Thưa ông! Ông nghĩ gì khi nhiều người nhắc đến tên ông sau khi câu hỏi: Làm thế nào để có những “Steve Jobs Việt Nam”? xuất hiện trong đề thi môn ngữ văn kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026?
Ông Nguyễn Tử Quảng: Tôi nghĩ mọi người nhắc đến tên tôi vì họ đã chứng kiến trọn vẹn một hành trình đầy thử thách và khốc liệt của cá nhân tôi từ khi còn là sinh viên cho đến tận bây giờ.
Họ thấy ông Quảng này “vất vả, gian nan” và đầy khát vọng dân tộc suốt ba thập kỷ, tự bỏ hàng ngàn tỷ đồng từ nguồn lực tự có để đầu tư cho công nghệ lõi, rồi phải “trầy trật” đối diện với rất nhiều sóng gió, định kiến từ dư luận, trong khi cái đích thành công vang dội về thương mại toàn cầu vẫn đang là một bài toán cần lời giải.
Thường thì người ta nhìn vào những khó khăn trước mắt và coi đó là thất bại, là yếu kém, nhưng thực chất đó là quá trình tất yếu, là bản chất của việc làm công nghệ cao, tương tự như câu chuyện của các vị tỉ phú công nghệ trên thế giới.
Những năm gần đây, tôi ít xuất hiện hay chia sẻ trên truyền thông là bởi từ thực tế điều hành Bkav, tôi đã đúc rút được những kinh nghiệm xương máu và biết rõ một quốc gia cần gì để thành công trong lĩnh vực công nghệ. Tôi dành phần lớn thời gian phối hợp, tư vấn cho các bộ, ngành và Chính phủ nhằm tháo gỡ những rào cản vĩ mô lớn hơn thuộc về thể chế quản lý.
Những điểm cốt lõi nhất để một quốc gia có thể cất cánh bằng công nghệ mà chúng tôi góp ý hiện đã được đưa vào các văn bản luật liên quan như: luật Khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo, luật Trí tuệ nhân tạo, luật An ninh mạng, luật chuyển đổi số… Chúng tôi vẫn đang tiếp tục theo đuổi việc cụ thể hóa những vấn đề đó vào các nghị định và chính sách thực thi.
Song song với đó, tại Bkav, chúng tôi đang tập trung toàn lực phát triển các công nghệ AI và Phone AI. Trong bối cảnh các hãng smartphone toàn cầu đang có dấu hiệu đuối sức trong lĩnh vực AI, đây là giai đoạn giống như Nokia đang phát triển rực rỡ nhưng không kịp đổi mới đã bị thay thế bởi các hãng smartphone. Hiện nay nhân loại đang bước sang thời kỳ Phone AI và 6G, đây chính là cơ hội vàng của Việt Nam thay thế các hãng smartphone hiện tại. Tôi vẫn tin rằng khi những điều kiện về cơ chế, môi trường phát triển và đổi mới sáng tạo được hoàn thiện, các doanh nghiệp Việt hoàn toàn có thể đứng trong nhóm dẫn đầu, thậm chí vươn lên top 3 thế giới.
Hiện nay, chủ trương của Đảng và Chính phủ là rất đúng đắn khi kiên định xác định khoa học công nghệ là động lực chủ chốt, là “chìa khóa” quan trọng nhất để đất nước bứt phá, hướng tới mục tiêu tăng trưởng hai con số.
Khi chúng ta tháo gỡ được tận cùng các nút thắt về cơ chế này, Việt Nam chắc chắn sẽ xuất hiện thêm nhiều tập đoàn Big Tech, nhiều cá nhân và doanh nghiệp công nghệ xuất sắc đủ sức đưa đất nước trở thành một quốc gia phát triển, tham gia dẫn dắt thế giới trong kỷ nguyên mới.
Có ý kiến cho rằng Việt Nam không thiếu người giỏi, nhưng lại thiếu những cá nhân có sức ảnh hưởng toàn cầu như Steve Jobs. Theo ông, đâu là rào cản lớn nhất khiến người Việt khó tạo ra những sản phẩm công nghệ mang tính đột phá?
