Tôi và vợ kết hôn được 9 năm. Trước khi đến với nhau, ai cũng trải qua vài mối tình thời học sinh, sinh viên, nhưng khi yêu và cưới nhau thì cả hai đều đã chấm dứt hoàn toàn với người cũ. Hiện tại chúng tôi có hai con, một trai một gái rất dễ thương. Học xong, tôi làm việc tại nhà vì gia đình có cơ sở kinh doanh riêng. Khi gia đình phá sản, những người xung quanh từ bà con đến bạn bè gần như đều quay lưng.
Tôi từng nghĩ lúc khó khăn sẽ nhận được sự động viên, an ủi, nhưng thực tế lại khác hoàn toàn, ngay cả vợ tôi cũng thay đổi. Từ thái độ khinh thường đến cách nói năng hỗn láo của vợ khiến tôi rất tổn thương. Vợ tôi là công chức, có công việc ổn định, lương hơn triệu đồng một tháng. Từ khi cưới nhau đến giờ, tôi chưa bao giờ hỏi lương vợ hay ngửa tay xin vợ một đồng nào. Giờ nhà tôi gặp khó khăn, em lại tỏ rõ sự khó chịu.
Có lần em nói chuyện với chị dâu tôi, chê tôi là đồ vô tích sự, đồ ăn hại. Gần đây nhất, em còn nói với bạn bè về mẹ chồng rằng mẹ tôi lười, không chịu làm gì, trong khi mẹ tôi đã hơn 70 tuổi. Em còn nói một câu khiến tôi đau lòng mãi: “Ở xa thì thơm, ở gần thì thối”, dù căn nhà chúng tôi đang ở là nhà bên nội. Đã nhiều lần tôi muốn buông bỏ tất cả nhưng nghĩ đến hai con nên lại không nỡ. Tôi cố gắng sống tiếp cho đến hôm nay. Hiện tại vợ đi làm từ 7h sáng đến 19h tối mới về. Việc đưa đón hai con đều do tôi đảm nhiệm, dù tôi cũng có công việc riêng; nhiều hôm phải chạy vội để kịp đón con nên công việc cũng bị ảnh hưởng không ít.
Bây giờ tôi rất buồn và thất vọng về vợ nhưng không biết tâm sự cùng ai. Mong những ai từng ở hoàn cảnh giống này có thể chia sẻ đôi lời. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi kết hôn đến nay gần hai năm, cưới khi đã 34 tuổi, chồng 28 tuổi, làm chung công ty rồi quen nhau. Thời gian quen nhau, anh quan tâm tôi rất nhiều. Mỗi khi tôi về quê và trở lại, anh luôn ngồi chờ tôi ở quán cà phê gần nhà tôi ở trọ. Ngày được anh dẫn về ra mắt, tuy thấy nhà anh nghèo nhưng cha mẹ hiền lành, tử tế, em trai dễ thương, tôi đã nghĩ quan trọng là tình cảm của cả hai, còn gia cảnh thì hai vợ chồng ráng "cày" sẽ không nghèo mãi được.
Gần đây, con gái tôi bệnh viêm phổi phải nhập viện, tôi và mẹ chồng cùng chăm cháu trong viện. Chăm được vài hôm, cả nhà bàn bạc là vợ chồng tôi đi làm ban ngày, ban đêm vào viện chăm con, ông bà sẽ chăm phụ ban ngày. Cũng do hiện tại kinh tế không dư dả nhiều. Chiều hôm đó, tôi về nhà dọn dẹp, sắp xếp đồ mang vào viện. Lúc vào viện, tình cờ lấy sữa từ máy pha, tôi thấy bình chứa 50 ml (mỗi muỗng 30 ml) nên khi mang ra chỗ mẹ chồng, tôi hỏi là mẹ pha bao nhiêu muỗng vậy? Hỏi hết sức nhẹ nhàng, mẹ chồng trả lời là pha hơn một muỗng xíu à con ơi. Tôi có giải thích là nếu pha một muỗng hơn cũng được nhưng pha hai muỗng sẽ đặc và cháu bị táo.
