Với chủ đề năm nay: “Sức mạnh của chúng ta, hành tinh của chúng ta”, Thảo cầm viên mong muốn cùng nhau lan tỏa nguồn năng lượng tích cực, biến những hành động nhỏ trở thành sức mạnh lớn để bảo vệ ngôi nhà chung.
Du khách, các em học sinh được tham gia các hoạt động ý nghĩa như tham quan tìm hiểu và tự tay làm các sản phẩm tái chế: bookmark, thiệp, hộp đựng bút từ lõi giấy và đặc biệt mỗi người sẽ được nhận 1 cây xanh miễn phí.
Anh Lê Trung Hiếu, ngụ TP.HCM cho biết: “Đây là hoạt động ý nghĩa, gia đình tôi rất vui vì chọn được 1 cây yêu thích.
Các con tôi cũng vô cùng thích thú với trải nghiệm này. Đây cũng là hoạt động mang tính giáo dục tốt với các con”.
Đại diện Thảo cầm viên cho biết đây không chỉ là một ngày kỷ niệm, mà là lời kêu gọi hành động mạnh mẽ: Chung tay giảm thiểu rác thải nhựa ra môi trường. Ưu tiên sử dụng năng lượng tái tạo và sống xanh hơn mỗi ngày. Bảo vệ đa dạng sinh học, giữ gìn vẻ đẹp muôn màu của thiên nhiên.
Ngày Trái đất (Earth Day) được tổ chức vào ngày 22-4 hằng năm trên toàn thế giới. Đây là sự kiện quốc tế nhằm nâng cao nhận thức và kêu gọi hành động bảo vệ môi trường, chống biến đổi khí hậu.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Năm 2021, Charlotte và chồng là Raffi Grinberg nhận thấy thời gian họ có thể gặp bạn bè từ lúc 30 tuổi đến cuối đời sẽ ít hơn giai đoạn từ 13 đến 30 tuổi, nếu duy trì nhịp sống hiện tại.
Lúc đó, họ đang sống ở Boston còn bạn thân ở Washington D.C. Khoảng cách địa lý khiến mỗi lần gặp mặt đều phát sinh chi phí đi lại và phải thuê người trông trẻ. Có lần, nhóm bạn mất nhiều tháng để sắp xếp đi xem phim chung, nhưng phải về giữa chừng để thay ca cho người giữ trẻ.
Năm 2023, vợ chồng Charlotte quyết định chuyển đến Washington D.C., mua một căn nhà phố nằm sát nhà người bạn thân. Một cặp khác trong nhóm cũng chuyển đến cùng khu, trở thành ba hộ liền kề.
Ranh giới của ba ngôi nhà được nới lỏng. Trẻ em tự do qua lại, người lớn hỗ trợ trông con, chia sẻ vật dụng và giúp đỡ khi có việc đột xuất. "Trong 6 tháng qua, chúng tôi giao lưu với nhau nhiều hơn cả 6 năm trước đó cộng lại", Charlotte nói.
Câu chuyện của gia đình Charlotte phản ánh một xu hướng "ở gần bạn bè" đang gia tăng tại Mỹ. Khảo sát của Trung tâm Nghiên cứu Pew cho thấy hơn một nửa cha mẹ không có đủ thời gian dành cho bạn bè, dù giai đoạn nuôi con nhỏ là lúc họ cần hỗ trợ nhất.
Một khảo sát khác của nền tảng bất động sản Zillow ghi nhận 14% người mua nhà từng thực hiện hoặc cân nhắc việc sống gần bạn bè. Phil Levin, nhà sáng lập nền tảng Live Near Friends, cho biết gần một nửa trong số 2.000 người dùng dịch vụ của ông có nhu cầu sống gần bạn bè để cùng nuôi dạy con.
Theo giáo sư Kristen Ghodsee, Đại học Pennsylvania, mô hình gia đình hạt nhân hiện đại khiến nhiều phụ huynh phải tự xoay xở và cô lập. Khi khoảng cách địa lý hoặc quan hệ họ hàng phức tạp, bạn bè trở thành lựa chọn thay thế.
Tuy nhiên, sống gần bạn thân đồng nghĩa với việc họ phải chấp nhận sự khác biệt trong cách giáo dục trẻ.
