bố mẹ cũng lớn tuổi rồi, ở gần sau này tiện chăm nom hơn. Em trai anh đi làm xa và cùng vợ con sống tại đó luôn, thỉnh thoảng mới về thăm bố mẹ.
Tôi không nỡ phản đối mạnh vì bao năm nay gần như mọi chuyện anh đều chiều theo ý tôi. Từ chuyện ở đâu, làm gì, chi tiêu thế nào, anh gần như không ép vợ điều gì. Nên lần này khi anh nói mong muốn của mình, tôi lại thấy khó mở miệng nói không. Nhưng cứ nghĩ tới cảnh sống sát nhà mẹ chồng là tôi thấy áp lực. Tôi biết kiểu gì cũng sẽ có chuyện. Đi đâu, làm gì, nuôi con thế nào chắc khó được thoải mái như ở riêng. Thậm chí tôi sợ tình cảm vợ chồng đang yên ổn rồi cũng bị ảnh hưởng vì những va chạm nhỏ mỗi ngày. Giờ tôi rất phân vân không biết nên làm sao.
Tin Gốc: Vnexpress

Hôm nay tôi có một nỗi buồn muốn chia sẻ cùng mọi người. Tôi có thể được xem là người đàn ông khá thành đạt. Công việc, sự nghiệp và thu nhập của tôi đều ổn định. Ít nhất, tôi cảm thấy bản thân có sự thoải mái về tài chính. Bên cạnh đó, tôi cũng là người khá đa năng, ham học hỏi. Nhiều lĩnh vực tôi đều có sự am hiểu, công việc nào cũng có thể làm tốt nên luôn tự tin vào năng lực của bản thân. Tôi thường nói với người bản thân từng nghĩ sẽ là vợ: "Mình có năng lực thì phải tự tin chứ".
Về tính cách, tôi là người phóng khoáng, hòa đồng, vui vẻ, dễ gần, giao tiếp tốt, sống trọng tình nghĩa và rất nặng tình. Ở đây có ai từng đau khổ vì tình yêu, từng chia tay người mình thương hay đánh mất hạnh phúc gia đình chưa? Nếu có, mong mọi người chia sẻ câu chuyện, cách đối diện và vượt qua nỗi đau ấy. Tôi hy vọng có thể học hỏi để tìm được hướng đi tốt nhất cho chính mình. Đến hiện tại, tôi đã trải qua ba mối tình. Một mối tình thời sinh viên, một mối tình sau khi ra trường đi làm và một mối tình vừa kết thúc. Nhìn lại, tôi chỉ thật sự có một mối tình đúng nghĩa. Hai mối tình trước chỉ dừng lại ở việc quen và yêu, chưa từng có những suy nghĩ hay sự gắn bó sâu sắc về tương lai. Vì thế, xét về cảm xúc, trách nhiệm và trải nghiệm, mọi thứ đều khá hời hợt.
Chỉ đến mối tình vừa qua, tôi mới thật sự hiểu thế nào là yêu thương, là sự gắn kết giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, là cảm giác xây dựng gia đình, nghĩ đến vợ con và một tương lai chung. Đó là quãng thời gian rất hạnh phúc. Tôi từng nghĩ mình đã tìm được bến đỗ bình yên của cuộc đời. Thế nhưng tất cả rồi cũng tan vỡ. Tự nhìn nhận lại, tôi biết bản thân cũng có những sai lầm nên cô ấy mới lựa chọn rời xa. Sai lầm lớn nhất của tôi là thiếu kinh nghiệm trong việc thấu hiểu phụ nữ, chưa hiểu nhiều về suy nghĩ và cảm xúc của họ. Tôi quá vô tư với mọi thứ. Trước đây tôi sống một mình nên luôn nghĩ như vậy là bình thường.