Lúc quay vào phòng bệnh, tôi để ý thấy máy đun nước pha sữa đang ở 70 độ nên có nhắc mẹ chồng rằng về sau chỉ pha sữa tầm 50-55 độ thôi để đảm bảo chất dinh dưỡng trong sữa. Tối đó chồng tôi vào sau rồi bảo tối nay tôi ngủ trong phòng bệnh với bà nội và con. Tôi nghe không rõ, có hỏi lại nhưng vẫn chỉ nghe bà nội với con ngủ. Nghe xong tôi giận chồng thật sự, tôi làm mẹ chưa tốt thiệt nhưng luôn cố gắng hết sức, vậy mà chồng vẫn không tin tưởng cho con ngủ cùng. Tôi qua giường trống kế bên nằm, mẹ chồng dỗ cháu ngủ nhưng dỗ hoài không được nên kêu tôi qua dỗ. Lúc đó tôi vẫn đang giận chồng nên trả lời là chồng bảo để bà nội dỗ và không qua. Sau đó mẹ chồng tôi rất tức giận, nói tôi tính tự ái cao, chồng mới nói có một câu đã giận hờn rồi không thèm dỗ con dù đã kêu.
Thường ngày mẹ chồng vẫn dỗ cháu giúp và cháu ngủ nhanh hơn tôi dỗ nên tôi cũng hơi ỷ lại. Mẹ chồng kêu chồng tôi vào và kể là "mẹ kêu qua dỗ con mà nó vẫn nằm đó, chiều nay nó đã nói với mẹ về cách chăm cháu như thể mẹ không biết chăm, từ lúc nó đi làm lại ai chăm cháu mà nó ý kiến vậy". Tôi nghe xong quay sang chồng cố giải thích là "em chỉ hỏi và dặn mẹ hết sức nhẹ nhàng chứ không hề có thái độ dạy cách chăm con gì như mẹ nói". Chồng nghe xong bảo "em có ăn học mà nói không tôn trọng và cãi lại mẹ trước mặt nhiều người như vậy". Thật sự tôi rất sốc, không nghĩ là chồng lại có thể nói như vậy. Tôi muốn giải hòa để dỗ con ngủ, có quay qua xin lỗi mẹ chồng nhưng bà không chấp nhận, cứ nói thái độ của tôi sao đó.
Sáng hôm sau, tôi đi làm bình thường, gần giờ về, mẹ chồng gọi báo bác sĩ kêu cho con tôi đi lấy máu vì nghi bị nhiễm trùng máu, tôi tức tốc vào viện. Sau khi vào, mẹ chồng báo hết sữa rồi, tôi đi mua sữa. Sau đó chồng tôi vào ngồi đưa con ngủ và hỏi tôi là "em vào có hỏi thăm bà nội tình hình của con không?". Tôi mới bảo là "nãy em có hỏi thăm ông nội". Chồng khuyên phải hỏi thăm bà nội, hai mẹ con tâm sự. Tôi cũng nghe theo hỏi thăm thì sau đó lại bị hỏi là cháu bệnh mà không thấy ông bà ngoại gọi hỏi thăm hay qua thăm cháu. Tôi giải thích là bà ngoại đang bệnh và lớn tuổi, đường xa lại không ai chở đi (tôi có anh trai nhưng đi làm suốt), mẹ tôi cũng không rành đường. Mẹ chồng nghe xong không chấp nhận, cứ bảo bên nào cũng thương cháu nên cỡ nào cũng phải sắp xếp. Còn gọi điện nói chuyện kiểu gì cũng có vướng mắc thôi. Mẹ chồng cứ bảo do ông bà ngoại khinh ông bà nội nghèo nên mới không gọi điện nói chuyện.
Việc không nói chuyện là do bà ngoại xót cho con gái nên hơn buồn chút. Chuyện là lúc ở cữ nhà chồng, ông bà cưng cháu không cho về nhà ngoại ở cữ dù đã mở lời xin trước. Con gái không được xông hơ đầy đủ. Rồi bữa đầy tháng cháu, xảy ra tranh cãi làm bà ngoại không cho tôi ẵm con về do thấy thái độ không vui từ bà nội và chồng tôi. Tôi không nhắc tới, vậy mà nay mẹ chồng cứ hỏi mẹ con buồn việc gì không. Tôi có nói vụ xông hơ, mẹ chồng và chồng đều nói là lỗi do tôi không chủ động mở miệng nhờ chuẩn bị. Nếu ở nhà mẹ đẻ, việc mở miệng sẽ dễ hơn, thường bà ngoại sẽ chuẩn bị sẵn, không cần con gái phải mở miệng.