Kim Seashore và chồng Jeff Hobson, những người sống trong một cộng đồng nhà ở chung tại Berkeley, California, kể rằng việc có nhiều người lớn xung quanh giúp giảm áp lực. Tuy nhiên, sự gắn kết này cũng tạo ra những tình huống ngoài dự tính. Có lần, cậu con trai cô phạm lỗi nhưng không ở lại với mẹ mà chạy sang nhà hàng xóm tìm chỗ dựa.
Bên cạnh đó, nguyên tắc sinh hoạt cũng là rào cản. Kristin, một phụ huynh từng sống chung khu với gia đình bạn thân, kể cô thường xuyên bất đồng với bạn về việc cho trẻ ăn thực phẩm chế biến sẵn và thời lượng xem tivi. "Nếu sống riêng, chúng tôi tự quyết định cách cân bằng nhu cầu của con. Khi sống chung, sự linh hoạt đó giảm đi", cô nói.
Bất chấp những bất tiện, nhiều gia đình vẫn lựa chọn mô hình này. Cuối năm, ba người mẹ trong khu nhà của Charlotte lần lượt sinh con. Khi Charlotte nhập viện, người bạn thân đã thay cô chăm sóc em bé sơ sinh. Vài tháng sau, Charlotte cũng túc trực tại bệnh viện để hỗ trợ bạn mình.
Việc chuyển cho nhau hộp sữa, thuốc giảm đau hay trông hộ trẻ vào cuối tuần dần tạo ra nếp sống mới cho các gia đình. "Tôi từng nghĩ sống cạnh bạn bè là để có thêm người đồng hành trong việc nuôi con", Charlotte nói. "Nhưng họ không chỉ là bạn bè, họ là gia đình của tôi".
Tin Gốc: Vnexpress

Tiết khí này kéo dài khoảng 15 ngày, đánh dấu giai đoạn thời tiết trong lành, đã qua đợt lạnh ẩm của mùa xuân nhưng chưa chạm tới cái nóng gay gắt đầu hè.
Theo chuyên gia văn hóa Phạm Đình Hải, tên gọi "Thanh minh" có nghĩa là trong sạch và sáng sủa. Đây là thời điểm khí dương hưng thịnh, vạn vật tràn đầy sức sống. Do đó, Thanh minh mang hai ý nghĩa lớn: Đạo hiếu (tảo mộ) và di dưỡng tinh thần (hội đạp thanh).
Việc tu sửa phần mộ vào thời điểm vượng khí nhất trong năm là cách con cháu giúp nơi yên nghỉ của tổ tiên luôn sạch sẽ, khang trang. Bên cạnh đó, các hoạt động ngoài trời, dã ngoại (giẫm lên cỏ xanh) giúp con người hòa mình vào thiên nhiên, tăng cường gắn kết gia đình và cộng đồng.
Trong phần hội "đạp thanh" thời xưa, mọi người ăn mặc chỉnh tề, tham gia các hoạt động văn hóa, văn nghệ, thơ ca hò vè, các trò chơi dân gian. Nam nữ gặp gỡ, trao đổi tâm tình, hẹn ước.
Mỗi người đều muốn thể hiện rõ bản thân mình (thanh minh) để qua đó lựa chọn, cầu thân, kết bạn. Thời phong kiến, Tết Thanh minh là một dịp hẹn hò, xem mặt rất tốt của các gia đình, thanh niên nam nữ.
Hướng dẫn thực hành nghi thức
Chuyên gia Phạm Đình Hải cho biết, nghi lễ Thanh minh đề cao sự giản dị, lòng thành kính, không cầu kỳ về hình thức.
Về thời gian: Gia chủ có thể tiến hành tảo mộ vào bất kỳ ngày nào trong khoảng 15 ngày của tiết khí. Không nhất thiết phải xem ngày lành tháng tốt hay chọn giờ hoàng đạo. Quan trọng nhất là sắp xếp được thời gian để con cháu tề tựu đông đủ, tinh thần thoải mái.
Về lễ vật: Mâm cúng thường rất đơn giản, chỉ gồm: hương (nhang), hoa tươi, quả chín, trà, nước sạch và một ít vàng mã. Ở nhiều gia đình, chỉ cần một nén tâm nhang cũng đủ thể hiện lòng thành kính. Người dân được khuyến cáo hạn chế đốt vàng mã số lượng lớn để tránh lãng phí và bảo vệ môi trường.
