Tôi năm nay 34 tuổi, sống ở một xã ven biển miền Trung. Tôi làm giáo viên mầm non hợp đồng cho một trường tư thục, còn chồng tôi làm nghề sửa điện lạnh.
Tôi từng hài lòng khi có chồng hiền lành, chăm làm, không rượu chè. Gia đình tôi không giàu có nhưng đủ sống, có chút ít dư dả để chăm lo cho hai bên nội – ngoại. Chỉ có một điều duy nhất khiến tôi áp lực ngay từ khi bước chân vào làm dâu là nhà chồng tôi nhiều đời chỉ có một con trai.
Mẹ chồng không nói thẳng, nhưng ai cũng hiểu bà rất mong cháu đích tôn. Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, bà vẫn chăm cháu, vẫn nấu cơm cho tôi ở cữ, nhưng thỉnh thoảng lại thở dài nói chuyện “hương khói”, “nối dõi”. Ban đầu tôi còn tự an ủi rằng người lớn tuổi ở quê thường suy nghĩ như vậy. Nhưng càng về sau, chuyện ấy càng trở thành áp lực vô hình trong cuộc hôn nhân của tôi.
Hai năm sau khi sinh con gái, tôi mang thai lần nữa. Tôi đã vui đến mức mất ngủ nhiều đêm vì hy vọng lần này sẽ giúp không khí trong gia đình nhẹ nhõm hơn. Không ngờ đến tháng thứ 4 thì tôi bị sảy thai.
Đó là quãng thời gian tôi không muốn nhớ lại nhất. Tôi phải nằm viện gần một tuần. Sau lần đó, bác sĩ nói tử cung tôi bị tổn thương nặng, khả năng có thai tiếp rất khó, nếu cố giữ thai sau này cũng nguy hiểm.
Từ hôm ấy, chồng tôi thay đổi dần. Anh không thể hiện bằng hành động cụ thể nhưng qua ánh mắt và lời nói, tôi lờ mờ đoán ra điều đó. Mỗi lần bạn bè, họ hàng hỏi chuyện sinh thêm con, anh đều im lặng, hoặc tỏ vẻ khó chịu. Có hôm uống vài lon bia với bạn về, anh nhìn con gái rồi than rằng chắc nhà này tới đời anh là “đứt hương khói”.
Tôi nghe mà đau xót và từng tự trách bản thân rất nhiều.
Suốt khoảng thời gian này, người ở cạnh tôi nhiều nhất là Huệ – bạn thân từ thời học phổ thông.
Huệ học hết cấp ba thì đi làm công nhân may. Cuộc sống của cô ấy vất vả hơn tôi nhiều. Chồng bỏ đi khi Huệ đang mang thai đứa thứ 2. Một mình cô ấy nuôi con nhỏ trong căn phòng trọ chật chội gần khu công nghiệp.
Thương bạn, tôi thường rủ Huệ sang nhà chơi. Có hôm tôi tăng ca ở trường, Huệ còn qua nấu cơm, đón con gái giúp tôi. Chồng tôi cũng bảo thương cho hoàn cảnh của Huệ. Cô ấy cũng khéo miệng, lại sẵn sàng xắn tay áo đỡ đần việc nhà mỗi lần qua chơi nên ngay cả mẹ chồng tôi cũng quý Huệ.
Sau này, Huệ sinh đứa con trai thứ 2. Vì phải đi làm liên tục, cô ấy nhờ mẹ chồng tôi trông giúp thằng bé ban ngày. Bà cũng xởi lởi chăm sóc cả đứa bé ấy và con gái tôi lúc chúng tôi bận đi làm. Hai đứa trẻ cũng thân thiết với nhau như chị em một nhà.
Tôi vốn bận rộn nên không có nhiều thời gian chơi với con bằng bà nội. Vì vậy tôi cảm thấy khá may mắn khi có mẹ chồng đỡ đần.