Dù vậy, tình cảm tôi dành cho cô ấy là chân thành, sâu sắc và thủy chung. Tôi luôn yêu thương, chiều chuộng và đối xử rất tốt với cô ấy. Chỉ là nhiều lúc tôi vô tâm, không nhận ra những điều cô ấy thật sự cần. Cuối cùng, cô ấy rời xa tôi với lý do không còn cảm xúc. Thật lòng, tôi không cam tâm khi chỉ vì lý do ấy mà mất đi người mình yêu, mất đi hạnh phúc và những dự định đẹp nhất của tương lai. Cảm giác như đang đứng trên đỉnh cao hạnh phúc rồi bất ngờ rơi xuống tận đáy vực của sự tuyệt vọng.
Đến bây giờ, ngày nào tôi cũng nghĩ về cô ấy. Không một giây phút nào hình bóng cô ấy rời khỏi tâm trí tôi. Ngay cả trong giấc ngủ, cô ấy vẫn xuất hiện. Mỗi lần nghĩ đến kết cục hiện tại, tôi lại thấy đau lòng và trống rỗng. Điều đau đớn nhất là có lúc nỗi đau lớn đến mức tôi không còn khóc được nữa. Mỗi ngày tôi vẫn cố tỏ ra bình thường để tiếp tục công việc, duy trì các mối quan hệ và cuộc sống thường nhật. Tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng không thể. Tôi cũng không biết tâm sự cùng ai vì không muốn người khác soi mói chuyện riêng, không muốn họ thương hại mình, càng không muốn ai nói những điều không hay về người tôi vẫn còn yêu.
Thật sự lúc này tâm trí tôi rất hỗn loạn, không còn biết mình cố gắng để làm gì. Có sự nghiệp, có thành tựu, có điều kiện kinh tế thì để làm gì khi ngay cả hạnh phúc của chính mình tôi cũng không giữ được. Người tôi yêu không còn bên cạnh, những dự định về gia đình cũng tan biến. Có một khoảng thời gian tôi đã buông thả bản thân, không còn tập trung vào công việc hay sự nghiệp, cũng chẳng còn quan tâm chăm sóc chính mình. Tôi vùi đầu vào những cuộc nhậu, rồi tìm đến sòng casino chỉ để quên đi nỗi đau. Rồi tôi nhận ra, cảm giác thua tiền trong casino vẫn không đau bằng đánh mất vợ con và hạnh phúc mình từng có.
May mắn là tôi vẫn còn chút lòng tự trọng và còn hình bóng cô ấy trong tim. Điều đó giúp tôi không sa ngã vào những điều tệ hại hơn. Tôi luôn nghĩ rằng sự gần gũi về thể xác là điều chỉ nên dành cho người phụ nữ mình yêu, không phải với bất kỳ ai khác. Hôm nay nhìn lại, tôi thấy mình đã và đang buông thả, tự hủy hoại bản thân. Vì vậy, tôi muốn viết những dòng này để chia sẻ với mọi người, hy vọng lòng sẽ nhẹ nhõm hơn. Quan trọng hơn, tôi mong có thể dừng lại trước khi tiếp tục làm tổn hại đến tương lai của chính mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 25 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP HCM. Quê tôi ở miền Tây, bố mẹ lên Đồng Nai ở trọ và làm việc, thi thoảng tôi về chơi cuối tuần. Tôi quen một anh làm chủ cửa hàng sửa chữa buôn bán laptop tại TP HCM, có 5 chi nhánh (làm chung với anh em trong gia đình, một chi nhánh dưới quê, 4 chi nhánh ở Sài Gòn). Anh quê Hà Tĩnh. Tôi quen anh từ lần tình cờ sửa chữa laptop tại chỗ anh. Anh tán tỉnh khi tôi đang học năm thứ hai đại học, vì thế tôi không đồng ý quen sau buổi gặp đầu tiên.