Các bước tại mộ phần:
- Dâng hương, xin phép thần linh, thổ địa cai quản vùng đất trước khi dọn dẹp.
- Quét dọn, phát quang cỏ dại, đắp thêm đất và tu sửa những chỗ sạt lở, hư hỏng để phần mộ khang trang.
- Sau khi dọn dẹp xong, con cháu mới thắp hương tưởng nhớ gia tiên, mời tổ tiên thụ lộc.
Sau phần "lễ" là phần "hội", các gia đình thường tổ chức thụ lộc, ăn uống nhẹ nhàng ngay tại khuôn viên nghĩa trang (nếu cho phép) hoặc tổ chức dã ngoại cuối tuần. Điều này giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về cội nguồn và tự làm mới bản thân cả về thể chất lẫn tinh thần.
Bài văn khấn khi đi tảo một dịp Tết Thanh minh
Theo phong tục truyền thống, khi ra nghĩa trang, gia chủ không thể khấn trực tiếp gia tiên ngay mà phải tuân thủ nguyên tắc "xin phép thần linh trước, mời gia tiên sau".
Gia chủ thắp hương, chắp tay thành tâm khấn:
"Con lạy chín phương trời, mười phương chư Phật. Con kính lạy Hoàng Thiên Hậu Thổ, chư vị Tôn thần, ngài Bản xứ Thần linh Thổ địa, ngài Ngũ phương Ngũ thổ Long mạch cai quản khu vực này. Hôm nay nhân tiết Thanh minh, tín chủ con thành tâm sắm lễ, xin phép các ngài cho chúng con được dọn dẹp, tu sửa lại phần mộ của gia tiên họ... (tên họ của gia đình)."
Sau khi dọn dẹp xong, thắp hương lên mộ phần gia tiên và khấn:
"Con kính lạy gia tiên tiền tổ, hương linh cụ... (tên người đã khuất). Nhân tiết Thanh minh vượng khí, con cháu thành tâm sắm lễ, khang trang lại mộ phần, đắp bồi thổ địa. Cúi xin hương linh chứng giám lòng thành, thụ hưởng lễ vật, phù hộ độ trì cho gia đạo bình an, vạn sự hanh thông".
Chuyên gia văn hóa Phạm Đình Hải
Nguồn: https://vnexpress.net/cach-sam-le-va-cung-tao-mo-tiet-thanh-minh-5057417.html
Gia Đình
Lời tâm sự của cô giáo Tâm: Trao đi chiếc chân giả tốt có thể làm thay đổi một con người

Tôi sinh ra, lớn lên rồi là một cô giáo lành lặn. Thế nhưng, vào đầu năm thứ hai giảng dạy ở Trường THPT Tân Thành (xã Tân Thành A, khu vực huyện Tân Hồng cũ, tỉnh Đồng Tháp) tai nạn giao thông ập đến ngay trên đường tôi đi vận động học sinh ra lớp.
Những ngày đầu tỉnh dậy, tôi hụt hẫng tột cùng khi biết mình mất đi một bên chân. Từ một người đang trong tuổi thanh xuân, mang nhiều hoài bão và đang đầy nhiệt huyết với nghề, tôi bỗng chốc trở thành người khuyết tật.
Tôi còn phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Những lời miệt thị như "con nhỏ cụt giò" hay những sự so sánh thiếu tôn trọng "tao thà lấy Thị Nở chứ không lấy người mất chân như cô Tâm"… thực sự rất đau lòng. Tôi chỉ biết khóc, rồi lại tự nhủ phải mạnh mẽ để đi tiếp.
Tôi sốc, buồn cho số phận, nhưng rồi tôi chọn cách đối mặt để vượt lên chính mình, bắt đầu hành trình "đứng dậy" theo đúng nghĩa đen.
Để có thể đi lại, tôi tập làm quen với các dụng cụ hỗ trợ như nạng, chân giả... Lần đầu tiếp xúc với chiếc chân giả, mọi thứ không hề như tôi tưởng tượng. Để mang được chân, tôi phải quấn nhiều lớp băng thun, lồng phần mỏm cụt vào ổ mỏm cụt (socket) và dùng một sợi dây đai choàng qua người để giữ chân giả bám vào cơ thể.