Năm nay, tôi đăng ký học cao học để chuẩn bị cho sau này có cơ hội thăng tiến. Tôi học hành khá thuận lợi nên nhà trường cho học bổng. Sau khi nhận được khoản học bổng này, tôi tự thưởng cho mình một chiếc điện thoại mới. Đó là món đồ đắt tiền đầu tiên sau nhiều năm tôi mua cho bản thân mà không đắn đo nhiều.
Em trai chồng tôi đang học cấp ba, mê chơi game. Nó cứ đòi tôi cho mượn điện thoại để chơi. Tôi không đồng ý vì còn cần dùng cho việc học và công việc. Không ngờ nó lại buột miệng nói rằng sau này cả nhà này rồi cũng là của “anh hai với thằng Tí”, tôi khó khăn làm gì. Tí là tên ở nhà của con trai Huệ.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy lạnh cả sống lưng. Tôi hỏi lại thì nó lảng tránh, nhưng thái độ rất lạ. Sau khi tôi gặng hỏi mãi, nó mới nói trong nhà ai cũng biết chuyện đó từ lâu rồi, chỉ có tôi không biết.
Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy. Đầu óc tôi trống rỗng, tay run đến mức đánh rơi cả điện thoại mới.
Mọi thứ trong nhiều năm bỗng nối lại với nhau theo cách khiến tôi ghê sợ. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện mẹ chồng thương thằng bé một cách đặc biệt. Nhớ ánh mắt né tránh của Huệ mỗi lần ai đó vô tình nói thằng bé giống chồng tôi. Nhớ cả lần tôi biết chuyện chồng cho Huệ tiền nuôi con vì “thương hoàn cảnh bạn của vợ”.
Tôi từng tin tất cả những điều đó xuất phát từ sự tử tế. Không ngờ, người phản bội tôi lại chính là chồng và người bạn thân nhất.
Điều khiến tôi đau nhất không phải chuyện họ qua lại với nhau bao lâu, mà là việc cả gia đình dường như đều biết. Chỉ có tôi sống giữa tất cả mà không hề hay gì. Tôi quá ngây thơ?
Suốt những năm tôi tự trách bản thân vì không sinh được con trai, hóa ra chồng tôi đã có con trai với người khác từ lâu rồi.
Tôi từng biết ơn Huệ vì nghĩ cô ấy là người duy nhất thật lòng với mình trong lúc khó khăn. Sau lần sảy thai, chính Huệ là người ngồi cạnh nghe tôi khóc, đưa tôi đi khám, động viên tôi đừng suy nghĩ nhiều. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ như một trò đùa cay nghiệt.
Sau khi biết chuyện, tôi muốn làm ầm lên, phá tan tất cả, nhưng nhìn con gái trong sáng, vui tươi, tôi không biết phải lựa chọn như thế nào. Con bé năm nay còn phải thi chuyển cấp. Điều khiến tôi ám ảnh nhất là con gái tôi rất quý Huệ. Con bé gọi cô ấy là “dì Huệ”, còn chơi với thằng Tí như em ruột. Tôi không biết sau này phải giải thích với con thế nào nếu mọi chuyện vỡ lở hoàn toàn.
Có người nói phụ nữ hơn nhau ở chỗ biết nhẫn nhịn để giữ gia đình. Nhưng nếu sự nhẫn nhịn ấy đổi lại bằng việc bị phản bội suốt nhiều năm bởi chính chồng và cô bạn thân, thì liệu còn đáng để tiếp tục nữa không?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, làm công việc văn phòng, ngoại hình trung bình khá, cuộc sống khá ổn định nhưng chuyện tình cảm lại lận đận.
Sau vài mối quan hệ không đi đến đâu, tôi không còn kỳ vọng sẽ gặp "bạch mã hoàng tử". Điều tôi tìm kiếm chỉ là một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết cùng mình xây dựng một mái ấm.
Tôi quen một người đàn ông qua một ứng dụng hẹn hò cách đây hơn 1 tháng. Những ngày đầu, anh chủ động nhắn tin mỗi sáng, hỏi han tôi ăn gì, tan làm chưa, tối chúc ngủ ngon... Chúng tôi thường xuyên tâm sự tìm hiểu để biết rõ cuộc sống nhau. Sự quan tâm đều đặn, chân thật của anh khiến tôi có thiện cảm.
