Em là tác giả bài viết Xin bố mẹ cho con một khe hở để thở trước kỳ thi THPT -một bài viết nhận được rất nhiều phản hồi, chia sẻ và cả những lời động viên từ mọi người. Có cô chú đã nhắn nhủ em rằng: “Cháu phải biết tự giải tỏa áp lực cho mình, tìm cách cho ba mẹ hiểu tình trạng của cháu. Đừng để ba mẹ vì quá kỳ vọng mà đẩy cháu đến cái giới hạn như cô nói nhé”. Em đọc đi đọc lại lời khuyên ấy nhiều lần. Em biết đó là sự quan tâm chân thành. Nhưng giữa những ngày nước rút này, khi chỉ còn khoảng hai tháng nữa là đến kỳ thi tốt nghiệp THPT – kỳ thi được coi là “bước ngoặt quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi học sinh” – em vẫn đang loay hoay trong chính áp lực của mình.
Một ngày của em bắt đầu từ 6 giờ sáng. Em uể oải thức dậy, vệ sinh cá nhân, vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị đến trường lúc gần 7 giờ. Ở trường, em học liên tục đến chiều. Tan học, em lại tiếp tục đến lớp học thêm từ 16h30 đến 18h30. Khi về nhà, trời đã gần tối. Bữa cơm gia đình đôi khi không còn là khoảng thời gian thư giãn, mà là lúc để bố mẹ hỏi em: “Hôm nay học thế nào?”, “Có làm được bài không?”, “Điểm thử được bao nhiêu?”,… Em hiểu đó là sự quan tâm nhưng càng gần ngày thi, những câu hỏi ấy lại khiến tim em thắt lại.
Áp lực thi cử ngày càng đè nặng. Mỗi khi em lướt mạng xã hội vài phút để đầu óc bớt căng thẳng, bố mẹ lại nhắc nhở, thậm chí mắng em vì cho rằng em đang lãng phí thời gian. Cuối tuần, khi bạn bè rủ đi chơi để thay đổi không khí, em chỉ biết từ chối. Em ngồi một mình trước bàn học, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng mốc lịch sử, từng dạng bài tập. Có những buổi tối em học đến 11-12 giờ đêm, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng.
Điều khiến em lo lắng nhất là áp lực điểm số. Ngay từ đầu năm lớp 12, bố mẹ đã đặt mục tiêu cho em: phải đạt từ 8 điểm trở lên ở ba môn chính. Với nhiều người, con số ấy có thể là bình thường nhưng với em, đó là ngọn núi lớn. Mỗi lần làm bài kiểm tra thử mà điểm chưa đạt như mong muốn, em lại tự trách mình. Em sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của bố mẹ. Em sợ nghe những câu nói như: “Con phải cố hơn nữa”, “Người ta còn học được, sao con lại không?”. Em không trách bố mẹ, vì biết họ muốn em có một tương lai tốt
Bên cạnh áp lực từ gia đình là áp lực từ thầy cô. Thầy cô nghiêm khắc hơn, giao nhiều bài tập hơn, liên tục nhắc nhở về tầm quan trọng của kỳ thi. Em hiểu đó là trách nhiệm và tâm huyết của thầy cô. Nhưng giữa lịch học chính khóa, học thêm và bài tập dày đặc, nhiều lúc em thấy mình như chiếc máy học. Có những hôm em ngồi trước vở mà đầu óc trống rỗng. Em biết mình phải học, nhưng cơ thể và tinh thần đều đang mệt mỏi.
Áp lực thành tích cũng khiến em nặng lòng. Em sợ nhất là ngày công bố điểm thi. Em sợ bị so sánh với con nhà người ta, những người luôn đạt điểm cao, đỗ trường top. Em sợ nghe những lời bàn tán, sợ cảm giác mình không đủ giỏi. Ở tuổi 18, em chỉ toàn thấy lo lắng và bất an. Sức khỏe của em đang giảm sút. Em ít vận động, gần như không còn thời gian cho những buổi đi bộ hay chơi thể thao. Em thường xuyên đau đầu, đau bụng, có hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc thật dài. Nhưng em không dám nghỉ, vì sợ tụt lại phía sau.
Có người nói em nên tự giải tỏa áp lực, nên nói chuyện với bố mẹ nhiều hơn. Em đã thử. Có những buổi tối, em ngập ngừng chia sẻ rằng em mệt, em sợ không đạt được mục tiêu. Bố mẹ lắng nghe nhưng rồi lại động viên bằng những câu như: “Cố lên con, chỉ còn hai tháng nữa thôi”, “Sau này con sẽ cảm ơn bố mẹ vì đã nghiêm khắc”. Em biết bố mẹ yêu em. Em cũng yêu bố mẹ. Hai tháng nữa, nghe thì ngắn nhưng với em lại rất dài. Mỗi ngày trôi qua, em vừa mong thời gian trôi nhanh để sớm kết thúc kỳ thi, vừa sợ ngày ấy đến. Em vẫn đang cố gắng từng ngày, vẫn thức dậy lúc 6 giờ sáng, vẫn đến lớp, vẫn làm bài tập, vẫn ôn luyện. Nhưng em sẽ học cách lắng nghe cơ thể mình hơn: ngủ sớm hơn một chút khi quá mệt, hít thở sâu khi căng thẳng, tự nhắc mình rằng một kỳ thi quan trọng nhưng không phải là tất cả cuộc đời.
