Buổi lễ có sự tham dự của Đại sứ Vương quốc Anh tại Việt Nam Iain Frew, gia đình nữ bệnh nhân hiến tạng cùng đông đảo y bác sĩ của bệnh viện.
Ông Dương Đức Hùng, Giám đốc Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, bày tỏ sự tiếc thương sâu sắc trước sự ra đi của cô gái trẻ O.S.W. (19 tuổi, quốc tịch Anh). Ông nói quyết định hiến tạng của gia đình không chỉ là hành động cao đẹp mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
“Dù khác biệt về quốc tịch, văn hóa hay tôn giáo, nhưng tình người và mục tiêu cứu sống bệnh nhân đã kết nối chúng ta lại với nhau”, ông Hùng chia sẻ.
Nhờ nghĩa cử cao đẹp ấy, các bác sĩ đã có cơ hội cứu sống nhiều bệnh nhân Việt Nam trong tình trạng nguy kịch. Bệnh viện sẽ chăm sóc tốt nhất cho những người được nhận tạng, những “phần sự sống” của O.S.W. đang được nối dài tại đây.
Tại buổi lễ, đại diện bệnh viện cũng đọc thư của Bộ trưởng Bộ Y tế gửi gia đình người hiến tạng. Bức thư gửi lời chia buồn sâu sắc, đồng thời tôn vinh quyết định đầy nhân ái của gia đình trong thời khắc đau thương.
Sự cho đi của gia đình không chỉ mang ý nghĩa đặc biệt về y học mà còn về quan hệ hữu nghị giữa hai quốc gia và lan tỏa thông điệp “cho đi là còn mãi”, hiến tạng cứu người.
Trong không khí đầy xúc động, cha của cô O.S.W. gửi lời cảm ơn chân thành tới đội ngũ y bác sĩ bệnh viện vì đã tận tâm cứu chữa cho con gái ông.
Ông chia sẻ, gia đình mong muốn con gái có thể “tiếp tục sống” tại Việt Nam, theo một cách khác, qua những người được nhận tạng.
“Hôm nay, khi được gặp những bệnh nhân nhận tạng, chúng tôi thực sự xúc động và chỉ mong họ có một tương lai khỏe mạnh, trọn vẹn. Một cuộc đời khép lại, nhưng có thể đã mở ra, hoặc kéo dài thêm, nhiều cuộc đời khác. Đó chính là điều chúng tôi tin rằng con gái mình mong muốn.
Chúng tôi rời Việt Nam với nỗi buồn sâu sắc, nhưng đồng thời cũng mang theo niềm hy vọng. Xin chân thành cảm ơn giám đốc và toàn bộ đội ngũ vì những điều tốt đẹp mà các bạn đã và đang làm cho rất nhiều người”, cha cô W. xúc động nói.
Chia sẻ tại buổi lễ, Đại sứ Anh Iain Frew cho rằng đây là một khoảnh khắc đau buồn nhưng đã được chuyển hóa thành hy vọng.
Ông chia sẻ bên cạnh mối quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia, câu chuyện này còn tạo nên một sợi dây gắn kết mang tính cá nhân sâu sắc giữa gia đình người hiến tạng và những người nhận tại Việt Nam.
TS.BS Lê Vũ Tân, Bệnh viện Bình Dân (TPHCM) chia sẻ với phóng viên Dân trí thông tin trên vào sáng 8/7.
Theo bác sĩ Tân, vừa qua anh đã tiếp nhận điều trị cho một trường hợp nam thanh niên khoảng 30 tuổi, đến phòng khám trong tình trạng dở khóc dở cười vì sự cố ở vùng kín. Chàng trai cho biết, vì vội vã nên sau khi đi vệ sinh đã kéo khóa quần (phéc-mơ-tuya) quá nhanh, khiến dây kéo vô tình dính chặt vào đầu dương vật.