Nghe vậy tôi mới hỏi chồng là "lúc đó em có nhờ mua chai dầu xoa bóp giữ ấm chân với lưng, vậy có không?". Chồng hỏi lại là "em nhờ rồi có nhắc lại lần nào không?". Mẹ chồng bảo "chồng con lúc đó chạy ngược xuôi còn đi làm, chỉ quên thôi mà con không nhắc, giờ còn trách. Lỗi tất cả tại con, chuyện không theo xe về ngoại chơi được cũng do lỗi của con chứ cha mẹ và chồng đều cho con về". Tôi bị bắt lỗi vì nhắn tin xin chồng và chỉ xin cha chồng chứ chưa xin mẹ chồng, dù miệng nói cho về nhưng dằn cái nồi trước mặt mẹ tôi. "Mẹ tôi bảo thôi con ở lại đi, khi nào vui vẻ thì về sau nha". Ngày đó tôi khóc rất nhiều. Sau đó có xin lỗi mọi người về hành động ngày hôm đó, mọi người đồng ý tha thứ. Nhưng giờ xảy ra mâu thuẫn thì nhắc lại.
Mẹ chồng bảo tôi đang ở nhà chồng, phải phân trần làm sao cho cha mẹ hiểu để không giận nhà chồng. Chung quy tất cả đều là lỗi của tôi, gia đình chồng không có lỗi gì hết. Bữa giờ chồng khó chịu hỏi tôi làm mẹ kiểu gì đi nói chuyện điện thoại, con ọc sữa không hay. Trong khi con tôi đang ngủ, chồng đang đưa, em chồng ngồi kế, còn mẹ chồng nữa. Tôi chấp nhận lỗi, nói sẽ chú ý hơn. Tiếp đến chồng hỏi bữa giờ em vô viện chăm con toàn bấm điện thoại, em làm mẹ kiểu gì. Tôi sốc vì phải trả lời công việc trên điện thoại, bấm ít lúc con ngủ. Tôi hỏi chồng là sao anh biết em chỉ bấm điện thoại mà không chăm con. Chồng trả lời bà nội nói. Mẹ chồng cưng cháu thường giành đưa võng, nhiều lúc kêu đi nằm nghỉ cũng không chịu, giờ quay qua kể với chồng tôi như vậy.
Chồng còn nói con bệnh, bà nội ngồi đưa võng khóc nức nở, trong khi tôi là mẹ lại vô cảm không rơi một giọt nước mắt. Tôi hỏi lại là phải khóc trước mặt chồng và nhiều người mới thể hiện được sự thương con thương cháu sao. Lôgic đó ở đâu ra vậy, hay từ bà nội ra. Mẹ chồng bảo từ đây về sau không nói gì tôi nữa. Nhưng vài phút sau mẹ chồng và chồng ngồi thuật lại hết những lỗi lầm của tôi khi ở nhà chồng. Những lần đó tôi đều nhận và xin lỗi từng thành viên một. Hôm nay nhận ra mọi người vẫn ghim đó và kể lại bất cứ lúc nào. Cuối cùng mẹ chồng hỏi chồng tôi là "con sáng mắt ra chưa? Bao che cho vợ nhiều vào để nó trèo lên đầu lên cổ ngồi rồi. Giờ nó còn đang muốn bỏ chồng luôn nhưng chưa nói thôi". Chồng nói thất vọng vì tôi đã không tôn trọng và nói chuyện trên đầu trên cổ cha mẹ - hai người đã sinh ra chồng mình.
Mọi người cho tôi ý kiến là tôi có nên tiếp tục không? Tôi đã nhiều lần nghĩ đến việc dừng lại nhưng vì thương con nên vẫn chịu đựng đến giờ.
