Thời gian qua, phim cổ trang Hoa ngữ Trục Ngọc trở thành tâm điểm trên mạng xã hội vì ồn ào “tướng quân kem nền” của Trương Lăng Hách.
Nếu như nam diễn viên bị chỉ trích vì trang điểm quá lố, không phù hợp với tướng quân ra chiến trận hình Điền Hi Vi lại nhận về “mưa lời khen” bởi hình ảnh nữ tướng kiên cường, dám xông pha nơi chiến trường.
Thực tế, hình tượng nữ tướng không quá mới lạ trong phim cổ trang Hoa ngữ. Trước đó, nhiều phim đã khai thác chủ đề này và đều đạt thành công rực rỡ tương tự Trục Ngọc.
Lạc du nguyên là phim cổ trang huyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn. Phim kể về Lý Nghi (Hứa Khải), hoàng tôn của triều đình. Vì không được cha yêu thương và muốn tránh xa cuộc tranh giành ngôi vị đẫm máu, anh giả vờ ngu ngơ, yếu đuối, tránh dính líu vào triều chính.
Thôi Lâm (Cảnh Điềm) là một nữ tướng tài giỏi, dũng cảm và có chí khí mạnh mẽ. Cô thay anh trai dẫn quân ra trận, trở thành một trong những nữ tướng xuất sắc nhất.
Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh chiến tranh và hỗn loạn. Từ sự đối đầu ban đầu, qua thời gian đồng hành cùng nhau, cả hai dần nảy sinh thì cảm. Tình yêu của họ không chỉ là tình nam nữ ngọt ngào mà còn gắn liền với trách nhiệm, lòng trung thành và những lựa chọn khó khăn giữa tình yêu, gia tộc.
Nhất tiếu tùy ca là phim cổ trang chuyển thể từ tiểu thuyết của Sí Dực Thiên Vũ. Câu chuyện mở đầu bằng cuộc chiến giữa hai nước Cẩm Tú và Túc Sa. Trong trận Bình Lăng, nữ xạ thủ Phó Nhất Tiếu (Lý Thấm) bắn trọng thương Phụng Tùy Ca (Trần Triết Viễn) đại hoàng tử Túc Sa, làm xoay chuyển cục diện.
Tuy nhiên, chiến thắng nhanh chóng tan biến khi cả hai đều bị ám sát. Số phận khiến họ gặp lại tại Trấn Niệm Sơn Trang, nhưng chỉ Phụng Tùy Ca nhận ra đối phương. Lợi dụng việc Phó Nhất Tiếu mất trí, hắn đưa cô về tra khảo tàn nhẫn.
Mối quan hệ thù hận giữa Phó Nhất Tiếu và Phụng Tùy Ca bắt đầu thay đổi khi cả hai nhận ra họ cùng là nạn nhân trong một chuỗi âm mưu sâu xa.
Vì mục tiêu lớn là tìm ra kẻ chủ mưu làm rối loạn chiến trường và triều đình, họ buộc phải tạm thời bắt tay, trở thành đồng minh bất đắc dĩ.
A Mạch tòng quân xoay quanh A Mạch (Trương Thiên Ái), con gái của Nam Hạ Tĩnh Quốc Công, người sống sót sau khi gia đình bạn thân phản bội và tàn sát. Để trả thù và tìm lại công lý, A Mạch cải trang nam giới, rời bỏ thân phận nữ nhi và lang bạt giang hồ.
Trên đường đi, cô cứu được Thương Dịch Chi (Trương Hạo Duy. Từ đó hai người đồng hành cùng nhau đối mặt với nhiều hiểm nguy, chiến tranh và mưu đồ trong hoàng cung.
Khi chiến tranh nổ ra, A Mạch gia nhập quân đội, nhờ tài năng chỉ huy và chiến đấu xuất sắc trở thành một nữ tướng quân oai hùng, lãnh đạo binh lính chống lại kẻ thù và bảo vệ đất nước.
Cẩm nguyệt như ca kể về Hà Yến (Châu Dã) con gái một đại gia tộc, từ nhỏ phải cải trang nam làm con trai để bảo toàn danh phận và tước vị gia tộc. Khi trưởng thành, cô rời bỏ nơi học hành để khẳng định bản thân, gia nhập quân đội và chứng minh năng lực xuất sắc trên chiến trường.
Tại đây, Hà Yến gặp Tiêu Giác (Thừa Lỗi), một tướng quân lạnh lùng nhưng tài năng, ban đầu nghi ngờ thân phận cô nhưng dần nảy sinh tình cảm. Qua hành trình gian truân, Hà Yến không chỉ khẳng định bản lĩnh nữ cường mà còn tìm được hạnh phúc đích thực.
