Tôi và bạn trai quen nhau gần hai năm, tình cảm khá nghiêm túc và cũng tính tới chuyện cưới xin. Anh chăm chỉ, sống có trách nhiệm, đối xử tốt với tôi và gia đình hai bên. Bố mẹ anh cũng rất thoải mái, chưa từng khó dễ gì tôi.
Tuy nhiên, sau một thời gian quen nhau, bố mẹ tôi bắt đầu phản đối vì thấy anh có tính gia trưởng. Có lần tôi đi ăn với bạn về muộn, anh gọi liên tục rồi giận dỗi cả ngày. Anh cũng hay góp ý chuyện ăn mặc, bảo con gái có người yêu rồi thì nên biết giữ ý hơn. Hoặc sang nhà anh chơi, tôi là con gái, phải biết năng nổ làm mọi việc cùng mọi người. Nhiều chuyện nhỏ lúc yêu tôi thấy bình thường nhưng khi kể lại, bố mẹ tôi lại cho rằng đó là dấu hiệu kiểm soát và ích kỷ.
Bản thân tôi vẫn còn rất thương anh nên đứng giữa gia đình và tình cảm hiện tại thật sự rất mệt mỏi. Mong mọi người chia sẻ cùng tôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 40 tuổi, lấy chồng 12 năm và có hai con. Tôi không xinh đẹp, cũng không giỏi giang, tự cảm thấy bản thân không có gì nổi bật. Ưu điểm duy nhất của tôi có lẽ là chăm chỉ và có thể chăm lo cho con cái. Chồng hơn tôi hai tuổi, cả hai tìm hiểu hơn 3 năm mới tiến tới hôn nhân. Lúc tìm hiểu nhau, tôi thấy anh có ý chí, chưa có gì trong tay nhưng có được sự cầu tiến, vì thế có tình cảm với anh. Khi quen nhau, tôi lờ mờ thấy được những khác biệt của cả hai nhưng nghĩ chỉ cần có tình cảm, những khác biệt có thể cùng nhau thay đổi, vì nhau mà sống.
Sống chung không thể tránh khỏi những cãi vã, va chạm. Ban đầu khi vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã, tôi cũng im lặng, bỏ qua và chỉ biết khóc thầm trong đêm. Vợ chồng hầu như không đối thoại để tìm ra hướng giải quyết. Vì vốn sống ít và cách giao tiếp không hiệu quả nên những khúc mắc và mâu thuẫn ngày càng lớn, cho dù nguyên nhân cãi vã chỉ là những chuyện nhỏ trong lời ăn tiếng nói. Dần dà, tôi thấy anh hay bắt bẻ câu nói và thái độ của tôi.
Đang vui vẻ bình thường, anh tự nhiên khó chịu, im lặng. Tính cách tôi khá nóng nảy và hấp tấp nên cũng tự nghĩ không biết mình có nói gì hay làm gì không mà anh lại như vậy. Vì lấn cấn trong lòng nên tôi hay hỏi cho ra nhẽ, rằng vì sao anh như vậy. Tính chồng tôi lại không thích nói nhiều và càm ràm nên nhiều khi vì thế vợ chồng càng ngày càng xa nhau, mâu thuẫn nhiều lên, không thể giải quyết. Cứ cãi nhau là anh nói vợ chồng không hòa hợp, đòi ly hôn.
Anh có thành kiến khá sâu về việc hai vợ chồng không hợp tuổi vì trước ngày cưới mẹ anh nói hai đứa không hợp tuổi (sau này tôi mới được biết). Nhiều lúc mẹ chồng cũng vô tư nói vợ chồng không hợp tuổi nên nuôi dạy con cái khó khăn. Nghe những lời đó từ chồng và mẹ chồng, tôi rất buồn nhưng không nói gì. Khi vợ chồng cãi nhau, anh nói chúng tôi không hòa hợp, tôi bảo vậy sao lúc cưới không nói luôn ra, giờ có với nhau hai mặt con lại nói vậy. Có phải chồng tôi và mẹ chồng muốn chúng tôi ly hôn mới hài lòng?
Có cãi vã, mâu thuẫn tôi im lặng thì thôi, mọi chuyện sẽ qua. Nếu tôi bật lại, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ vì thật sự tôi phải kiềm chế bản thân nhiều và đến khi bùng nổ thì bản thân như người điên, có thể nói và hành động cực đoan. Tôi hỏi sao phải hà khắc, sống khó khăn với vợ như vậy, anh bảo đã tạo điều kiện để tôi thoát ra rồi đó. Điều kiện mà anh tạo ra cho tôi là tờ giấy đơn phương ly hôn, là những lần nói có cố gắng hơn nữa cũng chẳng được gì đâu. Vậy mà tôi trơ ra như gỗ đá, yếu đuối, chưa chấp nhận. Chính tôi đã để cho anh ấy coi thường, hạ thấp giá trị bản thân.
Tôi chưa bao giờ được công nhận trong cuộc hơn nhân này, những gì tôi làm cho gia đình thì anh ấy nói đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Còn tôi kể lễ, khi giận tôi chiến tranh lạnh không nấu cơm, phân chia công việc nhà công bằng thì anh ấy nói tôi tính toán với chồng con. Vì thế tôi xù lông nhím lên, phải tự vỗ ngực tự khen mình, tự cho mình giỏi trước mặt anh ấy để cảm thấy bản thân còn giá trị. Bây giờ tôi thấy mình trong mắt chồng sao mà rẻ rúng. Mỗi khi cãi nhau, tôi nói anh sống dễ dàng hơn, bớt hà khắc đi, anh lại bảo anh không hà khắc, tôi kiếm người nào dễ dàng mà sống, anh đã tạo điều kiện cho tôi rồi đó. Tôi thấy mình thật dại, thật hèn, chỉ vì sợ phải chia hai con mà cứ tiếp tục sống như cái xác không hồn.