Sau đó hai năm (tôi có trải qua một mối tình trong khoảng thời gian đó), anh ta lại liên hệ tán tỉnh và lúc này tôi quyết định yêu đương với anh. Chúng tôi yêu nhau được một năm 3 tháng, thời điểm hiện tại xuất hiện căng thẳng dẫn tới chia tay. Trong lúc yêu đương anh có đầu tư tiền bạc, thời gian cho tôi như tặng quà dịp lễ, dẫn đi ăn đi chơi và anh đều trả tiền. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả, thường xuyên đi khách sạn, có khi đi chơi qua đêm. Hai đứa đi du lịch xa một lần.
Thời gian yêu nhau, hai đứa hợp ăn uống, suy nghĩ về cuộc sống, chuyện chăn gối, anh cũng chiều tôi ở giai đoạn đầu. Chúng tôi tuyệt nhiên chưa ra mắt gia đình, chỉ gặp bạn bè thân thiết của anh. Tôi cũng chưa được anh dẫn tới gặp anh chị em trong Sài Gòn (anh chị em của anh đều ở trong Sài Gòn làm việc tại cửa tiệm). Gần đây chúng tôi bàn chuyện tương lai, là tôi chủ động, rồi hỏi anh rằng em lỡ có bầu thì sao. Anh đa phần né tránh, bảo khi nào có thì anh tính, kiểu có bầu thì để cho ông bà nuôi chứ chưa có một lộ trình cụ thể về chuyện cưới nhau hay gì cả. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn về vấn đề này, cả chuyện anh "ngại" khi tôi ghé chơi mà có người nhà anh ở nhà. Tôi hay ngỏ ý ghé tiệm chơi nhưng anh không chịu. Tôi có mấy lần tới nhưng chỉ là đưa đồ rồi đi thôi.
Đỉnh điểm là lần này tôi đi công chuyện về, ghé ngang tiệm nhà anh, kêu anh ra gặp một chút, kiểu nhớ thì gặp thôi. Anh một mực không ra, bảo tôi cố chấp và lì lợm. Tôi vô tình chạm mặt em trai, em dâu, em gái và em họ của anh đi ra nên hỏi anh có nhà không, người thì không trả lời, người lại bảo anh không có nhà. Xong lúc đó tôi hiểu rồi nên đi về luôn. Tôi nói anh không ra thì mình chia tay, thái độ anh như vậy chỉ có nước chia tay nhau thôi. Anh lúc này bảo: "Nếu em muốn chia tay cũng được". Sau đó tôi vẫn để ảnh nền, biệt danh như bình thường, anh cũng bảo là cho nhau thời gian không nói chuyện để thoải mái chút. Tôi không biết là anh có vấn đề gì nữa.
Hiện tại tôi trễ kinh hơn 10 ngày (thử 3 lần đều một vạch, có thể không có thai), vậy mà anh lại thờ ơ với tôi, bỏ rơi trong lúc tôi stress. Tôi chuẩn bị tâm lý chia tay từ rất lâu rồi vì những điều như vậy. Thế nhưng trong lòng tôi tiếc thời gian vừa qua, cũng lo sau này mình lại sợ yêu và không yêu được người tốt thì sao. Tôi không thể chấp nhận được chuyện anh sẽ yêu rồi lấy người khác sống vui vẻ. Tôi chắc tính cách của anh như vậy thì yêu ai cũng không được trọn vẹn lắm đâu, tại hay né tránh, không chịu giao tiếp khi có chuyện, gặp chuyện gì là kiểu mệt mỏi rồi trốn một mình. Theo cảm nhận của tôi, anh 30 tuổi rồi mà vẫn còn ham chơi, không suy nghĩ đến chuyện lập gia đình, trong khi ở nhà anh thì các anh em đã lấy vợ, có con hết rồi.