Anh tự giới thiệu mình là quản lý một cơ sở kinh doanh nhỏ, thu nhập khoảng 60 triệu đồng/tháng. Thỉnh thoảng, anh vẫn nói: "Anh không thiếu tiền, chỉ thiếu một người phụ nữ đồng hành".
Tôi không quá để tâm đến mức lương, nhưng phải thừa nhận, sự ổn định của anh khiến tôi có thêm niềm tin. Ở tuổi này, phụ nữ không còn mơ những điều viển vông. Chúng tôi chỉ mong một người đàn ông có trách nhiệm, biết lo cho tương lai.
Mỗi lần trò chuyện, anh đều nói về kế hoạch phát triển bản thân, chuyện đầu tư bất động sản, tài chính. Trang cá nhân cũng đầy những bức ảnh uống cà phê ở quán sang, ăn tối tại nhà hàng, check-in khách sạn. Những dòng trạng thái kiểu: "Đàn ông bản lĩnh không cần khoe khoang" hay "Tiền chỉ là công cụ" khiến tôi nghĩ anh là người từng trải và chín chắn.
Sau hơn 1 tháng trò chuyện trên mạng, anh chủ động hẹn gặp. Tôi dành cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi chọn một chiếc váy đơn giản nhưng nữ tính, trang điểm nhẹ rồi đứng trước gương khá lâu. Trong lòng vẫn có chút hồi hộp, xen lẫn hy vọng. Tôi tự nhủ, biết đâu đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ nghiêm túc.
Nhưng ngay khi anh xuất hiện, cảm giác háo hức trong tôi bỗng chùng xuống. Không phải vì anh không đẹp trai, mà bởi hình ảnh ngoài đời khác khá xa so với những gì tôi hình dung. Tôi còn phải nhìn kỹ vài giây để chắc chắn đây đúng là người mình vẫn nhắn tin suốt 1 tháng qua.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc hơi rối, đôi giày cũ sờn, phong thái cũng không hề tự tin như trên mạng. Tôi tự nhắc mình đừng vội đánh giá ai qua vẻ ngoài. Biết đâu anh chỉ bận công việc hoặc không quá chú trọng hình thức, điều quan trọng vẫn là cách cư xử.
Thế nhưng, chỉ vài phút sau khi ngồi xuống, tôi bắt đầu thấy thất vọng. Anh gần như không hỏi gì về sở thích hay cuộc sống của tôi, mà liên tục nói về bản thân. Anh kể mình kiếm được bao nhiêu tiền, quản lý bao nhiêu nhân viên, rồi kết luận rằng phụ nữ bây giờ quá thực dụng.
Sau đó, anh chuyển sang hỏi tôi lương bao nhiêu, có biết nấu ăn không, sau này nếu kết hôn có đồng ý đưa toàn bộ tiền lương cho chồng giữ hay không.
Tôi cười, nửa đùa nửa thật: "Anh thu nhập 60 triệu đồng một tháng mà còn cần giữ lương của em sao?". Anh đáp ngay: "Đàn ông giữ tiền thì gia đình mới có kỷ luật".
Câu trả lời khiến tôi mất hứng. Tôi cảm thấy cuộc hẹn giống một buổi "phỏng vấn tuyển vợ" hơn là hai người đang tìm hiểu nhau.
Đến lúc gọi đồ uống, tôi chọn một ly nước giá khoảng 55.000 đồng. Anh nhìn thực đơn rồi góp ý: "Uống gì mà 55.000 đồng. Em nên học cách tiết kiệm. Anh thu nhập cao nhưng không bao giờ phung phí". Nói xong, anh gọi một ly cà phê nhỏ giá 30.000 đồng.
Tôi vẫn cố giữ phép lịch sự, tự an ủi rằng có lẽ người có điều kiện thường sống đơn giản, không thích lãng phí. Nhưng đến lúc thanh toán, khi nhân viên hỏi trả chung hay riêng, anh quay sang tôi rất tự nhiên: "Buổi đầu mình chia đôi cho văn minh nhé em".