Viết những dòng này, em không mong nhận được sự thương hại mà chỉ mong được thấu hiểu. Em biết ngoài kia còn rất nhiều bạn học sinh lớp 12 cũng đang trải qua những ngày tháng tương tự. Em mong phụ huynh, thầy cô và cả xã hội có thể nhìn chúng em không chỉ bằng bảng điểm, mà bằng những cảm xúc, những lo lắng rất thật của tuổi 18. Em mong bố mẹ hiểu rằng: em đang cố gắng hết sức. Hai tháng nữa thôi. Em mong dù kết quả ra sao, bố mẹ vẫn sẽ ôm em vào lòng và nói rằng con đã cố gắng nhiều rồi.
Tôi kết hôn được năm năm, có một con trai bốn tuổi. Hai vợ chồng làm công nhân trong khu công nghiệp, thu nhập mỗi tháng cộng lại khoảng hơn 20 triệu. Tiền thuê trọ, tiền ăn, tiền học của con và sinh hoạt hàng ngày đã chiếm gần hết, nên tháng nào cũng phải tính toán khá kỹ.
Chồng tôi là con trai lớn trong nhà, dưới còn hai em đang học. Từ khi cưới nhau đến giờ, tháng nào anh cũng gửi tiền về quê cho bố mẹ, ít thì hai triệu, nhiều thì bốn, năm triệu. Lúc đầu tôi không nói gì vì nghĩ gia đình khó khăn thì mình hỗ trợ một chút cũng hợp lý. Nhưng sau này chi tiêu ngày càng nhiều, nhất là từ khi có con, tôi bắt đầu thấy áp lực.
Có tháng con ốm phải đi viện, tiền thuốc men đã gần hai triệu, trong khi chồng vẫn gửi về quê ba triệu như mọi khi. Tôi hỏi thì anh nói bố mẹ đang sửa lại mái nhà, em gái đóng tiền học nên không thể giảm. Cuối tháng hai vợ chồng phải vay tạm tiền bạn để trả tiền phòng trọ.
Nhiều lần tôi góp ý rằng nên giảm bớt để lo cho gia đình nhỏ trước, khi ổn định hơn sẽ gửi về nhiều hơn. Chồng tôi nói anh là con trưởng, không thể để bố mẹ thiếu thốn, còn gia đình mình thì cố gắng xoay xở. Từ đó, chuyện tiền bạc trở thành chủ đề dễ gây căng thẳng nhất trong nhà.
Có những tháng tôi phải tính từng bữa ăn, hạn chế mua sữa cho con loại tốt hơn vì sợ không đủ tiền. Trong khi đó, chồng vẫn đều đặn chuyển tiền về quê. Anh vẫn đưa tiền sinh hoạt cho tôi nhưng phần lớn thu nhập đã chia ra hai nơi nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau.
Tôi không phản đối việc anh lo cho bố mẹ, vì tôi cũng hiểu trách nhiệm của người con. Nhưng sống trong cảnh tháng nào cũng lo tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống khiến tôi khá mệt. Nhiều khi muốn tiết kiệm để sau này mua một căn nhà nhỏ ở thành phố cũng không dám nghĩ tới. Trong thời buổi giá cả tăng cao thế này, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi và chưa biết phải làm thế nào.
Tôi và chồng kết hôn sáu năm, có hai con. Tôi lại mới biết tin có bầu một bé nữa khoảng ba tháng. Chồng tôi nóng tính, ham uống rượu, bạn bè, đồng nghiệp toàn những người thích đi uống rượu nên anh đi khá thường xuyên, khoảng hai lần một tuần. Dù vậy tôi vẫn có thể chịu đựng và "sống chung với lũ" được. Nhưng có một điểm mà tôi không thể chấp nhận, đó là chồng lén lút nhắn tin với cô gái khác, lén lút nhắn - xóa rất tinh vi để che mắt tôi.
Chuyện bắt đầu từ cách đây nửa năm, tôi phát hiện anh ta có nhắn tin Facebook với cô nữ đồng nghiệp ở công ty và chat đến đâu xóa đến đó. Do ngủ quên chưa xóa kịp nên tôi biết được và làm um lên thì anh ta thừa nhận là không có vấn đề gì, chỉ là nói chuyện thấy hợp, thấy vui. Cô gái kia có nhiều tâm sự trong chuyện tình trường, bố mẹ (cô này còn độc thân) nên có rất nhiều chuyện để nhắn tin tâm sự cùng chồng tôi.