Thúy Hạnh

Tôi là tác giả của bài viết Bố bạn trai 3 đời vợ, mẹ hai đời chồng, có nên tiến xa với anh, cảm ơn mọi người đã chia sẻ. Tôi xin chia sẻ chi tiết thêm về bạn trai. Bạn ấy và tôi quen nhau được chín tháng, bạn yêu thương và chăm sóc tôi như con gái. Mỗi lần sang phòng bạn chơi, bạn thường nấu ăn cho tôi, hôm nào đi chơi thể thao về sẽ giặt đồ giúp tôi. Bạn ấy nói rằng học cách chăm sóc người khác từ mẹ nên bạn chăm sóc bản thân rất tốt, ăn uống lành mạnh, hay tự nấu ăn, tự làm nước ép, chơi thể thao thường xuyên. Bạn khá ngưỡng mộ mẹ, kể mẹ bạn là người đã truyền cảm hứng kinh doanh cho bạn, sau này bạn sẽ không để em gái phải khổ (em gái cùng mẹ khác cha).
Tôi ngại hỏi về vấn đề gia đình không phải vì không quan tâm bạn mà vì tôi sợ bạn trai ngại chia sẻ về gia đình không hoàn hảo. Ngoài ra, bạn có lối sống gọn gàng và sạch sẽ. Tính cách của bạn khá giống mẹ ruột tôi nên tôi thấy bạn rất tương đồng về suy nghĩ và cảm giác gần gũi. Còn việc ăn uống và những chuyện khác, bạn hợp với tôi. Chúng tôi cũng đẹp đôi về ngoại hình. Bạn giống như một phiên bản của tôi nhưng kỷ luật hơn. Do làm công việc kinh doanh tự do nên tôi và bạn dành khá nhiều thời gian ở bên nhau trong ngày. Nhưng chúng tôi không sống chung với nhau, vẫn có khoảng thời gian cá nhân của mỗi người.
Có vài khuyết điểm của bạn khiến tôi suy nghĩ. Đầu tiên, gia đình bạn phức tạp như đã chia sẻ. Thứ hai, quê của bạn và quê tôi khá xa, cách nhau 1.000 km nhưng tôi và bạn đều sống tại TP HCM nên vấn đề này tôi không quá lăn tăn. Nhưng có một điểm nữa là trước đây bạn từng bị trầm cảm và hút thuốc lào. Mỗi ngày hút khoảng dưới 10 lần. Mỗi lần hút thuốc, bạn đều ra khỏi phòng do bạn sống khá sạch sẽ. Tôi từng nói về vấn đề này nhưng bạn bảo chỉ là hút cho vui. Tôi có suy nghĩ là trước khi quen bạn thì bạn đã hút rồi nên nếu quen bạn, tôi chỉ có thể chấp nhận hoặc nếu không thì khuyên người ta bỏ được càng tốt chứ tôi không có quyền ép bạn bỏ thuốc. Bạn thỉnh thoảng nói với tôi là muốn đi nước ngoài vì bạn có người thân bên đó và mẹ bạn cũng thích bạn ra nước ngoài.
Hiện tại, bạn kinh doanh online nhưng rảnh hơn tôi nên hầu như bạn có nhiều thời gian chăm sóc gia đình hơn tôi. Còn về phía tôi, tôi cũng làm công việc kinh doanh online, có thể tự chủ tài chính và không phải yêu bạn vì tiền. Gia đình tôi bình thường, có bố mẹ và anh trai. Tôi biết chín tháng là quá sớm để quyết định tiến xa hơn với bạn trai, trong khi chúng tôi còn trẻ (tôi 25 tuổi, bạn trai 23 tuổi) nhưng tôi thấy bạn rất hợp nên cũng muốn suy nghĩ nghiêm túc. Hơn nữa, tôi cũng muốn lập gia đình sớm. Tôi yêu bạn nhưng có quá lý trí khi đặt lên bàn cân những khuyết điểm và ưu điểm của bạn không? Vì bạn trai khá tốt và tôi cũng hiểu không ai hoàn hảo 100%. Nhưng tôi sợ những điều băn khoăn ở trên nếu không giải quyết sớm và cứ tiếp tục yêu nhiều hơn, sau này có thể bị ảnh hưởng bởi những chuyện trên thì sẽ rắc rối hơn. Có phải tôi đang ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân và đòi hỏi quá nhiều ở bạn trai?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen một người mẹ đơn thân có hai con gái, một bạn ở với ba, một bạn ở với mẹ. Sau hơn một năm quen biết, chúng tôi chính thức đến với nhau.