Nếu chỉ là chia đôi hóa đơn, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì. Tôi cũng là người có thu nhập và không bao giờ mặc định đàn ông phải trả tiền. Điều khiến tôi thấy buồn cười là người vừa liên tục khoe mức lương 60 triệu đồng, giảng giải đạo lý về đàn ông bản lĩnh, lại còn chia cả 5.000 đồng tiền gửi xe vào phần của tôi.
Từ lúc ấy, mọi thiện cảm còn sót lại về anh sau 1 tháng trò chuyện gần như biến mất. Trước khi ra về, anh còn mở điện thoại khoe một chiếc ô tô rồi nói: "Xe của anh". Tôi hỏi: "Anh mua rồi à?". Anh ta bình thản đáp: "Chưa. Nhưng trong tư duy của anh thì nó đã là của anh".
Tôi dở khóc dở cười, không biết nói gì, liền chào tạm biệt rồi về luôn.
Thật hài hước là mọi thứ về anh ta rất khập khiễng. Người đàn ông luôn miệng nói về thành công, bản lĩnh và tiền bạc nhưng cách cư xử lại khiến người đối diện cảm thấy bị đánh giá, bị dạy dỗ hơn là được tôn trọng.
Tối hôm đó, anh ta còn nhắn tin: "Anh thấy em hơi vật chất, chưa đủ sâu sắc để hiểu một người đàn ông thành công".
Đọc xong, tôi bật cười rồi chặn luôn liên lạc. Tôi không thấy tức giận, chỉ thấy may mắn vì cuộc hẹn ấy diễn ra đủ sớm để mình nhận ra thế giới chúng tôi không thuộc về nhau.
Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, điều khiến một người hấp dẫn không phải là mức lương họ tự nhận, những bức ảnh sang chảnh trên mạng hay những bài học đạo lý họ thích giảng giải cho người khác. Điều khiến người ta muốn gắn bó, cuối cùng vẫn là sự chân thành, khiêm tốn và biết tôn trọng người đối diện.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Tôi năm nay 34 tuổi, vợ ít hơn tôi 1 tuổi. Chúng tôi cưới nhau 7 năm, có 2 con gái sinh đôi.
Trước khi gặp tôi, vợ tôi từng yêu vài người. Còn với tôi, cô ấy là mối tình đầu, là người phụ nữ vừa gặp tôi đã yêu, vừa yêu đã muốn cưới.
Vợ tôi xinh đẹp, tính tình có chút yếu đuối, nhõng nhẽo tiểu thư nhưng tôi chiều được. Từ ngày cưới nhau, tôi chưa từng để vợ phải làm việc gì một mình. Kể cả những khi về quê, ăn cơm xong, thấy vợ rửa bát một mình tôi cũng ngồi rửa cùng cho cô ấy đỡ tủi.
Ai cũng nói tôi chiều vợ quá. Nhưng tôi nghĩ, vợ mình không chiều thì còn chiều ai. Hơn nữa, chứng kiến quá trình vợ tôi mang thai đôi vất vả, sinh nở khó khăn, tôi càng thêm thương, càng tự nhủ bản thân mình phải yêu vợ nhiều hơn nữa.
Để kiếm tiền, tôi có thể làm nhiều công việc một lúc, không để vợ phải thiếu thốn thứ gì. Cô ấy thích đổi điện thoại, tôi cho đổi, thích xe máy đẹp, tôi mua xe, dù đồ đang dùng vẫn còn tốt. Tôi luôn tự nhủ, mình vất vả là để cho vợ con đủ đầy, sung sướng.
Tôi luôn cảm thấy gia đình mình hạnh phúc, hay nói đúng hơn, tôi luôn cố gắng để gia đình mình hạnh phúc. Thế nhưng, một ngày, mọi thứ như sụp đổ dưới chân tôi chỉ vì vô tình đọc tin nhắn trong điện thoại của vợ.