Theo tôi, rào cản lớn nhất không nằm ở trí tuệ hay năng lực của người Việt Nam. Khi nhìn vào Steve Jobs, Elon Musk, Mark Zuckerberg hay Jensen Huang, nhiều người thường chỉ nhìn thấy thành công của họ. Nhưng nếu nhìn lại hành trình của họ, chúng ta sẽ thấy một điểm chung: tất cả đều từng trải qua những thất bại rất lớn.
Steve Jobs từng bị sa thải khỏi chính công ty mình sáng lập, Elon Musk từng đứng trước nguy cơ mất cả Tesla lẫn SpaceX vào năm 2008. Mark Zuckerberg từng khó khăn đến mức phải chào bán chính mình cho Google, Jensen Huang của Nvidia cũng từng 3 lần suýt phá sản trước khi đưa công ty đạt trị giá 5.700 tỉ USD như hiện tại…
Khi các tỉ phú này gặp thất bại, xã hội Mỹ có thể “ném đá”, nhưng phần lớn nhìn nhận đó là điều tất yếu của công nghệ. Ở Việt Nam thì ngược lại. Lịch sử chứng minh, những người chưa từng thất bại sẽ không bao giờ có đủ kinh nghiệm, sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn để làm công nghệ lớn.
Muốn có những “Steve Jobs Việt Nam”, trước hết xã hội phải nhìn nhận thất bại như một phần tự nhiên của đổi mới sáng tạo. Những người đi đầu luôn phải làm những việc chưa từng có tiền lệ, vì vậy thất bại là điều gần như không thể tránh khỏi. Nếu xã hội chỉ công nhận thành công mà không chấp nhận những thất bại trên con đường đi tới thành công, sẽ rất khó xuất hiện những người dám mở đường.
Bên cạnh đó, chúng ta cũng cần tôn trọng những cá tính khác biệt. Những người muốn thay đổi thế giới thường phải có niềm tin rất mạnh vào điều mình đang theo đuổi. Họ phải dám nghĩ khác, dám làm khác và dám đặt ra những mục tiêu lớn. Một xã hội đổi mới sáng tạo cần khuyến khích những con người như vậy thay vì hoài nghi hay kỳ thị họ chỉ vì họ khác số đông…
Steve Jobs nổi tiếng với khả năng kết hợp công nghệ, thiết kế và tư duy trải nghiệm người dùng. Theo ông, người trẻ Việt hiện nay đang thiếu kỹ năng hay phẩm chất nào để có thể tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn riêng như vậy?
Người Việt Nam không hề thiếu tài năng công nghệ ở đẳng cấp quốc tế. Chúng ta có kỹ sư Đỗ Đức Cường, người góp phần đặt nền móng cho hệ thống ATM hiện đại, ông được gọi là cha đẻ của máy ATM hiện đại. Kỹ sư Trương Trọng Thi, “cha đẻ của máy tính cá nhân”, người cùng cộng sự đã phát minh ra Micral N (1973), chiếc máy tính cá nhân đầu tiên trên thế giới sử dụng vi xử lý.
Trong kỷ nguyên mới này, chúng ta tiếp tục có những tài năng xuất chúng như Lê Viết Quốc và Lương Minh Thắng, là 2 nhà khoa học AI gốc Việt hàng đầu thế giới đang đảm nhận các vị trí chủ chốt tại Google DeepMind. Họ chính là những người đóng vai trò nền tảng trong việc kiến tạo, phát triển các mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) và các siêu AI hiện nay. Điều đó chứng minh rằng những thành tựu mang tính bước ngoặt thay đổi thế giới hoàn toàn có dấu ấn trí tuệ của người Việt.
Vấn đề của Việt Nam chưa bao giờ là thiếu người giỏi, mà là làm thế nào để tạo ra một môi trường đủ mạnh để những người giỏi ấy phát triển và dẫn dắt thế giới. Ngay như chiếc Bphone của Bkav ra mắt từ năm 2015, thiết kế phẳng và triết lý kiểu dáng tiên phong của nó đi trước các hãng Trung Quốc hay Samsung thời bấy giờ. Về phần mềm, hệ điều hành với giao diện cử chỉ và an ninh bảo mật đều tiên phong, đến nay hơn mười năm nhìn lại vẫn vẹn nguyên giá trị thời sự và trải nghiệm.