Quá trình gặp nhau: Trước đây tôi là đối tác của em. Tôi là đại diện cho một tập đoàn quản lý khu vực. Trong quá trình làm việc, cô ấy hay mời tôi đi ăn, đôi bên trả tiền sòng phẳng. Cô ấy cố tình theo đuổi tôi, còn hỏi muốn cua tôi thì cần gì. Lúc đó tôi từ chối vì đã có bạn gái. Sau đó tôi chuyển công tác đi xa, bạn gái tôi sinh em bé.
Tôi rất mừng và tập trung lo cho con, bạn gái lại không muốn tính đường lâu dài với tôi, đặt ra những mục tiêu rất vô lý như nhà cửa, mua đất. Tôi vẫn có nhà nhưng cô ấy không muốn về sống gần gia đình tôi, muốn mua ở gần nhà cô ấy. Tôi nói phải cho anh thời gian tích góp, chứ giờ để có số tiền mua nhà không phải dễ. Cô ấy thẳng thừng nói là khi nào có rồi tính, rồi tìm cách chia tay tôi, nói không muốn lập gia đình, rồi đủ thứ lý do đẩy tôi ra xa. Tôi mệt mỏi nên không níu kéo nữa và buông.
Quá trình quen biết nhau: Vô tình giai đoạn tôi đang đau khổ về tình cảm và quyết định nghỉ việc vì làm quá xa nhà, em lại gọi và tâm sự, chia sẻ, động viên. Tôi lúc đó có em đồng hành nên rất vui và hạnh phúc, đặc biệt cảm nhận em không quan trọng về tiền bạc, nhà cửa. Em nói trải qua nhiều chuyện nên không mong mỏi gì nhiều, chỉ cần tôi thương là em vui rồi. Rồi chuyện gì đến cũng đến, cuối tuần tôi về sống chung với em và con gái em. Chúng tôi rất hạnh phúc. Nghe em kể, mẹ chồng em đối xử rất tệ, một mình em gồng gánh nuôi con khổ cực. Tôi càng thương em hơn, vì thế làm có dư là mua vàng tặng em, quà cáp đầy đủ, rồi đi chơi bất cứ đâu khi em thích. Tôi thấy em kẹt vốn làm ăn, cũng chủ động chuyển để em có tiền xoay xở. Lương tôi làm ra bao nhiêu, hầu như đưa hết cho em, chỉ còn lại ít tiền đủ xài.
Những mâu thuẫn trong khi quen: Em vẫn qua lại nhà chồng để đưa đón con gái, thậm chí tôi cũng đi cùng, thế nhưng tôi không hề nghĩ gì. Còn khi tôi về thăm con mình, hay chuyển tiền hàng tháng cho con, em không vui. Mỗi lần đi công tác, thấy đồ con nít đẹp, tôi cũng gọi cho em lựa giúp, mua cho hai đứa hai bộ, một cho con gái em, một cho con gái tôi, thế nhưng sắc mặt em không vui. Tôi cũng chia sẻ rằng rất thích bé, nếu được thì em sinh cho tôi một đứa, tôi hứa sẽ lo mọi việc và cả tiền, không để em khổ. Em chia sẻ đã sinh mổ hai lần, từng một mình nuôi con, giờ không muốn khổ nữa.
Em giận tôi, kêu chia tay, quay về với con đi. Tôi suy nghĩ lại, nịnh em nguôi giận. Tôi nghĩ thôi thì không cần sinh nữa, tôi làm dành dụm để lo cho hai đứa cũng được rồi. Tôi nói sẽ thương con gái em như con ruột, mong em cũng thương con tôi như thế. Tôi không muốn yêu nhau vì tiền, ai cũng có trách nhiệm với nhau. Em nói tôi là mối tình đẹp nhất của em. Cuộc sống ngắn ngủi, tôi cũng không mưu cầu gì nhiều nữa, chỉ cần sống thật lòng thật dạ với nhau là đủ rồi.
Giai đoạn chia tay: trong công việc, tôi hay nhờ em đánh máy, cũng trả lương đàng hoàng. Tôi nói để đôi bên không ngại nhau hoặc nghĩ ngợi vì về tiền bạc. Tôi không muốn tạo cảm giác yêu nhau vì tiền, chứ tiền tôi dư bao nhiêu đã chuyển hết cho em làm ăn. Tôi chuyển lương cho em rất đều mỗi tháng.