Hôm đó, tôi đi làm về, vừa tới cửa thì thấy vợ ngồi trên sofa chăm chú vào điện thoại. Tôi rón rén bước vào từ phía sau, định bụng sẽ hù cô ấy một cái. Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng thì mắt đã chạm phải dòng chữ vừa hiện lên trong cuộc trò chuyện trên điện thoại: “Em yêu nấu cơm chưa mà rảnh rỗi nhắn tin cho anh thế? Nhớ em quá”.
Người tôi như chạm phải điện, miệng nhanh hơn não kêu lên: “Ai mà dám gọi em là em yêu đấy?”. Vừa nói, tôi vừa đưa tay định lấy điện thoại nhưng vợ tôi nhanh hơn. Cô ấy quay phắt lại, tay nắm chắc điện thoại, trách tôi về mà không lên tiếng khiến cô ấy giật mình.
Vợ tránh né câu hỏi của tôi, bảo rằng bạn bè trêu chọc cho vui thôi. Nhưng khi tôi khăng khăng đòi cô ấy đưa điện thoại cho xem thì những dòng vừa rồi đã biến mất. Cô ấy đã rất nhanh tay xóa hết.
Không có tật thì sao lại giật mình. Nếu chỉ là đùa vui, sao cô ấy phải nhanh tay xóa dấu vết? Tôi không còn giữ được bình tĩnh. Vợ càng chối, tôi càng khẳng định cô ấy ngoại tình. Hai từ “em yêu” vừa đọc như dán trước mắt, khiến tôi không thể nào chịu được.
Trước sự cuồng nộ của tôi, vợ bắt đầu khóc. Kể từ ngày yêu rồi cưới nhau mấy năm, cô ấy chỉ thấy tôi chiều chuộng, dỗ dành, chưa từng thấy tôi tức giận như vậy. Điều đó khiến cô ấy sợ. Cô ấy thề thốt rằng mình không hề ngoại tình, chỉ là bạn bè trêu chọn nhau. Nếu cô ấy có sai trái gì với tôi, cô áy không xứng đáng làm mẹ hai đứa con.
Thế nhưng, khi tôi yêu cầu gặp người kia để "ba mặt một lời" cho rõ, cô ấy lại không đồng ý với lý do “không cần phải làm lớn chuyện như vậy”, rằng sau này, cô ấy tuyệt đối không nhắn tin kiểu đó nữa.
Những lúc không đối diện vợ, tôi thường bình tĩnh hơn một chút. Tôi muốn tin cô ấy không làm gì sai trái, không lừa dối tơ tưởng ai khác bên ngoài. Nhưng chỉ cần nhìn mặt, ý nghĩ vợ ngoại tình lại lập tức xuất hiện.
Nhất là những khi vợ đi làm về muộn một chút, ăn mặc trau chuốt hơn một chút, hay chăm chú vào điện thoại, tôi lại nghĩ cô ấy vừa hẹn hò hoặc nhắn tin với trai. Và chỉ cần suy nghĩ ấy xuất hiện, tôi sẽ bắt đầu bằng một câu liên quan đến chuyện đó. Và thế là vợ chồng cãi nhau.
Lạ là, cứ sau mỗi lần cãi nhau, trái tim tôi sẽ dịu đi một chút như thể nỗi buồn bực được xả đi. Nhìn vợ khóc, tôi lại thấy thương, lại nghĩ rằng có lẽ do mình suy diễn, thiếu tin tưởng và hứa sau này không thế nữa. Nhưng suy nghĩ tích cực ấy không tồn tại được bao lâu.
Có những hôm, tôi tỉnh giấc lúc giữa đêm và không thể ngủ lại. Tôi suy nghĩ nhiều thứ. Nhớ về những ngày chúng tôi mới yêu nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ. Tôi tự hỏi, tôi yêu chiều cô ấy nhiều như thế, hết lòng vì cô ấy như thế, sao cô ấy lại nỡ phản bội tôi?
Cái ý nghĩ ấy tiếp tục cào xé tim gan tôi. Tôi lay vợ dậy, và chúng tôi cãi nhau. Có hôm, con nhỏ thức dậy khóc giữa đêm vì bố mẹ to tiếng. Vợ tôi gào lên: “Anh nên đi khám tâm thần đi. Anh bị bệnh hoang tưởng rồi”.
