Nguyễn Hồng Thảo, 30 tuổi, sống tại Hà Nội, vẫn nhớ cảm giác “sốc” khi lần đầu đọc thông tin: “Cá voi xuất hiện trên vùng biển Gia Lai” vào mùa hè 2025. Suy nghĩ đầu tiên của cô khi đó là “Gia Lai làm gì có biển”. Vào đọc bài viết, Thảo mới nhớ ra sau khi sáp nhập với Bình Định thành “Gia Lai mới”, và cá heo thực sự bơi trên biển Gia Lai. Dù vậy, đến nay, cô và nhiều người bạn vẫn thấy quen thuộc
“Đến giờ tôi vẫn quen hình ảnh Quy Nhơn thuộc Bình Định và Gia Lai chỉ có núi”, Hồng Thảo nói khi dự kiến đưa gia đình du lịch Quy Nhơn hè này.
Thảo là một trong số nhiều người còn bối rối vì chưa biết rõ Gia Lai có những điểm du lịch nào dù qua báo chí, cô được biết đây là tỉnh tổ chức Năm Du lịch quốc gia 2026.
Tại hội thảo “Gia Lai 2026: Kích hoạt trục biển – cao nguyên” hôm 27/3, Cục Trưởng Nguyễn Trùng Khánh nhận định sau sáp nhập, tỉnh Gia Lai đang đứng trước cơ hội “chưa từng có” để trở thành điểm đến hàng đầu tại khu vực miền Trung nhờ nguồn tài nguyên rừng vàng – biển bạc và văn hóa đa dạng.
Tuy nhiên, để có thể trở thành điểm đến hàng đầu giữa nghỉ dưỡng biển và văn hóa bản địa, một trong những việc đầu tiên mà tỉnh cần làm, theo ông Khánh, là quy hoạch lại phát triển du lịch sau sáp nhập.
Tỉnh cần đánh giá lại hệ thống tài nguyên, thiên nhiên, văn hóa để phát triển các sản phẩm độc lạ. Quan trọng hơn, Gia Lai cần xúc tiến, quảng bá mạnh mẽ về du lịch trong và ngoài nước vì hiện tại, mọi người vẫn chưa định hình được “Gia Lai mới như thế nào”.
Cục trưởng cũng lấy ví dụ về “cá heo bơi trên biển Gia Lai” và nhận định trước đây, tiêu đề này là một “thuật ngữ mới lạ”. Nhưng hiện giờ, cá heo thực sự đã bơi trên biển Gia Lai. Do đó, chính quyền cần giới thiệu lại, chi tiết và cụ thể về các điểm du lịch địa phương cũng như các trải nghiệm mà du khách có thể tham gia khi đến.
Sau sáp nhập, tỉnh Gia Lai mới có diện tích tự nhiên là 21.576,53 km2, lớn thứ hai cả nước, theo Cổng thông tin điện tử UBND tỉnh Gia Lai.
Gia Lai còn là nơi hội tụ nhiều giá trị văn hóa như hai di sản văn hóa phi vật thể Nghệ thuật Bài chòi Trung Bộ Việt Nam, Không gian văn hóa cồng chiêng Tây Nguyên. Ngoài ra, Võ cổ truyền Bình Định, Hát Bội được công nhận Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Ở góc độ thế giới, Quy Nhơn được Tạp chí Lonely Planet của Australia bình chọn vào danh sách “25 điểm đến hàng đầu thế giới năm 2026”. Tripadvisor – nền tảng du lịch toàn cầu – chọn Quy Nhơn vào “25 điểm đến đang thịnh hành năm 2026”.
Gia Lai được chọn làm nơi đăng cai Năm du lịch Quốc gia 2026 với chủ đề “Gia Lai – Đại ngàn chạm biển xanh”, mang tính biểu trưng về không gian địa lý mở rộng sau sáp nhập và thể hiện thông điệp về một Gia Lai kết hợp hài hòa giữa cao nguyên – biển đảo, thiên nhiên – bản sắc văn hóa dân tộc. Năm nay, Gia Lai đặt mục tiêu đón 15 triệu lượt khách và tăng hơn 21% so với cùng kỳ 2025, doanh thu ước đạt 35.000 tỷ đồng.
Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Phạm Anh Tuấn cho biết cần 5 yếu tố để xây dựng nơi đây thành điểm đến hấp dẫn. Đầu tiên là yếu tố tự nhiên, cũng là nền tảng quan trọng nhất. Tiếp đến là vai trò của doanh nghiệp, những nhà đầu tư có tầm nhìn, tâm huyết sẽ góp phần hoàn thiện hệ sinh thái du lịch, tạo ra các sản phẩm khác biệt. Ba yếu tố còn lại gồm chiến lược và kế hoạch phát triển của địa phương, con người, thời cơ.
“Sau thời gian du lịch chững lại vì dịch bệnh, bây giờ sẽ là thời điểm phù hợp để du lịch Gia Lai bứt phá”, ông Tuấn nói.
Hiện tại, tỉnh Gia Lai mới có lợi thế là cầu nối giữa khu vực Nam Trung Bộ và Tây Nguyên, có hai sân bay là Phù Cát và Pleiku, thuận lợi để phát triển du lịch đường không. Trong đó, Phù Cát được định hướng thành cửa ngõ quốc tế với công suất dự kiến đạt 5 triệu hành khách/năm vào năm 2030 và 7 triệu lượt vào năm 2050. Sân bay Pleiku cũng được đề xuất nâng cấp với tổng vốn hơn 12.000 tỷ đồng, hướng tới công suất phục vụ 4-5 triệu lượt hành khách mỗi năm trong cùng giai đoạn.
Ngoài việc cần làm gì để hút khách, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Việt Nam Vũ Thế Bình cho rằng Gia Lai cũng cần thúc đẩy chi tiêu của khách du lịch. Hiện tại, Việt Nam “là điểm đến kém nhất trong khu vực về khoản này”, chỉ khoảng 10% tổng chi phí chuyến đi. Trong khi đó, tại Thái Lan, tỷ lệ chi tiêu đạt 40-50%.
Quản lý điểm đến cũng là một trong những vấn đề tỉnh cần quan tâm nếu muốn phát triển du lịch. Theo ông Bình, Gia Lai cần hướng dẫn người dân địa phương cách đối xử với du khách “tốt nhất có thể” để thu hút du khách ghé thăm, quay trở lại.
Còn theo Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Đình Thiên, nguyên Viện trưởng Kinh tế Việt Nam, cần phải thể hiện và giới thiệu được đến du khách về sự khác biệt của du lịch Gia Lai.
“Phải tích hợp được lợi thế của Gia Lai và Bình Định trước đây, khi kết nối tốt, giá trị không chỉ tăng lên mà có thể nhân lên nhiều lần”, ông Thiên nhận định.
Tại Hội nghị Xúc tiến du lịch ngày 9/4 trong khuôn khổ Hội chợ Du lịch Quốc tế Việt Nam – VITM 2026, bà Đỗ Thị Diệu Hạnh – Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai, cho biết năm 2026 chính là cột mốc định hình lại vị thế của địa phương trên bản đồ du lịch quốc tế.
Theo bà Hạnh, điểm cốt lõi trong định vị hình ảnh mới của Gia Lai nằm ở thông điệp “Đại ngàn chạm biển xanh”. Đây không chỉ là một khẩu hiệu truyền thông mà là sự hiện thực hóa không gian liên kết vùng độc đáo giữa Gia Lai và Bình Định cũ.
“Gia Lai hội tụ đầy đủ điều kiện để tạo nên một hành trình trải nghiệm khác biệt, nơi du khách có thể cảm nhận sự giao thoa kỳ diệu giữa không gian văn hóa cồng chiêng đại ngàn với vẻ đẹp rực rỡ của biển xanh duyên hải”, bà Hạnh nói.
Với định hướng phát triển đa dạng loại hình du lịch, từ sinh thái, cộng đồng, nông nghiệp bền vững đến nghỉ dưỡng, tỉnh kỳ vọng sẽ xây dựng một thương hiệu du lịch giàu bản sắc, đủ sức thu hút 15 triệu lượt khách vào năm 2026 và sớm đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn.
