Tôi là nam, 25 tuổi, tốt nghiệp hạng trung bình khá tại một trường cao đẳng chẳng mấy tiếng tăm, chuyên ngành tài chính ngân hàng. Tôi đang học liên thông lên đại học, gia cảnh chẳng có gì, bố mẹ làm ăn thất bại nên phải bán nhà trả nợ, gia đình đang phải ở nhà thuê. Lúc mới ra trường, cũng như bao sinh viên khác, tôi thất nghiệp, phải đi làm bán hàng với đồng lương bèo bọt tại một công ty. Khoản thời gian ấy, tôi cảm thấy như mất phương hướng. Tôi nộp đơn ứng tuyển vào các ngân hàng để làm theo đúng chuyên ngành đã theo học, nhưng nhận lại là những cái lắc đầu.
Rồi một ngày tôi được nhận vào làm thu ngân tại một ngân hàng khá có tiếng. Khi ấy, tôi vui lắm, đã làm việc hết mình như thể hôm nay là ngày cuối cùng được đi làm, dù thu nhập cũng chẳng cao hơn khi tôi làm bán hàng là bao. Thời gian trôi qua, tôi cảm thấy thu nhập như vậy không ổn nên ứng tuyển sang làm giao dich viên, với mức lương cao hơn một chút. Tôi tạm hài lòng với điều đó. Tôi lại lao đầu vào công việc, với điệp khúc sáng 7h tới cơ quan, 19h về. Đến nay, tôi gắn bó với nơi này được 3 năm. Cái tôi nhận lại được khi làm tại đây có lẽ là kinh nghiệm, tôi “già” hơn một chút.
Hôm nọ, chi nhánh nơi tôi làm có một bạn nữ mới tốt nghiệp đại học vào làm, vị trí giao dịch viên như tôi, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Em dễ thương, tôi làm quen và hay giúp đỡ em trong công việc. Một hôm làm về trễ, tôi và em ngồi tâm sự, tôi biết ngoài công việc tại ngân hàng này, em còn bán hàng online, thu nhập mỗi tháng cũng mười mấy triệu đồng.
Tôi giật mình, nhìn lại bản thân, xem lại danh sách bạn bè từ trước đến nay. Đứa thì lập gia đình, đứa có công việc ổn định với thu nhập cao hơn tôi rất nhiều, đứa đã mua nhà, tôi cảm thấy bồn chồn, suy nghĩ: “Bao nhiêu năm rồi tôi đã làm được gì”. Thú thật, nghe các bài báo nói nhân viên ngân hàng lương cao, thu nhập mấy chục triệu đồng mỗi tháng, trong khi tôi chỉ đủ sống, chưa kể có khi thiếu. Nhiều khi ra đường mà trong bóp chỉ có đúng vài chục nghìn đồng, muốn biếu bố mẹ một ít tiền ăn quà cũng chẳng có.
Tôi lại bắt đầu chán nản, cảm thấy mình như đang đi lạc ở cái thế giới rộng lớn này. Tôi tự hỏi: “Phải chăng trên đời này, mình vô dụng nhất”? Tôi đúng kiểu: “Tiền không có, tình cũng không”, tài sản chẳng có gì, thu nhập bấp bênh, nhiều lúc tôi cũng thương người ấy nhưng cảm giác tự ti lại xuất hiện nên không dám mạnh dạn ngỏ lời. Mong nhận được sự chia sẻ của các bạn.
Tôi lấy chồng được 3 năm, cả hai có công việc ổn định, nhà có, xe có, chồng kiếm tiền tốt. Chồng tôi rất lười biếng, đôi khi vô tâm, hết giờ làm việc chưa bao giờ anh về nhà ngay, còn đi chơi với các bạn, nhậu nhẹt với lý do tiếp khách. Tôi không đồng tình, chẳng vui vẻ, nhưng do công việc nên chẳng thể trách cứ anh.
Mọi chuyện trở nên tồi tệ khi anh phản bội tôi. Tôi xem được những tin nhắn anh vô tình chưa xóa, tin nhắn hẹn hò đi nhà nghỉ, nhớ nhung và những câu từ nhạy cảm dành cho bồ. Anh còn nài nỉ người tình đến nhà nghỉ ngủ cùng nhưng cô ta từ chối, có lẽ vì tần suất quá nhiều. Tôi suy sụp hoàn toàn. Trong mắt tôi trước giờ, chồng luôn chung thủy, có thể anh vô tâm, gia trưởng nhưng sẽ không phản bội tôi. Sự thật lại quá phũ phàng.
Tôi không thể gượng dậy sau cú sốc đó. Tôi nghĩ mãi không biết mình đã làm gì sai. Anh xin lỗi tôi, đổ hết tội lên đầu nhân tình, rằng cô ta quyến rũ anh. Anh nói đó không phải là ngoại tình, chỉ là "ăn bánh trả tiền" và đàn ông ai cũng vậy. Anh không nói gì có khi tôi còn dễ chấp nhận, đằng này anh khiến tôi càng đau lòng và tăng sự thù hận, cảm giác coi thường chồng vô cùng. Vì con cái, tôi không thể ly dị chồng, thế nhưng tình cảm vợ chồng ngày càng nhạt nhẽo, không sẻ chia, không thấu hiểu. Vợ chồng tôi không còn ngủ chung, tôi cũng không bận tâm đến anh nữa. Liệu tôi chịu đựng cuộc sống này được bao lâu nữa, mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 40 tuổi, ở rể được 13 năm. Từ ngày lấy vợ đến nay, tôi nghe không ít câu nói về chuyện ở rể. Có người hỏi vì tò mò, có người trêu vui, cũng có người mang quan niệm rằng đàn ông ở rể thì khó ngẩng đầu với thiên hạ. Trước đây tôi cũng có lúc để tâm, rồi tôi thấy mỗi người một hoàn cảnh, một lựa chọn riêng. Tôi ở rể là do bản thân tự chọn. Ngày còn trẻ, tôi từng xem tử vi và được khuyên nếu ở rể thì cuộc sống gia đình sẽ thuận lợi hơn. Khi đó tôi cũng chỉ nghe để tham khảo. Sau khi cưới, tôi thấy việc sống tại quê vợ là hợp lý hơn cả.