Lúc ấy, tôi lặng người đi. Hay là tôi bị bệnh rồi? Nếu không, tại sao tôi lại cứ giày vò, ám ảnh chỉ vì một dòng tin nhắn như thế? Tôi muốn quên đi mọi chuyện. Kể cả vợ tôi có từng ngoại tình đi chẳng nữa, tôi cũng muốn tha thứ. Tôi yêu cô ấy, thật sự muốn gia đình êm ấm, vợ chồng vui vẻ trở lại. Tôi không muốn các con mình phải khổ.
Tôi từng một mình đến bệnh viện lớn, ngồi chờ trước phòng khám tâm thần một hồi lâu rồi tự hỏi “tại sao tôi lại phải ngồi ở đây?” và rồi quyết định bỏ về.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không chắc chắn việc vợ mình có ngoại tình thật hay không. Tôi chỉ biết bản thân mình đang bị ám ảnh bởi một chuyện mà chính tôi cũng không biết rõ.
Ai từng trải qua nỗi đau này, xin hãy cho tôi lời khuyên: Làm cách nào để thoát khỏi tâm trạng tồi tệ này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 32 tuổi, kết hôn được 4 năm, chưa có con. Chồng tôi bằng tuổi, chúng tôi quen nhau qua một nhóm bạn chung.
Ngày mới yêu, tôi thích ở anh sự chín chắn, vui tính và rất biết quan tâm người khác. Có lẽ vì bằng tuổi nên chúng tôi dễ chia sẻ, nói chuyện với nhau như những người bạn, không có cảm giác bị áp lực hay chênh lệch thế hệ như nhiều cặp đôi khác.
Ngay từ khi tìm hiểu, tôi đã biết chồng có một cô bạn thân khác giới chơi với nhau từ năm 15 tuổi. Họ học cùng trường cấp 2, cấp 3, cùng lớn lên, trải qua gần như mọi cột mốc quan trọng của tuổi trẻ. Cô ấy xinh đẹp, học giỏi và mới lập gia đình cách đây không lâu.
Thời điểm mới quen chồng, tôi không hề lấn cấn. Ngược lại còn thấy quý vì nghĩ rằng giữa nam và nữ vẫn có thể tồn tại tình bạn đẹp. Chồng cũng rất thoải mái giới thiệu cô ấy với tôi, không giấu giếm điều gì.
Nhưng sau khi cưới, sống chung và tiếp xúc với gia đình chồng nhiều hơn, tôi mới dần nhận ra mối quan hệ của chồng với cô gái kia thân thiết đến mức nào.
Từ khi về làm dâu, tôi nhận ra bố mẹ chồng rất quý cô ấy. Mẹ chồng gọi cô ấy là "con gái ruột", còn cô ấy thì xưng hô với chồng tôi là "anh trai", được đối xử như anh em trong nhà. Mỗi lần có dịp lễ Tết, cô ấy đều ghé thăm gia đình chồng tôi, hỏi han bố mẹ chồng rất thân tình.
Trong một lần cô ấy sang nhà bố mẹ chồng tôi chúc Tết, tôi mới biết về một câu chuyện thời trẻ, đó là hai người từng đùa với nhau rằng nếu đến 30 tuổi vẫn còn độc thân thì sẽ cưới nhau. Câu nói chỉ mang tính đùa vui thời học sinh, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn thấy khó chịu.
Điều khiến tôi lấn cấn hơn là chồng tôi và bạn thân gần như biết mọi chuyện về nhau. Chồng tôi trong quá khứ yêu ai, trải qua chuyện gì, cô gái kia đều biết. Tất nhiên cô kia cũng vậy. Từ chuyện tình cảm, công việc, thu nhập cho đến những biến cố trong cuộc sống, người đầu tiên cô ấy tìm đến để chia sẻ thường là chồng tôi.