Cái “về” ấy là trở về cội nguồn - về với gia đình, quê hương, là dịp tưởng nhớ tổ tiên. Người ta đón tết lúc nông nhàn, khi đã giải quyết hết các công việc liên quan đến nhà nông. Tết còn là làm mới về mặt tâm linh, người ta dọn nhà, trả nợ, gác lại chuyện buồn, chúc nhau “vạn sự như ý”. Tết cũng là bản sắc văn hóa Á Đông, lịch âm, mâm ngũ quả, bánh chưng, câu đối đỏ, pháo hoa… vừa mang yếu tố tâm linh gắn với nông nghiệp lúa nước, vừa thể hiện triết lý âm dương ngũ hành.
Những năm gần đây, có một số nhà nghiên cứu hoặc doanh nhân đề xuất bỏ tết âm lịch hoặc gộp hai tết âm - dương lại làm một cho phù hợp với hội nhập và tiết kiệm chi phí xã hội.
Họ dẫn chứng Nhật Bản từ thời Minh Trị Thiên Hoàng 1873 đã bỏ tết âm lịch, chuyển sang tết dương lịch với mục tiêu hiện đại hóa đất nước. Thế nhưng, ở Việt Nam đề xuất này bị phản ứng dữ dội, bởi vì bỏ tết âm chẳng khác nào cắt bỏ hiện tại với truyền thống bao đời.
Để dung hòa, một số người đề nghị không bỏ tết âm mà cải cách nghỉ tết. Ví dụ, rút ngắn thời gian nghỉ để tránh đình trệ kinh tế, hay tổ chức một số hoạt động văn hóa tết dương cho giới trẻ đô thị. Cái này thì ít nhiều ta đã làm, lễ Giáng sinh không chỉ người theo đạo mà giới trẻ ở các thành phố lớn nô nức đến nhà thờ, dù họ không phải là tín đồ công giáo.
Lại nói, năm 1868, Thiên Hoàng Minh Trị tiến hành cuộc duy tân từ lịch âm chuyển sang lịch dương để đồng bộ với phương Tây trong thương mại, ngoại giao và hành chính. Ngày 9.11.1872, Nhật Bản chính thức áp dụng lịch dương, chỉ hơn một tháng sau, tết dương đầu tiên đã diễn ra (1.1.1873), tết âm bị bãi bỏ hoàn toàn.
Vì sao họ làm được gọn nhẹ như vậy? Có ba lý do: một là nhà nước tập trung quyền lực tuyệt đối, hai là tinh thần vì nước và khát vọng hiện đại hóa, văn hóa Nhật vốn là thực dụng và kỷ luật cao. Tết dương họ vẫn làm bánh mochi, gửi thiệp năm mới… Lúc đầu, dân cũng tiếc nuối, nhất là nông dân, nhưng bị thuyết phục ăn tết cùng thế giới để Nhật không bị tụt hậu. Kết quả, Nhật hiện là nước duy nhất Đông Á hoàn toàn bỏ tết âm, trong khi Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Singapore… đều giữ.
Có người cho rằng, vì Nhật có vua, ai mà dám chống lệnh vua. Đúng vậy, vua Minh Trị là biểu tượng tuyệt đối của quốc gia, và sau lưng vua là một thế lực gồm các đại thần trẻ, canh tân, họ từng đi du học phương Tây và thấy rõ sự tụt hậu của Nhật. Trong thế kỷ 19, xã hội Nhật có một tâm lý đặc biệt, nếu việc gì giúp Nhật mạnh hơn thì dù đau cũng phải làm. Chính tinh thần kỷ luật tin vua và đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích cá nhân đã khiến họ bỏ tết âm lịch một cách gọn nhẹ.