Cái người trẻ Việt đang thiếu duy nhất hiện nay không phải kỹ năng mà là một hệ sinh thái lành mạnh, một nguồn lực vốn của xã hội để nâng đỡ sản phẩm cạnh tranh ra toàn cầu. Hãy nhìn sang Mỹ, khi có trào lưu AI, xã hội và các quỹ của họ sẵn sàng đổ hàng tỷ đô để đầu tư cho các công ty khởi nghiệp. Nước mình hiện tại chưa có được nguồn lực vốn xã hội như vậy để tạo ra các doanh nghiệp lớn.
Nếu gửi gắm một thông điệp tới các thí sinh vừa bước ra khỏi kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026 khát vọng trở thành những nhà sáng tạo, nhà khởi nghiệp công nghệ trong tương lai, ông sẽ nhắn nhủ điều gì để các em có thể tiến gần hơn tới mục tiêu trở thành những “Steve Jobs Việt Nam”?
Tôi muốn nhắn nhủ rằng các em đang được bước vào đời đúng vào một thời khắc lịch sử, khi toàn Đảng và toàn dân đang sục sôi khát vọng vươn mình, mà khoa học công nghệ chính là động lực cốt lõi. Câu hỏi về Steve Jobs xuất hiện trong đề thi môn ngữ văn năm nay vô hình trung đã gieo một cái “nhân” rất lớn vào tư duy và tạo động lực mạnh mẽ cho các em.
Hãy nhìn vào những vĩ nhân như Bill Gates hay Mark Zuckerberg, mọi nền móng và hoài bão của họ đều bắt đầu từ chính môi trường đại học ngay từ năm thứ nhất, thứ hai chứ không phải tự nhiên mà có. Bản thân tôi cũng bắt tay làm những viên gạch đầu tiên của Bkav từ năm thứ 3 đại học, suốt hàng chục năm trời phụng sự miễn phí cho xã hội bằng đam mê thuần khiết của tuổi đôi mươi mà không màng tiền bạc. Khi các em có được tinh thần dấn thân không sợ hãi của tuổi trẻ, kết hợp với việc môi trường vĩ mô đất nước đang dịch chuyển tích cực, cái “nhân” được gieo ngày hôm nay chắc chắn sẽ gặt hái được những “quả ngọt” vĩ đại cho đất nước trong tương lai.
Từ bỏ công việc ổn định với mức lương cao, anh Nguyễn Thương (35 tuổi, xã Tịnh Khê, Quảng Ngãi) trở về quê khởi nghiệp, kiên trì "massage" từng cuống dừa nước để chiết xuất mật, tạo ra sản phẩm đặc trưng của địa phương.
Giữa những rặng dừa nước xanh mướt ven dòng sông Kinh, hình ảnh người thanh niên cầm búa cao su miệt mài gõ từng buồng dừa khiến không ít người tò mò, thậm chí hoài nghi. Ít ai ngờ, từ những ngày bị cho là "khùng" ấy, anh Thương lại từng bước mở ra hướng đi mới cho cây dừa nước vốn lâu nay chỉ được khai thác lá và quả.
3 năm làm việc tại Nhật Bản, thêm 5 năm làm cho doanh nghiệp nước ngoài, anh Thương từng có công việc ổn định với thu nhập đáng mơ ước, nhưng trong anh luôn canh cánh ý định trở về quê hương lập nghiệp.
Năm 2024, anh quyết định nghỉ việc để bắt đầu hành trình khởi nghiệp ấp ủ từ lâu. Thế nhưng con đường ấy không hề bằng phẳng, chỉ sau thời gian ngắn, anh nhận ra hướng đi này không phù hợp. Sau thất bại lần đó, anh xin vào làm tại một công ty Nhật Bản ở Khu công nghiệp VSIP Quảng Ngãi; nhưng ngọn lửa khởi nghiệp vẫn âm ỉ trong anh.
