Ngày 20/4, TAND tỉnh Hưng Yên xét xử phúc thẩm vụ kiện tranh chấp đất đai giữa nguyên đơn là vợ chồng bà Hai, 64 tuổi và bị đơn là vợ chồng chị gái ruột, bà Cả, 68 tuổi do có kháng cáo của người em.
Bản án sơ thẩm tuyên hồi tháng 1 xác định, hai chị em sống cạnh nhau tại xã Đông Quan. Vợ chồng bà Hai có mảnh đất gần 70 m2 được cấp sổ đỏ năm 2016. Năm 2017, chị gái xây nhà. Em gái tin tưởng, không mời cán bộ địa chính đo lại. Em rể còn sang xây dựng giúp
Đến năm 2024, khi xây nhà cho con, bà Hai kiểm tra mới phát hiện công trình của chị gái lấn 15,6 m2. Các hạng mục nằm trên phần đất lấn gồm tường dài 5 m, bậc thềm, sân gạch và mái tôn.
Tranh chấp được chính quyền xã hòa giải nhưng không thành. Bà Hai khởi kiện, yêu cầu tháo dỡ phần xây dựng lấn chiếm, trả lại đất.
Phía bị đơn thừa nhận khi xây nhà có sai sót do nhầm mốc giới, vô ý. Thời điểm xây dựng, phía em gái không phản đối.
Do nhà và công trình phụ đã xây kiên cố, bà Cả đề nghị bồi thường toàn bộ phần đất lấn theo giá Hội đồng định giá, hoặc cao hơn, là 15 triệu đồng/m2.
Con trai, con dâu bà Cả – người trực tiếp xây nhà, chấp nhận tháo dỡ bức tường và phần mái tôn phía trên để trả lại đất và không gian, nhưng cho rằng nếu phá dỡ các hạng mục khác sẽ ảnh hưởng đến kết cấu công trình.
Tòa sơ thẩm xác định gia đình bà Cả đã lấn chiếm 15,6 m2 đất của em gái. Phần tường bao 1,1 m2 và mái tôn phía trên nếu tháo dỡ sẽ không ảnh hưởng kết cấu công trình. Bị đơn cũng đồng ý nên HĐXX buộc gia đình bà Cả phải tháo dỡ phần này để trả lại đất.
Với căn nhà hai tầng được xây dựng bằng bê tông cốt thép, mái hiên tầng 1 và công trình kiên cố của tầng 2 đua ra về phía sân chiếu theo phương thẳng đứng xuống chờm ra hết bậc thềm. Bậc thềm, sân gạch, mái tôn là công trình phụ trợ gắn liền có giá trị. Tất cả được xây dựng trên diện tích đất lấn chiếm nhà em gái.
HĐXX nhận định, nếu buộc tháo dỡ các hạng mục này sẽ ảnh hưởng đến kết cấu toàn bộ ngôi nhà, gây thiệt hại tài sản và làm giảm giá trị sử dụng. “Đặc biệt, việc này còn có thể khiến tình chị em khó gắn kết lại”, bản án nêu.
Tòa HĐXX không buộc tháo dỡ mà yêu cầu bồi thường bằng tiền, mức 15 triệu đồng/m2, tổng 217 triệu đồng.
Nguyên đơn: 52 m2 không phù hợp nhu cầu xây nhà nông thôn
Tại phiên tòa hôm nay, cả nguyên đơn, bị đơn đều không có mặt mà ủy quyền cho các con trình bày. Nguyên đơn vẫn kháng cáo, đề nghị cấp phúc thẩm chấp nhận toàn bộ yêu cầu của mình, tức buộc nhà chị gái phải dỡ công trình trả lại đất.
Trước khi cho đôi bên hỏi nhau, HĐXX tiếp tục khuyến khích hòa giải, “mỗi người lùi lại một chút” vì xét đến tình cảm gia đình, “chị em trong nhà, lọt sàng xuống nia”. Chủ tọa khuyên nên ngồi lại một lần nữa với nhau để đưa ra con số thỏa đáng, sớm kết thúc tranh chấp để tập trung vào các việc khác quan trọng hơn và hàn gắn tình cảm. “Đừng nghĩ đến thắng thua hơn thiệt, hãy nghĩ đến tình nghĩa”, chủ tọa nói.
Nguyên đơn cho rằng từ đầu luôn mong muốn hòa giải và hiện ở tòa cũng vậy. Họ sẵn sàng nhận tiền thay cho biện pháp tháo dỡ, nhưng với con số thỏa đáng. Theo trình bày, thửa đất sau khi bị lấn chiếm, diện tích còn lại chỉ hơn 52 m2. “Với diện tích 52 m2 thì không phù hợp điều kiện sinh hoạt ở địa phương, không ai ở quê muốn xây nhà để ở, ở trên Hà Nội thì có thể”, luật sư nguyên đơn trình bày.