Sự cố bất ngờ khiến nạn nhân đau đớn và hoảng loạn. Tìm mọi cách giải cứu vùng kín bất thành, chàng trai phải cắt toàn bộ chiếc quần, chỉ chừa lại phần dây kéo dính trên bao quy đầu đến gặp bác sĩ.
Sau khi thăm khám và xem xét kỹ tình trạng, bác sĩ quyết định xử lý bằng cách gây tê tại chỗ để giảm đau ngay lập tức cho bệnh nhân, sau đó khéo léo kéo phéc-mơ-tuya ngược lại hướng bị kẹt.
Việc giải cứu nam thanh niên diễn ra thuận lợi và dễ dàng. Sau khi dị vật được tháo ra khỏi cơ thể, bệnh nhân may mắn không gây tổn thương sâu đến cấu trúc bên trong và cũng không cần phải khâu vết thương.
Theo bác sĩ Tân, đây không phải lần đầu anh tiếp nhận cấp cứu nam giới gặp tai nạn với dây kéo khóa quần. Trong đó, có những trường hợp tự xử lý tại nhà không đúng, khiến tình trạng trở nên nghiêm trọng hơn.
Cụ thể, bệnh nhân nếu can thiệp chậm trễ hoặc sai cách có thể khiến dương vật tổn thương, rách da quy đầu, chảy máu, thậm chí phải chịu một cuộc phẫu thuật khâu lại da vùng kín.
Bác sĩ khuyến cáo, nam giới khi đi vệ sinh hoặc mặc quần áo cần lưu ý kéo khóa quần thật chậm và quan sát kỹ. Nếu chẳng may gặp sự cố, không nên tự giật dây kéo ra có thể dẫn đến tổn thương nặng hơn. Thay vào đó, cần gặp bác sĩ chuyên khoa để xem xét tình trạng cụ thể và có hướng xử lý phù hợp.
Năm 2026, lần đầu tiên ông Đặng Văn Hải được vinh danh là một trong 100 người hiến máu tình nguyện tiêu biểu toàn quốc. Điều khiến ông vui hơn cả không phải là tấm bằng khen, mà là hy vọng sẽ có thêm nhiều người biết đến việc hiến máu và cùng tham gia.
Ông Hải bắt đầu hiến máu từ năm 2003, khi đơn vị phát động phong trào hiến máu tình nguyện. Khi ấy ông gần 30 tuổi. Thời điểm ấy, nhiều người hiến máu mang nỗi lo ảnh hưởng sức khỏe, nhưng nỗi lo của ông lại hoàn toàn khác.
"Thời đó tôi không sợ hiến máu làm yếu người đi. Điều tôi sợ nhất là sau khi hiến, bệnh viện phát hiện mình có bệnh", ông Hải cười khi nhớ lại.
Ông kể rằng hơn 20 năm trước, quy trình thông báo kết quả xét nghiệm khác bây giờ. Người hiến máu bình thường sẽ không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nào. Chỉ khi phát hiện bất thường, cơ sở y tế mới liên hệ. Vì thế, sau lần hiến đầu tiên, ông trải qua nhiều ngày hồi hộp.
"Điện thoại cứ im lặng suốt một thời gian dài. Đến khi không thấy ai báo gì, tôi biết mình khỏe mạnh và yên tâm tiếp tục hiến", ông kể lại.
Từ lần đầu tiên ấy, việc hiến máu dần trở thành một thói quen. Ông duy trì đều đặn theo đúng khoảng thời gian quy định. Chỉ những khi bản thân bị bệnh hoặc vừa tiêm vắc xin, lịch hiến mới phải lùi lại.
Ngày trước chưa có các ứng dụng hay hệ thống tự động nhắc lịch như hiện nay, ông tự ghi chú trên điện thoại để không quên. Trước mỗi lần hiến vài ngày, ông chủ động điều chỉnh sinh hoạt ngủ đủ giấc, hạn chế rượu bia và cà phê để đảm bảo sức khỏe tốt nhất.
