Khi đọc bài Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc vì thái độ của chồng, tôi đã khóc rất lâu vì thấy có nhiều sự đồng cảm. Tôi nhận ra, có những cảm xúc mà tôi đã cố chối bỏ suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bị gọi tên.
Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Một tình yêu không có lối thoát.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Nếu quay lại 5 năm trước, có lẽ chính tôi cũng khinh thường loại đàn ông như mình bây giờ. Tôi từng có một gia đình yên ổn. Một người vợ tảo tần. Một đứa con ngoan. Một mái nhà mà nhiều người mơ ước.
Vợ tôi không đẹp nổi bật. Cô ấy cũng không biết nói những lời ngọt ngào. Suốt ngày cô ấy chỉ quanh quẩn với công việc, bếp núc và con cái. Nhiều lúc nhìn vợ, tôi thấy cuộc sống của mình giống một cốc nước đun sôi để nguội.
Rồi tôi gặp Lan. Cô ấy trẻ hơn vợ tôi 7 tuổi, biết ăn mặc, biết cách khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng bằng những lời khen tặng ngọt ngào. Mỗi lần gặp tôi, cô ấy đều cười rất tươi. Một nụ cười thoải mái mà lâu lắm rồi tôi không còn thấy ở nhà.
Ban đầu, giữa chúng tôi chỉ là vài tin nhắn hỏi thăm. Sau đó, những bữa cà phê, những cuộc gặp riêng ngày càng nhiều. Tôi biết mình đang làm điều sai trái. Nhưng con người ta thường rất giỏi tìm lý do để bao biện cho bản thân.
Tôi đã tự nhủ rằng mình chỉ là có thêm một người bạn. Tôi tự nhủ rằng mình vẫn yêu gia đình. Nhưng sự thật là tôi đang bước từng bước vào một mối quan hệ ngoài luồng.
Lan luôn xuất hiện với vẻ dịu dàng. Cô ấy lắng nghe những lời than phiền của tôi về công việc, về những áp lực của đàn ông. Trong mắt tôi khi ấy, Lan gần như hoàn hảo. Cô ấy đẹp hơn vợ, tâm lý hơn vợ, biết chiều chuộng hơn vợ. Tôi bắt đầu so sánh 2 người phụ nữ mà không nhận ra sự bất công của mình.
Mối quan hệ ngoài luồng kéo dài gần 1 năm thì bị phát hiện. Hôm đó, vợ tôi cầm điện thoại của tôi trên tay. Cô ấy không khóc, không gào thét và chỉ ngồi lặng đi rất lâu. Chính sự im lặng ấy khiến tôi thấy sợ hơn bất kỳ trận cãi vã nào.
Nhưng thay vì thức tỉnh, tôi lại chọn sai thêm lần nữa. Tôi nghĩ mình đã tìm thấy tình yêu đích thực. Tôi nghĩ Lan mới là người phụ nữ dành cho mình. Tôi nghĩ cuộc hôn nhân hiện tại chỉ còn là sự ràng buộc. Tôi đề nghị ly hôn.
Ngày ký đơn, vợ tôi chỉ hỏi đúng 1 câu: "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?". Tôi trả lời rất dứt khoát. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ ánh mắt thất vọng của cô ấy hôm đó.
Sau ly hôn, phần lớn tài sản thuộc về vợ và con theo thỏa thuận. Tôi rời khỏi căn nhà từng sống hơn 10 năm với 1 chiếc vali và khoản tiền tiết kiệm còn lại.
Điều khiến tôi bất ngờ là Lan không còn vui vẻ như trước.Cô ấy bắt đầu hỏi về căn nhà. Hỏi về số tiền tôi nhận được sau ly hôn. Những câu hỏi mà trước đây cô ấy chưa từng đề cập. Tôi cố gắng gạt đi. Tôi nghĩ đó chỉ là sự lo lắng cho tương lai. Tôi vẫn tin vào tình yêu của mình.
Cho đến một buổi tối, Lan ngồi trước mặt tôi rất lâu. Sau đó, cô ấy nói chúng tôi nên dừng lại. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Người phụ nữ mà tôi vừa đánh đổi cả gia đình để theo đuổi lại chủ động muốn rời đi.
Tôi hỏi lý do. Lan im lặng một lúc rồi nói rằng, cô ấy cần một người đàn ông có thể mang lại sự ổn định, một chỗ dựa vững chắc. Cô ấy không muốn bắt đầu cuộc sống với một người vừa mất tất cả sau ly hôn. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy như có ai vừa tạt một gáo nước lạnh vào mặt mình.