Cố gắng tránh né xung đột nhiều nhất có thể, nhưng tôi cũng là con người, có những lúc không thể kiềm chế mà có những hành động cực đoan. Tôi thấy quá mệt mỏi và kiệt sức khi tiếp tục cuộc hôn nhân mà chồng luôn coi thường và có tư tưởng chia tay. Tôi không biết phải làm gì cho đúng. Nhiều lúc chơi vơi, tôi lại tìm một góc nào đó ngồi một mình khóc, tự vượt qua và phải tự an ủi bản thân nhiều rồi mới có thể bước chân về nhà. Tôi cũng nhiều lần có suy nghĩ tự hại bản thân nhưng chưa đủ dũng cảm, cũng như sợ hai con mồ côi, thiếu sự chăm sóc của mẹ.
Nhiều đêm tôi không ngủ được, không biết phải làm sao với cuộc đời mình, không thể tâm sự với ai vì thật ra chẳng ai trong hoàn cảnh của tôi, chỉ có tôi là hiểu mình nhất. Lúc yếu lòng, tôi cũng mong muốn nhận được những lời khuyên của độc giả, để có thể vượt qua giai đoạn này. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Bốn năm sát cánh, bao nhiêu việc cùng làm, bao chuyện cùng chia sẻ, bao nhiêu sự thấu hiểu không cất thành lời. Tình cảm đối với anh tăng dần và cộng gộp: sự tôn trọng, biết ơn của một đứa học trò, sự tin tưởng của một đứa em đối với sự chở che của một vòng tay vĩ đại, sự gắn bó của một người bạn tâm giao, sự đồng cảm và thấu hiểu của một người tri kỷ. Có thể không phải kiểu tình yêu nam nữ thông thường nhưng nó còn lớn hơn cả tình yêu, lớn đến nỗi thứ tình cảm ấy chưa bao giờ tôi dám đặt tên. Tôi sợ mình sẽ không đủ can đảm phủ định, tôi phớt lờ mọi cảm xúc thật sự trong lòng.
Tôi đẩy anh về với gia đình dù mong anh ở bên mình biết mấy, để hàng chục lần anh gặng hỏi chẳng lẽ tôi không có chút tình cảm nào với anh sao, tôi đều cứng rắn lắc đầu. Vô số lần tôi khiến cho mọi sắp đặt của anh trở thành vô ích. Bao nhiêu điều anh làm vì tôi, tôi đều vờ như không biết, vô tâm phủi sạch những yêu thương, tha thiết, dịu dàng. Tôi muốn với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, anh mãi là người chồng, người cha tuyệt vời, mẫu mực. Dù tình cảm có lớn đến đâu, tôi vẫn là người đến sau. Tôi không đủ ích kỷ và tàn nhẫn để xen ngang vào cuộc sống của anh.
Tôi biết rõ hơn ai hết, cả hai sinh ra không phải để cho nhau, không thuộc về nhau, vì vậy chọn cách rời xa để khép lại những chuỗi ngày triền miên day dứt. Thế nhưng đã mấy tháng rồi, chưa có một đêm nào tôi ngủ ngon, tại sao tình cảm này lại khiến tôi đau khổ đến thế? Tôi chỉ sợ lúc nào đó nhớ anh quá lại liên lạc với anh. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn được hai năm. Chồng là người tốt, hiền lành, lo làm ăn, biết phụ giúp vợ việc nhà. Cuộc sống của chúng tôi nhìn chung hạnh phúc dù thỉnh thoảng có những bất đồng. Cưới ở tuổi ngoài 30 nên vợ chồng tôi đều mong có con luôn. Hơn thế, ông bà hai bên đều lớn tuổi, cũng mong cháu. Chúng tôi đang lý do là cố gắng thăng tiến trong sự nghiệp rồi một, hai năm nữa có con. Thực tế, tôi có điều khó nghĩ. Tôi bị bệnh buồng trứng đa nang từ lúc mới dậy thì, kinh nguyệt vốn không đều và cho đến bây giờ chồng không biết vấn đề này.
Năm tôi 25 tuổi, kinh nguyệt gần như mất hẳn. Tôi bị suy buồng trứng và những dấu hiệu của bệnh mãn kinh sớm ngày càng rõ ràng. Tôi đi khám và uống thuốc nhiều nơi, đông tây y kết hợp nhưng không tiến triển. Sau khi lấy chồng, tôi ngưng uống thuốc vì sợ anh phát hiện, hy vọng sinh hoạt vợ chồng đều đặn có thể khiến bệnh tiến triển tốt hơn. Có điều, hai năm qua, tôi hoàn toàn không thấy tín hiệu tốt.
Tôi có ích kỷ khi giấu chồng chuyện này không? Kịch bản xấu nhất là chúng tôi phải chia tay, cũng có thể anh đồng ý cùng tôi điều trị. Tuy nhiên việc điều trị căn bệnh của tôi không đơn giản, có khi phải kéo dài chưa biết đến lúc nào. Tôi sợ là gánh nặng cho chồng, sợ sự thương hại của anh. Tôi cũng rất sợ hạnh phúc sẽ mất đi. Giờ tôi phải làm sao?
Tin Gốc: Vnexpress