Một buổi chiều cách đây 4 năm, sau giờ làm, anh Thương chèo ghe trên sông Kinh. Giữa không gian tĩnh lặng, những buồng dừa nước trĩu quả bất chợt khiến anh suy nghĩ. Anh nhớ lại thời gian làm việc tại Nhật, từng thấy các sản phẩm đồ uống từ mật dừa nước của Thái Lan rất được ưa chuộng. Trong khi đó, quê anh có rừng dừa rộng hàng chục héc ta nhưng người dân chỉ khai thác lá, còn mật dừa không ai quan tâm. Ý tưởng khai thác mật dừa nước từ đó nhen nhóm trong anh.
Anh Thương bắt đầu tìm hiểu, thử nghiệm cách lấy mật. Ban đầu, khi chặt buồng dừa, cuống có tiết ra mật nhưng rất ít và chỉ kéo dài 1 - 2 ngày, điều đó khiến anh tiếp tục tìm tòi. Sau nhiều tháng nghiên cứu, anh biết đến phương pháp "massage" cuống dừa để kích thích tiết mật. Từ đó, anh bắt đầu hành trình thử nghiệm đầy gian nan.
Ngoài giờ làm ở công ty, anh gần như dành toàn bộ thời gian ở rừng dừa. Ngày nào anh cũng mang theo búa cao su, kiên trì gõ từng cuống dừa, thử nghiệm hết phương pháp này đến phương pháp khác. "Có thời gian tôi làm một mình, vừa làm vừa học, nhiều lúc cũng buồn vì không ai tin; nhưng nhờ sự động viên của vợ, tôi vẫn quyết tâm theo đuổi", anh kể.
Để có điều kiện nghiên cứu, anh phải đầu tư hàng trăm triệu đồng thuê lại rừng dừa của người dân. Sau gần 2 năm miệt mài, tổng chi phí đầu tư lên đến hơn 500 triệu đồng, anh dần tìm ra quy trình phù hợp. Theo anh, để cây dừa nước có thể tiết mật ổn định, cần quy trình khá công phu. Khi buồng dừa được khoảng 3 tháng tuổi, anh dùng búa cao su gõ dọc cuống khoảng 100 lần, sau đó lắc buồng dừa nhiều lần. Công đoạn này được lặp lại mỗi ngày, kéo dài khoảng 1 tháng.
Việc "massage" giúp cây hiểu rằng buồng dừa vẫn còn trên cây và tiếp tục tiết mật để nuôi trái. Khi cuống chuyển màu, buồng dừa sẽ được cắt bỏ và bắt đầu thu mật.
Nếu không xử lý, cây chỉ tiết mật trong 1 - 2 ngày. Nhưng với phương pháp này, mỗi cây có thể cho 0,5 - 0,7 lít mật/ngày, kéo dài suốt 1 tháng. Mật dừa được hứng bằng bao chuyên dụng, thu hoạch từ rất sớm, khoảng 2 giờ để đảm bảo độ tươi. Trung bình mỗi ngày anh thu được khoảng 30 lít mật. Sau đó mật được lọc, thanh trùng để làm nước uống, hoặc cô đặc thành sản phẩm thương mại. Để tạo ra 1 lít mật dừa cô đặc, cần đến 8 lít mật tươi. Sản phẩm hiện được bán với giá khoảng 500.000 đồng/lít.
Không dừng lại ở sản xuất, anh Thương còn nhìn thấy tiềm năng du lịch từ rừng dừa nước. Anh thuê lại khoảng 5 ha rừng dừa, liên kết với hợp tác xã để phát triển mô hình trải nghiệm. Du khách khi đến đây có thể trực tiếp tham quan quy trình massage dừa, thu hoạch và thưởng thức mật dừa tươi ngay tại chỗ.
Ông Nguyễn Quốc Vương, Chủ tịch UBND xã Tịnh Khê, cho biết: "Mô hình sản xuất mật dừa nước là hướng đi mới, bước đầu cho thấy hiệu quả và được du khách ưa chuộng. Đây là cách nâng cao giá trị cây dừa nước, góp phần phát triển kinh tế địa phương".