Sơn hà chẩm kể về Sở Du (Tống Thiến), con gái của đại tướng quân. Sau khi cha và anh bị hãm hại nơi sa trường, cô giả danh thành quả phụ nhà Vệ, âm thầm tra lại chân tướng vụ thảm án Bạch Đế Cốc.
Tại đây, cô gặp Vệ Uẩn (Đinh Vũ Hề) – người duy nhất còn sống sót sau vụ diệt môn, cũng đang ôm mối hận thù tương tự.
Từ mối nghi kỵ, Sở Du và Vệ Uẩn dần trở thành tri kỷ, cùng nhau vượt qua hiểm cảnh, chống lại âm mưu triều đình và thế lực ngoại bang. Cả hai cùng trải qua chiến loạn, cùng điều tra vụ án bảy vạn binh sĩ tử trận và cuối cùng chọn hy sinh để bảo vệ giang sơn.
Ngày 4-4, Trường cao đẳng Viễn Đông nhận quyết định công nhận trường cao đẳng chất lượng cao từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
GS.TS Lê Quân - Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo, chia sẻ việc đánh giá trường cao đẳng chất lượng cao hiện đang được thực hiện dựa trên bộ tiêu chí ban hành theo thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội trước đây.
Bộ tiêu chí bao gồm quy mô đào tạo, chuẩn đầu ra, mức độ hợp tác với doanh nghiệp, chất lượng việc làm, tỉ lệ sinh viên có việc làm sau tốt nghiệp, mức độ thực hành trong chương trình, chuyển đổi số, chất lượng đội ngũ giảng viên cũng như điều kiện cơ sở vật chất và bảo đảm chất lượng.
Các tiêu chí đều được thẩm định kỹ lưỡng và trong đợt thí điểm có 10 cơ sở giáo dục nghề nghiệp đầu tiên đạt chuẩn.
Theo GS.TS Lê Quân, việc đánh giá, công nhận sẽ tiếp tục được mở rộng trong thời gian tới. Bộ Giáo dục và Đào tạo đang chủ trì xây dựng và trình Thủ tướng đề án phát triển các trường cao đẳng chất lượng cao trong giai đoạn tới.
Điểm mới là hệ quy chuẩn sắp ban hành sẽ được thiết kế theo hướng mở, giảm bớt các tiêu chí mang tính hình thức, thay vào đó trọng tâm nằm ở chất lượng chương trình đào tạo.
Cụ thể, một chương trình được coi là chất lượng cao khi có chuẩn đầu ra rõ ràng, điều kiện đảm bảo chất lượng đầy đủ và các chỉ tiêu gắn trực tiếp với người học, đặc biệt là khả năng việc làm sau tốt nghiệp.
Đáng chú ý, việc công nhận chương trình đào tạo chất lượng cao sẽ thuộc thẩm quyền của nhà trường, trên cơ sở tuân thủ các quy chuẩn do bộ ban hành.
Theo tiêu chuẩn nói trên, một trường cao đẳng có đạt chuẩn chất lượng cao hay không sẽ dựa vào tỉ lệ các chương trình đào tạo chất lượng cao mà trường triển khai.
Chẳng hạn cơ sở có khoảng 50% chương trình đạt chuẩn có thể được xếp vào nhóm trường chất lượng cao ở nhóm 2, những trường đạt khoảng 70% sẽ ở nhóm 1.
Cách tiếp cận mới cũng giúp giảm đáng kể các thủ tục hành chính trong việc công nhận, đánh giá, đồng thời tạo ra một không gian phát triển thực chất hơn cho các chương trình đào tạo.
Với các trường công lập, đây sẽ là căn cứ để đánh giá và phân bổ nguồn lực đầu tư. Còn với khu vực tư thục, đây là cơ sở để cùng tham gia vào hệ thống bảo đảm chất lượng và cạnh tranh lành mạnh.
Ngoài ra, Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng không đặt nặng khái niệm "chuẩn quốc tế", mà khuyến khích các cơ sở tham gia kiểm định quốc tế như một hình thức xác nhận khách quan về chất lượng.
"Dù theo bất kỳ chuẩn nào, thước đo quan trọng nhất vẫn là năng lực thực tế của người học sau khi tốt nghiệp. Khi người học có thể làm việc, đáp ứng yêu cầu của thị trường lao động, đó mới là minh chứng rõ ràng nhất cho chất lượng của giáo dục nghề nghiệp", ông Quân nói.
