Sếp giao việc lúc 9 giờ tối dù tôi không có nhu cầu kiếm tiền làm thêm

Sếp giao việc lúc 9 giờ tối dù tôi không có nhu cầu kiếm tiền làm thêm

Sếp của tôi có một thói quen mà có lẽ không ít người đi làm cũng từng gặp phải: nhắn tin, gọi điện, gửi email giao việc ngoài giờ hành chính. Hôm thì sếp yêu cầu làm gấp một bản báo cáo, hôm thì chỉnh sửa kế hoạch, hôm khác lại đòi cập nhật số liệu ngay trong buổi tối. Nếu tôi không trả lời hoặc chưa nhận việc ngay, điều đầu tiên tôi nhận được vào sáng hôm sau là lời khiển trách vì “thiếu tinh thần trách nhiệm”.

Điều khiến tôi băn khoăn là những công việc đó phần lớn không hề cấp bách. Chúng không phải tình huống khẩn cấp có thể gây thiệt hại cho công ty nếu chậm vài tiếng đồng hồ.

Đơn giản là sếp rảnh lúc nào thì muốn nhân viên làm việc lúc đó.

Đúng là công ty tôi có cơ chế trả thưởng khi làm việc ngoài giờ. Nhưng chưa bao giờ có ai hỏi rằng tôi có muốn kiếm thêm tiền bằng cách đánh đổi thời gian riêng tư của mình hay không?

Tôi không có nhu cầu đó. Tôi muốn được cống hiến hết khả năng của mình trong tám tiếng làm việc theo quy định. Trong khoảng thời gian ấy, tôi sẵn sàng tập trung, chịu trách nhiệm với công việc và hoàn thành những gì được giao. Nếu chưa làm xong việc, tôi sẵn sàng ở lại muộn để làm cho xong. Nhưng khi kết thúc công việc, tôi muốn được trở về với cuộc sống của mình, dành thời gian cho gia đình, nghỉ ngơi, đọc sách, đi dạo… Đó là nhu cầu rất bình thường của một người lao động.

Tôi hiểu rằng trong bất kỳ công việc nào cũng sẽ có những thời điểm cần sự linh hoạt. Điều tôi không chấp nhận được là việc làm ngoài giờ dần bị xem như một nghĩa vụ mặc định của nhân viên. Hết giờ làm, tôi đi đâu cũng phải mang theo laptop để đề phòng công việc đột xuất. Trớ trêu ở chỗ, tối nào cũng có “việc đột xuất”.

>> Lương 18 triệu nhưng 9 giờ tối vẫn bị sếp giao việc bất ngờ

Điều đáng nói là chiếc laptop ấy là tài sản cá nhân của tôi. Điện thoại dùng để nhận tin nhắn công việc cũng là tiền tôi bỏ ra mua và tự chi trả cước phí. Công ty không cấp thiết bị làm việc riêng, nhưng lại mặc nhiên xem nhân viên luôn trong trạng thái “sẵn sàng trực tuyến” mọi lúc, mọi nơi.

Trong khi đó, quyền được nghỉ ngơi sau giờ làm việc cũng cần được tôn trọng như quyền được làm việc trong giờ hành chính.

Có một thực tế mà nhiều người đi làm đang phải chấp nhận: văn hóa làm việc ngoài giờ đôi khi được ngụy trang bằng những cụm từ rất đẹp như “tinh thần trách nhiệm”, “sự tận tâm” hay “máu lửa với công việc”. Nhưng nếu một nhân viên hoàn thành tốt công việc trong tám tiếng mỗi ngày mà vẫn bị đánh giá thấp chỉ vì không trả lời email lúc 9-10 giờ tối, thì có lẽ vấn đề không nằm ở tinh thần trách nhiệm nữa.

Làm việc ngoài giờ nên là sự tự nguyện hoặc xuất phát từ những tình huống thực sự khẩn cấp, chứ không thể trở thành tiêu chuẩn để đánh giá mức độ cống hiến của một người lao động.

Tôi không phản đối tăng ca. Tôi cũng không phản đối việc kiếm thêm thu nhập ngoài giờ nếu ai đó mong muốn. Nhưng tôi phản đối việc biến thời gian cá nhân của nhân viên thành “ca làm việc thứ hai” mà không có sự lựa chọn.

Chúng ta vẫn thường nói về cân bằng giữa công việc và cuộc sống. Nhưng sẽ không có sự cân bằng nào nếu nhân viên phải mang công việc theo mình suốt 24 giờ mỗi ngày. Một công ty có thể mua thời gian làm việc của nhân viên trong hợp đồng lao động, nhưng không thể mặc nhiên mua luôn cả buổi tối, cuối tuần và thời gian riêng của họ.

  Giấc mộng farmstay chữa lành làm 'bốc hơi' 3,5 tỷ đồng

Tin Gốc: Vnexpress