Hóa ra người tôi tưởng yêu mình nhất lại là người quay lưng nhanh nhất. Hóa ra thứ tôi đánh đổi cả gia đình để giữ lấy chỉ là một ảo tưởng được tô vẽ bằng những lời ngọt ngào.
Tôi đứng một mình trong căn phòng thuê chật hẹp. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi mở lại những bức ảnh cũ của gia đình. Trong đó có người vợ mà tôi từng chê là khô khan. Có đứa con luôn chạy ra cửa đón bố mỗi chiều.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu, đôi khi con người không mất gia đình vì thiếu hạnh phúc. Họ mất gia đình vì không biết trân trọng những gì mình đang có. Khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn để quay đầu.
Đã nhiều lần tôi cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tôi muốn gọi cho vợ. Tôi muốn nói rằng mình đã sai. Tôi muốn xin cô ấy một cơ hội để sửa chữa tất cả. Nhưng rồi tôi lại sợ. Sợ những tổn thương tôi gây ra quá lớn. Sợ cánh cửa mà chính tự tay tôi đóng sập sẽ không bao giờ mở lại nữa...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Theo đó, 24 đội dự Asian Cup 2027 (mới xác định được 23 đội) sẽ được chia làm 4 nhóm hạt giống, mỗi nhóm 6 đội. Từ 4 nhóm này, các đội sẽ được bốc thăm vào các bảng đấu với quy tắc: những đội chung nhóm không gặp nhau và mỗi bảng sẽ có 4 đội là đại diện từ nhóm 1 đến nhóm 4.
Căn cứ để AFC phân chia các đội vào những nhóm hạt giống là bảng xếp hạng FIFA. Với hạng 99 thế giới, Việt Nam sẽ nằm ở nhóm hạt giống số 3 cùng Thái Lan, Bahrain, Trung Quốc, Palestines, và Tajikistan.
Nhóm hạt giống số 1 gồm Nhật Bản, Saudi Arabia, Iran, Hàn Quốc, Úc và Uzebkistan. Các đội Qatar, Iraq, Jordan, UAE, Oman, Syria nằm ở nhóm 2. Nhóm ba gồm các đội Kyrgyzstan, Triều Tiên, Indonesia, Kuwait, Singapore, và Lebanon/Yemen.
Hiện AFC chưa chốt ngày bốc thăm nhưng bảng xếp hạng FIFA từ thời điểm này đến lễ bốc thăm sẽ khó có biến động. Do đó, các nhóm hạt giống thời điểm này nhiều khả năng sẽ được áp dụng cho lễ bốc thăm.
Như vậy, tuyển Việt Nam sẽ không gặp Trung Quốc hay Thái Lan ở vòng bảng. Thay vào đó, thầy trò HLV Kim Sang Sik có thể phải đối đầu Indonesia hoặc Singapore. Bảng đấu nặng nhất mà tuyển Việt Nam có thể rơi vào là nằm cùng Nhật Bản, Qatar, và Indonesia (hoặc Triều Tiên).
Nhưng tuyển Việt Nam cũng có thể nằm ở bảng đấu dễ thở với Uzbekistan, Syria và Singapore.
Tôi năm nay 29 tuổi, đã kết hôn và có hai con nhỏ, một bé 6 tuổi, một bé 2 tuổi. Công việc của tôi ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Tôi vẫn có thời gian chăm lo gia đình, con cái, hai bên nội ngoại. Từ trước đến nay, tôi luôn sống hết lòng vì chồng con, xem gia đình là ưu tiên lớn nhất.
Chồng tôi làm văn phòng, thu nhập ở mức trung bình. Anh có lúc đưa tiền, có lúc không, nhưng tôi chưa từng đòi hỏi hay so đo chuyện kinh tế. Tôi luôn tôn trọng chồng và nghĩ rằng vợ chồng sống với nhau quan trọng nhất là tình nghĩa.
Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi khá êm đềm. Vợ chồng tình cảm, không có mâu thuẫn gì lớn. Nhưng khoảng 3-4 năm trở lại đây, chồng tôi dần thay đổi. Anh ngày càng vô tâm, ít quan tâm đến vợ con, không để ý việc nhà cửa, hay cáu gắt và sống ích kỷ hơn.
Từ lúc tôi sinh bé đầu, chồng đã ít quấn con. Anh không gần gũi, ít thể hiện tình cảm với con. Dù vậy, tôi vẫn quyết định sinh thêm bé thứ hai. Tôi nghĩ có thêm tiếng trẻ con sẽ vui cửa vui nhà hơn, biết đâu không khí gia đình cũng thay đổi tích cực hơn. Nhưng cũng từ đó, bi kịch đời tôi bắt đầu.