Có lần, bố cô ấy gặp tai nạn, thay vì gọi người thân, cô ấy lại gọi cho chồng tôi trong nước mắt. Chồng tôi cũng lo lắng, sốt sắng như chuyện của chính gia đình mình.
Ngày cưới của cô ấy diễn ra vài tháng trước. Chồng tôi tặng nửa cây vàng dù giá vàng đã tăng lên rất nhiều (4 năm trước khi chúng tôi cưới cô ấy cũng tặng nửa cây vàng).
Khi chồng lên sân khấu tặng quà, hai người bắt tay nhau, rồi cô ấy xúc động bật khóc, nói rằng chồng tôi là người bạn đồng hành quan trọng nhất suốt nhiều năm qua. Nhìn chồng mình cũng rưng rưng nước mắt, tôi ngồi dưới bỗng nhiên sượng sùng, thực sự cảm thấy khó chịu.
Cũng trong tiệc cưới cô bạn đó, tôi mới biết chồng tôi cũng gọi bố mẹ cô ấy là "ba mẹ". Đến nay, dù cả hai đều đã có gia đình riêng, họ vẫn thường xuyên liên lạc, gọi điện hỏi han và cập nhật cuộc sống cho nhau. Mỗi khi tôi bày tỏ sự không thoải mái, chồng lại cho rằng tôi suy nghĩ quá nhiều, rằng đó chỉ đơn thuần là tình bạn tri kỷ kéo dài nhiều năm.
Tuần trước, cô bạn thân của chồng bị lừa mất gần 200 triệu đồng. Trưa đang làm việc, chồng nhắn cho tôi một tin ngắn: "Trưa nay anh không về nhà đâu, xuống gặp bạn một chút". Bình thường, chồng vẫn thường tạt về nhà ăn cơm trưa cùng tôi vì cơ quan gần nhà.
Tôi nghĩ anh chỉ ghé thăm hỏi vài câu rồi về. Nhưng đến chiều tối vẫn không thấy đâu. Gần 5h chiều anh mới về nhà. Sau đó tôi mới biết anh đã dành cả buổi chiều để đưa cô bạn thân ăn, đi cà phê, đi dạo cho khuây khỏa vì sợ cô ấy suy sụp sau cú sốc mất tiền.
Tôi hiểu mất một khoản tiền lớn là chuyện không ai mong muốn. Nhưng hôm đó tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Chồng tôi đi từ gần trưa đến chiều tối để ở bên an ủi một người phụ nữ khác, còn tôi ở nhà một mình đợi cơm.
Tối hôm đó tôi nói mình không thoải mái. Tôi không trách anh quan tâm bạn bè, chỉ là tôi thấy việc dành gần cả ngày bên cạnh một người phụ nữ khác, dù là bạn thân, cũng hơi quá.
Nhưng chồng tôi lập tức nổi nóng. Anh bảo tôi ích kỷ, nhỏ nhen và cố tình kiếm chuyện cãi nhau. "Bạn thân hơn mười mấy năm, giờ nó gặp chuyện lớn như vậy, anh không ở bên động viên thì còn là bạn bè gì nữa?", chồng tôi nói.
Tôi im lặng vì không biết phải trả lời thế nào. Có thể anh đúng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không khỏi tự hỏi nếu người cần được an ủi hôm ấy là tôi, liệu anh có sẵn sàng bỏ cả buổi chiều để ở cạnh tôi như cách anh làm với cô ấy hay không?
Từ hôm ấy đến nay tôi mất ăn mất ngủ. Tôi hiểu rằng ai cũng có quyền giữ những mối quan hệ thân thiết của riêng mình. Nhưng thú thật, đôi khi tôi vẫn cảm thấy mình như người đến sau trong một mối quan hệ đã gắn bó quá lâu.
Liệu tôi có đang quá nhạy cảm, hay sự băn khoăn của tôi là điều bình thường khi chứng kiến chồng và một người phụ nữ khác thân thiết đến mức ấy? Liệu tôi đang ghen tuông vô lý, hay bất kỳ người vợ nào rơi vào hoàn cảnh của tôi cũng sẽ cảm thấy bất an?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!