Vợ tôi là giáo viên, công tác gần nhà, công việc ổn định, gắn bó lâu dài. Tôi kinh doanh, trước đó thường xuyên đi nhiều nơi. Khi lập gia đình, tôi nghĩ rằng người nào tiện thay đổi hơn thì nên thay đổi để gia đình ổn định. Gia đình vợ có ba chị em gái. Chị gái và em gái đều làm việc ở Tây Nguyên cùng bố mẹ. Vợ chồng tôi ở lại quê nhà sinh sống. Những năm đầu, tôi đi làm xa, cuối tuần mới về với vợ con.
Sáu năm trở lại đây tôi mới thực sự ở nhà toàn thời gian cùng gia đình. Nếu hỏi gia đình vợ có giúp đỡ tôi không, câu trả lời là có. Ngày tôi khởi nghiệp, bố mẹ vợ cho vay một ít vốn. Sau này khi có điều kiện, tôi mang trả, ông bà không nhận. Khi mua đất, tôi tiếp tục được hỗ trợ. Hiện nay ngôi nhà của vợ chồng tôi được xây trên phần đất bố mẹ vợ cho. Tôi luôn ghi nhận những điều đó và biết nếu không có sự giúp đỡ ấy thì cuộc sống của vợ chồng tôi những năm trước sẽ vất vả hơn rất nhiều.
Có người hỏi tôi đang dựa vào nhà vợ phải không? Thẳng thắn trả lời rằng tôi có nhận sự giúp đỡ từ gia đình vợ. Tôi biết ơn điều đó nhưng cũng luôn cố gắng làm việc, tự chủ tài chính và có trách nhiệm với vợ con. Những gì gia đình vợ hỗ trợ là nền tảng để tôi có điều kiện phát triển tốt hơn, không phải lý do để tôi sống dựa dẫm.
Sau 13 năm, điều khiến tôi hài lòng nhất không phải là mình ở nhà nội hay nhà ngoại mà là gia đình nhỏ vẫn bình yên. Vợ chồng tôi vẫn đồng hành cùng nhau, hai con gái khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Chúng tôi có một mái nhà để ở, có công việc để làm và có những người thân sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
Tôi quê ở ngoại tỉnh, lên thành phố lớn làm việc rồi quen và cưới vợ. Sau cưới, hai vợ chồng sống cùng bố mẹ vợ vì điều kiện kinh tế chưa đủ để mua nhà riêng. Giờ nhìn lại, tôi nghĩ đó là sai lầm lớn nhất của mình. Mỗi lần vợ chồng có chuyện, dù lớn hay nhỏ, vợ đều kể với mẹ đẻ. Ban đầu tôi nghĩ cô ấy đang mang thai, tâm lý nhạy cảm nên cố nhịn cho yên cửa yên nhà. Nhưng càng về sau, chuyện riêng của hai vợ chồng dần thành chuyện giữa nhà nội và nhà ngoại.
Khi con tôi chào đời, mâu thuẫn giữa hai bên càng nặng nề hơn. Tôi từng mong sau sinh, vợ con sẽ về quê nội một thời gian để ông bà nội được chăm sóc và gần cháu nhưng không được. Gia đình vợ tự đi làm giấy khai sinh cho con mà không bàn bạc với tôi. Khi biết chuyện, tôi có cảm giác vai trò của người cha và bên nội bị gạt ra ngoài nên rất buồn. Mẹ tôi lên thăm cháu, muốn đón cháu về cũng không được.
Sau nhiều lần nói chuyện, vợ đồng ý cho con về quê nội chơi nhưng chỉ được thời gian ngắn lại đưa con về ngoại. Từ đó đến nay đã gần một năm, vợ không cho con về nội, kể cả dịp Tết. Ông bà nội nhớ cháu nhưng chỉ có thể nhìn cháu qua điện thoại hoặc tranh thủ những lần lên thăm.
Tôi có dự định về quê làm việc và đã nhắm được chỗ xin, định đưa cả vợ con về sinh sống ở đó cho gần cha mẹ, họ hàng. Vợ tôi nói nếu muốn mẹ con cô ấy về quê sống, tôi phải xin cho cô ấy một công việc kế toán ổn định ở quê. Nhưng tôi chỉ là người làm công ăn lương bình thường, không có mối quan hệ, không có khả năng xin việc cho ai cả. Tôi bế tắc vì không muốn tiếp tục bám lại thành phố, không muốn ở nhà bố mẹ vợ nữa nhưng lại không có khả năng xin việc cho vợ ở quê. Tôi phải làm sao đây?