Theo luật sư, mặt tiền của thửa đất ban đầu là 5 mét, hiện chỉ còn 4 mét. Giá trị của căn nhà bị thiệt hại không chỉ là phần diện tích mà mặt tiền, chiều ngang đất thu hẹp đã giảm toàn bộ giá trị mảnh đất. Do đó, mức bồi thường nên tính theo hướng đó, không chỉ là nhân đơn giá với số m2.
Khi được hỏi về con số thế nào là thỏa đáng, phía người em đề xuất thêm 170-180 triệu đồng so với 217 triệu đồng từ giai đoạn sơ thẩm, tức khoảng 400 triệu đồng.
Bị đơn cho rằng mức này quá cao. Họ dẫn chứng đất chỉ được định giá hơn 9 triệu đồng/m2 nhưng họ đã thiện chí nâng lên 15 triệu đồng ở giai đoạn sơ thẩm. Theo bị đơn, họ chỉ có thể lên một triệu đồng, lên 16 triệu đồng/m2, tức tổng bồi thường 232 triệu đồng.
HĐXX gợi mở rằng số này “có hơi thấp quá không?”, và dành 10 phút tạm nghỉ tại chỗ để đôi bên suy nghĩ.
Bị đơn sau đó nâng con số bồi thường lên 250, rồi 280 triệu đồng. Song đại diện nguyên đơn, sau khi hỏi ý kiến gia đình, đưa ra con số 330 triệu đồng. Nhận thấy không đạt kết quả, HĐXX chấm dứt hòa giải và tiếp tục xét xử.
VKS nêu quan điểm, cho rằng mức 280 triệu đồng đã phù hợp “đạo đức xã hội và tình hình thực tế các bên”. HĐXX chung quan điểm, đánh giá án sơ thẩm đã tuyên hợp lý, nên không có căn cứ chấp nhận kháng cáo của người em. Song tòa chấp nhận sự tự nguyện bồi thường của gia đình chị gái trong giai đoạn phúc thẩm. Theo đó, gia đình bà Cả phải trả cho nhà em gái 280 triệu đồng, đồng thời, bà không phải dỡ bỏ các công trình kiên cố, sân gạch, thềm, mái tôn… trên phần đất lấn chiếm.
Trưa 15/4, nhiều người nghe tiếng la hét thất thanh từ khu nhà trọ trên đường Phạm Kinh Vỹ, phường Trường Vinh (trước đây thuộc TP Vinh).
Khi mở cửa, họ thấy chị Thúy, 22 tuổi, và một nam thanh niên cùng quê Thanh Hóa nằm gục trên nền nhà, xung quanh có nhiều vết máu.
Chị Thúy tử vong tại chỗ với nhiều vết đâm trên người. Nam thanh niên bị thương sâu ở cổ, nghi do vật sắc nhọn gây ra, đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Theo nhà chức trách, chị Thúy là sinh viên năm cuối của một trường đại học ở Vinh. Trưa cùng ngày, nam thanh niên đến phòng trọ thăm nữ sinh.
Công an phường Trường Vinh đang phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ của Công an tỉnh Nghệ An phong tỏa hiện trường, lấy lời khai những người liên quan để điều tra nguyên nhân vụ việc.
Ngày 30/6, Công an TPHCM phát thông báo kêu gọi người dân tham gia tố giác tội phạm liên quan đến vụ bộ xương người được phát hiện ở Đại học Quốc gia TPHCM.
Theo thông tin điều tra ban đầu, khoảng 15h30 ngày 25/6, trong lúc tuần tra, anh Lâm Văn Sơn là lực lượng an ninh của Trung tâm quản lý ký túc xá và khu đô thị Đại học Quốc gia TPHCM phát hiện một xe máy nhãn hiệu Honda Wave Alpha, biển số 67K1-622.82 không có người trông coi để trong bãi đất trống bên đường Thomas Edison, khu phố Tân Lập (phường Đông Hòa).
Kiểm tra khu vực xung quanh, anh Sơn phát hiện cách chiếc xe khoảng 20m có một sợi dây vải dù màu xanh được mắc trên cành cây, trên dây mắc một quần thể thao; phía dưới phát hiện một bộ xương người và một đôi dép màu trắng cùng lọ thuốc màu vàng được bỏ trên hốc cây.
Công an TPHCM đã đến khám nghiệm hiện trường, điều tra vụ việc. Kết quả xác minh ban đầu, cơ quan điều tra xác định nạn nhân là anh Nguyễn Duy K. (SN 1992, ngụ ấp Phú Hòa B, xã Long Phú Thuận, tỉnh Đồng Tháp). Nạn nhân làm nghề dẫn chương trình (MC) và được xác định mất tích từ chiều 6/6.
Theo nhà chức trách, trước đó, ngày 23/1, anh K. từng chụp ảnh khỏa thân trước bảng tên của Trường Đại học Bách khoa TPHCM, sau đó đăng lên mạng xã hội nhằm mục đích tạo hiệu ứng người xem.
Do đó, Công an phường Đông Hòa đã ra quyết định xử phạt hành chính đối với hành vi nêu trên của K., anh cũng đã chấp hành.