Tôi suy nghĩ anh quen mình chỉ quen chơi, giải tỏa nhu cầu sinh lý. Tôi có nói với anh, anh phủ nhận, nói tôi vớ vẩn, suy diễn. Vậy giờ tôi phải làm gì để có thể vượt qua cảm giác mất mát, trống rỗng sau khi quyết định chia tay đây? Thật sự tôi chỉ muốn hai đứa yêu đương vui vẻ rồi sau này sống hạnh phúc với nhau. Thực tế khó quá. Tâm lý anh bị gì tôi không hiểu nổi, anh nói anh cũng không hiểu được. Giờ chia tay, không biết anh có tiếc khoảng thời gian qua đầu tư thời gian, công sức tiền bạc hay không?
Huyền Nga
Nguồn: https://vnexpress.net/ban-trai-bo-mac-trong-luc-toi-nghi-ngo-co-thai-5057368.html

Tôi quen anh gần hai năm, tình cảm lúc đầu khá bình thường, không quá ồn ào nhưng ổn định. Khi đó tôi đã 28 tuổi nên mẹ tôi hỏi thẳng anh về dự định cưới xin. Anh nói sang năm sẽ tính chuyện lâu dài, chỉ cần ổn định thêm công việc. Tôi cũng tin và tiếp tục gắn bó. Nhưng chưa đầy vài tháng sau, anh chủ động nói muốn chia tay với lý do cần tập trung cho sự nghiệp, chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Sau khi chia tay khoảng hai tháng, tôi nhắn anh trả lại chiếc laptop anh mượn từ lúc còn quen nhau. Khi lấy lại máy, tôi phát hiện anh quên đăng xuất tài khoản nhắn tin. Lúc đó tôi mới biết trong suốt thời gian quen tôi, anh vẫn dùng Tinder, nhắn tin với nhiều người khác, nói chuyện nhạy cảm và gặp gỡ bên ngoài. Có những đoạn tin nhắn anh chủ động tán tỉnh khách hàng nữ ở nơi anh làm, thậm chí rủ đi chơi riêng.
Cùng thời điểm đó, anh tán một cô gái làm chung phòng, còn mượn tiền bạn để mua giỏ quà sang nhà ra mắt bố mẹ cô ấy. Tôi suy nghĩ khá lâu rồi quyết định nhắn tin cho cô gái kia, nói rõ mình là người yêu cũ và khuyên cô ấy nên cẩn thận. Tối hôm đó, tôi thấy anh nhắn với bạn rằng tôi phá chuyện của anh, nói tôi là kiểu không ăn được thì đạp đổ, còn chê tôi lớn tuổi nên không ai lấy. Trong khi đó, chỉ cần anh dỗ dành vài câu, cô gái kia lại quay sang nói chuyện ngọt ngào như không có gì.
Có lúc tôi định gửi hết tin nhắn để cô gái kia biết rõ con người thật của anh. Nhưng sau đó tôi thấy anh đăng ảnh hai người chụp chung, để dòng trạng thái "vợ yêu", trong khi đang mặc chiếc áo tôi từng tặng. Hai năm quen nhau, anh chưa từng công khai tôi vì nói không thích mạng xã hội. Nhìn cảnh đó, tôi dừng lại, không gửi thêm gì nữa. Sau chuyện đó, tôi cắt liên lạc hoàn toàn.
Thời gian trôi qua khá nhanh, đến giờ tôi đã 36 tuổi, sống một mình, đi làm, sinh hoạt bình thường. Nhiều người hỏi sao không quen ai nữa, nhưng tôi thấy cuộc sống hiện tại khá nhẹ nhàng. Đôi lúc tôi cũng nghĩ lại chuyện cũ, không biết quyết định im lặng và rút lui khi đó là đúng hay sai. Nhưng đến giờ, tôi vẫn thấy ở một mình, tập trung cho công việc và cuộc sống riêng có lẽ phù hợp với mình hơn.
Thanh Yến
Nguồn: https://vnexpress.net/biet-anh-co-nguoi-moi-toi-nhan-tin-nhac-co-ta-can-than-5056568.html