Sáng nay 9.4, T.Ư Đoàn tổ chức hội nghị rà soát công tác triển khai "Đề án Tuổi trẻ Việt Nam đồng hành với thanh thiếu nhi vùng biên giới giai đoạn 2025 - 2030" với sự chủ trì của anh Nguyễn Tường Lâm, Bí thư T.Ư Đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam.
Đồng chủ trì có anh Nguyễn Kim Quy, Ủy viên Ban Thường vụ, Trưởng ban Công tác Thanh thiếu nhi T.Ư Đoàn, Phó chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam.
Phát biểu khai mạc hội nghị, anh Nguyễn Tường Lâm cho biết, "Đề án Tuổi trẻ Việt Nam đồng hành với thanh thiếu nhi vùng biên giới giai đoạn 2025 - 2030" được ban hành vào tháng 11.2025 không chỉ là một kế hoạch hành động, mà là sự cam kết của tổ chức Đoàn trong việc huy động sức mạnh toàn xã hội để chăm lo cho thế hệ tương lai nơi phên giậu Tổ quốc.
Tuy nhiên, sau hơn 4 tháng triển khai, dự án chưa có nhiều tiến triển đột phá. Trong đó, việc tổ chức "kết nghĩa" hiện nay chưa phát huy hiệu quả thực chất.
Theo anh Nguyễn Tường Lâm, kết nghĩa không phải là việc ký kết một văn bản trên giấy mà phải là sự đồng hành thực chất. Khi đơn vị đã kết nghĩa với một xã biên giới, họ phải cùng địa phương chia sẻ khó khăn, tìm giải pháp để hoàn thành 16 nhóm chỉ tiêu định lượng mà đề án đã xác lập.
Đặc biệt, anh Nguyễn Tường Lâm khẳng định nhiệm vụ này không chỉ dành riêng cho các cơ quan tỉnh đoàn, mà phải huy động sự vào cuộc của cả khối Hội, Đội, các đơn vị báo chí, doanh nghiệp trẻ và thầy thuốc trẻ.
"Tất cả các đơn vị trực thuộc, từ công an, quân đội đến các cơ quan báo chí, sự nghiệp của Đoàn đều phải có đơn vị kết nghĩa cụ thể", anh Nguyễn Tường Lâm yêu cầu.
Hướng tới Chiến dịch tình nguyện hè năm nay, anh Nguyễn Tường Lâm xác định đây là thời điểm "vàng" để tạo ra sự bứt phá và yêu cầu xác lập 248 xã biên giới là địa bàn trọng tâm duy nhất của chiến dịch năm nay.
"Làm sao là tất cả hệ thống Đoàn, Hội, Đội đều phải tham gia và hướng tới mỗi tổ chức đoàn ở các cấp phải có công trình, có phần việc, có dự án cụ thể để tham gia thực hiện 16 nhóm chỉ tiêu của đề án", anh Nguyễn Tường Lâm mong muốn.
Nhấn mạnh bài học về tinh thần "thần tốc", anh Nguyễn Tường Lâm đề nghị các đơn vị thường xuyên họp đôn đốc, chỉ rõ nơi nào yếu, nơi nào vướng mắc để tháo gỡ kịp thời; mỗi đơn vị biết mình phải "làm cái gì, làm ở đâu và làm với ai" để đạt được hiệu quả công việc tốt nhất.
Tại hội nghị, các đại biểu đã nêu thực trạng và giải pháp để giải quyết những khó khăn, vướng mắc hiện nay. Chị Nguyễn Ny Hương, Bí thư Tỉnh đoàn Hà Tĩnh, cho rằng, hiện khó khăn ở địa bàn là thiếu nguồn lực và nhân lực thực hiện.
Theo đó, chị Hương kiến nghị T.Ư Đoàn điều phối các đội hình sinh viên tình nguyện từ các trung tâm lớn như Hà Nội, Huế, Đà Nẵng về hỗ trợ các xã biên giới tại những tỉnh thiếu hụt hệ thống trường đại học.