Ngày tôi báo tin có thai lần 2, chồng không hề tỏ ra vui mừng. Trong suốt thai kỳ của tôi, anh vẫn lạnh nhạt như cũ. Tôi đã trải qua rất nhiều đêm khóc một mình. Có những hôm đi làm về, tôi chạy xe lang thang khắp nơi để giải tỏa cảm giác cô đơn.
Đến ngày tôi sinh con, anh có mặt ở bệnh viện nhưng tôi cảm thấy anh giống như một người họ hàng đến thăm hơn là chồng đang chờ vợ vượt cạn. Không có sự lo lắng, xúc động hay yêu thương nào tôi mong chờ ở người bạn đời.
Sau sinh, tôi tiếp tục một mình xoay xở chuyện con cái, gia đình. Thấy tôi thường xuyên khóc lặng lẽ, cuối cùng chồng thú nhận một điều...
Anh nói vài năm gần đây anh nhận ra mình là người vô tính (asexual). Người mang xu hướng này không có nhu cầu gần gũi vợ chồng, cũng không cảm thấy hấp dẫn tình dục với bất kỳ giới nào. Chồng nói anh chỉ muốn sống một mình, không cần ai cả và luôn thấy chán ghét chính bản thân mình.
Anh bảo những gì đã diễn ra suốt thời gian qua, từ việc có con đến chuyện chăn gối, đều chỉ là cố gắng làm tròn trách nhiệm với vợ, với bố mẹ và gia đình vì anh là con trai trưởng.
Nghe lời thú nhận này, tôi chết lặng. Khái niệm này quá lạ lẫm với tôi.
Trước khi cưới, chúng tôi yêu nhau bình thường. Chuyện tình cảm hay đời sống vợ chồng khi ấy không có gì bất thường. Vậy mà giờ anh nói với tôi tất cả điều đó. Tôi choáng váng, không biết đón nhận sự thật bằng cách nào...
Sau cuộc nói chuyện, chồng dọn ra ngủ riêng. Đến nay đã gần một năm.
Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người hàng xóm. Hai cái bóng cùng nuôi con dưới một mái nhà. Tôi cảm giác mình như người vừa bị đánh ngất, tỉnh dậy thì cuộc đời đã khác hoàn toàn.
Tôi khóc cạn nước mắt. Câu chuyện tưởng chỉ có trong phim lại rơi đúng vào mình. Tôi luôn coi trọng gia đình, hy sinh rất nhiều cho chồng con. Vậy mà giờ nghĩ đến quãng đời còn lại phải sống trong sự xa cách của chồng, tôi thấy tuyệt vọng.
Kinh tế hiện tại chủ yếu do tôi gánh vác. Tôi từng nghĩ đến ly hôn để được sống cho mình, nhưng lại thương 2 con còn quá nhỏ. Tôi cũng đã vài lần nói muốn ly hôn và xin nuôi cả hai bé. Nhưng rồi tôi lại chùn lòng.
Một phần vì tôi vẫn còn thương anh. Có lẽ anh đã phải cố sống theo mong đợi của người khác suốt nhiều năm, đến giờ không chịu nổi nữa mới thú nhận. Ngoài tôi ra, anh chưa nói điều này với ai. Nếu mẹ con tôi rời đi, anh sẽ rất cô đơn.
Chồng tôi không cặp bồ, không sa đà ăn chơi. Đi đâu anh vẫn nhắn tin báo về. Anh vẫn làm tròn trách nhiệm người cha, người con rể trong gia đình. Chỉ là với vai trò người chồng, anh gần như không còn tồn tại.
Tôi không phải người có nhu cầu thể xác quá cao. Điều tôi cần là sự gần gũi, một cái nắm tay, vài lời động viên, một điểm tựa khi mệt mỏi trở về nhà. Nhưng đến điều đơn giản như cầm tay vợ, anh cũng né tránh. Anh thường đóng cửa làm việc một mình, thi thoảng mới chơi với con.
Tôi từng vào các trang, nhóm cộng đồng của người vô tính để tìm hiểu thêm, mong hiểu chồng hơn, hay có cách nào thay đổi tình trạng. Nhưng điều duy nhất tôi nhận được là lời khuyên phải chấp nhận sự thật.
Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ kiếp trước mình nợ anh quá nhiều nên kiếp này phải trả giá. Rồi tôi hình dung tương lai chỉ là tiếp tục diễn vai một gia đình hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, đến khi về già mỗi người một góc, không tình yêu, không sự chăm sóc dành cho nhau.
Hầu như ngày nào tôi cũng khóc vì thương chính mình. Tôi không biết nên tiếp tục chịu đựng vì con hay mạnh mẽ bước ra để cứu lấy phần đời còn lại của mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.