Liệu trong tương lai gần ta có bỏ được tết âm lịch không, đây là một câu hỏi rất khó trả lời. Có một lý do cần nhấn mạnh là tết âm lịch gắn liền với văn hóa lúa nước, việc thay đổi này sẽ làm đảo lộn rất nhiều, không chỉ thời gian mà cả công nghệ điều khiển cây trồng. Để đào, mai nở hoa là cả một kỹ thuật khó khăn phức tạp đối với nông dân như tuốt lá, hãm hoa theo thời tiết, nếu nở lệch nhịp thì coi như tết đến mà không có tết. Các gia đình không đủ thời gian để thăm họ hàng hai bên, bạn bè xa, hoặc đưa con cái đi chơi. Nói gọn lại thì rút tết âm là động đến truyền thống sum họp, một thứ giá trị không thể tính bằng GDP. Ta giữ Tết Nguyên đán không chỉ để hàng triệu Việt kiều trên thế giới có dịp về quê ăn tết, sum vầy. Và lại có cái lạ thì khách quốc tế cũng tìm đến, du lịch nước ta phát triển và hàng năm đem lại nguồn thu lớn, dân lại có công ăn việc làm, nhà nhà ấm no hạnh phúc trong kỷ nguyên vươn mình này.
Khoảng 7h30, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế đưa bảo vật quốc gia Ngai vàng triều Nguyễn vào trưng bày trở lại tại điện Thái Hóa, sau hơn một năm bị phá hoại, phải đưa đi phục chế.
Công tác phục chế được làm từ ngày 22/4 - 4/5, tại Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế, do Công ty Cổ phần Tu bổ Di tích Huế đảm nhiệm. Trong quá trình triển khai, hội đồng chuyên môn đã kiểm tra, giám sát chặt chẽ các bước phục chế nhằm bảo đảm yêu cầu khoa học, kỹ thuật và nguyên tắc bảo tồn di sản.
Việc phục chế bảo vật được tiến hành trên nguyên tắc bảo tồn tối đa yếu tố gốc, tận dụng toàn bộ mảnh vỡ còn lại, hạn chế can thiệp vào hiện vật. Các chuyên gia đã làm sạch bề mặt, xử lý mối mọt, nấm mốc, gắn kết 14 mảnh vỡ của tay ngai, phục hồi phần mộng nối và xử lý các vị trí khuyết thiếu bằng vật liệu tương thích với chất liệu nguyên bản.
Quá trình hoàn thiện, các chuyên gia sử dụng sơn ta và vàng thật theo kỹ thuật truyền thống, đồng thời phủ lớp bảo vệ mỏng nhằm tăng độ bền nhưng không làm thay đổi giá trị thẩm mỹ của bảo vật. Toàn bộ công việc đều được quay phim, chụp ảnh và lập hồ sơ lưu trữ phục vụ công tác quản lý, nghiên cứu lâu dài.
Sau phục chế, Bảo vật quốc gia "Ngai vua triều Nguyễn" đã ổn định về kết cấu, phục hồi phần tay ngai bị phá hoại, bảo đảm đúng hình dáng, kích thước, màu sắc nguyên bản theo hồ sơ công nhận Bảo vật quốc gia.
Quá trình phục chế không sáng tạo thêm hoa văn, họa tiết mới, không làm sai lệch yếu tố gốc, đồng thời đã xử lý các tác nhân gây hư hại như mối mọt, nấm mốc và tăng cường độ bền vững cho kết cấu tay ngai.
Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế cho biết việc phục chế được thực hiện thận trọng, đúng quy định pháp luật và chuyên môn về bảo tồn di sản.
Trước đó, ngày 24/5/2025, bảo vật quốc gia "Ngai vua triều Nguyễn" bị Hồ Văn Phương Tâm, 42 tuổi ở phường Kim Long phá hoại, làm gãy tay ngai phía bên trái, khiến 14 mảnh vỡ bị tách rời với kích thước không đồng nhất.
Sau sự cố, hiện vật được đưa về bảo quản tại kho cổ vật của Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế. Các mảnh vỡ được Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Huế thu giữ phục vụ công tác điều tra, sau đó bàn giao lại cho Bảo tàng Cổ vật Cung đình Huế để phục chế theo quy định.
Để bảo vệ các bảo vật, Trung tâm Bảo tồn Di tích Cố đô Huế sau đó lắp hàng rào kính cường lực trong điện Thái Hòa cao 1,5 m, dài 21,3 m.
