Hôm nay là một ngày tồi tệ, cuộc sống của tôi đang trong một mớ bòng bong, bế tắc. Tôi từng có một cuộc sống thoải mái, vui vẻ với vợ, người bên tôi 16 năm, người tôi yêu nhất, dành hết tình cảm cho em. Chúng tôi yêu 9 năm yêu mới cưới, cùng nhau vượt qua nhiều khó khăn. Tuy nhiên, hiện tại mối quan hệ này càng ngày càng xấu đi. Chúng tôi cãi nhau, xích mích ngày càng nhiều, nguyên nhân một phần ở tôi. Cuộc sống sau khi cưới không hề đơn giản, có thêm nhiều yếu tố chen ngang, đặc biệt là vấn đề nhà tôi.
Tôi đã phạm một sai lầm lớn, đó là không bảo vệ được người vợ yêu thương của mình kịp thời, để em phải chịu thiệt thòi, ấm ức. Em đã bị người nhà của tôi đối xử bất công trong công việc nhà. Cái tết đầu tiên khi em về làm vợ tôi, mẹ và em phải làm việc nhà trong khi chị gái tôi chỉ ngồi chơi; chưa kể người nhà tôi còn đi nói xấu em là lười biếng, không chịu làm việc nhà. Tôi lúc đó đã làm gì? Tôi không bảo vệ được vợ kịp thời, khiến em tủi thân, ấm ức, không chia sẻ được gì với vợ.
Sau đó tôi biết lỗi, có sửa chữa nhưng dù thế đi nữa thì nỗi ấm ức của vợ vẫn còn. Thời điểm đó tôi còn phạm thêm sai lầm là không trung thực với vợ. Người nhà gọi điện thoại, tôi thường xóa lịch sử cuộc gọi để tránh việc xích mích, căng thẳng với vợ. Việc này chẳng những không giải quyết được gì mà còn làm mất lòng tin của vợ với tôi.
Giờ nỗi đau trong lòng vợ cứ dâng lên, cộng thêm việc em đã mất lòng tin ở tôi. Tôi có nói gì, làm gì, với em đều là sự hoài nghi, không còn tin việc tôi làm và tình cảm dành cho em. Vợ nghi ngờ tôi không yêu em, không thật lòng, không bảo vệ được em.
Tôi đã làm gì, thay đổi được gì? Sau những lần xích mích, căng thẳng, tôi đều cố gắng thay đổi, gọi nói chuyện với ba mẹ về vấn đề bất công đó. Giờ tôi đã từ mặt chị gái, mấy năm liền không về thăm ba mẹ chỉ để vợ khỏi phải đối diện với những con người đó. Tôi cố gắng ở bên chăm sóc, yêu thương, chia sẻ, phấn đấu để lo cho em một cuộc sống tốt hơn. Thế nhưng có lẽ chẳng thể nào thay đổi được gì, lúc vui thì vợ có vẻ ổn, lúc buồn là vợ chồng lại căng thẳng, xích mích.
Tôi nhường nhịn, chịu những cơn giận của vợ, những câu chửi rủa đủ kiểu, đến mức chịu cả những cú đánh và cái tát hết sức mình của em. Những cuộc xích mích thâu đêm nhưng sáng tôi vẫn phải dậy đi cày cuốc, chăm lo cho gia đình này. Tôi phải làm như thế nào? Còn có thể chịu đựng được tới lúc nào? Tôi không thể nào biết được. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là "đẹp nhất để yêu và lập gia đình". Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói "thử tìm hiểu xem sao", "lấy chồng sớm cho ổn định". Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy "hợp".
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi "bao giờ lấy chồng". Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang "chậm hơn" người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Chồng tôi vô tâm, không giúp đỡ việc nhà và chăm lo con cái, cũng không chia sẻ tiền chi tiêu, để mình tôi gồng gánh. Nhiều người khuyên tôi nên ly hôn, thắc mắc sao lại chịu đựng giỏi vậy, còn nghi ngờ tôi nói có đúng sự thật không. Tôi đã gửi đơn rồi nhưng vẫn chưa dứt nổi vì đang làm việc ở một nơi xa, không có người thân bên cạnh, một mình vừa làm vừa chăm hai con không nổi, vì thế lại thôi.