Khi được hỏi vì sao ông lại kiên trì với hành trình hiến máu, ông nói gia đình chưa từng có ai cần truyền máu, cũng không có người thân mắc bệnh về máu.
Thế nhưng những câu chuyện trên báo chí về các em nhỏ mắc bệnh bạch cầu, bệnh lý về máu phải truyền máu thường xuyên đã khiến ông suy nghĩ rất nhiều. Ông nhớ thời điểm đó, nhiều bệnh nhân phải bỏ ra số tiền không nhỏ để có nguồn máu điều trị.
"Tôi nghĩ nếu mình hiến thì người bệnh sẽ bớt được một phần chi phí. Người ta chỉ phải trả tiền cho dụng cụ, còn nguồn máu thì không phải mua nữa", ông Hải nói.
Không chỉ bản thân ông, vợ và các con cũng tham gia hiến máu tình nguyện. Dù số lần hiến chưa nhiều như ông và chưa có dịp được vinh danh, nhưng điều khiến ông tự hào là cả gia đình đều coi hiến máu là một việc làm bình thường, cần thiết và nhân văn.
Ông hy vọng thông qua những câu chuyện của những người hiến máu lâu năm, sẽ có thêm nhiều người hiểu đúng về hiến máu tình nguyện và sẵn sàng tham gia.
"Nếu nhiều người biết đến việc hiến máu hơn, có thêm nhiều người đi hiến máu như mình thì đó mới là điều hạnh phúc nhất", ông Hải nhắn nhủ.
Chồng chị, 38 tuổi, bị thương nặng sau tai nạn giao thông, cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh. Hội đồng chuyên môn ba lần chẩn đoán chết não. Anh là trụ cột chính trong gia đình, nuôi ba con nhỏ, công việc chính là đi giao hàng, gặp tai nạn trong một chuyến giao hàng.
Bố của anh cũng đang điều trị tại Đơn vị Thận lọc máu của bệnh viện này. Gia đình quyết định hiến tặng các mô, tạng của anh để ghép cứu sống nhiều bệnh nhân khác.
Trước khi rút ống thở, người vợ lặng lẽ vào phòng để nói lời vĩnh biệt. Bàn tay chị run rẩy khẽ chạm vào mặt chồng lần cuối cùng. Sau đó, kíp bác sĩ rút ống thở, đứng cúi đầu một phút mặc niệm.
"Cả cuộc đời con tôi làm nhiều việc thiện, đến lúc mất vẫn có thể cứu được nhiều người", mẹ của người hiến tạng, nói.
Ngày 11/5, đại diện Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh cho biết đã kích hoạt quy trình lấy - ghép tạng với sự tham gia của khoảng 100 y bác sĩ, kỹ thuật viên và nhân viên y tế của Bệnh viện Đa khoa tỉnh, Bệnh viện Việt Đức và Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM.
Các tạng được hiến gồm một trái tim, hai thận, hai lá gan và hai giác mạc. Trong đó, tim và một phần tạng được vận chuyển đến Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức để ghép, số tạng còn lại chuyển vào Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM. Hai quả thận được ghép ngay tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh.
Đây là trường hợp hiến tạng thứ 4 tại Quảng Ninh và là lần thứ hai lấy ghép tạng tại bệnh viện đa khoa tỉnh.
Ghép tạng là một trong những thành tựu quan trọng nhất của y học nhân loại từ thế kỷ 20. Đây là phương pháp cuối cùng trong điều trị bệnh nhân mắc bệnh mạn tính, hiểm nghèo do các mô, tạng bị suy giảm chức năng và không hồi phục như suy thận mạn, gan, tim, tủy, hỏng giác mạc...
Ca ghép tạng từ người cho chết não đầu tiên tại Việt Nam thực hiện hồi tháng 5/2010. Đến nay, hơn 9.500 ca ghép tạng thành công, trong đó nhiều nhất là ghép thận, gan...