Mang chân lâu ngày thường bị hầm nóng, bọng nước, vỡ ra đau rát. Mỗi bước đi khi ấy là mỗi lần tôi phải cắn răng, nén nước mắt. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đứng lớp, để có thu nhập lo cho mẹ già đau yếu và cuộc sống của hai mẹ con.
Khó khăn chưa dừng lại ở đó. Những khi dây đeo đứt, bàn chân hư, vỏ bọc hỏng hay khớp gối có vấn đề, tôi lại phải khăn gói từ Cao Lãnh lên TP.HCM để chỉnh sửa. Có lần đi đường xa, trời nắng hầm làm chân tuột ra rơi xuống đường - một tình huống dở khóc dở cười, buồn tủi và đau đớn.
Mỗi lần sửa chữa hay thay thế bộ phận là một lần tôi lo lắng về kinh phí. Với đồng lương ít ỏi của nghề giáo, vừa lo cho mẹ già, tôi phải tằn tiện, chắt chiu từng đồng, có những khi không dám ăn, dám mặc.
Sau này, may mắn được nhà hảo tâm hỗ trợ loại chân giả sử dụng kỹ thuật hút chân không với silicon, việc lắp chân trở nên dễ dàng hơn. Từ khi có được chiếc chân giả tốt hơn, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới.
Tôi không chỉ có thể tự tin đứng trên bục giảng mà chân còn giúp tôi đi lại vững vàng hơn, giúp tôi có thể đi đến tận nhà những hoàn cảnh khó khăn, hay tham gia nhiều chuyến thiện nguyện nơi xa.
Tôi thử sức với những điều mà trước đây chưa dám nghĩ tới như tham gia chạy marathon 4 lần, chơi nhiều môn thể thao... Đặc biệt, tôi tham gia các hoạt động xã hội tích cực hơn và sáng lập học bổng dành cho học sinh khó khăn. Có đôi chân tốt, tôi có thể mang niềm tin và nghị lực lan tỏa đến nhiều người hơn nữa.
Nhưng chi phí cho chân giả tốt khá cao. Tôi thường trăn trở về nỗi khổ của những người khuyết tật như mình, thấy thật buồn cho ai không đủ tài chính, cũng không được tặng chân, thì cuộc sống chống nạng sẽ buồn và bất tiện đến mức nào.
Từ trải nghiệm của mình, tôi hiểu rằng dụng cụ hỗ trợ chính là "chìa khóa" đầu tiên để người khuyết tật tự tin hòa nhập. Với một người có công việc ổn định như tôi còn khá lo lắng về chi phí cho các thiết bị này thì thiết nghĩ các bạn đồng cảnh như tôi thậm chí những bạn có thu nhập thấp, chưa có việc làm thì thực sự đây là nỗi trăn trở rất lớn.
Dù Đảng và Nhà nước đã có nhiều chính sách quan tâm, nhưng thực tế đa số người khuyết tật vẫn có cuộc sống khó khăn, kinh tế bấp bênh, nhiều người chưa có việc làm ổn định. Do đó, tôi xin có những đề xuất:
• Chính sách hỗ trợ dụng cụ trợ giúp và bảo trì định kỳ: Mong Nhà nước và các tổ chức xã hội quan tâm tạo quỹ hoặc đưa vào danh mục bảo hiểm y tế để chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí làm chân tay giả, xe lăn...
Đặc biệt ưu tiên cho người trong độ tuổi lao động và học tập. Một dụng cụ đạt chuẩn, chất lượng sẽ giúp người dùng đi lại tự nhiên, giảm thiểu đau đớn và ngăn ngừa các thương tật thứ phát về xương khớp. Những khen thưởng dành cho người khuyết tật tiêu biểu có thể kèm theo các gói hỗ trợ thiết thực này như một sự ghi nhận ý nghĩa.
• Xây dựng các trung tâm tư vấn và lắp đặt chuyên sâu: Để mỗi người khuyết tật đều được tiếp cận thiết bị phù hợp nhất với tình trạng thể chất và vận động của mình.
• Thay đổi tư duy về dụng cụ hỗ trợ: Mong mọi người nhìn nhận các thiết bị này không phải là "quà từ thiện", mà là công cụ đầu tư để người khuyết tật có thể tự lập, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chỉ khi có phương tiện tốt để bước đi, chúng tôi có thể tự tin hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng và xã hội chúng ta sẽ thực sự đúng theo tinh thần không để ai bị bỏ lại phía sau.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