Lần này tôi bất lực thật, em trai tôi 18 tuổi vừa từ Bắc vào Nam chơi. Nghe em kể lại, chồng tôi luôn nhân cơ hội rình rập để sờ mó em. Do chỗ ăn ở chật chội, em nằm chung với chồng tôi và hai con, tôi nằm chỗ khác. Hai con nằm giữa em và chồng tôi nhưng nửa đêm anh lại đổi qua chỗ em rồi sờ đùi, vỗ mông em. Chồng tôi nằm sát vào, không để cho em phản kháng rồi nói những từ ngữ thô tục. Tôi muốn thu thập bằng chứng để ra tòa được nuôi hai con nhưng không biết làm bằng cách nào. Điện thoại chồng giữ cẩn thận, làm gì cũng xóa và ít khi để lại dấu vết, thay đổi mật khẩu liên tục.
Còn căn nhà tôi không biết chia chác ra sao. Do trước giờ tiền tôi để ăn tiêu, sinh hoạt... tiền anh làm thì anh giữ nên khi mua nhà tôi đóng một phần, anh đóng hai phần. Trước chồng tôi nói, nếu ly hôn thì con mỗi người một đứa, tiền nhà ai đóng góp bao nhiêu sẽ nhận bấy nhiêu. Như thế tôi thấy thiệt thòi, bao nhiêu năm tôi làm và cống hiến cho gia đình mà không hề tính toán gì.
Nếu không có em trai vào, tôi không biết được chồng biến thái vậy. Đến em trai vợ mà chồng tôi cũng làm trò như vậy. Thực ra tôi cũng chịu đựng 10 năm rồi, có những lúc tôi gần như phát điên, nghẹt thở. Chồng không mặn mà với tôi, tôi thấy hay nhắn tin qua lại với một bạn khác giới, hay xem sex, không bao giờ tâm sự và chia sẻ với vợ. Tôi làm việc cật lực, bệnh và mệt đến rã rời, chồng cũng kệ. Tám năm chồng không đưa tiền chi tiêu, hai năm nay thì đóng được tiền học cho các con.
Giờ tôi nghĩ lại, thấy tiền mua vật dụng như máy lạnh, máy giặt... chồng cứ trả trước một nửa, còn người ta lắp đặt xong là tôi trả một nửa, mới thấy anh tính toán với tôi từ trước. Trước tôi không để ý, nay nghĩ lại mới thấy mình bị lợi dụng, uất ức quá. Tôi làm sao để có bằng chứng những việc anh đã làm, bất lực quá. Hãy giúp tôi, phải làm gì để có lợi cho mình?
Tôi 33 tuổi, rất khó tính trong tình yêu. Khi quyết định chấp nhận một người đàn ông, tôi thường cân đo đong đếm rất nhiều. Tôi chỉ để ý đến những người đàn ông hơn mình ít nhất 5-7 tuổi. Tôi coi đó là mẫu người lý tưởng, đứng đắn, có suy nghĩ chín chắn.
Người đàn ông tôi vừa quen, anh thành thật chia sẻ từng có vợ con. Tôi hoang mang nhưng vẫn nói chuyện lịch sự rồi rút lui một cách khéo léo, không có gì phải ân hận vì tình cảm của mình luôn trong sáng. Dù từng có tình cảm nhưng lý trí tôi luôn chỉ đường cho con tim. Tôi rất khó để quen và đón nhận một tình yêu mới. Khoảng hai năm sau, tôi quen một người đàn ông thành đạt, hơn 7 tuổi, chín chắn, khiến tôi rất có cảm tình.
Lần này tôi kỹ càng tìm hiểu. Qua bao lần đánh đố, thử thách, anh vẫn chứng minh được mình độc thân. Bạn bè nói tôi đa nghi, ích kỷ nên không có người yêu, khi yêu phải ngu ngơ một chút may ra mới thành. Tôi hơi nghi ngờ bản thân, nghĩ có lẽ các bạn nói đúng. Vậy là tôi lại mạo hiểm với một người mà linh cảm cho tôi biết có điều gì đó anh còn giấu giếm.
Tôi chấp nhận lời tỏ tình nhưng vẫn âm thầm tìm hiểu, rồi tôi cũng phát hiện ra sự thật. Anh đã có vợ con nhưng ly dị rồi. Tôi nói bóng gió để anh tự nói ra sự thật nhưng anh không chọn cách đó. Tôi vẫn nói chuyện với anh, không có chút căm hận rồi từ từ rút lui. Có phải do thích người đứng đắn nên tôi luôn vấp phải người đàn ông từng ly dị?