Nhìn sang người vợ đang ngủ say sau chuyến du lịch chữa lành 5 sao cùng hội chị em, tôi nhận ra: Hôn nhân của mình đã chết từ lúc cô ấy bắt đầu khoác lên người chiếc áo phu nhân quá rộng.
Vợ tôi làm nhân viên hành chính cho một công ty nhỏ, mức lương vỏn vẹn 5,5 triệu đồng/tháng. Tôi làm kỹ sư IT, thu nhập khoảng 40 triệu đồng/tháng. Với tổng thu nhập đó, nếu biết thu vén, vợ chồng tôi và một đứa con nhỏ hoàn toàn có thể sống thoải mái, thậm chí tích lũy mua nhà.
Những năm đầu, cô ấy rất giản dị. Nhưng mọi bi kịch bắt đầu từ khi vợ tôi đăng ký một lớp học nhảy Zumba ở trung tâm cao cấp do trúng voucher giảm giá. Tại đây, cô ấy quen một nhóm những người có chồng là giám đốc, đại gia, đi xe sang, ở biệt thự. Từ ngày chơi với hội phú bà ấy, vợ tôi thay đổi chóng mặt.
Ban đầu chỉ là những buổi cà phê trà chiều, sau đó là quần áo. Cô ấy nói: “Đi với các chị ấy, em mặc đồ chợ người ta cười cho, làm giảm giá trị của em, mà cũng là giữ thể diện cho anh”. Thế là những bộ váy vài trăm ngàn bị vứt xó, thay vào đó là đồ thiết kế, túi xách đắt tiền.
Lương vài triệu đồng, nhưng vợ tôi sẵn sàng quẹt thẻ tín dụng mua lọ kem dưỡng da 4 triệu đồng chỉ vì “chị A, chị B bảo xài cái này mới nâng tầm nhan sắc”.
Càng dấn sâu vào nhóm bạn đó, vợ tôi càng mất nhận thức về hoàn cảnh thực tế của gia đình. Nhóm bạn rủ nhau đi học đánh golf, vợ tôi cũng nằng nặc đòi đi cho bằng bạn bằng bè. Nhóm bạn tổ chức sinh nhật trên du thuyền, cô ấy bắt tôi chuyển khoản 20 triệu để đóng góp vì “không lẽ em đi tay không, nhục lắm”.
Tôi đã nhiều lần khuyên can, phân tích thiệt hơn. Tôi bảo: “Gió tầng nào gặp mây tầng đó, mình là người lao động bình thường, sao cứ cố kiễng chân lên làm gì cho mệt mỏi?”.
Nhưng đáp lại sự lo lắng của tôi là cái lườm nguýt sắc lẹm: “Anh kém cỏi, không lo được cho vợ thì để tôi tự lo. Đời người sống được mấy tí mà phải bần hèn?”. Vợ tôi cũng cho rằng kết thân với hội chị em nhà giàu sẽ giúp cô có nhiều cơ hội làm giàu, mọi thứ mua sắm, tụ tập đều là chi phí cơ hội.
Từ đó, cô ấy giấu giếm tôi mọi chi tiêu. Tôi cắm đầu vào làm thêm dự án đêm ngày, nhận thêm việc ngoài để bù đắp vào những khoản thâm hụt sinh hoạt phí mà cô ấy bỏ bê. Tôi mặc chiếc áo sơ mi cũ, đi chiếc xe máy cà tàng, ăn hộp cơm bụi chỉ để vợ tôi có tiền đi tụ tập giá vài triệu đồng một bữa cùng nhóm chị em nhà giàu.
Cao trào của sự chịu đựng là vào tuần trước. Hội phú bà của vợ tôi lên kế hoạch đi du lịch Bali 5 ngày 4 đêm, nghỉ tại resort sang trọng bậc nhất để chữa lành. Khi vợ mở lời xin 40 triệu đồng để đi, tôi kiên quyết từ chối. Con sắp phải đóng học phí, tiền thuê nhà sắp đến hạn, bố tôi ở quê vừa báo tin phải mổ sỏi thận. Tôi không thể ném 40 triệu đồng vào một chuyến đi vô bổ.
Vợ tôi gào lên, khóc lóc ỉ ôi rồi bỏ về ngoại. Vài ngày sau, cô ấy xách vali về, vui vẻ thông báo: “Em tự lo được, không cần đến đồng tiền của anh!”. Cô ấy đi Bali thật. Lên Facebook, ngập tràn những bức ảnh mặc bikini bên hồ bơi, tay cầm ly rượu vang, check-in sang chảnh với caption: “Thanh xuân là những chuyến đi và sự nuông chiều bản thân”.