Mục đích là tránh tình trạng du khách xâm nhập vào khu vực trưng bày, đồng thời khách vẫn ngắm được ngai vàng và các bảo vật. Ngoài hàng rào bằng kính cường lực, Trung tâm Bảo tồn di tích cố đô Huế cũng lắp đặt thêm camera an ninh, tăng cường bảo vệ.
Du khách vào tham quan điện bằng lối đi hai bên và di chuyển thẳng ra phía hậu điện. Tại đây, Trung tâm trình chiếu hình ảnh di sản Huế và thuyết minh cho khách về lịch sử.
Ngai vàng triều Nguyễn được đặt ở điện Thái Hòa là hiện vật độc bản mang nhiều giá trị lịch sử, văn hóa. Ngai cao 101 cm, rộng 72 cm, dài 87 cm. Phần đế dài 118 cm, rộng 90 cm, cao 20 cm. Phía trên ngai có bửu tán thếp vàng lộng lẫy. Tất cả được làm bằng gỗ sơn son thếp vàng. Tháng 12/2015, ngai vàng được công nhận là bảo vật quốc gia.
Ngày 20-5, Bộ trưởng Du lịch Thái Lan Surasak Phancharoenworakul cho biết Bangkok sẽ xem xét tăng phí nhập cảnh 300 baht (khoảng 9,2 USD) đối với khách du lịch nước ngoài
Theo ông Surasak, việc tăng thuế du lịch là do lạm phát và chi phí bảo hiểm tăng cao, nhằm mở rộng phạm vi bảo hiểm tại các bệnh viện tư nhân. Mức thuế du lịch 300 baht được đề xuất lần đầu vào năm 2020, nhưng chưa được triển khai.
Phần lớn doanh thu từ mức phí này sẽ được phân bổ cho bảo hiểm du lịch, phần còn lại được sử dụng để duy trì các điểm du lịch và cải thiện cơ sở hạ tầng.
Báo Bangkok Post dẫn lời ông Surasak cho biết Bộ Du lịch Thái Lan đang hoàn thiện các chi tiết về phương thức thu phí để đảm bảo không ảnh hưởng đến tâm lý du khách. Theo đó phí có thể được thu qua vé máy bay, hoặc hệ thống thẻ nhập cảnh kỹ thuật số Thái Lan (TDAC).
Các hãng hàng không đã tuyên bố không thể phân biệt đối xử với hành khách bằng cách đánh thuế hành khách nước ngoài, điều đó có nghĩa là chính phủ có thể phải thu thuế từ tất cả hành khách và cho phép người Thái được hoàn thuế thông qua đơn đăng ký sau đó, ông Surasak nói. Còn đối với hệ thống TDAC, tất cả du khách nước ngoài đều phải khai báo khi nhập cảnh.
Đối với việc mở rộng bảo hiểm, ông Surasak nói rằng sẽ thảo luận với Hiệp hội Bảo hiểm Thái Lan để đưa ra mức phí bảo hiểm phù hợp. Các nghiên cứu cho thấy các khoản nợ y tế chưa thanh toán của du khách nước ngoài gây thiệt hại cho các bệnh viện Thái Lan khoảng 2,5 tỉ baht (gần 77 triệu USD) mỗi năm.
Thông báo trên được đưa ra một ngày sau khi chính quyền Thái Lan tuyên bố sẽ dừng chương trình miễn thị thực 60 ngày cho du khách từ 93 quốc gia được áp dụng từ năm 2024. Thời hạn miễn du lịch sẽ quay trở lại mức trước đó, từ 15 đến 30 ngày tùy theo từng trường hợp.
Thái Lan cho rằng việc này sẽ không ảnh hưởng lớn đến du lịch, bởi thời gian lưu trú trung bình của du khách chỉ vào khoảng 9 ngày.
Xứ sở chùa vàng đã đặt mục tiêu đón hơn 33 triệu du khách trong năm nay, nhưng kế hoạch này có thể không đạt được do ảnh hưởng từ xung đột ở Trung Đông.