Tỉnh đoàn Hà Tĩnh mong muốn T.Ư chỉ đạo Đoàn khối trực thuộc tăng cường nguồn lực an sinh và hỗ trợ chuyển đổi số. Đặc biệt, cần thúc đẩy việc chuyển giao các cơ sở Đoàn thuộc ngân hàng, doanh nghiệp T.Ư về địa phương quản lý để thuận tiện trong việc kết nghĩa và huy động nguồn lực tại chỗ.
Cũng nêu ý kiến, anh Nguyễn Nhất Linh, Bí thư Đoàn Thanh niên Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các đoàn thể T.Ư, cho rằng nếu chỉ dừng lại ở các công trình dân sinh hay tặng quà mang tính thời điểm, thì mới chỉ giải quyết được phần ngọn.
Để giúp thanh thiếu nhi vùng biên thực chất, theo anh Linh, cần tập trung vào 3 trụ cột cốt lõi: sinh kế, năng lực và hệ sinh thái nâng đỡ.
Về sinh kế, anh Linh khẳng định kinh tế hộ gia đình yếu là nguyên nhân gốc rễ khiến trẻ em phải bỏ học sớm để phụ giúp cha mẹ. Do đó, các Tỉnh đoàn cần nghiên cứu sâu đặc điểm thổ nhưỡng, khí hậu để đề xuất mô hình cây trồng, vật nuôi phù hợp, từ đó T.Ư Đoàn có căn cứ kêu gọi các hiệp hội, doanh nghiệp hỗ trợ bài bản.
Về năng lực, anh Linh đề xuất cần trang bị cho các em "năng lực cạnh tranh" và tư duy vươn lên, tránh tâm lý ỷ lại vào hỗ trợ. Anh đưa ra quan điểm "chọn nguồn": tập trung bồi dưỡng những cá nhân xuất sắc để họ trở thành hình mẫu thành công, từ đó lan tỏa tinh thần hiếu học cho cả vùng quê. Đồng thời, cần tạo cơ hội để các em tiếp cận công nghệ số, tham quan thực tế tại thủ đô và các nhà máy để mở rộng thế giới quan.
Đặc biệt, anh Linh cho rằng, cần có chiến lược huy động nguồn lực. Với vai trò công tác tại Mặt trận Tổ quốc, anh gợi mở việc tận dụng nguồn quỹ khổng lồ từ "Quỹ Vì người nghèo" (hơn 1.000 tỉ đồng/năm) và phối hợp với các chương trình của Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam (Mẹ đỡ đầu), Hội Nông dân Việt Nam hay Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam.
Anh Linh nhấn mạnh, các bí thư tỉnh Đoàn thường đồng thời là phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc cấp tỉnh, đây là lợi thế rất lớn để phối hợp nguồn lực an sinh xã hội cho đề án.
Cuối cùng, anh Linh đề xuất mô hình "can thiệp theo chuỗi". Thay vì dàn trải, các hoạt động như Xuân tình nguyện, Tháng ba biên giới, Chiến dịch hè xanh nên tập trung vào cùng một địa bàn trong ít nhất 5 -10 năm.
"Sự tác động liên tục, toàn diện này sẽ tạo nên một "gói can thiệp" đủ mạnh để thay đổi diện mạo đời sống và tương lai của thanh thiếu nhi vùng biên giới một cách thực chất nhất", anh Linh khẳng định.
Theo bà Nguyễn Thị Phương Oanh, Trưởng phòng Nhân sự Công ty TNHH Huaho Hardware Việt Nam (P.Hiệp Bình, TP.HCM), việc chuyển việc hiện nay không còn mang tính thời điểm mà diễn ra quanh năm, phản ánh sự thay đổi trong tư duy nghề nghiệp của người lao động. "Người trẻ không còn đặt nặng chuyện gắn bó lâu dài với một công ty. Họ sẵn sàng rời đi nếu cảm thấy thu nhập không tương xứng, môi trường không phù hợp hoặc thiếu cơ hội phát triển", bà nhận định.