Tôi đã làm um lên và yêu cầu chồng dừng việc nhắn tin lại. Anh ta đồng ý nhưng sau đó chuỗi này lặp lại phải đến hơn chục lần: tôi phát hiện anh ta lại vẫn nhắn tin - lại yêu cầu anh ta dừng lại nếu không sẽ ly dị - anh ta lại xin lỗi, hứa hẹn - được một thời gian lại nhắn tin - lại... Đặc biệt việc nhắn tin lại rất hay xảy ra vào lúc anh ta say chứ lúc tỉnh tôi thấy anh ta khá nghiêm túc. Cứ lần nào uống say, tôi kiểm tra điện thoại y như rằng có liên hệ lại.
Tôi không rõ họ nhắn những gì nhưng việc cứ say là nhớ đến cô đó và thời điểm nhắn toàn 11-12 giờ đêm, nhắn xong xóa sạch hoặc đặt mật khẩu để che giấu là điều khiến tôi muốn phát điên. Đỉnh điểm lần gần nhất phát hiện, tôi làm căng và ấn unfriend (hủy kết bạn Facebook, Zalo) của anh ta và cô kia. Cô kia thấy bị unfriend nên có vẻ chột dạ, unfriend cả tôi và từ đó không thấy nhắn tin gì nữa. Tôi có vẻ yên tâm và cuộc sống vợ chồng lại vui vẻ bình thường. Tôi nghĩ mình đã có một đòn khá cao tay thì ai ngờ... Tôi đã thề độc và cũng bắt anh ta thề độc sẽ không bao giờ nhắn tin với cô đồng nghiệp kia nữa, còn trên công ty muốn nói chuyện sao thì tùy.
Nhưng hôm qua chồng tôi lại có một trận say, về rất khuya. Sau khi chồng ngủ, tôi kiểm tra lại thấy anh ta đang nhắn tin với cô gái kia qua Viber (không dùng Facebook, Zalo nữa vì tôi đã hủy kết bạn). Tinh vi hơn, sau khi chat còn xóa sạch lịch sử chat và xóa luôn cả số của cô ta trong danh bạ Viber. Nhờ một số cách, tôi vẫn phát hiện ra nên anh ta ban đầu khá sốc, không chịu nhận. Sau khi tôi đưa chứng cứ, anh ta thừa nhận tối qua say có nhắn vài câu. Anh ta nói là do ông sếp muốn hỏi tại sao cô ta không tham gia buổi liên hoan tối qua nên anh ta nhắn tin hỏi hộ sếp. Nhưng còn lâu tôi mới tin.
Đến giờ, thực sự kiên nhẫn của tôi đã cạn kiệt, lòng tin cạn kiệt. Tôi đang mất toàn bộ niềm tin vào cuộc sống. Các bạn ạ, đến chồng mình, người đầu ấp tay kề với mình suốt bao nhiêu năm, có với nhau ba đứa con, mà anh ta nỡ lòng nào lừa gạt, giấu giếm tôi hết lần này đến lần khác để được nói chuyện tâm sự với cô gái đó. Tôi tự hỏi cô gái đó có sức hút gì ghê gớm mà chồng tôi phải liều lĩnh đánh đổi như vậy.
Nếu không tính chuyện này, chồng tôi là một người sống vô cùng đàng hoàng, tử tế, nói một là một, hai là hai, hứa là sẽ làm. Thế mà chuyện người thứ ba này, chồng tôi lại liên tục thất hứa, sống giả dối, lừa gạt tôi. Tôi thấy anh ta rất hợp để nghe câu hát: "Một là không nói dối, hai là không nói dối nhiều lần". Anh ta có lý giải là do tính cách anh ta, cứ ai càng cấm cái gì, anh ta càng khó chịu và muốn làm. Nên thấy tôi càng cấm nhắn tin, trong sâu thẳm anh ta có vẻ càng muốn thử thách tôi xem liệu tôi có phát hiện ra. Nhưng tôi nói thật, bà vợ nào trong hoàn cảnh của tôi, đã bị chồng thất hứa lên xuống hai chục lần, liệu còn đủ bình tĩnh mà nhẹ nhàng, không hành xử "cấm đoán" quyết liệt?
Theo các bạn tôi nên làm gì lúc này? Tiếp tục nói chuyện, tha thứ, rồi không biết tương lai anh ta còn lén lút lừa tôi để nhắn tin nữa không hay là bỏ luôn, bỏ hết để tôi sống một mình nuôi các con. Mong các bạn cho tôi một lời khuyên.
Nhưng hễ tôi cầm điện thoại lâu một chút, anh lại hỏi đang nhắn với ai, nói chuyện với ai, còn đùa kiểu "đừng để anh phát hiện nhé". Trong khi điện thoại của anh lúc nào cũng úp màn hình xuống. Có hôm nửa đêm tôi tỉnh dậy vẫn thấy anh nhắn tin với ai đó, tôi hỏi thì anh bảo đồng nghiệp bàn công việc. Tôi bắt đầu thấy khó chịu vì cảm giác chồng kiểm soát vợ nhưng bản thân lại không minh bạch. Có phải anh đang làm chuyện xấu rồi cứ nghĩ vợ cũng như mình?