Khi cô ấy vừa hạ cánh, một nhân viên ngân hàng gọi điện cho tôi. Hóa ra, để có tiền đi Bali và nâng cấp một chiếc túi xách hàng hiệu cho bằng chị bằng em, vợ tôi đã lén vay mượn qua các app tín dụng đen và thấu chi thẻ tín dụng lên tới gần 200 triệu đồng. Lãi mẹ đẻ lãi con, số tiền giờ đã vượt quá khả năng chi trả.
Tôi cầm xấp hồ sơ sao kê ném lên bàn. Vợ tôi không hề sợ hãi, mà đứng phắt dậy, chỉ thẳng mặt tôi và thốt ra những lời mà cả đời này tôi không thể quên: “Phải, tôi vay đấy! Thì đã sao? Chồng người ta một tháng đưa vợ hàng trăm triệu đồng đi shopping, đi spa. Còn anh? Anh nhìn lại bản thân anh xem, có tư cách gì mà lớn tiếng? Tôi lấy anh là một sự sỉ nhục rồi, tôi phải gồng mình lên để thiên hạ không khinh bỉ cái nhà này. Anh không trả được thì để tôi tự trả!”.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Sự cố gắng, sự hy sinh, những đêm thức trắng làm việc đến mờ mắt, những bữa cơm nghẹn đắng của tôi trong mắt cô ấy hóa ra chỉ là sự sỉ nhục. Cô ấy thà sống ảo với những người dưng, còn hơn chấp nhận thực tại bên một người chồng yêu thương mình. Tôi không tranh cãi gì thêm. Tôi chỉ lẳng lặng quay về phòng, viết tờ đơn ly hôn.
200 triệu đồng đó, tôi sẽ gánh một nửa vì tình nghĩa vợ chồng, xem như trả tiền cho những năm tháng thanh xuân cô ấy sinh cho tôi một đứa con. Nhưng cuộc hôn nhân này, tôi sẽ dừng lại. Tôi quyết định như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online tối 5-4, bạn Nguyễn Trọng Tấn - một hướng dẫn viên ở đặc khu Phú Quý, tỉnh Lâm Đồng (vùng Bình Thuận cũ) - cho biết bản thân vô cùng xúc động khi bắt gặp cảnh cá voi bơi tung tăng cạnh mình.
Bạn Tấn nhớ lại, khoảnh khắc ấy được ghi lại hồi ngày 31-3, tại biển Hòn Tranh (một trong những hòn đảo nhỏ ở Phú Quý).
Lúc ấy, Tấn cùng nhóm bạn đi canô lặn biển. Trong lúc đi canô, cả nhóm phấn khích khi 2 con cá voi xanh, dài khoảng 17m bơi lượn qua.
Là một trong những người được sinh ra, lớn lên gắn bó với vùng biển Phú Quý, Tấn không xa lạ gì với loài cá voi xanh này. Cả nhóm tranh thủ cùng "check-in" với 2 con cá voi xanh.
Nhưng bất ngờ khoảng một tiếng sau, cả nhóm choáng ngợp với đàn cá voi, theo ước lượng của nhóm là gần 100 con bơi tung tăng đến cạnh mình. "Phải nói là lần đầu tiên trong đời, tôi gặp cảnh kỳ diệu này", Tấn chia sẻ.
Tấn nói tiếp: "Ban đầu ai cũng lo sợ với gần 100 con cá voi áp sát mình. Nhưng cả nhóm quyết định chơi liều lặn xuống biển để ngắm trọn khoảnh khắc kỳ diệu ấy. Càng bơi đến gần, đàn cá voi càng thân thiện, tung tăng cùng chúng tôi. Có lúc chúng tôi đã chạm tay vào thân con cá voi trong bày".
Theo Tấn, rất khó có thể tả nỗi khoảnh khắc xúc động ấy, mặc dù bản thân là dân miền biển chính hiệu. Bơi cùng nhau khoảng một tiếng đồng hồ, đàn cá voi càng lần càng xa khơi nên cả nhóm quyết định dừng lại.
Đặc khu Phú Quý là quần đảo gồm 12 đảo lớn nhỏ, với tổng diện tích 18,02km², dân số hơn 32.000 người. Phú Quý nằm ở vị trí chiến lược quan trọng, cách đất liền Phan Thiết khoảng 56 hải lý, được xem là "hậu cứ" của quần đảo Trường Sa.
Tỉnh Lâm Đồng định hướng phát triển Phú Quý thành trung tâm kinh tế biển xanh, thương mại, dịch vụ hiện đại và du lịch sinh thái...