Cũng theo bà Oanh: "Thực tế, áp lực chi phí sinh hoạt tại đô thị lớn ngày càng gia tăng khiến nhiều người lao động khó duy trì sự ổn định. Với mức chi tiêu từ vài triệu đến hơn 10 triệu đồng mỗi tháng cho tiền thuê trọ, ăn uống, đi lại, mức lương tăng chậm dễ khiến người trẻ rơi vào trạng thái "đi làm chỉ để tồn tại". Không chỉ yếu tố tài chính, cảm giác bế tắc trong công việc cũng là nguyên nhân khiến nhiều người muốn rời đi".
Nguyễn Hoàng Minh (26 tuổi, làm việc tại đường Mạc Đĩnh Chi, P.Tân Định, TP.HCM) kể: "Tôi từng có giai đoạn không còn học thêm được gì, công việc lặp lại, thiếu thử thách. Lúc đó, tôi nghĩ đến chuyện nghỉ việc gần như mỗi ngày".
Anh Lê Trung Tân (31 tuổi, ngụ đường Lê Quang Định, P.Bình Lợi Trung, TP.HCM) chia sẻ: "Tôi từng làm ở một công ty có thu nhập khá, nhưng áp lực cao và thường xuyên phải làm ngoài giờ. Sau gần một năm, tôi quyết định nghỉ dù chưa có công việc mới. Tôi chấp nhận giảm thu nhập một thời gian để tìm môi trường phù hợp hơn. Với tôi, nhảy việc không phải lúc nào cũng là tiến lên, mà là chọn lại cách mình muốn làm việc và sống".
Ông Hoàng Văn Đủ, Phó giám đốc Công ty TNHH xây dựng sản xuất Hưng Thịnh (P.Đông Hưng Thuận, TP.HCM), cho biết: "Doanh nghiệp hiện có xu hướng tuyển chọn kỹ lưỡng hơn, ưu tiên ứng viên có kinh nghiệm thực tế và khả năng thích ứng nhanh. Nếu nghỉ việc mà chưa chuẩn bị kỹ, người lao động rất dễ rơi vào thế bị động. Thực tế cho thấy không ít trường hợp mất nhiều tháng để tìm được công việc phù hợp".
Vậy khi nào nên nhảy việc? Ông Đủ cho rằng có thể cân nhắc nhảy việc nếu đã có lời mời chính thức từ nơi khác với điều kiện tốt hơn, hoặc công việc hiện tại ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tinh thần, hay cảm thấy không còn cơ hội học hỏi, thăng tiến sau thời gian dài cố gắng, và cũng có thể là định hướng nghề nghiệp đã thay đổi rõ ràng. Ngược lại nếu chỉ vì chán, bị so sánh, hoặc nghe theo bạn bè, thì nên dành thêm thời gian suy nghĩ.
Chuyên gia tâm lý học lao động Vũ Phương Huyền, Trung tâm tham vấn và trị liệu, tư vấn tâm lý Khải An (P.Bình Trưng, TP.HCM), nhấn mạnh: "Nhảy việc không có công thức đúng hay sai tuyệt đối. Với người này, đó là bước ngoặt mở ra hành trình mới; với người khác, đó có thể là quyết định vội vàng. Thay vì chỉ hỏi "có nên nhảy việc hay không?", có lẽ người trẻ nên tự hỏi "mình đang xây dựng sự nghiệp theo hướng nào?". Khi mỗi bước đi đều nằm trong chiến lược dài hạn, thì dù ở lại hay rời đi, quyết định đó cũng sẽ bớt cảm tính và bền vững hơn".
Ông Vũ Đình Thắng, Trưởng phòng Nhân sự Công ty Vynex Solutions (P.Bình Trưng, TP.HCM), nhận định: "Lao động trẻ hiện nay không chỉ quan tâm đến lương mà còn chú trọng trải nghiệm làm việc, văn hóa doanh nghiệp và cơ hội phát triển cá nhân. Điều này buộc doanh nghiệp phải thay đổi cách giữ chân nhân sự, nếu không sẽ liên tục đối mặt với tình trạng biến động lao động".