Một ngày gần đây, tôi nhờ em hỗ trợ vì công việc không kịp tiến độ. Em nói chưa thấy tôi chuyển lương, tôi liền buột miệng: "Mới chuyển mà giờ đòi gì nữa, làm thì không bao nhiêu mà cứ đòi lương miết". Thật ra lúc đó tôi chỉ nghĩ nói vui thôi, không ngờ em lại đăng video lên mạng với nội dung kiểu: "Người không thương mình là làm một kể mười".
Sau đó em nhắn tin bảo tôi đừng qua nhà rồi ở lại nữa, con gái em không thích tôi, rồi đưa ra đủ lý do khác. Tối hôm đó tôi gọi điện nói chuyện, bảo những gì tôi đang làm là đã dành hết cho em. Tôi chỉ muốn tích góp cho tương lai chứ bản thân không ăn xài gì nhiều. Qua hôm sau, em block tôi khỏi nhóm gia đình, chặn tin nhắn và điện thoại, rồi nói rằng quãng thời gian quen tôi là "nhục nhã nhất từ thời con gái". Khi tôi muốn gặp để nói chuyện rõ ràng, em không cho. Đến lúc tôi qua tận nhà, em gom quần áo rồi đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi đau như xé tim. Về nhà suy nghĩ lại, tôi đoán có lẽ em giận vì chuyện tiền bạc, hoặc giận vì biết tôi chở mẹ đi dự đám cưới bên phía gia đình ngoại của con gái tôi. Sau đó tôi cố gắng chứng minh tình cảm của mình bằng cách chuyển hết lương tháng đó cho em, hứa sau này sẽ đưa toàn bộ lương để em quản lý, tôi chỉ giữ lại một ít đủ chi tiêu. Vài ngày sau, điều tôi nhận được lại là câu nói: "Anh đừng níu kéo nữa. Em cảm thấy không còn yêu anh. Anh hãy đi tìm người phù hợp hơn, anh chỉ đang tiếc nuối điều gì đó thôi".
Tôi và em biết nhau gần hai năm, chính thức quen được 5 tháng, chia tay chỉ trong vòng 7 ngày. Em chặn hết tất cả mạng xã hội và mọi liên lạc. Tôi chỉ xin em cho gặp 20 phút để hiểu chuyện gì đang xảy ra, em không đồng ý. Tôi không biết mình sai vì tiền bạc hay sai vì vẫn còn trách nhiệm qua lại với con, hoặc sai vì cách nói chuyện khiến em hiểu lầm rằng tôi không thương em. Tôi chấp nhận sự thật đau đớn này. Có lẽ lỗi là do tôi đã đặt quá nhiều niềm tin và tình cảm, để rồi khi người ta không muốn nữa thì có thể quay lưng một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi chỉ mong quý độc giả cho mình lời khuyên chân thành, để có cái nhìn khách quan hơn về bản thân và trong tình yêu.
Em có thật sự yêu tôi hay chỉ đang theo đuổi điều em muốn? Tôi có quá đáng không? Có phải tôi quá rõ ràng hay quá khắt khe về tiền bạc? Hiện tại tài khoản tôi gần như không còn bao nhiêu, đi làm còn phải vay mượn để lo chi phí sinh hoạt, có thể nói là gần như vô sản. Số tiền hơn 100 triệu đồng tôi đưa em để làm ăn, có nên nói chuyện để em gửi lại không? Còn tiền tôi cho hay vàng tôi mua tặng thì tôi không còn nghĩ tới nữa.
Qua câu chuyện này, tôi cũng muốn nhắn gửi những anh em còn độc thân rằng không phải tất cả phụ nữ đều xấu. Khi yêu họ có thể hứa hẹn rất nhiều, còn khi hết yêu rồi thì cũng có thể trở nên cực kỳ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hiện tại tôi tìm đến Phật pháp để giảm bớt nỗi đau và quay về với chính mình. Sau cùng, chỉ có bản thân mới hiểu mình thật sự cần gì, cũng chỉ có chính mình mới là điểm tựa vững chắc nhất cho cuộc đời mình. Tôi nghĩ đây cũng là một dạng nghiệp duyên mà mình phải trải qua ở kiếp này. Tôi vẫn luôn tự hỏi: Trong tình yêu, có phải đàn ông cần lo toàn bộ tiền bạc mới được gọi là yêu?
Tin Gốc: Vnexpress