Để phục vụ công tác điều tra, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TPHCM phát động phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc, kêu gọi người dân, người biết vụ việc hoặc có tài liệu, thông tin liên quan phối hợp cung cấp cho cơ quan điều tra; đồng thời tố giác hành vi phạm tội (nếu có) của các cá nhân liên quan.
Mọi thông tin, người dân liên hệ Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TPHCM (số 681 đường Cách Mạng Tháng Tám, phường Thủ Dầu Một, TPHCM), điện thoại 0274.3822.444 hoặc điều tra viên Nguyễn Văn Chiến, số 0962.680.078.
Cục Thi hành án dân sự TP HCM sẽ cưỡng chế đối với ông Diệp Văn Lập (tức ca sĩ Quang Lập) và bà Thảo (người đang cư trú tại căn nhà tranh chấp), buộc bàn giao nhà tại phường Bình Trị Đông cùng giấy tờ cho bà Nguyễn Thị Nguyệt vào ngày 15/5.
Theo bản án phúc thẩm có hiệu lực (tháng 9/2025), TAND TP HCM xác định hợp đồng mua bán nhà viết tay giữa bà Nguyệt và ông Trọng (người đứng tên trên giấy mua bán) nhằm cấn trừ "khoản nợ không rõ ràng" liên quan đến chồng bà và những người này, là không hợp pháp. Toà vì thế buộc ông Diệp Văn Lập và những người liên quan phải giao trả nhà.
Trước việc chấp hành viên đã nhiều lần vận động, thuyết phục, ông Lập không tự nguyện chấp hành nên cơ quan thi hành án sẽ cưỡng chế.
Cơ quan thi hành án yêu cầu ông Lập, bà Thảo, bà Nguyệt và những người liên quan có mặt đúng thời gian, địa điểm đã thông báo. Trường hợp vắng mặt, các bên phải ủy quyền hợp pháp; nếu không có mặt, việc cưỡng chế vẫn được tiến hành theo quy định.
Trước đó, cơ quan thi hành án đã đề nghị các đơn vị liên quan phối hợp, trong đó Công an TP HCM xây dựng phương án bảo vệ, bố trí lực lượng giữ gìn trật tự, ngăn chặn hành vi tẩu tán tài sản hoặc chống đối, xử lý hình sự nếu có dấu hiệu vi phạm.
Ca sĩ Quang Lập, 52 tuổi, quê An Giang, theo đuổi dòng nhạc bolero, sở hữu kênh YouTube hơn 1,2 triệu người theo dõi.
Hồ sơ vụ án thể hiện căn nhà tại ấp 4, phường Tân Tạo (trước đây thuộc tỉnh lộ 10, quận Bình Tân) là tài sản của vợ chồng bà Nguyệt. Bà cho rằng chồng bị ông Lập rủ rê cờ bạc, cá độ, dẫn đến nợ nần và mang giấy tờ nhà đi cầm vay 1,7 tỷ đồng.
Ngày 15/4/2014, ông Lập cùng một số người đến yêu cầu bà ký "giấy bán nhà" viết tay để cấn trừ nợ, người đứng tên mua là ông Trọng. Sau đó, chồng bà Nguyệt tự tử.
Không lấy lại được nhà, bà Nguyệt nhiều lần thương lượng bất thành nên tháng 6/2020 khởi kiện, đề nghị hủy giấy bán nhà và đòi lại tài sản.
Quá trình xét xử, ông Lập và ông Trọng vắng mặt, ủy quyền cho người đại diện. Phía ông Lập cho rằng giao dịch mua bán là có thật, do ông giới thiệu ông Trọng mua nhà với giá 1,3 tỷ đồng.
Ông Trọng không đồng ý yêu cầu khởi kiện của bà Nguyệt, đề nghị công nhận giấy mua bán hợp pháp; nếu không, yêu cầu bà Nguyệt hoàn trả 1,3 tỷ đồng và phần chênh lệch giá trị căn nhà.
Tháng 3/2025, TAND quận Bình Tân (nay là TAND Khu vực 9) xử sơ thẩm, chấp nhận một phần yêu cầu của các bên, sau đó bà Nguyệt kháng cáo.
Tháng 9/2025, TAND TP HCM xử phúc thẩm, chấp nhận kháng cáo của bà Nguyệt, tuyên hủy giấy bán nhà viết tay; buộc ông Lập, bà Thảo và những người liên quan giao trả nhà.
Tòa cũng xác định căn nhà thuộc sở hữu vợ chồng bà Nguyệt; giấy mua bán không có chữ ký của người chồng, không được công chứng, chứng thực, vi phạm quy định của Luật Đất đai 2013 nên không có giá trị pháp lý.
Đồng thời, HĐXX bác kháng cáo của ông Trọng, không chấp nhận yêu cầu công nhận giao dịch; xác định không có căn cứ buộc bà Nguyệt trả 1,3 tỷ đồng do ông Trọng không chứng minh được việc giao tiền, hay bồi thường 1,1 tỷ đồng - tương đương một nửa giá trị chênh lệch của căn nhà tại thời điểm xét xử vụ án và khi mua, như bản án sơ thẩm đã tuyên.